Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 7: Tả Ức nói 'Anh nhìn thấy!'

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:33:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rau Lâm Thành Bân đưa tới đủ để Tổ Thanh tạm thời cần quan tâm vấn đề cơm nước, hai trong sân mấy câu, đó Lâm Thành Bân vội vàng rời . Lần đường lớn.

Tổ Thanh ăn sáng xong, nhớ tới hôm nay cần dọn dẹp mảnh đất nhỏ nhà để trồng rau nên khiêng cuốc ngoài, tùy tiện khép cổng .

Còn hai bước ông cả Trần cãi với bà Trần . Bởi vì hai ở ngoài sân nên tiếng vang.

"Bà bậy bạ gì nữa? Thành Bân mà ý đấy ?"

Giọng ông cả Trần hết sức mệt mỏi, làm cơn tức của bà Trần càng dữ dội hơn.

Bà cụ thở phì phò, vươn tay chỉ cổng nhà : "Rõ ràng đường lớn , cứ đường nhỏ đến đây, còn khéo qua lúc mở cổng! Không cố ý thì là gì?"

"Bà đừng nghi thần nghi quỷ thế hả? Chuyện trùng hợp mà thôi, cứ nghĩ nhiều thế ?"

"Tôi thích nghĩ nhiều đấy. Nếu nghĩ nhiều thì năm phát hiện ông với con mụ góa …"

Tiếp đến là tiếng thét làm giật của bà Trần: "Ông còn cho ! Cả cái thôn ai chuyện của ông mà giấu!"

Tổ Thanh lắc đầu, tiếp tục đến nhà. Mảnh đất mấy năm nay ai trồng trọt, cỏ dại mọc um tùm cả . Mới vài ngày thôi, rau dền dại già đét, dù chỉ hái ngọn ăn mà vẫn ăn hết nhiều như .

Trong lúc Tổ Thanh làm việc, tiếng ồn ào bên nhà họ Trần vang vọng suốt cả buổi sáng ngừng tí nào. Vị trí của rõ hai tranh cãi gì nhưng thật thể phân biệt giọng của ai với ai.

Bà Trần vẫn luôn đanh đá như . Nghe sư phụ kể , bà cụ vốn là một cô gái dịu dàng, hiền huệ. từ khi đứa con đầu c.h.ế.t non, mà bà phát hiện ông cả Trần qua với góa phụ trẻ tuổi thôn bên cạnh thì lập tức phát rồ, tính tình cũng đổi.

Có thể tính cách chua ngoa, đa nghi của bà Trần đều là do ông Trần bức mà .

Đáng tiếc, những đôi vợ chồng kết hôn thời đó ít khi ly hôn. Thế nên dù ông cả Trần ngoại tình, bà Trần mất con mất trái tim chồng cũng vẫn c.ắ.n răng chung sống với đối phương, còn sinh hai trai một gái.

Có con trai, vững gót chân ở nhà chồng, bà Trần lập tức quản ông Trần chặt chẽ, một khi hài lòng là lôi chồng mắng c.h.ử.i. Tổ Thanh cũng cảm thấy ông cả Trần tội nghiệp, bởi vì đáng thương tất chỗ đáng trách.

Con tiền xem bệnh mà ông cả Trần vẫn trộm túi đường đỏ duy nhất trong nhà, mang cho góa phụ

"Tả Ức, hôm nay trông tiu nghỉu thế ?" Ông Ức dạo bộ từ ngoài trở về thì thấy cháu trai ườn sô pha phòng khách, nhũn nhèo nhèo như xương, xem di động càng ngủ lười, chỉ ngơ chằm chằm trần nhà.

"Đâu ạ? Cháu cảm thấy cháu phấn chấn mà." Tả Ức .

"Phấn chấn?"

Ông Ức xoa nhẹ râu : "Cháu còn chẳng phấn trấn bằng bà Trần . Hôm nay bà mắng ông Trần từ sáng tới trưa, đến tận giờ thấy ngừng miệng."

"Bà Trần? Bà Trần nào ạ?"

"Còn ai đây nữa? Bà Trần đáng gờm như thế cũng chỉ bà ở cạnh nhà Tổ Thanh thôi."

Ông cu xong, thấy thằng cháu trai héo rũ chợt phắt dậy, vuốt vuốt đầu, tinh thần sáng láng : "Cháu xem thử."

Nói xong, nhanh chân bước .

Chờ Tổ Thanh khiêng cuốc về đến cổng nhà thì thấy Tả Ức đang dựa lưng tường sân nhà , tay kẹp t.h.u.ố.c lá Giang Nam thượng hạng, nheo đôi mắt hẹp dài sân nhà họ Trần.

Lúc nhà họ Trần chi là sôi nổi, chỉ khuyên can, ngay cả con thứ hai của ông bà Trần cũng chạy về. Chủ yếu là chú đúng dịp về thăm bố , ai ngờ trong nhà ồn ào long trời lở đất.

