Tôi còn nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, em ấy đánh c.h.ế.t cũng dám đánh .
Tôi định giải thích để hàn gắn quan hệ.
Dù gì cũng vì tương lai của hai đứa con yêu dấu mà tính toán chứ?
kịp mở miệng thì thầy chủ nhiệm gọi văn phòng.
Tôi quên mất—trong đó còn đang bàn chuyện sinh tử của tụi .
Chương 4
Mẹ là kiểu yêu con đến phát cuồng. Nhìn thấy đầy thương tích, chắc chắn thể tha cho Bạch Hạc dễ dàng.
Trước đây với em ấy đánh , chẳng ai ai sai, cũng bao giờ đến mức báo với giáo viên.
Thường thì đánh mệt tự dừng.
thì khác. Tôi ăn hành , ngoài mà can thì chắc " đời".
Thế là trách nhiệm đổ hết lên đầu Bạch Hạc.
Cộng thêm chuyện quá khứ, bây giờ ầm ĩ tới mức nguy cơ đuổi học.
“Thì tính nước đó, bảo chẳng đánh trả!” – Bạch Hạc gằn giọng.
Nhà em ấy chỉ , hai con sống cực khổ. Mẹ mà đòi bồi thường thì chắc chắn nhà họ kham nổi, cuối cùng đành ... chuyển trường để tránh rắc rối.
mà cố ý! Thế mà Bạch Hạc hiểu lầm.
Mẹ của Bạch Hạc nắm tay xin ngừng, gần như sắp , còn em ấy thì như... rác rưởi.
Đừng mà vợ ơi! Nghe giải thích, oan thật đấy!
“Má... đừng nữa...” – theo phản xạ gọi vợ một tiếng.
Cả phòng giáo viên bỗng im bặt.
Mẹ sang lườm : “Mày gọi ai đấy?”
Cái miệng c.h.ế.t tiệt... đúng là cần khóa cho .
Tôi vội đánh trống lảng, sang ruột giải thích:
“Má, con với Bạch Hạc chỉ giỡn chơi thôi, gì nghiêm trọng mà bắt chuyển trường?”
“Không nghiêm trọng?!” – bà cầm thùng rác lên, là khăn giấy dùng lau m.á.u – “Thế cái là m.á.u chó chắc?”
...ủa tự dưng chửi?
Thầy chủ nhiệm với vợ cũng gì, đúng là quá thảm.
Bạch Hạc tuy là tay, nhưng kiểu gì cũng lý do, còn mà là do buông lời linh tinh chọc thì... chẳng ai tin cả.
Tôi đành kéo ngoài, thẳng thắn một .
“Má ơi, đừng ép chuyển trường. Nếu má làm , con mất vợ luôn đó!”
“...Ơ? Ý mày là...?”
Mắt sáng rực như đèn pha ô tô!
Chương 5
Lúc dắt Bạch Hạc về nhà đầu, kích động lắm.
Bà thương em ấy còn hơn cả , chỉ cần em ấy buồn nhăn mặt, bà chẳng hỏi gì, sang chửi .
Nhiều khi còn nghi ngờ, bà là của Bạch Hạc nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-ve-thoi-cap-ba-cua-ba-xa-omega/2.html.]
Nói thật nhé, lúc còn kịp nắm tay Bạch Hạc, đặt sẵn tên cháu .
“Chuyện gì con? Hai đứa ghét lắm ? Đừng lừa má đấy.” – bà hí hửng hỏi.
Phải nhanh chóng nghĩ một lý do khiến bà thể từ chối.
“Chuyện là chuyện , bây giờ con thích , nhịn nên hôn một cái, chịu nên mới đánh con. Má xem, con nỡ đánh ?”
Dù gì thì cũng là vợ , nỡ thật.
Mẹ thấy tỉnh bơ thì tin ngay.
Quay văn phòng, thái độ đổi 180 độ.
Không những truy cứu nữa, còn với thầy chủ nhiệm rằng:
“Sau nếu Bạch Hạc đánh nó cũng , miễn là đừng đánh chết! Trường đừng xử lý gì thằng bé cả!”
Thậm chí bà còn đòi đưa tiền cho vợ.
Bạch Hạc kịp phản ứng gì khen lên tận trời.
Trước khi còn quên “mớm” cho lợi ích:
“Nhờ Bạch Hạc chăm sóc nó cho đến khi hết đau.”
Vậy tính ... tay nâng lên nổi nha.
Mẹ của Bạch Hạc thì cứ ngừng cúi đầu cảm ơn .
Cuối cùng, em ấy cam tâm mà dẫn phòng y tế bôi thuốc.
“Rốt cuộc giở trò gì?” – Bạch Hạc luôn cảnh giác, dù truy cứu nhưng em ấy vẫn đề phòng đủ điều.
Tôi hiểu. Dù đây cũng là đáng tin nên em ấy mới dám yêu .
Hơn nữa, quá khứ của em ấy ... dễ để tin khác, đặc biệt là .
thời điểm , ít ... em ấy bệnh, em ấy làm thêm mệt mỏi.
Và tường phòng vệ của em ấy quá cao.
Chương 6
“Tôi giở trò. Tôi thật sự thích .”
Thích thì thích luôn, ai rảnh chơi trò chậm rãi yêu đương.
Người là vợ , mà ôm , hôn xong... chịu nổi?
Bạch Hạc thiếu chút nữa tạt cả lọ cồn sát trùng lên mặt , dùng bông gòn chấm thuốc cũng như đ.â.m thẳng vết thương.
Tôi đau tới mức kêu la inh ỏi.
“Đầu óc vấn đề ?! Nói linh tinh cái gì thế? Cậu là Omega chắc?”
Tôi tất nhiên , nhưng thì chắc nha.
“Tôi . Nếu là thì làm để sinh con cho ?”
Thú thật là... cố tình chọc em ấy chơi.
Bạch Hạc theo phản xạ cúi đầu bụng .
Tôi “sét đánh ngang tai”, theo thói quen đưa tay lên xoa bụng .
Kết quả khóa tay, đè thẳng xuống giường.
“Ái da! Nhẹ tay chút!!!”