Hôm nay là ngày Vương Mạc Ngư hồi môn. Vì khi y gả , danh tiếng , nên nhân ngày hồi môn, Triệu Thần giúp y nở mày nở mặt, để thôn dân xem thường. Tuy rằng cha của y là thôn trưởng, hai ca ca cũng âm thầm dặn dò Triệu Thần đối xử với nhà , nhưng nghĩ đến tình cảnh lúc thành , Triệu Thần cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều.
Hôm qua, nhân lúc Vương Mạc Ngư còn đang mải chơi với đám động vật nhỏ, Triệu Thần viện cớ là lên trấn mua đồ hồi môn, thực chất là lấy hết từ trong gian .
Theo lệ ở thời đại , tân phu lang hồi môn chỉ cần mang theo một con gà trống, hai nắm trứng gà, hai nắm rau, hai cân lương thực xem là nhà chồng coi trọng .
Thậm chí tân nương mà mang những thứ về nhà đẻ cũng đủ để nở mày nở mặt. Trương gia kiêu ngạo cũng là vì đại nữ nhi gả cho một tú tài đang chuẩn tiếp tục thi, hồi môn mang nhiều lễ vật nên dần dần kiêng dè ai nữa.
Triệu Thần giúp Vương Mạc Ngư nở mặt nở mày, chuẩn nguyên cả một xe ngựa lễ vật: hai con gà trống, hai con vịt, hai con ngỗng, sáu xấp vải bông, hai bao bột mì trắng, hai bao gạo, một giỏ trứng gà và một giỏ táo.
Vương Mạc Ngư thấy Triệu Thần chuẩn nhiều như thì xót của, cảm thấy tướng công tiêu xài như đốt tiền, cắt giảm chút nhưng Triệu Thần ngăn .
“Tiểu Ngư Nhi , mấy thứ là bao. Lúc thành để ngươi chịu ấm ức , hồi môn dĩ nhiên giúp ngươi nở mày nở mặt một chút. Kiếm tiền chính là để tiêu cho phu lang mà.” Nghe xong lời , Vương Mạc Ngư cảm động ôm chầm lấy .
Chẳng bao lâu , Triệu Thần cảm thấy áo ướt đẫm, bèn vỗ nhẹ lưng Vương Mạc Ngư, đau lòng : “Tiểu Ngư Nhi, nếu còn ôm nữa thì sẽ trễ mất đó.”
Vương Mạc Ngư vội vàng buông , che giấu bằng cách chạy về phía xe ngựa, lắp bắp : “Haha… ha, xem tướng công chuẩn xong hết .”
Khi đến xe ngựa, thấy giỏ táo thì y “ơ” một tiếng, cầm một quả lên giơ về phía Triệu Thần. Triệu Thần tưởng y cảm thấy mua nhiều quá, liền vội vàng giải thích: “Mấy quả táo là thấy một lão thái bà bán ở trấn, cũng chẳng tốn bao nhiêu .”
Lúc Vương Mạc Ngư đặt quả táo xuống, tới mặt , đầy mong đợi : “Tướng công~ cũng thích ăn táo đó.”
Triệu Thần: “…”
“À… Tiểu Ngư Nhi cũng thích ăn táo ?”
“Ừm ừm.” ánh mắt chờ mong.
“Tất nhiên là để dành riêng cho Tiểu Ngư Nhi , haha… haha, chờ hồi môn xong sẽ lấy cho ngươi ăn.”
Xem khi về lấy thêm táo từ trong gian thôi.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
“Tướng công là với nhất! Vậy chúng nhanh thôi, về còn quét tước dọn dẹp nữa, nhanh lên nào tướng công, xông lên nào!”
Này , rõ ràng là chỉ ăn táo mà cũng nghĩ lý do như thế, thật là làm khó ngươi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-viet-chi-yeu-tieu-phu-lang/chuong-10.html.]
Tuy nghĩ , nhưng Triệu Thần vẫn kìm mà thúc ngựa nhanh hơn.
Thôn dân thấy hai bọn họ mang theo một xe ngựa đầy quà lễ, hùng hùng hổ hổ tới nhà thôn trưởng, trong lòng ít nhiều đều phần ghen tỵ, nhưng vẫn tranh bóng gió với Trương Đại Nha: “Ai nha, Vương gia đấy, quà hồi môn của tiểu ca nhi nhà thôn trưởng hình như còn nhiều hơn nữ nhi nhà bà đấy nhé.”
“Ừ đúng đó đúng đó, xem tên tiểu t.ử Triệu Thần thích ca nhi nhà trưởng thôn .”
Nghe , Trương Đại Nha tức sôi gan, lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ, cái ca nhi tiếng như Vương Mạc Ngư nhất định là quyến rũ Triệu Thần, tiêu hết tiền lính của để mua quà hồi môn thôi. Xem bọn họ sống thế nào. Con rể nhà còn làm đại quan đó.” Tuy nhưng trong lòng Trương Đại Nha cũng cực kỳ ghen tỵ, nghĩ giá như đống đồ là của thì mấy.
lúc đó, Vương a mỗ ngang qua, đám liền tức giận : “Này, Trương Đại Nha, bà rảnh quá hả? Lễ hồi môn nhiều ít là do Triệu Thần chuẩn , đó là coi trọng Tiểu Ngư Nhi, tiêu hết tiền liên quan gì đến bà? Nói năng cho t.ử tế một chút, giữ mồm giữ miệng !” Nói xong cũng thèm để ý tới vẻ mặt của đám đó, xoay bỏ .
“Ai, thái độ gì trời, xé cái miệng của quá.”
“Thôi thôi, đừng nữa.”
Phía cãi thế nào thì Triệu Thần cũng rõ, lúc bọn họ đến nhà thôn trưởng.
---
Tác giả lời :
Vương Mạc Ngư: “Tướng công~”
Triệu Thần: “Làm đây, Tiểu Ngư Nhi giận tiêu xài phung phí …”
Vương Mạc Ngư: “Tướng công, ăn táo ( '? ' )”
Triệu Thần: “…”
Vương Mạc Ngư: ヾ(≧▽≦*)o~
Triệu Thần: “Hết sạch …”
Vương Mạc Ngư: QAQ
Triệu Thần: phụt~ Đáng yêu c.h.ế.t mất thôi…