Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 9: Tả Ức cảm thấy mình đẹp trai ngời ngời

Cập nhật lúc: 2026-03-16 11:39:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tổ Thanh, thím hai cháu khẩn trương quá nên mới . Thím sợ tin lầm thôi.” Chú hai Trần kéo thím hai Trần, hết sức áy náy về phía Tả Ức đang cạnh Tổ Thanh.

Tổ Thanh tức giận, chỉ lạnh nhạt : “Cháu là thủ thôn, thím hai Trần tin cháu thì cũng nên tin phận của cháu. Nguyên Nguyên cũng là một thành viên của thôn Bình Sơn, bé làm hại, cháu đương nhiên thể khoanh tay .”

Thím hai Trần lưng , vuốt mặt thật mạnh về phía Tổ Thanh, khom : “… Thím xin cháu.”

Tổ Thanh khoát tay, đó về phía Viên đang ngơ ngác sô pha: “Cháu đoán bà hại Nguyên Nguyên là ai nhỉ?”

Mẹ Viên lắc đầu, dám thẳng thím hai Trần: “Không , , chỉ là trùng hợp thôi.”

“Mẹ!”  Chú thím Trần cùng giật .

Thím hai Trần thấp giọng hỏi : “Mẹ là ai ạ?”

Mẹ Viên lắc mạnh đầu: “Mẹ . Mẹ ... Chúng đưa Nguyên Nguyên đến bệnh viện , chắc chắn bác sĩ sẽ cách. Nếu còn chữa thì chúng hẵng hỏi mấy họ hàng khác xem nhà họ trẻ con bệnh .”

Chú hai Trần quỳ phịch xuống mặt Viên, làm cho thím hai Trần đang nổi giận đùng đùng sững tại chỗ.

“Mẹ, mà, con với A Vân chỉ hai đứa nhỏ thôi, cả đời chúng con chỉ ngóng trông một trai một gái bình an. Nguyên Nguyên mới 4 tuổi, còn kịp lớn lên. Mẹ nỡ lòng con và A Vân đ.á.n.h mất thằng bé thật ạ? Con tự nhận con đối xử với còn hơn ruột. Xin nể tình con mấy năm nay hiếu thảo, xin cho con ạ. Có điều gì ?”

Chú hai Trần đỏ mắt Viên, vẻ mặt khẩn thiết, van nài.

Thím hai Trần cũng xuống cạnh Viên, kéo tay đối phương khẽ: “Mẹ, con biết cũng chỉ mới nghi ngờ thôi, bọn con cũng khẳng định là đó ngay, đúng ạ? Trẻ con đau ốm là chuyện bình thường, lẽ mấy bà con họ hàng khác cũng con cái bệnh cũng nên. Chúng chỉ đang dùng phương pháp loại trừ, đừng lo lắng quá… Chị cả… Có là chị cả !”

Thím hai Trần thẳng Viên, khoảnh khắc tới hai chữ ‘lo lắng’, thấy lảng mắt né tránh thì lập tức nhắc tới chị cả Viên.

“Không , mà! Nó là chị ruột của con đấy!”

Thím hai Trần buông thõng tay, Viên vội vàng nắm ngược thật chặt, run giọng : “Nó là chị ruột của con…”

Tả Ức thế thì ghé đến bên tai Tổ Thanh thì thầm: “Dạo m.á.u mủ cũng chả đáng mấy đồng.”

Tổ Thanh thụi , ý bảo mau câm miệng.

Tả Ức lập tức làm động tác kéo khóa miệng, tỏ ý hiểu.

“Vâng, chị là chị ruột của con.”  

Thím hai Trần mấp máy môi, bàn tay Viên đang đan chặt : “Chị ruột cùng bố cùng , chị sẽ hại con của con . Anh, gọi điện thoại cho mấy họ hàng con cái cỡ tuổi Nguyên Nguyên, hỏi xem bọn nhỏ khoẻ mạnh .”

Nói xong, thím ngẩng đầu về phía Viên: “Chúng cũng gọi . Gọi cho chị cả , gọi xong chúng cũng thể yên tâm. Được ?”

