Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 3: Tả ức nói 'Đã là đàn ông thì phải đối đầu trực diện'
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:20:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 3: Tả Ức 'Đã là đàn ông thì đối đầu trực diện!'
C.h.ó ngoan…
Tả Ức xanh mặt chằm chằm Tổ Thanh, tay nắm thành quyền, đ.ấ.m thẳng mặt đối phương!
"C.m nhà mày còn là miệng ch.ó phun ngà voi đấy!"
Đáng tiếc, Tả Ức vung nắm tay Tổ Thanh ngả . Tả Ức đ.á.n.h hụt, buồn bực vung chân đạp tới, ý đồ khiến Tổ Thanh nếm thử chiêu ‘đoạn t.ử tuyệt tôn’ trong truyền thuyết!
Tổ Thanh nghiêng tránh , Tả Ức mất đà, suýt ngã sấp như ch.ó ăn c.ứ.c.
Thanh niên tuấn tú, thon gầy, trắng trẻo đeo một sọt củi, tay ôm nguyên bó bách hợp dại to tướng núi, chợt nở nụ .
Tả Ức thấy nụ của thì ngẩn , ngờ ranh con ốm yếu rộ lên còn ưng mắt…
À xùy!
Tả Ức nhanh chóng tỉnh táo , thể nụ của tên nhóc thối tha láo toét mê hoặc chứ!
"Bỏ củi xuống, là đàn ông thì đối đầu trực diện !"
Tả Ức siết nắm tay xông lên, thế mà còn kịp rõ Tổ Thanh dùng chiêu gì đối phương bắt lấy nắm đ.ấ.m, tiếp theo cảm thấy bàn tay đối phương chợt thuận thế trượt lên , khống chế cánh tay ... Cuối cùng cả lật ngược , đưa lưng về phía Tổ Thanh, tay còn bẻ quặt lưng khóa cứng.
Tả Ức giãy dụa thế nào cũng thoát , thẹn quá thành giận, đang dùng chân thì Tổ Thanh nhẹ nhàng đá bắp chân . Cả Tả Ức tê rần, chân mềm nhũn, quỳ phịch một gối xuống đất!
Mà Tổ Thanh cũng thuận tư thế của xổm xuống.
Nhìn thanh niên tuấn tú đỏ bừng cả hai tai, Tổ Thanh buông tay : "Xin ."
Bách hợp dại đong đưa trong gió, mùi hoa thoang thoảng tản làm Tả Ức khỏi nhớ đến hình ảnh đối phương ở .
Nhận đang nghĩ vẩn vơ cái gì, Tả Ức lập tức nhảy phốc lên, cách xa Tổ Thanh 2 mét. Anh bỏ lơ vài phần mất tự nhiên của chính , thở phì phò trừng mắt : "Cậu dùng chiêu gì đấy? Chú Tổ dạy ?"
Tả Ức sẽ khờ dại cảm thấy thể thắng sức lực của Tổ Thanh, nhưng đối phương chỉ đá một cái nhẹ thôi, thể khiến quỳ xuống chứ?
Nghĩ đến cảnh to đầu nhường mà đầu tiên tả tơi đến thế, Tả Ức hận đến nghiến răng.
Tổ Thanh thì thoáng qua cái chân Tả Ức đá.
"Nhìn cái gì mà !"
Không hiểu Tả Ức thấy ngượng, vội đổi tư thế. đổi xong cảm thấy hối hận, thế là như cũ, làm Tổ Thanh xem mà buồn .
Người thú vị ghê.
"Tôi là Tổ Thanh, sư phụ nhắc tới ." Tổ Thanh nữa, ngước đầu đôi má đỏ hồng của Tả Ức, nhẹ nhàng đằng hắng: "Lần ở cửa thôn họ Ức nhưng chuyện điện thoại, rõ ràng gọi là Tả. Lúc kịp nhớ tới nên mới đùa một phen."
Tả Ức càng tức hơn. Lúc về thôn hết sức nhếch nhác, ôm lửa giận bừng bừng thì chớ, em nhà còn gọi điện đến mách lẻo nữa cơ. Lúc nhận điện thoại cẩn thận bấm chế độ rảnh tay, thế nên chờ cúp máy mới phát hiện tàng cây , đối phương còn vặn thấy bộ dáng vẻ t.h.ả.m thương của . Anh hổ c.h.ế.t, lửa giận cũng châm càng vượng, dứt khoát chạy tới khiêu khích.
Nào ngờ chẳng chiếm gì .
Tả Ức nhớ đến hạt táo ném mặt , Tổ Thanh trông áy náy phía , cũng cảm thấy đối phương cố ý.
"Nếu xin là thì còn cần cảnh sát làm gì?"
Tả Ức hừ nhẹ, trừng mắt Tổ Thanh: "Chẳng qua đây kẻ lý. Cậu cũng chỉ năng xấc láo thôi mà? Nể tình chú Tổ, đây bỏ quá cho, truy cứu nữa. Chẳng qua…"
Tả Ức cố ý dừng một chút, tới lui Tổ Thanh.
