Chờ Tả Ức lắc lư tới nơi, Tổ Thanh đang mổ cá, cổng sân mở rộng, Tả Ức trực tiếp đẩy cửa .
"Đã đồ cơm xong , nhiều nhất nửa giờ là ăn cơm." Tổ Thanh cũng ngẩng đầu, d.a.o trong tay nhanh chuẩn, lát cá mỏng đều tăm tắp.
"Anh đây vội." Tả Ức lắc lắc hộp trong tay. "Mang cho hộp đây. Anh đặt bàn nhé." Nói xong, tới phòng khách.
Tổ Thanh ngớ , nhớ tới trưa nay rót nước bạc hà cho Tả Ức thì thuận miệng như , ngờ mang tới thật. Giống với cảm nhận của Tả Ức, lúc Tổ Thanh cũng cho rằng tuy ngơ ngơ nhưng tính cũng .
Nếu Tả Ức chính trong mắt Tổ Thanh là một thằng ngốc thì kiểu gì cũng tìm liều mạng mới .
Tinh túy của canh cá chua là dưa chua.
Tay nghề muối dưa của Lý Kiến , thêm thím Lâm mang tỏi, gừng tươi và rau thơm tới, như nước canh càng đủ vị.
Lúc Tổ Thanh làm cá, Tả Ức bộ trong sân. Thật cái sân trụi lủi hoắc cũng gì mà dạo, chẳng qua nấu cơm, chui bếp cũng chỉ tổ vướng chân vướng tay, còn bằng đợi ở ngoài.
"Ăn cơm thôi."
Rất nhanh, giọng Tổ Thanh từ bếp vang lên.
Tả Ức sớm mùi thơm làm cho thèm đến bụng réo ùng ục, lập tức nhà chính.
Tổ Thanh bưng canh cá chua ngửi mùi là ngon lên bàn, bưng một đĩa ớt đậu đũa là nướng trộn gỏi, cuối cùng là một đĩa rau xào…
Tả Ức chằm chằm cái đĩa cuối cùng, khóe miệng giật giật: "Đây là hoa dại sáng nay ôm về đấy ?"
"Bách hợp dại xào chay." Tổ Thanh tủm tỉm bưng chõ cơm đồ tới, đặt ở ghế nhỏ cạnh bàn: "Nếm thử , khá ngon đấy."
"Ăn thật ?" Tả Ức cảm thấy hỏi một câu vô nghĩa.
Tổ Thanh xuống, gắp một đũa bỏ trong miệng, thoải mái: "Tôi thấy ngon mà."
Món là món hồi sư phụ còn sống thích. Sư phụ , chỉ cần là mùa hoa bách hợp nở là Tổ Thanh sẽ nấu đôi, ba .
Thấy Tổ Thanh giống đang đùa, Tả Ức chậm chạp vươn chiếc đũa, cực kỳ cẩn thận gắp một miếng tí xíu cho miệng: "Cũng !"
Đũa thứ hai nhanh chóng hạ xuống.
Chờ Tả Ức ăn tới cá, hai mắt sáng ngời. Không cần Tổ Thanh mời, tự ăn uống thả cửa.
Trong bữa cơm ai thêm gì, Tả Ức chỉ kém úp luôn mặt trong bát. Chờ đến khi vuốt cái bụng tròn xoe lấy tinh thần thì Tổ Thanh thu dọn bát đũa xong , còn pha Tả Ức mang tới.
"Giải ngấy." Tổ Thanh đặt bát mặt Tả Ức.
Khóe miệng Tả Ức giật giật bát mặt, đây là cái bát dùng để ăn cơm ?
Thấy ngây ngốc bát , Tổ Thanh tủm tỉm: "Không sáng nay chê cốc đựng của ?"
Tả Ức: “...”
Cái càng .
nghĩ đến ăn một bữa cơm ngon lành nấu, Tả Ức kìm chế phỉ nhổ, lười biếng dựa lưng ghế: "Tay nghề của tuyệt đấy, tự học ?"
"Ừ."
Tổ Thanh nhớ đến kiếp , vì báo thù mà tiếp cận , cái gì cũng học, chỉ vì một ngày thể khiến ba uổng mạng an tâm nhắm mắt. Sau khi báo thù lớn, tiến thế giới , tuy hận tiêu tan nhưng những thứ từng học đều khắc sâu trong xương cốt.
Thấy nhiều lời, Tả Ức cũng hỏi , còn đổi chủ đề đến chuyện khác.
"Từ lúc bắt đầu nhớ việc, mỗi năm đều gặp chú Tổ ở nhà ông ngoại, thế mà gặp bao giờ. Với tính của chú Tổ, lẽ chú nên để một đêm Tất niên chứ hả?"
Theo cách của ông Ức, ông và chú Tổ là hai ông già góa bụa yêu rượu, tội nghiệp và cô đơn, lễ mừng năm mới tụ tập cùng qua năm là chuyện bình thường.
