Những ngày đó, cuộc sống trong căn hộ cao cấp của Ngô Tử Nhan đổi.
Nếu đây nơi lạnh lẽo như một căn nhà mẫu trưng bày, thì bây giờ mỗi góc phòng đều dấu vết của Thẩm Trì: một chiếc cốc in hình hoạt hình đặt trong bếp, một cái gối ôm hình con mèo mềm mại sofa, vài quyển sách nấu ăn rải rác ở phòng khách.
Ngô Tử Nhan thấy liền nhíu mày, nhưng nào cũng im lặng dọn gọn, để nguyên chỗ cũ.
Một buổi sáng, khi khỏi phòng thì bắt gặp cảnh tượng khó tin:
Thẩm Trì đang quỳ gối sàn, mặt là một chú mèo nhỏ từ chui , đang kiên nhẫn cho nó uống sữa.
Ngô Tử Nhan lạnh giọng:
“Cậu mang thêm phiền phức về nhà ?”
Thẩm Trì ngẩng đầu, khóe môi cong cong, mắt sáng rực:
“Không phiền phức, nó giống lắm.”
“…”
“Lúc nào cũng lạnh như băng, nhưng trong mắt ánh sáng.”
Ngô Tử Nhan thoáng chấn động, mặt :
“Vớ vẩn.”
Thế nhưng tối đó, âm thầm mua thêm một ít đồ cho mèo, còn dặn trợ lý đặt lịch tiêm phòng.
Những bữa cơm chung cũng dần trở thành thói quen.
Thẩm Trì giỏi nấu ăn, mỗi bữa đều biến đổi nhiều món mới. Ngô Tử Nhan ban đầu chỉ miễn cưỡng ăn, nhưng chẳng từ khi nào, bắt đầu chờ mong vị ấm áp từ căn bếp nhỏ.
Một , Thẩm Trì gắp cá cho , vô tình chạm mu bàn tay. Cái chạm nhẹ đến mức thoáng qua, nhưng tim Ngô Tử Nhan khẽ run, đũa cũng suýt rơi.
Thẩm Trì nhận , chỉ dịu dàng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/yeu-duong-ngot-ngao-voi-ke-thu/chuong-4.html.]
“Anh ăn nhiều một chút, công việc bận rộn dễ mệt.”
Giọng điệu quan tâm tự nhiên, giống như họ vốn dĩ yêu từ lâu.
Một đêm mưa lớn, điện trong khu căn hộ bỗng nhiên tắt.
Thẩm Trì vốn sợ bóng tối, nhưng giả vờ lúng túng, len lén dựa gần Ngô Tử Nhan:
“Anh Nhan, em… em sợ.”
Trong bóng tối, mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc thoảng qua.
Ngô Tử Nhan cứng , đẩy nhưng tay lời. Cuối cùng chỉ thở dài, để tựa vai .
“Không gì sợ. Tôi ở đây.”
Câu thốt , ngay cả cũng sững sờ. Bởi trong lòng, nhận bản để trấn an, mà là lời hứa thật sự.
Thẩm Trì cụp mắt, khóe môi nhếch lên nụ nhỏ, khẽ đáp:
“Ừ, ở đây, em sợ gì hết.”
Từ hôm đó, sự mật giữa hai ngày càng tự nhiên.
Thỉnh thoảng, Ngô Tử Nhan sẽ phát hiện quen với việc Thẩm Trì bên cạnh: sáng sớm tiếng líu ríu gọi dậy, trong xe kể chuyện phiếm, về nhà bữa cơm nóng hổi chờ sẵn…
Tựa như, còn sống một nữa.
khi sự “giả vờ” quá mức tự nhiên, liệu ranh giới giữa thật và giả còn tồn tại?
Hướng dương
Đêm khuya, khi một cửa sổ, Ngô Tử Nhan bất giác siết chặt ly rượu vang trong tay, ánh mắt rơi căn phòng ngủ đang sáng đèn.
Trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ: cam tâm buông tay, nhưng cũng sợ thừa nhận.