Tổ Thanh làm bộ như phát hiện, còn đang gánh củi đây , nắng nóng vô cùng, vẫn nên về nhà sớm một chút thì hơn.
Mà ngay khi Tả Ức thầm mắng Tổ Thanh ám chỉ của , cũng xem hiểu sắc mặt của thì thằng nhóc hơn 10 tuổi xuất hiện ở đầu con sông nhỏ, thấy Tổ Thanh ngoạc mồm gọi lớn.
"Anh Tổ Thanh ơi! Nhà khách ạ!"
Tổ Thanh đáp lời, khó xử bách hợp dại đầy cõi lòng, đầu bó củi đặt ở chân núi.
"Khụ khụ, giúp khiêng bó củi ." Tả Ức cảm thấy khi Tổ Thanh nghĩ mang một bó hoa về nhà tiếp khách sẽ ngượng, lập tức đề nghị giúp đỡ.
Anh cũng chẳng lòng , chẳng qua mất mặt thôi.
Vài đấu đá chẳng chiếm nửa điểm ưu đãi, chẳng buồn ngủ tặng gối đầu đấy ?
Vì thế, chờ Tổ Thanh gật đầu sải chân dài tiến tới, thoải mái khiêng bó củi lên vai, hất cằm với Tổ Thanh đang : "Đi thôi, đừng để khách đợi lâu."
Tổ Thanh tủm tỉm, ở đằng .
Tả Ức gian như ăn trộm theo Tả Thanh, cứ như thể thấy vẻ mặt kinh ngạc của vị khách .
Không chỉ đứa bé tìm Tổ Thanh, chờ nó trở về báo tìm Tổ Thanh , những đứa trẻ đang chia tìm đều bố rống gọi về nhà.
"Tổ ."
Bởi vì cổng nhà khóa nên khách đang chờ tạm trong sân nhà họ Trần, đứa trẻ về báo tin thì vội vàng tiến tới cửa nhà Tổ Thanh.
"Xin vì để cô chờ lâu nhé." Tổ Thanh khẽ gật đầu, bình tĩnh lấy chìa khóa mở cổng, mời đối phương nhà chính tạm, còn thì dỡ củi.
Vị khách ngạc nhiên vì Tổ Thanh ôm bó hoa to tướng thật đấy, chẳng qua hề giễu cợt như Tả Ức tưởng tượng, bởi vì đây là một cô gái trông mới hơn 20 tuổi.
Tả Ức ỉu xìu theo Tổ Thanh đến phòng củi nhỏ cất củi, đang định rời thì Tổ Thanh chợt : "Anh giúp khiêng củi, trưa nay mời ăn cơm nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-3-ta-uc-noi-da-la-dan-ong-thi-phai-doi-dau-truc-dien.html.]
Nhìn gương mặt trắng nhách của Tổ Thanh, Tả Ức vốn định từ chối, nhưng ngẫm đối phương là đồ chú Tổ thì đảo mắt một vòng đáp: "Được đấy. Tự mời nhá, tự ý nán ."
Dứt lời, đĩnh đạc múc nước rửa tay, đó phòng khách.
Tổ Thanh thấy tủm tỉm, cũng rửa sạch tay. Bách hợp dại đặt thớt trong phòng bếp, đây chính là một món ăn cho bữa trưa.
Lúc về tới phòng khách thì còn bưng theo hai cốc nước bạc hà mới ngâm sáng nay.
"Xin , trong nhà sẵn ."
Tả Ức nhận nước bạc hà, thuận miệng : "Chỗ , để tặng một ít."
"Vậy cảm ơn Ức."
Tả Ức vốn hối hận vì hành vi tặng của , xưng hô của đối phương sướng rơn: "Khách sáo làm gì."
Mà cô gái tới lui giữa Tả Ức và Tổ Thanh.
Khi Tổ Thanh qua, cô gái lập tức chính sự: "Tôi họ Văn, tên đầy đủ là Văn Văn, ở đại viện Văn gia bên . Đầu tuần , tay chân bố tự nhiên căng cứng, đưa đến bệnh viện thành phố khám thì bác sĩ bảo bệnh gì cả, còn với chúng thể là tác dụng tâm lý."
" hôm nay, đến 8 giờ mà thấy bố dậy. Bình thường bố đều kiên trì thức dậy lúc 7 rưỡi mà, thấy kỳ lạ nên gõ cửa, thấy bố đáp …"
Văn Văn sốt ruột, tìm chìa khóa mở cửa nhưng đẩy kiểu gì cũng mở cửa. Bố cô ly hôn từ năm cô lên cấp hai, trong nhà chỉ hai bố con, tiếng ồn khiến những khác trong đại viện chú ý.
Mấy em họ Văn chạy tới, dùng ghế gỗ phá mở cửa, thấy bố của Văn Văn đưa lưng về phía bọn họ, cuộn giường.
