Xuyên Vào Tiểu Thuyết Kinh Dị Làm Nông - Chương 11: Tả Ức ôm lấy Tổ Thanh 'Sau này chú em chính là phú công'

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:53:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi chỉ tò mò đại sư nổi danh trong miệng ông là ai.” Tổ Thanh nhíu mày. 

“Nguyền rủa thế là loại chú bộ huyền môn phỉ nhổ. Chỉ hạng cặn bã trục xuất tông môn mới dùng nó để nổi danh.”

“Tông môn á?” Tả Ức hỏi tới: “Sau lưng mấy trong huyền môn tông môn thật ?”

Tổ Thanh đối phương bằng ánh mắt kỳ quái: “Có chứ . Còn thủ thôn như thì .”

Người thủ thôn đều là do kiếp sát nghiệp quá nặng, đời luân hồi buộc bảo vệ một vùng để chuộc tội.

Người thể trở thành thủ thôn đều do trời định sẵn, nhưng thủ thôn cũng chia thành nhiều loại.

thủ thôn trời sinh ngu dại, chẳng gì khác, chỉ sẽ dốc sức lực hỗ trợ bà con trong thôn xử lý việc, thu tiền bạc.

Mà kiểu thủ thôn như Tổ Thanh tuy tinh thông huyền pháp nhưng kiểu gì cũng thiếu sót nào đó.

Tổ Thanh lấy tinh thần, về phía mặt gương. 

Lúc , trong phòng khách thêm một phụ nữ và một đứa bé trai. Người phụ nữ chính là chị cả Viên, để tóc ngắn trông chững chạc, giỏi giang.

“Chị rể em trong điện thoại . Mấy đứa thật là, Nguyên Nguyên khoẻ thì cho bọn chị sớm hơn chứ. Bệnh viện huyện thì tra cái gì, chúng đến bệnh viện lớn khám mới .” 

Chị cả Viên đối diện vợ chồng thím hai Trần, vẻ lo lắng cho Nguyên Nguyên: “Tiền hai đứa cứ cầm dùng , đủ thì gọi cho chị, chị chuyển khoản cho.”

Thím hai Trần vẻ mặt lo lắng của chị gái, khóe miệng giật giật: “Cũng tại bọn em bất cẩn quá, Nguyên Nguyên thấy khỏe mà phát hiện ngay. Ban đầu bọn em tưởng là cảm lạnh, nhờ đưa bé đến bệnh viện huyện khám. Vậy mà chẳng khám bệnh gì.”

“Tối hôm Nguyên Nguyên kêu khó chịu, bọn em thấy nó quấy dữ quá nên mới cắm đầu lên bệnh viện thành phố mà cũng tra . Bác sĩ cũng dám khẳng định là do tâm lý đứa nhỏ vấn đề , kiến nghị bọn em đưa nó lên bệnh viện tỉnh khám.”

Nói đến đây, thím hai Trần nghẹn ngào tiếp , nước mắt tuôn lã chã. Chú hai Trần bên cạnh vội vàng rút mấy tờ khăn giấy lau nước mắt cho vợ.

càng lau thì nước mắt càng nhiều.

Vợ chồng chị cả Viên thấy thế thì liếc .

Hàm Hàm vốn đang t.h.ả.m chơi ô tô đồ chơi, thấy dì út bé thích nhất nức nở thì vội cầm xe nhỏ chạy lon ton tới, đặt lên đầu gối thím hai Trần.

Thím hai Trần đưa mắt sang, thấy Hàm Hàm bụ bẫm lên ít. Thằng bé bi bô : “Dì út đừng nữa, cháu cho dì chơi .”

Cái xe đồ chơi là món đồ Hàm Hàm thích nhất. Đợt Tết, Nguyên Nguyên sờ một tí mà Hàm Hàm cũng cho, thể thấy nó thích đến mức nào.

“Dì… dì út chơi , Hàm Hàm chơi .” Thím hai Trần nâng tay, trả cái xe lòng Hàm Hàm. Thím thằng bé : “Hàm Hàm ôm chặt nhé, nếu xe rơi xuống đất thì dễ hỏng lắm đấy.”

Hàm Hàm thấy thế thì vội vàng ôm đồ chơi bằng cả hai cánh tay nho nhỏ của .

“Hàm Hàm đưa ô tô thích nhất cho dì út chơi cơ ? là một bạn nhỏ ngoan.” Chú hai Trần vươn tay xoa xoa đầu Hàm Hàm.

Chị cả Viên thấy thì kéo con trai đến mặt khen lấy khen để một trận, ông chồng cũng hùa theo.

Hàm Hàm ngượng nghịu, càng ôm chặt cái xe nhỏ trong tay hơn.

Trời nóng, Hàm Hàm chỉ mặc áo cộc tay nên hai cánh tay bụ bẫm lộ hẳn ngoài.

Cũng nhờ thế, Tả Ức và Tổ Thanh thấy rõ một sợi dây màu xanh lục cổ tay trái của thằng bé.

Tả Ức c.h.ử.i thề mấy câu, đó vẫn thấy hết giận nên đ.ấ.m thật mạnh ghế xe. Sức khoẻ như trâu, cái ghế nện hỏng luôn!

Tổ Thanh lẳng lặng sang.

Tả Ức dè dặt rút tay về, hổ đối phương: “…Tại đả kích nhiều quá, tưởng sức thành giống bình thường chứ?

