Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 2: Tả Ức cảm thấy phát rồ

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:37:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2: Tả Ức cảm thấy phát rồ!

"Móa…"

Tả Ức siết mạnh tay, đang định cho Tổ Thanh một bài học thì ông nội Lâm ngoài tiễn thím ba Ngô hô to:

"Tổ Thanh! Tả Ức! Tối nay ở nhà ông Lâm ăn cơm nhé."

Tiếng ông và tiếng bước chân ngày càng gần, như là về phía bên .

Tổ Thanh thấy Tả Ức tức đến mặt đỏ gay gắt thì khẽ, nâng tay nhẹ nhàng gỡ tay Tả Ức xuống: "Có chuyện gì thì mồm thôi, lịch sự mà."

Tả Ức bàn tay dám tini tưởng. Từ nhỏ khỏe hơn thường nhiều, nếu tự thả tay thì khác dùng hết sức b.ú sữa cũng cách nào thoát khỏi tay !

Ấy thế mà thanh niên gầy tong teo, còm nhom mắt chỉ nhẹ nhàng kéo là tay lỏng á?

"Ông Lâm ơi, cháu còn về sửa nốt mái ạ. Khi nào thím Lâm khỏe hẳn thì cháu đến làm phiền nhé."

Chờ Tả Ức lấy tinh thần, sải chân dài đuổi tới thì Tổ Thanh .

Thím Lâm nên ông nội Lâm vui. Ông cụ đang nhồi t.h.u.ố.c lá tẩu thì thấy Tả Ức ngơ ngác làm ông cụ phì 

"Ngồi đây chuyện với ông . Mọi năm chỉ thấy Tết cháu mới về cơ mà? Sao năm nay về sớm thế?"

Tả Ức gãi gãi đầu, cũng đặt m.ô.n.g xuống cái ghế gỗ cạnh đó thoải mái: "Ông Lâm ơi, cái họ Tổ quan hệ gì với chú Tổ thế ạ?"

Ông nội Lâm rít xong một thuốc, thì nhả khói nhẹ giọng đáp: "Thằng bé là đồ của chú Tổ cháu. Hàng năm cháu chỉ về Giao Thừa cháu , mùng 1 đầu năm , quen là bình thường. Giờ thằng bé là thủ thôn của thôn chúng ."

"Người thủ thôn ạ? Cậu á?"

Tả Ức nhạo, khoanh hai tay ngực: "Sao chú Tổ chọn như thế làm học trò ?"

"Thằng bé trời phú cho bát cơm ." Ông nội Lâm nhạt, đặt tẩu t.h.u.ố.c lên miệng.

*

Tổ Thanh ‘trời sinh ăn bát cơm thủ thôn’ về đến nhà là tất bật cầm ngói mới trèo lên mái luôn. Cậu bận cả tiếng đồng hồ mới xuống thang, cầm lấy đòn gánh gác cạnh tường, gánh thùng nước ngoài.

Ra khỏi sân rẽ trái là một con đường mòn nhỏ, thẳng theo đường mòn sẽ thấy một con sông, nước sông chảy từ núi xuống. Bởi vì đằng thôn Bình Sơn là núi lớn ở nên nước sông trong, trong thôn thà uống nước sông chứ thích nước máy dẫn từ trấn về.

Tuy dùng nước máy tiện hơn nhiều nhưng nước suối ngọt lành tự nhiên thì ai thích uống nước trong bể chứa lớn bao giờ.

Dọc đường , Tổ Thanh gặp vài thôn dân, ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi . Chờ Tổ Thanh đến bên bờ sông nhỏ còn gặp mấy đứa trẻ con choai choai đang vểnh m.ô.n.g nhặt đá cuội chơi.

"Muộn đấy, nhớ về nhà sớm, ?"

Tổ Thanh múc nước xong, thấy mấy đứa nhóc còn đang chơi trời trăng gì thì lớn tiếng .

"Vâng, Tổ Thanh!" Đám trẻ con trăm miệng một lời đáp.

Tổ Thanh tủm tỉm, gánh nước về nhà.