Văn Văn nắm chặt cái chén, mặt tái nhợt: "Khi bác cả lật bố , mặt bố xanh lét. Là màu xanh thật , xanh như cỏ !"
Cô gấp gáp, bức thiết diễn tả cho Tổ Thanh hiểu rõ bộ dáng bố .
Tổ Thanh dịu dàng : "Tôi hiểu mà, cô tiếp ."
Văn Văn thấy vẻ sợ hãi hoặc khác thường thì thoáng an tâm, cũng chuyến đến đúng .
"Với cả tay chân bố đều cuộn cùng một chỗ." Nói xong, Văn Văn đặt cốc nước lên bàn, dùng cả hai tay múa may diễn tả: "Mặc kệ chúng dùng sức thế nào đều gỡ tay bố , gọi cũng thấy tỉnh."
"Tôi định đưa bố bệnh viện nhưng mấy bác trai đều tình huống của bố đưa viện cũng vô dụng, bảo tới bên mời Tổ qua xem."
Không các bác đến, mà là mời thủ thôn cũng quy tắc. Mối quan hệ của mời từ đến xa, nếu bố Văn Văn con cái thì do bố , vợ hoặc em trong nhà tới mời. Nếu cả vợ lẫn em thì do cháu ruột tới…
Nói chung chính là quy định như .
Tổ Thanh gật đầu, về phía Tả Ức. Từ lúc Văn Văn lên tiếng đến giờ, đều chen câu nào, : "Anh Ức, đại viện Văn gia xem, …"
"Tôi với ." Tả Ức : "Cậu bảo mời ăn cơm cơ mà, trốn."
Tổ Thanh thì , về phía Văn Văn. Văn Văn thoáng qua Tả Ức, gật đầu đáp: "Được ạ."
Tổ Thanh mang gì cả, cứ thế theo Văn Văn xuất phát luôn.
Văn Văn lái xe tới, về đại viện Văn gia mất 20 phút lái xe.
Tổ Thanh ghế với Tả Ức, Tả Ức nghiêng đầu , Tổ Thanh nghi hoặc . Tả Ức thấy chỉ thể gục đầu xuống, cúi thì thầm bên tai Tổ Thanh, làm Tổ Thanh cứng còng cả .
Bên tai là giọng trầm thấp đầy nghi hoặc của thanh niên: "Cậu mang đạo cụ gì ?"
Tổ Thanh mím môi, hai mắt thẳng phía : "Không."
Tả Ức chắt lưỡi, lùi một chút. Tổ Thanh thoáng thở phào, quen cận với khác như .
Sau đó bên cạnh hỏi: "Tại nghèo quá mua nổi là ?"
Tả Ức hỏi như cũng nguyên nhân. Anh từng ông ngoại , thủ thôn đều nghèo.
Tổ Thanh dở dở : "Chắc là cả hai nhỉ."
Không ngờ một bàn tay trực tiếp choàng qua bả vai , còn dùng sức vỗ vỗ cánh tay của : "Dù gì gọi là Ức , đây cũng kẻ hẹp hòi. Muốn công cụ gì? Chúng chọn cái thời gian thành phố xem thử nhé."
Vốn định mai luôn, nhớ đến ông ngoại làm cái để ý ngày hoàng đạo, vì thế sửa miệng.
Tổ Thanh nghiêng đầu bàn tay cánh tay , nâng tay nhấc nó lên, đặt đùi Tả Ức: "Vậy thì cảm ơn ."
Tả Ức ngơ ngác một loạt động tác của : "Hả? À, cần cảm ơn."
Rất nhanh tới đại viện Văn gia.
Nhà Văn Văn ở vị trí chính giữa, lúc ngoài cửa nhà nhiều đang , đều là của đại viện Văn gia.
Mấy bác cả Văn cả dậy, về phía Tổ Thanh.
"Tổ ."
Tổ Thanh với bọn họ: "Cháu xem ạ."
"Mời qua bên ." Bác cả Văn gặp Tổ Thanh vài , cũng dám xem nhẹ đối phương. Vậy nên bác mới bảo cháu gái mời Tổ Thanh tới xem em út nhà .
Tả Ức giống như cái bóng của Tổ Thanh, một tấc rời.
Khi thấy rõ tình huống của bố Văn Văn thì đáy mắt tối sầm , nghiêng đầu Tổ Thanh. Ấy mà thấy trai hết sức dửng dưng.
Lúc chỉ mặt bố Văn Văn xanh lè thôi , ngay cả tay chân lộ ngoài đều xanh biếc cả . Hai tay ông quặp một chỗ như vuốt gà. Tay như còn đỡ, vấn đề là chân cũng thế mới đáng sợ.
Dù ngón chân ngắn ngủn mà quặp chặt với m.ô.n.g, cứ như bẻ gãy xương chân ông cưỡng ép buộc , trông kinh dị.