Mặt Viên càng nhợt nhạt hơn, bà thấp giọng : “Mấy hôm nó bảo Hàm Hàm cảm nhẹ. mấy ngày , khi khỏi cũng nên.”

“Vâng, chắc chắn là khỏe , nếu ... chị gọi cho chúng .” Thím hai Trần gật đầu.

Mẹ Viên tuổi trẻ thờ chồng, một nuôi lớn hai con gái, hai cô con gái lớn lên đều làm nghề giáo kính trọng. Con gái lớn của bà dạy cấp ba, con gái út dạy cấp hai.

Bởi vì chị cả Viên ở cùng bố  chồng nên trông con phụ cho, còn bên vợ chồng thím hai Trần thì bà Trần thành phố, họ đành nhờ Viên đang sống một đến chăm sóc Nguyên Nguyên, đồng thời cũng là để tận hiếu với bà.

Bên nhà họ Trần chỉ một gia đình họ hàng điều kiện phù hợp.

Chú hai Trần gọi video. Do là cuối tuần nên đối phương nhận cuộc gọi nhanh, mà đúng dịp nhận video là đứa con bốn tuổi của đối phương.

Tổ Thanh thoáng qua, lắc đầu: “Không .”

Chờ chú hai Trần cúp điện thoại, Tổ Thanh giải thích: “Thừng chu sa chia làm hai đầu. Một đầu ở cổ Nguyên Nguyên, một đầu khác ở cổ tay đứa trẻ nhà bên .”

Chẳng qua đầu của Nguyên Nguyên màu đen, u ám c.h.ế.t chóc, còn thừng của đứa bé màu xanh lục, sức sống bừng bừng.

Mà bên phía nhà họ Viên cũng chỉ một gia đình phù hợp điều kiện .

Con trai của chị cả Viên, Hàm Hàm.

Mẹ Viên gọi video mà hai tay gần như phát run.

Lần đầu tiên  ai bắt máy, thứ hai là chồng chị cả Viên nhận điện thoại. 

gương mặt phóng to của Viên trong video thì dọa giật cả , đưa điện thoại xa 1 cách: “Mẹ đấy ạ? Mẹ chờ máy chút nhé, Hàm Hàm đang ở bếp hầm canh cho thằng bé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-9-ta-uc-cam-thay-minh-dep-trai-ngoi-ngoi.html.]

Nói xong, gã định bếp tìm vợ.

Mẹ Viên bình cảm xúc: “Lâu gặp Hàm Hàm, cho Hàm Hàm một cái .”

“Hàm Hàm ạ?” Chồng chị cả Viên : “Mẹ con  đưa nó ngoài chơi ạ, chắc sẽ về muộn đấy .”

Thế nhưng gã dứt lời tiếng trẻ con bi bô truyền từ phòng bếp . Mặt chồng chị cả Viên tái mét, đợi Viên hỏi han câu nào giả vờ tín hiệu , tạm thời tắt video call gọi thoại tới.

Vừa tìm chỗ yên tĩnh mới gọi.

Mẹ Viên mấy câu cúp máy, thật lòng dám mặt con gái út và con rể.

Thím hai Trần lạnh tanh dậy, tới mặt Tổ Thanh: “Tổ Thanh, nếu đúng là do chị làm thật thì sẽ nhận trừng phạt gì?”

“Tìm kẻ c.h.ế.t nào đơn giản như .” Tổ Thanh than nhẹ: “Chắc chắn vợ chồng bọn họ trả một cái giá đắt. Một khi thế giải chú thuật, thọ mệnh của con trai họ sẽ tổn hại nhiều hơn, cái giá bọn họ chịu cũng càng nặng.”

“Không.” Thím hai Trần thẳng mắt Tổ Thanh: “Ý thím là thím thể khiến chị trả giá đến mức nào?”

“A Vân!” Mẹ Viên kéo tay thím : “Chuyện còn chắc chắn mà! Bố Nguyên Nguyên, con chắc là tìm đến cứu Nguyên Nguyên ? Hay là tìm đến gây xích mích quan hệ chị em trong nhà thế hả?”

