Sau khi trở về nhà, Vương Mạc Ngư chẳng việc gì làm, bèn kéo một chiếc ghế gỗ nhỏ nơi cửa, thẫn thờ ngẩn . Triệu Thần thì mang y phục giặt sạch phơi lên giá, liếc thấy y đang thất thần đó, bất giác nảy một ý nghĩ xa.
Hắn với vẻ gian tà, đó rón rén bước tới lưng Vương Mạc Ngư, bất thình lình “òa” lên một tiếng.
Vương Mạc Ngư vốn đang ngẩn ngơ, hù đến nỗi lập tức ngã xuống đất, viền mắt đỏ hoe, thở dồn dập.
Triệu Thần cũng ngờ chỉ dọa một cái mà khiến y sợ đến thế, cuống quýt xin , còn bế y dậy.
Vương Mạc Ngư thực sự dọa nhẹ, nể mặt , đưa tay đẩy , cả co rút thành một cục nhỏ, nức nở bật .
Triệu Thần thấy y dọa đến thì càng thêm áy náy, vội vàng dỗ dành: “Tiểu Ngư Nhi, bảo bối, ngoan bảo, xin mà, đều là của vi phu, vi phu nhận với ngươi. Không thì ngươi đ.á.n.h vi phu vài cái cho hả giận cũng , đừng nữa mà.”
“Hu hu hu, cần, quyết định sẽ ghét tướng công !” Hiển nhiên Vương Mạc Ngư hề nguôi giận.
“Ngoan bảo đừng ghét vi phu mà, ngươi gì, làm gì thì cứ , vi phu đều đáp ứng ngươi, ?”
“Vậy... để nghĩ , ! Có ! Hì hì, hôm nay tướng công lên trấn làm việc ? Trên đường về nhớ mua điểm tâm cho ăn, điểm tâm của ‘Tiềm Vị Trai’ là ngon nhất đó!” Vương Mạc Ngư sụt sùi .
“Được , ngoan bảo ăn thì sẽ mua nhiều một chút. Vậy ngoan bảo tha cho chứ?” Triệu Thần nịnh hỏi.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-viet-chi-yeu-tieu-phu-lang/chuong-14.html.]
“Không ! Phải... xem cư xử thế nào . Hu hu hu~ vẫn còn sợ lắm~” Nói xong y cuộn rấm rứt.
Triệu Thần thấy tình hình , vội gọi hồn cho y mấy tiếng, ôm lòng dỗ dành.
Thế nhưng Vương Mạc Ngư chịu cho cơ hội, dốc sức đẩy , kêu: “Hu hu hu~ đừng động , để một lúc !” Dứt lời liền chạy phòng.
Triệu Thần đẩy , cả sững , trông theo bóng lưng y khuất nhà, lúng túng gãi mũi, thở dài: “Thật là... họa do trời còn thể tránh, họa do tự chuốc, đúng là sống nổi mà.”
“Ai ai, Tiểu Ngư Nhi, chạy chậm thôi, chạm ngươi nữa, cẩn thận kẻo ngã đó.” Triệu Thần dứt lời thì phía vang lên tiếng “ai da”, thì Vương Mạc Ngư đang lóc chạy , quên mất ngưỡng cửa nên vấp ngã.
Vương Mạc Ngư bò dậy, trừng mắt lườm Triệu Thần: “Miệng quạ đen!” Hiển nhiên y thấy lời .
Triệu Thần ngượng ngùng khan hai tiếng, lẩm bẩm: “Ta chẳng cũng vì lo cho ngươi đó ...”
Vương Mạc Ngư “hứ” một tiếng, cũng quên cả , vươn tay về phía : “Tướng công, nữa.”
Triệu Thần dáng vẻ của y liền hiểu ngay: Vương Mạc Ngư bế y nhà. Hắn liền nham nhở, xoa tay : “He he, đến đây, vi phu bế ngươi .”
Dứt lời, trong tiếng hốt hoảng của Vương Mạc Ngư, Triệu Thần bế y lên kiểu công chúa, ôm nhà, bắt đầu “vỗ tay vì yêu”.