Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 12: Tả Ức hỏi tới 'Vậy cậu từng yêu đương với con gái chưa'
Cập nhật lúc: 2026-03-22 02:46:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị cả Viên quá hiểu em gái ruột nhà , từ bé nó giỏi làm nũng, mè nheo với .
Người trẻ con kẹo ăn, nên cho dù bà xuất sắc hơn em gái bao nhiêu, khiến nhà bớt lo cỡ nào thì vẻ cũng chẳng bằng nước mắt nước mũi của em gái.
Căn cứ chứ?
Chị cả Viên nhớ đến mấy ngày hôm , con trai tự nhiên bệnh nặng nên bà gọi cho Viên, rằng Hàm Hàm ốm.
Lúc đó thím hai Trần ở bên cạnh thế nào?
'Trẻ con mà, vận động nhiều , nếu thì sức đề kháng sẽ yếu, ốm mới lạ đấy.'
Chị cả Viên em gái thì đáy lòng khó chịu khó lòng diễn đạt.
Nghĩ đến đây, chị cả Viên mím môi, về phía chồng đang chơi đùa với con trai: “Đại sư rời khỏi huyện chứ?”
“Yên tâm, lâu . Anh đích đưa đến tỉnh, tận mắt ông lên máy bay mà.” Anh rể Viên vỗ vỗ vai Hàm Hàm, hiệu cho con trai tự chơi tiếp.
Sau đó ông về vợ đang lo lắng: “Chưa kể làm cái nghành của bọn họ nguyên tắc, sẽ bảo mật tin tức của khách hàng, trừ khi…”
“Trừ khi cái gì?” Tim chị cả Viên thót lên.
Anh rể Viên ha hả, tóm lấy cổ tay vợ khi nắm đ.ấ.m của bà vung tới, nhỏ: “Trừ khi đại sư nhận làm ăn với em gái , hai vợ chồng nhà đấy trở thành khách hàng của ông . Nếu thì khó ai bí mật .”
Bởi vì ghế phụ hỏng mất nên thím hai Trần chỉ thể tạm thời xuống , chen chúc ở ghế .
Tuy ghế hẳn ba chỗ nhưng riêng Tả Ức chiếm mất gần hai ghế .
Không cố ý, mà là do chiếc xe của chú hai Trần chẳng rộng rãi gì thì chớ, vóc còn cao to, thậm chí gò đây .
Còn Tổ Thanh thì ép sát cửa xe .
Thím hai Trần cực kỳ ngại ngùng, chỉ thể thúc giục chồng đang lái xe: “Đi nhanh lên, kiểu lâu khó chịu đấy.”
“Rồi, , .” Chú hai Trần gương chiếu hậu, vội vàng trả lời.
Thật chú lái thế đủ nhanh, chẳng qua là quýnh quá nên nghĩ cứ tìm chỗ gần nhất là sửa xe , tư duy quán tính lái thẳng tới cửa hàng quen.
Tả Ức chiếc Tổ Thanh 'bé tí hin', ngẫm nghĩ hồi lâu chi là quan tâm : “Hay là đây ?”
Anh vỗ vỗ đùi .
Thím hai Trần: "..."
Tổ Thanh như cái chày gỗ.
Bắt tín hiệu c.h.ử.i bậy bằng mắt của Tổ Thanh, Tả Ức khịt mũi: “Anh coi là em , coi là hạng gì chứ?”
“... Không coi là hạng gì, mà câu của gây hiểu lầm lắm.” Tổ Thanh bất đắc dĩ thở dài, đó ghé sát tai Tả Ức thì thầm: “Nếu cong thì hiểu lầm câu chắc luôn. Đến lúc đó định giải quyết đây?”
“Con... con... cong! Cậu cong hả?” Tả Ức đầu Tổ Thanh, lắp ba lắp bắp .
Cũng may giật vẫn to tiếng, ngược còn thì thào nhỏ hơn cả Tổ Thanh.
Tổ Thanh thấy khiếp sợ mặt, còn cẩn thận nhích về phía thím hai Trần mấy cm thì phì : “Còn nhận em nữa cơ. Thái độ thế mà bảo coi là em ?”
Tả Ức dịch xong cũng cảm thấy hành động của lố thật sự, lời của Tổ Thanh liền lén lén dời về vị trí cũ.
dừng , vẻ mặt Tả Ức chi là quái dị mà xích về chỗ cũ.
