Sau khi ngủ với Diệp Hạ, trong lòng khó hiểu cảm thấy khó chịu.
Nhiều , Diệp Hạ đến tầng của ký túc xá tìm , nhưng từ chối từ ngoài cửa.
Tôi lấy giáo trình của Viện quy hoạch của chúng ở , lớp, ở cuối lớp cùng giảng mà làm phiền .
Mấy tuần tiếp theo, những tin đồn trong khuôn viên trường trở nên vô cùng khó .
Đại loại là Diệp Hạ giàu nên b.a.o n.u.ô.i .
Có nhiều tin đồn đến mức nhịn mà túm lấy cổ áo : “Diệp Hạ, chuyện xảy là do , nhất nên tự giải quyết !”
"Được!"
"Lần rõ ràng, đừng gây rắc rối cho ."
Diệp Hà dừng , khổ: “Xin , làm .”
Tôi lập tức bật khi thấy điều : "Sao, thử mùi vị của tủy một nữa ? Được , làm cái , với thử nữa."
" Diệp thiếu gia chắc là thiếu nam nhân."
"Đoạn Thành, em là ý ."
Diệp Hạ nghẹn ngào : “Anh chơi, chúng thể coi như một cặp đôi bình thường ?”
"Anh việc đối với em mà chút khó khăn, vây quanh bởi những ánh mắt khác thường, mà quen , nhưng thực sự thích em."
Tôi choáng váng những gì đang nghĩ ở trong lòng.
Tôi luôn nghĩ chỉ đang tìm kiếm sự phấn khích chứ bao giờ nghĩ rằng sẽ nghiêm túc.
loại cảm giác khác thường thể kéo dài bao lâu?
Đàn ông hiểu đàn ông nhất, cảm xúc là cảm xúc, thực tế là thực tế.
Khi kết thúc mối quan hệ , chỉ là chúng chia tay và mỗi đều con đường riêng cho !
Trong lòng dâng lên một loại cảm giác bất lực nay từng , vỗ vỗ vai : "Diệp Hạ, thừa nhận phản kháng , thỉnh thoảng làm loại chuyện thực sự thú vị."
" hai chúng , hãy quên chuyện đó ..."
Sau ngày hôm đó, Diệp Hà thật sự phiền nữa.
Người ở Học viện Thể thao rằng lợi dụng mối quan hệ của để chuyển lên thành phố, nhưng tham gia một lớp học nào, ngày nào cũng s/a y khướt, giống như con quỷ r ư/ợ u.
Cho đến một đêm, cuộc gọi lạ đến điện thoại di động của .
Sau khi cuộc gọi kết nối, đầu bên vang lên những âm thanh ồn ào và hoảng loạn, xen lẫn với tiếng còi xe c ứ/u th ư/ơng.
"Anh Đoạn ? Hiện tại chúng đang ở b ệ//nh viện, Hà đ á/n/h với , đầu chai đ ậ/p vỡ, thể tới đây ?"
Sau khi cúp điện thoại, chằm chằm đoạn mã còn dang dở màn hình máy tính.
Thốt một câu thô lỗ, cầm áo khoác và ngoài.
Khi đến b ệ//nh viện, Diệp Hạ thành xong tất cả các cuộc kiểm tra và băng bó .
Thấy xuất hiện, đột nhiên bật dậy khỏi giường b ệ//nh với vẻ mặt dè dặt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/yeu-duong-qua-mang-trung-ngay-ke-thu/chuong-9.html.]
“Xin vì nửa đêm còn gọi em tới đây một chuyến, thằng tung tin đồn b.a.o n.u.ô.i em diễn đàn tìm , tối nay dạy cho nó một bài học.”
Giọng điệu BKING khiến nên lời: "Dạy cho nó một bài học? Kết quả tự v/ỡ đ ầ/u?"
Diệp Hạ: "..."
"Diệp Hạ."
Tôi hít một thật sâu, nghiêm túc : "Anh đang làm gì ? Cho dù đổi khoa cũng đáng , nhưng đến học cũng . Hãy tự hỏi bản , cho dù nhà họ Diệp nhiều tiền hơn, dáng vẻ thừa sống thiếu ch*t của tiếp quản ?"
Diệp Hạ cụp mắt xuống gì, thấy dáng vẻ thừa sống thiếu ch*t của trở nên t ứ/c gi ậ/n.
Tiến về phía , nắm lấy cánh tay : “Chúng đều là đàn ông nên thể chấp nhận ? Được , ngủ tiếp , như là sẽ sống giống như một con ?”
Lời dứt, đôi mắt Diệp Hạ trầm xuống trong giây lát.
Sau vài giây im lặng, tự một : "Em nghĩ thế ?"
"Em nghĩ là quên, nhưng lão t.ử mở tất cả các loại r ư/ợ u mạnh, đắt tiền nhất nhất, cũng thể quên . Em làm , cho làm thế nào ."
Có lẽ là vì quá kích động khi gào thét lên, giây tiếp theo, Diệp Hạ đ a/u đầu đến mức tự đ ậ/p mạnh thái dương.
Tôi bao giờ thấy như thế .
Anh là kiêu ngạo, vạn ngưỡng mộ, sủng ái đến ước ao.
bây giờ, trông giống như một con ch.ó hoang bỏ rơi.
Những ngày , nắm tay của dần dần siết chặt , luôn nhẫn nại mà ngóng tin tức về .
Việc mất ngủ suốt đêm khiến giống như một trò đùa.
"Ch*t tiệt."
Chẳng chỉ là bán m/ô n/g thôi ? Đời là tận hưởng một cách trọn vẹn, chuyện , lớn nhỏ để tính.
Hít một thật sâu, khúc khích với : “Vậy thì đừng quên nhé.”
Diệp Hạ dừng động tác đang làm, nghi hoặc ngẩng đầu lên: "Cái gì?"
"Em , thể quên , thì đừng quên nữa."
Tôi nghiêng về phía và : " , ở đó!"
Sự thật chứng minh, cho dù Diệp Hạ ở học viện thể thao, đ á/n/h là thể đ á/n/h bại.
Dù cố gắng cứng rắn trong lời thì cuối cùng cơ thể vẫn thành thật.
Kỳ lạ , đây khi chúng còn giữ bí mật, đủ loại tin đồn lan truyền trong khuôn viên trường.
Bây giờ chúng đang cùng một cách công khai, nhưng âm thanh đều biến mất!
Một tháng , Diệp Hạ đầu tiên chuyển về ký túc xá.
Tôi hỏi tại , nhưng do dự và từ chối cho .
Cho đến một ngày lợi dụng lúc đang mệt và đẩy ngã xuống ghế sofa.