Lúc là xuống dốc, lúc về là lên dốc, còn thêm hai thùng nước, Tổ Thanh về đến nhà là trán ướt đẫm mồ hôi.

Vẫn còn yếu quá.

Tổ Thanh đổ nước vại chứa, lấy chõ gỗ* chuẩn nấu cơm. Cơm đồ bằng chõ gỗ thơm cực kỳ, lúc sư phụ còn sống thích cơm đồ thế nhất, luôn cho rằng nấu cơm bằng nồi cơm điện là đ.á.n.h mất linh hồn của cơm.

*Nguyên là thùng gỗ, một kiểu hấp cơm truyền thống của Trung Quốc, nguyên lý khá giống chõ của .

Củi lửa trong nhà còn dư nhiều lắm, Tổ Thanh nhóm bếp, đó tính đến chuyện ngày mai lên núi lấy thêm củi về.

Sau khi đổ cơm sôi chõ gỗ, Tổ Thanh thả hai khúc củi to bếp cầm một ít tiền lẻ chạy sang nhà hàng xóm cách vách.

Hàng xóm cạnh nhà là nhà họ Trần, hai ông bà hơn sáu mươi tuổi. Ông bà Trần hai con trai, một con gái, con trai đều dọn lên huyện ở, con gái và con rể ông bà làm công bên ngoài, mỗi năm về trong thôn một .

Ông cả Trần đang quét sân, cổng ngoài mở rộng, Tổ Thanh tới là ông thấy.

"Tổ Thanh ? Mau đây ."

"Dạ thôi ạ. Ông cả Trần ơi, cháu đến mua rau." Tổ Thanh bước .

Bà Trần thấy tiếng động thì lập tức khỏi bếp, cướp lời ông cả Trần: "Mua cái gì mà mua, thôn cả. Cháu lấy gì bà hái cho!"

Tổ Thanh xua tay: "Không ạ. Cháu chỉ mua thôi, nếu cho cháu trả tiền thì cháu thà ăn cơm trắng còn hơn."

"Cái thằng bé ! Rõ thành thật!" Bà Trần tủm tỉm đưa Tổ Thanh tới đất trồng rau nhà , ông cả Trần thì xanh mặt ở trong sân.

Chờ bà Trần nắm 10 đồng tiền sân, ông cả Trần ném cái chổi đ.á.n.h ‘đét’ xuống mặt bà: "Thằng bé đến hái ít rau ăn mà bà còn đòi tiền nó ?"

"Tôi đòi lúc nào?"

Bà Trần nhét tiền túi, lườm ông cụ: "Người cho nhận ? Hóa bón phân, rẫy cỏ gì đấy mệt đúng ? Thế thì mấy bán rau ngoài chợ cũng đừng sống nữa! Cứ tặng luôn rau cho khác ăn là !"

Nói xong, bà Trần hầm hừ xoay phòng luôn, thèm ông cả Trần thêm cái nào.

"Bà… bà…" Ông cả Trần thấy bạn già còn cớ hơn thì tức cành hông.

Mà bên , Tổ Thanh đặt bí đỏ non, mướp, dưa chuột và hai quả ớt đậu đũa lên thớt, múc một chậu nước rửa đồ ăn.

Thời tiết đúng lúc mấy món rau như bí đỏ non, nên tối nay Tổ Thanh định làm bí đỏ non thái sợi xào, mướp tỏi băm và ớt da hổ. Về phần canh, dùng chõ chử cơm, nước cơm thơm nồng để uống.

Đừng thấy gầy tong teo mà lầm, sức ăn của mạnh hơn bình thường nhiều. Nghe liệt kê thì nhiều món đấy, chứ bấy nhiêu chỉ đủ Tổ Thanh ăn mà thôi.

*

Tại nhà họ Ức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-2-ta-uc-cam-thay-phat-ro.html.]

Ông Ức lấy chén rượu nhỏ một bàn tay khớp xương rõ ràng cướp mất. Ông cụ xụ mặt, đầu .

"Ranh con, phản đấy hả?"