"Tôi giống ." Tổ Thanh trả lời. "Tối đêm 30 đều về nhà bố , chiều mùng 1 mới về bên với sư phụ."
Tả Ức trợn tròn hai mắt: "Cậu bố ?"
Nói dứt câu thì tự cảm thấy lời quá đáng: "Anh ý đó, ý là ở cùng bố ?"
"Anh ?" Tổ Thanh nhướng mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-6-ta-uc-hoi-duong-duong-giao-hop-thi-sao.html.]
Tả Ức cảm thấy hình như hỏi nhiều quá, nhưng Tổ Thanh gầy ốm đối diện, căn nhà rách nát , luôn cảm thấy lồng n.g.ự.c nghèn nghẹn.
"Thôi bỏ , đừng nhắc chuyện quá khứ." Tả Ức đĩnh đạc vỗ n.g.ự.c : "Tốt gì cũng gọi là , bảo kê ."
"Anh nữa ?" Tổ Thanh bưng bát uống một ngụm.
Trà ngon thật.
Tả Ức cứng đờ một thoáng, đó hừ lạnh: "Đi cái gì mà , tự đây cũng gây dựng sự nghiệp . Với cả ông ngoại lớn tuổi , hai năm nay sức khỏe cũng ."
Nói tới đây, trong mắt Tả Ức lộ vài phần lo lắng.
"Ông Ức tướng trường thọ, sống thêm mười mấy năm là chuyện nhỏ." Tổ Thanh đặt bát xuống .
Hai mắt Tả Ức sáng ngời, hỏi: "Cậu còn xem tướng ?"
"Biết một ít." Tổ Thanh gật đầu.
Tả Ức lập tức ngay ngắn, cũng nghi ngờ năng lực của Tổ Thanh. Chuyện nhà họ Văn đổi mới cái của Tả Ức về Tổ Thanh, Tổ Thanh ông ngoại sống thọ, tâm tình hẳn lên.
"Anh thì ? Tướng thế nào?"
Tổ Thanh lắc đầu: "Chịu đấy."
Tả Ức: “Gì chịu?”
Tổ Thanh thật: "Dương hỏa quá vượng, ma quái hoặc thứ gì dơ bẩn đều dám tới gần . Chỉ là tướng mạo thâm sâu, thấu."
Dương hỏa quá vượng.
Tả Ức xoa xoa cằm : "Không đúng nha, dương khí nặng thì đám yêu tinh quỷ quái gì đó thể bắt về thải dương bổ âm ?"
"... Xem tivi ít thôi."
"Anh xem tivi." Tả Ức nhíu mày.
Tổ Thanh đỡ trán: "Vậy tiểu thuyết thôi. Xưa nay đều cái gì gọi là thải âm bổ dương hoặc là thải dương bổ âm, âm dương vốn là cân bằng. Còn nữa, âm dương giao hợp cũng chỉ là một loại tính giao mà thôi, tồn tại thải ai bổ ai."
"Thế… thế dương dương giao hợp thì ?" Tả Ức buột miệng.
Tổ Thanh giương mắt Tả Ức, đến nỗi mất tự nhiên: "Nhìn làm gì?"
"Tôi cảm thấy đang ám chỉ cái gì." Tổ Thanh đáp.
Tả Ức bật nhảy dựng lên: "Nói linh tinh! Không ! Anh hề!"
Tổ Thanh cúi đầu uống : "Thế , chắc nghĩ nhiều quá."
Tả Ức là lệ , chẳng qua chuyện càng bôi càng đen. Tả Ức nhớ cái gì thì mặt đỏ gay gắt, kiếm cớ chuồn mất.
Tổ Thanh tiếng bước chân bối rối của đối phương, bát trong veo thấy đáy: "Ngu ngơ."
Sáng sớm hôm .
Bà Trần mở cổng thấy Lâm Thành Bân xách một bọc rau to từ đường nhỏ tới, bà sửng sốt: "Thành Bân ? Đi đấy?"
Bà nghĩ Lâm Thành Bân thị trấn cũng sẽ con đường mới . Mà đối phương xe máy với xe ba bánh cơ mà? Đi đường nhỏ làm gì?
Lâm Thành Bân lắc lắc túi rau trong tay: "Hôm cháu mời Tổ Thanh đến xem giúp cháu còn gì? Mẹ cháu thấy Tổ Thanh về mấy ngày rau ăn, bảo cháu mang một ít đến cho em ."
Bà Trần thì phản ứng đầu tiên là Tổ Thanh sẽ mua rau nhà nữa.
Bà Trần cau , chờ Lâm Thành Bân sang bên đường nhỏ mới đóng cổng sân thật mạnh.
"Hứ!"
*
Tổ Thanh: Tôi nghi ngờ quyến rũ .
Tả Ức: Nói linh tinh, hề!