Từ lúc tiếng bước chân của Tổ Thanh là Tả Ức chủ nhà về tới, chẳng qua Tả Ức giả vờ như phát hiện đối phương: 

"Sao đường tiếng gì thế?"

Tổ Thanh buông cái cuốc, : "Chắc tại nhẹ chân. Anh làm gì thế?"

"Anh á?" Tả Ức dụi tắt t.h.u.ố.c lá, thoáng qua nhà họ Trần: "Ở nhà chán quá, ông ngoại bảo bên vui lắm nên chạy qua hóng hớt tí."

"Hôm nay nóng thế , đây cẩn thận cảm nắng. Anh nhà ."

Trong nhà một chiếc quạt Đài, tuy kiểu dáng cũ kỹ, tiếng ồn lớn, cái sức gió đủ mạnh, thể giảm bớt chút nóng trong trời hè oi bức.

Nghe Tổ Thanh mời, Tả Ức chi là rụt rè: "Thế . Cứ mặt dày quấy rầy mãi thôi."

"Không ."

Tổ Thanh đẩy mở cổng nhà: "Một cũng buồn mà, Ức thể tới chuyện với , vui lắm đấy."

Tả Ức gật đầu ý bảo , tiếp đó theo Tổ Thanh nhà.

"Bây giờ uống nóng thì nóng lắm. Sáng nay, khi ngoài ngâm sẵn bạc hà, uống nhé?"

Tổ Thanh gác cuốc mái hiên, đầu hỏi Tả Ức.

"Ừ." Tả Ức nhớ tới hương vị mát lạnh lúc , gật đầu đáp.

Chờ khi hai an vị trong phòng khách, uống nước bạc hà lạnh, hóng quạt điện uy lực nhỏ thì bên nhà họ Trần cũng dần yên ắng .

Mà ngay khi hai cảm thấy thể an tĩnh chốc lát thì con thứ hai của ông bà trần, chú hai Trần tới cửa. Chú hai Trần hơn 30, tóc vuốt keo, mặc sơ mi cộc tay, vạt áo sơ vin trong quần tây.

Chuẩn phong cách ăn mặc của lớp trung niên.

"Cháu chào chú hai Trần." Tổ Thanh dậy mời chú hai Trần xuống, đó phòng bếp rót thêm một cốc nước bạc hà bưng tới.

"Lâu lắm gặp, cháu vẫn gầy quá." Chú hai Trần về đến nhà là bắt đầu hết khuyên can, đừng nước bạc hà, còn một ngụm nước sôi để nguội bụng chứ. Trời thì nóng, trong sân nửa buổi trời, can ngăn nửa buổi trời, cả chú ướt đẫm mồ hôi. Giờ cốc nước bạc hà xuống bụng là thấy mát mẻ hẳn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-7-ta-uc-noi-anh-nhin-thay.html.]

"Cái của cháu cứ thế thôi…" Tổ Thanh cúi đầu bàn tay trắng đến mức thấy mạch m.á.u của , bất đắc dĩ trả lời.

"Chuyện nhỏ, quen một bác sĩ Trung y, đặc biệt am hiểu d.ư.ợ.c thiện, hôm nào dẫn xem mạch thử." Tả Ức thấy Tổ Thanh cúi đầu thì lập tức .

Tổ Thanh ngẩng lên, Tả Ức: "Vậy phiền Ức."

"Khách sáo cái gì." Tả Ức nhướng mày, thoáng qua chú hai Trần bên cạnh: "Anh em với cả, đừng khách sáo với ."

Chú hai trần Tổ Thanh xưng Tả Ức họ Ức thì sửng sốt, đó qua: "Cháu là nhà họ Ức ?"

"Vâng." Tả Ức khẽ gật đầu: "Cháu về thôn lắm, chú hai Trần cháu là bình thường."

"Ôi, lớn thế hả?"

Chú hai Trần ngạc nhiên : "Về cũng , 2 năm nay sức khỏe ông ngoại cháu lắm, bên cạnh chăm sóc cũng giúp ông cụ đỡ phiền muộn."

"Vâng." Tuy Tả Ức thích cách chuyện của đối phương cho lắm nhưng cũng đối phương ý , chỉ gật đầu.

"Nói mới nhớ, lâu lắm bố cháu về thì . Ông thế nào?"

Tả Ức xụ mặt, gằn từng chữ: "Ngỏm ."

Chú hai Trần suýt đ.á.n.h rơi cốc nước: "Cái gì cơ!"

Tổ Thanh khụ một tiếng, gọi tỉnh chú hai Trần còn đang truy vấn: "Chú hai Trần, chú đến tìm cháu việc gì gấp ạ?"

Chú hai Trần lập tức nhớ tới mục đích của , gật lấy gật để, đặt cốc sang một bên lục túi lấy một tờ giấy ghi ngày sinh tháng đẻ cho Tổ Thanh xem.