Lúc , mê tín đổi thành Viên .

Chú hai Trần thật lâu, chỉ trong thời gian ngắn mà chú hút gần nửa bao t.h.u.ố.c lá.

Chú thì ngẩng đầu lên Viên, mặt mày hờ hững, đến đến nỗi bà thả cái tay đang níu thím hai Trần .

“Nếu Nguyên Nguyên gặp chuyện may, con tù cũng khiến bọn họ trả giá đắt.”

Mẹ Viên chỉ cảm thấy trời đất cuồng, bà đỡ sô pha xuống, kêu lên đau đớn: “Tạo nghiệt mà!”

Tả Ức cảm thấy là lạ, hỏi bà cụ: “Nhìn bà như là gì đó đúng ạ? Không quan hệ chị em thím lắm ? Ai vì con mà đẩy con của em gái chỗ c.h.ế.t bao giờ?

“… Từ bé Thanh Thanh thông minh, xinh , học giỏi, còn lời… gần như cần bà bận tâm gì nhiều. So với chị gái thì A Vân vẻ ngây ngốc, còn mềm lòng. Bà sợ tính tình A Vân như thì về khó mà sống chung với nhà chồng nên mới quan tâm nó nhiều hơn một chút.”

Mẹ Viên đỏ vành mắt thím hai Trần: “Lúc con từng phàn nàn rằng cái gì chị con cũng hơn con một bậc, xinh hơn, bằng cấp cao hơn, công việc hơn… thậm chí gả chồng cũng hơn con. Ấy một chuyện nó bằng con, đó là đường con cái.”

Sau khi kết hôn, bụng chị cả Viên mãi chẳng động tĩnh gì, cho đến tận bốn năm mới Hàm Hàm.

“Chị con là kiêu ngạo, cũng tự nhận là mạnh hơn em gái. Thế mà thua con ở chuyện . Trước đây nó cũng từng oán giận như con đấy, chỉ thể hết lời khuyên nhủ nhưng nó . Lúc nào nó cũng bảo xuất sắc như thế nhưng trong mắt chỉ mỗi con.”

“Lúc đấy mới nó vẫn luôn hận , hận con. thật sự ngờ nó sẽ vì Hàm Hàm mà tay với Nguyên Nguyên. A Vân, thật.”  Mẹ Viên bụm mặt, nức nở nghẹn ngào.

Thím hai Trần lau nước mắt, sang chú hai Trần: “Chúng đến nhà chị cả luôn bây giờ .”

Sau đó thím về phía Tổ Thanh: “Làm phiền hai đứa cùng chú thím một chuyến.”

“Thím đừng khách sáo.” Tổ Thanh .

Tất nhiên là Tả Ức cũng lon ton theo.

Trước khi bọn họ cửa, Viên buông thõng tay, run giọng : “Dù thế nào thì nó cũng là chị ruột của con. Mẹ mong con tha thứ cho nó, nhưng… nhưng ít đừng để nó mất mạng.”

Thím hai Trần dừng bước, tai .

Nhà chị cả Viên ở một chung cư cạnh trường cấp ba chuyên trong huyện. Bọn họ đầy nửa tiếng là đến tòa nhà chung cư.

“Đến tí nữa đừng để lộ sơ hở gì nhé.” Chú hai Trần xách giỏ hoa quả, bước tới cạnh thím hai Trần.

“Em biết…” Thím hai Trần , nghiêng đầu về phía chú hai Trần: “Trông em bây giờ bình thường còn gì?”

Chú hai Trần bình tĩnh vợ một lát: “Ừ.”

Tả Ức theo bọn họ lên tầng, gãi đầu gãi tai: “Mình lên cùng ?”

“Không cần.” Tổ Thanh cầm một cái gương nhỏ, sửa sang quần áo của .

Tả Ức sửng sốt, thò gần trong gương: “Vẫn trai ngời ngời luôn!”

Nói xong còn tự huýt sáo khích lệ hình ảnh phản chiếu của .

Mặt Tổ Thanh lạnh te, đẩy cái đầu đang chắn mắt .

Loading...