"Ông ngoại!" Tả Ức nắm chén rượu trong tay, xuống cạnh ông Ức, vẻ mặt tán đồng: "Bác sĩ dặn ông kiêng rượu. Ông quên đấy ?"

"Thật á?" Ông Ức rưng vẻ mặt đãng trí tuổi già: "Bác sĩ nào dặn?  Sao ông ?"

"Bác sĩ Ngô dặn. Hay để cháu gọi điện hỏi xem?"

Tả Ức vẻ gọi điện thoại cho bác sĩ Ngô, ông Ức vội vàng đè tay : "Ông uống! Không uống nữa!"

"Ông đấy!" Tả Ức tự rót cho chính một chén, nhâm nhi nuốt bụng trong ánh mắt phẫn hận của ông ngoại.

"Ông chẳng lời khuyên của bác sĩ gì cả. May mà cháu về nhé, ông đừng hòng lén uống rượu giấu cháu nữa!"

"Hứ!" Ông Ức xoay mặt , thèm cháu trai.

Tả Ức thấy thế thì ‘khụ’ một tiếng, nhớ đến trai vênh váo . Anh đặt chén rượu  hết xuống, hỏi ông : "Ông ngoại ơi, chú Tổ đồ từ hồi nào thế?"

Nghe nhắc tới sư phụ Tổ Thanh, ông Ức đầu trả lời: "Hơn 20 năm . Sao thế? Gặp Tổ Thanh ?"

"Hơn hai mươi năm á?" Tả Ức cau mày, cẩn thận hồi tưởng một phen: "Sao cháu gặp bao giờ?"

"Năm nào cháu chẳng giao thừa mới về, mùng một ? Nếu chú Tổ của cháu thích tìm ông già góa bụa uống rượu thì cháu thể gặp chú Tổ tối giao thừa chắc?"

Bị ông ngoại như , Tả Ức cũng mới nhận , hình như gặp chú Tổ thời gian bữa cơm đoàn viên đêm Tất Niên. Ông ngoại và chú Tổ đều thích uống rượu, cuối năm nào cũng uống với .

Nghĩ đến ngoại hình ốm yếu của Tổ Thanh, Tả Ức ‘xùy’ một tiếng, rót cho chính một chén, uống mà nghiến răng nghiến lợi. 

Ông Ức cạnh uống rượu của càng nghiến răng nghiến lợi.

*

Tổ Thanh ăn cơm xong, rửa sạch bát đũa cầm chiếc quạt hương bồ cũ kỹ to tướng lên, bê ghế trúc đến hè. Cậu ghế trúc, phe phẩy quạt hương bồ híp mắt tận hưởng gió đêm se sẽ.

Ngoài sân vang lên tiếng côn trùng rả rích, còn tiếng muỗi vo ve mãi bên tai Tổ Thanh, ông bà Trần cãi chuyện gì , lắng tai thêm chút thậm chí văng vẳng tiếng lớn đang mắng trẻ con ở xa xa…

Trời tảng sáng, Tổ Thanh dậy.

Cậu dùng cơm đồ còn thừa lúc tối qua làm cơm rang trứng, sẵn nhanh gọn, hôm nay còn lên núi đốn củi, thời gian eo hẹp.

Tổ Thanh khóa cổng lên núi luôn. Từ nhà đến núi bộ mất hơn 40 phút, cần băng qua sông nhỏ,  còn là đường dốc. Chờ đến chỗ đốn củi thì Tổ Thanh mồ hôi mồ kê đầm đìa.

Thế mà trông vẻ quen, lưu loát lấy khăn tay trong túi lau mồ hôi trán. Đứng chỗ xuống là thể thu gọn cả thôn trong mắt.

Thôn Bình Sơn ước chừng hơn 80 hộ gia đình, chỉ là nhiều trẻ tuổi thành phố mua nhà đón lớn tuổi ở thôn theo ở cùng. Thành chỉ hơn 50 hộ là hộ thực tế ở trong thôn.

Chân trời le lói ánh vàng, tỏ vẻ hôm nay là một ngày nắng rực rỡ. Tổ Thanh ở chỗ cao, gió mát tạt ngang qua chỉ chốc lát là đủ xua tan nóng .