"Dạo con trai chú khỏe, cứ dăm ba bữa bệnh viện một . Cháu đấy, chú thím đều là giáo viên, ngày thường bận lắm, giờ còn đang dẫn lớp sắp thi nghiệp nữa. Chú mời cháu làm đồng t.ử cho con trai chú, giúp bé thế tai."

Tả Ức đang hậm hực khó ở bên cạnh, thế thì thu hút sự chú ý. Anh đồng tử, đồng t.ử khắc từ gỗ đào, lưng đồng t.ử sẽ tên làm đồng tử, gan bàn chân ngày sinh tháng đẻ. Sau đó thỉnh đồng t.ử về nhà, mỗi mùng một, mười lăm hàng tháng thắp hương cúng bái. Như đồng t.ử sẽ chịu chút t.a.i n.ạ.n nhỏ cho đối tượng, thể khiến khỏe mạnh hơn .

Tả Ức đồng tử, là chú Tổ khắc cho , vẫn luôn cung ở nhà họ Ức, do ông Ức cung phụng.

Tổ Thanh bát tự giấy, cau mày : "Bát tự , đồng t.ử cũng giữ ."

"Sao cơ?"

Chú hai Trần giật thót, bật dậy : "Sao thế ? Tuy con trai chú yếu nhưng dạo mới thế thôi. Hồi thằng bé khỏe mạnh lắm!"

"Chú hai Trần đừng hoảng." Tổ Thanh buông giấy đối phương: "Cháu thấy tướng chú Trần nạn tang tử, chắc hẳn mệnh cách bé khác động . Cháu xem bé mới rõ ạ."

"Đi! Chú cháu luôn!"

Lái xe từ thôn Bình Sơn thị trấn cũng tốn nửa tiếng đồng hồ.

"Cháu với." Tả Ức chợt giơ tay lên, Tổ Thanh: "Nhân tiện mua vài bộ quần áo mới cho ông ngoại."

Bởi vì sốt ruột nên chú hai Trần chẳng lòng nào mà cơm nước, chở hai Tổ Thanh vội về thị trấn luôn.

Lúc đến trạm xăng dầu, Tổ Thanh xuống xe, cửa hàng tiện lợi mua 10 cái bánh mì. Lúc lên xe, chia cho Tả Ức và chú hai Trần mỗi 1 cái, còn đều tự giải quyết sạch sẽ.

Tả Ức mà mắt chữ A mồm chữ O: "Cậu… ăn khá thật."

"Cũng tạm thôi." Tổ Thanh đáp.

Hôm nay là thứ bảy, hai vợ chồng chú hai Trần đều nghỉ làm nên chú mới thời gian rảnh tìm Tổ Thanh làm đồng tử.

Thím hai Trần và thím ở nhà trông đứa nhỏ, thấy chú hai Trần dẫn về tới, thím hai Trần vội pha , mà thím hai Trần chỉ gượng chào hỏi hai Tổ Thanh, đó xoay bếp.

"Con đừng dài mặt như thế, đồng t.ử linh lắm đấy." Bà Viên, thím hai Trần thấy con gái mặt cau mày thì vội nhỏ giọng dặn dò.

Đa lứa bà Viên đều tin cái , mà chú hai Trần làm hàng xóm với sư phụ Tổ Thanh từ nhỏ, đương nhiên thấy nhiều chuyện, thành tin tưởng tuyệt đối nghi ngờ.

Chỉ thím hai Trần là theo chủ nghĩa duy vật, cảm thấy và chồng đều đang làm bừa!

"Cái gì với cái gì !" Thím hai Trần thấy chú hai Trần dẫn Tổ Thanh xem con trai thì càng khó chịu.

Con chú hai Trần mới 4 tuổi, bụ bẫm trắng trẻo, đáng tiếc mặt bé tái mét, đặc biệt là chỗ cổ, đen kịt một mảnh.

"Sao cổ thằng bé khí đen thế ?"

Lời của Tả Ức dọa cho chú hai Trần sởn da gà, bởi vì chú thấy gì cả.

"Anh thấy ?"

Tổ Thanh cũng kinh ngạc về phía , thấy Tả Ức gật đầu thì hỏi thêm: "Vậy ở nhà thím Lâm thấy khí đen thím ?"

Tả Ức cẩn thận nhớ một phen lắc đầu: "Không thấy."

"Tổ Thanh, rốt cuộc con chú làm thế?"

Chú hai Trần cuống lắm , cắt ngang lời bọn họ, ôm con trai hỏi.

Thằng bé bố ôm lên cũng tỉnh .

Tổ Thanh vươn tay sờ cái cổ nhỏ đen sì của thằng bé: "Đây là tìm kẻ c.h.ế.t . Dạo thấy nhà họ hàng nào của chú thím mà con cái bệnh nặng ? Tuổi tương đương thằng bé, đều là bé trai."

 

Loading...