Tổ Thanh nhướng mày.
Tả Ức đằng hắng, nghiêng đầu qua thì thầm: “Tuy coi là em, nhưng chẳng trong giới của các câu: Nam nam tị hiềm ? Anh làm coi như giữ kẽ nha.”
Giữ kẽ tổ sư bố nhà .
Tổ Thanh xụ mặt, đầu ngoài cửa sổ: “Tôi .”
“Thật ?”
Tả Ức chắc lắm, sáp hỏi tới: “Vậy từng yêu đương với con gái ?”
“…Anh từng bạn gái ?”
“…Không.”
Tổ Thanh bỗng bật , đầu Tả Ức đang hổ: “Thế cong hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-12-ta-uc-hoi-toi-vay-cau-tung-yeu-duong-voi-con-gai-chua.html.]
Tả Ức nụ của đối phương làm cho ngơ ngẩn, đó đỏ mặt về chỗ cũ, tẻ ngắt : “Cậu thì thế quái nào .”
Tổ Thanh khẽ: “Câu của cũng sẽ khiến hiểu lầm đấy.”
Tả Ức đỏ mặt giải thích, nhưng đúng lúc đến chỗ sửa xe. Vợ chồng chú hai Trần đều xuống xe , Tổ Thanh cũng mở cửa bước xuống.
Tả Ức thấy chỉ đành theo.
Bởi vì chú hai Trần thường đến đây sửa chữa, bảo dưỡng xe nên nhân viên cũng nhanh chóng ghế mới cho bọn họ.
Sửa xong, cả đoàn trở về nhà họ Trần.
Mẹ Viên ở nhà yên, ngóng trông bọn họ trở . Vừa thấy tiếng mở khoá, bà nhịn nổi bước vội tới, hai bước cũng thành ba, chạy mở tung cửa.
“Mẹ.” Thím hai Trần đang xoay chìa khóa, thấy lập tức kéo Viên trong phòng. Hai đóng cửa, mấy Tổ Thanh cũng con họ gì. khi nghỉ ngơi 10 phút, hai con họ bước , mắt ai cũng đỏ hoe.
Người nhà mặt đông đủ, chú hai Trần về phía Tổ Thanh: “Bây giờ xác định là bố Hàm Hàm hại Nguyên Nguyên, chú thím làm gì thì Nguyên Nguyên mới tổn thương?”
Mẹ Viên vốn đang gì đó, nhưng thím hai Trần bế Nguyên Nguyên . Bà thấy gương mặt nhỏ nhắn gầy sọp và tái nhợt chút màu m.á.u của cháu trai thì vội bụm miệng , nước mắt ứa . Cuối cùng, Viên cũng thêm gì nữa.
Tổ Thanh hiệu cho thím hai Trần ôm Nguyên Nguyên đến mặt , chỉ cổ bé: “Rất đơn giản, tìm cho rơm thế thần cắt bỏ thừng chu sa cổ nó . Như Nguyên Nguyên sẽ khỏe như cũ."
“Thứ chắc chắn ở nhà họ Viên!” Thím hai Trần lập tức .
Tả Ức lắc đầu: “Cháu nghĩ bọn họ sẽ để món đồ quan trọng như ở nhà . Lúc Tổ Thanh , tuy rơm quan trọng, nhưng thứ quan trọng hơn chính là cái giá mà họ trả để làm chú thuật.”
Tổ Thanh gật đầu, : “ đấy ạ. Chồng thím cả Viên nhận dạy thêm chủ nhật, trong nhà sẽ đông trẻ con. Chưa kể Hàm Hàm cũng còn nhỏ quá, thể sẽ nghịch ngợm làm hỏng chuyện của bọn họ. Thế nên rơm thế nhất định để ở chỗ bọn họ thường xuyên hoạt động nhưng ở nhiều.”
Vợ chồng thím hai Trần , trăm miệng một lời: “Ký túc xá giáo viên!”
Vợ chồng chị cả Viên là giáo viên cấp ba nên khi bận rộn sẽ ở ký túc xá. Trường học của bọn họ khá thoải mái linh hoạt, nếu vợ chồng cùng là giáo viên thì sẽ chuẩn ký túc xá riêng, làm việc ăn ngủ trường luôn.
Mà chỉ hai họ mới chìa khoá ký túc xá.