Nghỉ ngơi chốc lát, Tổ Thanh lấy d.a.o bổ củi trong sọt , tiếp tục rừng.

Ngọn núi lớn thôn Bình Sơn thuộc sở hữu tư nhân của dân trong thôn, mà là thuộc về nhà nước. Tục ngữ dựa núi ăn núi, ngọn núi lớn chỉ nhiều tài nguyên củi đốt, còn con mồi nhỏ. Chẳng qua thời buổi lợn rừng cũng đưa diện bảo hộ động vật, thế nên đa thời gian thôn dân đến núi chỉ để chặt củi thôi.

Tổ Thanh cũng quá sâu trong núi, chỉ tới chặt củi, săn.

Đầu hạ nắng chói chang, tha hồ cành khô, Tổ Thanh bận việc một giờ đồng hồ, sọt nhét đầy củi gỗ.

Cậu chỉ chặt cây thông nhỏ khô, thì nhiều nhưng nặng bao nhiêu, ngoại trừ đặt trong sọt, Tổ Thanh còn định bó thêm một bó, kéo xuống tới chân núi chạy qua hai chuyến là .

Bó củi dùng lạt trúc, Tổ Thanh trái , cầm d.a.o chặt củi về hướng nhớ, lâu thấy một mảnh rừng trúc nhỏ. Cậu nâng tay chặt, một cây trúc lớn nhỏ vặn đổ rạp.

Lúc đang định kéo trúc về chợt ngửi hương hoa thoang thoảng, Tổ Thanh bỏ trúc xuống, về phía mùi hương, phát hiện thật nhiều bách hợp dại bên khe suối.

Có bông nở toe toét cả , cũng bông mới chớm hé nụ, nhiều nhất chính là nụ hoa còn khép chặt.

Tổ Thanh thật nhiều, cảm thấy mỹ mãn kéo lê cây trúc về chỗ đặt sọt.

Vì thế, khi Tả Ức tâm tình phiền muộn dạo tới núi đúng lúc bắt gặp Tổ Thanh một tay ôm bó bách hợp dại khổng lồ, tay xách bó củi lớn nhỏ, còn đeo một sọt củi vai.

"Há há há." Tả Ức hề khách sáo, khằng khặc ngay mặt Tổ Thanh.

Tổ Thanh nhướng mày, bình tĩnh tìm chỗ chặn đường để đặt bó củi xuống, đó bước ngang qua Tả Ức. 

Tả Ức thấy ngó ngàng tới thì tiếng ngưng bặt.

"Ê!" Tả Ức thấy Tổ Thanh thì khó chịu mặt, sải chân dài chắn mặt .

Mà khi bách hợp dại lọt tầm mắt, Tả Ức nhịn khóe môi giật tăng tăng, tiện đà cất tiếng bỡn cợt buồn che giấu: "Không còn là hoa hoa công t.ử nha."

Thấy Tổ Thanh lời nào, Tả Ức bổ sung: "Đã câu hoa dại ven đường đừng hái bao giờ ?"

Tổ Thanh mỉm , chợt sáp tới gần dọa Tả Ức giật lùi vài bước. Rõ ràng cao hơn Tổ Thanh nửa cái đầu mà hành động khiến như thể sợ Tổ Thanh bằng. Cho nên Tả Ức đanh mặt, nhanh chóng bước bù mấy bước tới mặt Tổ Thanh.

Vị trí vặn là cách lúc Tổ Thanh áp sát.

Anh còn tưởng Tổ Thanh cũng sẽ bất ngờ dọa sợ như , ai Tổ Thanh còn chẳng chớp mắt.

"Thế qua câu ?" Tổ Thanh thấy hành động ngây thơ của thì thoáng cụp mi, bách hợp dại nở lúc tay.

"Câu gì?" Tả Ức hỏi hối hận.

Quả nhiên, Tổ Thanh ngước mắt lên, khẽ hé môi mỏng: "Chó ngoan cản đường."

Tả Ức: Cậu mới là chó! Cả nhà đều là chó!

 

Loading...