“Việc tìm đồ giao cho thì dễ hơn.” Tổ Thanh về phía Nguyên Nguyên đang ngủ mê man: “Cháu sẽ làm tạm một nộm chắn chú thế cho Nguyên Nguyên, chỉ là thứ chống đỡ mấy ngày , nhanh lên.”
Tuy là thủ thôn nhưng nhân quả đều quan hệ sâu xa. Mấy thứ nhân quả của ai thì cứ để chính họ tự giải quyết thôi.
“Chú thím nhất định sẽ nhanh chóng tìm thứ !”
Vợ chồng chú hai Trần trao đổi ánh mắt, đó nghiêm túc như .
Tổ Thanh dùng bông và vải mềm làm tạm một con búp bê vải nhỏ, tiếp theo lấy của chú thím hai Trần mỗi một giọt m.á.u tươi, trộn lẫn chu sa chú hai Trần mua lúc , dùng hỗn hợp ngày sinh tháng đẻ của Nguyên Nguyên lên lưng búp bê.
Cuối cùng, dùng kim chích lên đầu ngón tay Nguyên Nguyên, nhỏ vài giọt m.á.u lên búp bê, thoạt trông quỷ dị cực kỳ.
quái hơn nữa là m.á.u mới giây lát biến mất, để chút dấu vết nào.
“Xong ạ.” Tổ Thanh dùng tăm bông chặm chặm đầu ngón tay cho Nguyên Nguyên, bảo vợ chồng chú hai Trần để con búp bê vải xuống gầm giường bé, bày hoa quả, hương nến cung phụng.
Chờ hương nến cháy hết, Nguyên Nguyên cũng mở mắt.
“Đói đói.” Giọng bé ỉu xìu yếu ớt, khiến nhà họ Trần đều rơi nước mắt.
Mẹ Viên lập tức ôm chầm lấy cháu trai gào .
Nguyên Nguyên dọa sợ, may mà Tả Ức làm mặt quỷ với thằng bé nên nó mới nín , bật .
Nhìn con trai ngoan ngoãn ăn cháo, chú thím Trần sang bàn bạc xem làm thế nào để ký túc xá của vợ chồng chị cả Viên. Còn Tổ Thanh và Tả Ức bên cạnh chơi cờ năm quân.
Trước khi giải quyết xong việc , hai sẽ rời .
Mẹ Viên gần đó suy nghĩ lâu, cuối cùng đến mặt con gái và con rể: “Mẹ... để cho. Hai đứa nó chắc chắn sẽ cảnh giác với các con, sẽ dễ hơn một chút.”
Thím hai Trần im lặng.
Thím tin tưởng Viên cho lắm.
Dù thì đối với Viên mà , cả thím và chị cả Viên đều là dứt ruột đẻ , động chạm bên nào cũng sẽ đau xé lòng, tài nào nhẫn tâm .
“Mẹ sẽ làm Nguyên Nguyên tổn thương.” Mẹ Viên thấy con gái im lặng, tất nhiên rõ nguyên nhân: “Mẹ tình nguyện làm chuyện là một kiều kiện.”
“Mẹ, . Chỉ cần chúng con làm thì sẽ đồng ý.” Thấy vợ cụp mắt , chú hai Trần đành lên tiếng.
Mẹ Viên siết chặt nắm tay, nghẹn ngào: “Nguyên Nguyên vô tội nhưng Hàm Hàm cũng tội tình gì . Người chính là bố nó chứ nó. Mẹ, mong các con đừng làm tổn thương Hàm Hàm.”
Thím hai Trần hít sâu một , thẳng : “Mẹ ơi! Mẹ hiểu thế nào gọi là tìm kẻ c.h.ế.t ? Nghĩa là khả năng Hàm Hàm mắc bệnh thể chữa khỏi hoặc là gặp t.a.i n.ạ.n nặng. Hàm Hàm sẽ c.h.ế.t, cho nên chị cả mới tính kế lên đầu Nguyên Nguyên của bọn con, để thằng bé c.h.ế.t Hàm Hàm!"
"Giờ bảo bọn còn đừng làm tổn thương Hàm Hàm cũng vô dụng thôi, bởi vì thằng bé vốn gặp chuyện . Con thần tiên, đến Nguyên Nguyên của con mà con còn bảo vệ thì sức mà chị cả bảo vệ tính mạng cho Hàm Hàm chứ?