“…Nhớ đền đấy.” Tổ Thanh câm nín, khẽ .

“Biết , .” Tả Ức vội vàng gật đầu.

“…Tôi nghèo lắm.” Tổ Thanh gian nan nhắc nhở.

“…Anh đền, đền.” Tả Ức cũng nhớ đến chuyện ví em nhà lép kẹp, thở dài vỗ bả vai : “Yên tâm, đây thông minh tuyệt đỉnh, nhất định sẽ dẫn dắt chú em kiếm thật nhiều tiền. Tương lai bước con đường phú công thênh thang.”

“Phú… công?” Tổ Thanh hiểu: “Là gì?”

Tả Ức ngớ , Tổ Thanh hoang mang khó hiểu thì thấy thú vị. Anh ôm lấy bả vai gầy yếu của đối phương, khẽ hỏi : “Biết phú bà ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-11-ta-uc-om-lay-to-thanh-sau-nay-chu-em-chinh-la-phu-cong.html.]

Tổ Thanh gật đầu. 

Bạn cùng phòng hồi đại học luôn cảm thấy Tổ Thanh đúng kiểu trai tơ, thích trêu sẽ phú bà nào đó bao trọn gói.

“Phú công chính là chồng của phú bà!” Bàn tay Tả Ức đang nắm vai Tổ Thanh xiết

Tổ Thanh sang, chỉ thấy đối phương phấn khởi đến mức mặt mũi đỏ bừng. “Sau cũng là đối tượng khiến đám đàn ông ghen tị hận cho xem!”

“… Ờ!”

Chờ hai kính Thị Tượng thì vợ chồng chú hai Trần cầm tiền chị cả Viên đưa, đang xuống lầu.

“Sao thế?” Vừa mở cửa xe thấy di thể của cái ghế, thím hai Trần sốc.

Tả Ức đằng hắng: “Cháu cẩn thận làm hỏng ạ. Thím yên tâm, cháu sẽ bồi thường.”

“Không .” Chú hai Trần lắc đầu.

Thím hai Trần cũng tỏ vẻ để ý, đó lập tức sang hỏi Tổ Thanh: “Chắc chắn Viên Thanh Thanh vấn đề. Chú thím sợ sẽ làm chị nghi ngờ nên dám dẫn Hàm Hàm ngoài, làm bây giờ?”

Đến lúc , thím hai Trần gọi đối phương là chị nữa, nhưng nhớ đến cái xe nhỏ Hàm Hàm đưa cho thì tâm tình thím phức tạp.

Người lớn phạm sai, trẻ con vô tội… Chẳng qua Nguyên Nguyên còn đang ỉu xìu ở nhà, nhớ đến là lòng thím hai Trần trở nên cứng như thép.

Trẻ con nhà nào mà chẳng vô tội chứ? Hàm Hàm vô tội, Nguyên Nguyên thì ?

“Không cần đưa Hàm Hàm ạ.” 

Tổ Thanh lấy kính Thị Tượng , lúc nó chỉ là một cái gương bình thường, còn những hình ảnh mà Tả Ức thấy nữa. 

Tổ Thanh đặt tay lên gương, mặt gương chợt nhộn nhạo như những gợn sóng nước lăn tăn.

Vợ chồng chú hai Trần đồng loạt bụm miệng, đó rướn về phía Tổ Thanh để xem.

Tả Ức vội vàng rụt phía , nhường gian cho bọn họ.

Chờ đến khi mặt gương hết gợn sóng, phía lập tức xuất hiện hình ảnh Hàm Hàm đang ôm xe nhỏ, ngượng ngùng mặt chị cả Viên.

“Đây…đây là lúc nãy…”

Giọng của thím hai Trần như mắc kẹt trong cổ họng. Chuyện thật sự vi phạm niềm tin của thím , nhưng ngược khiến thím càng yên tâm về Tổ Thanh hơn.

Chắc chắn Tổ Thanh thể bảo vệ Nguyên Nguyên.

Chú hai Trần thì càng mừng, nghẹn ngào : “Anh bảo Tổ Thanh sẽ lừa chúng mà.”

“Vâng, đúng. Đều tại em lúc trách nhầm Tổ Thanh.” Thím hai Trần đưa tay lau khoé mắt nhoè nước của .

Tả Ức thấy hai ngươi phát hiện vấn đề, chỉ thể thò tay chỉ chỉ cổ tay trái của Hàm Hàm: “Hai thấy ? Chỗ một sợi dây thừng màu xanh lục, chứng tỏ vợ chồng bọn họ là kẻ hại Nguyên Nguyên. Họ làm để con thể sống sót.”

Chú thím Trần theo, quả nhiên!

Kính Thị Tượng thể làm cho bình thường thấy những thứ mà họ vốn thể thấy. Cho nên lúc ở nhà chị cả Viên hai thấy gì, nhưng bây giờ qua gương rõ mồn một.

Thấy hai giận run cả , Tổ Thanh nhanh chóng cất kính Thị Tượng : “Chúng sửa xe ạ.”

đấy, chúng thể mất bình tĩnh.” Thím hai Trần hít một thật sâu, khẽ : “Chúng việc gì hoảng, bây giờ nên sợ là bọn họ mới đúng.” 

Có Tổ Thanh ở đây, chắc chắn bọn họ sẽ ác giả ác báo!

Mà lúc , chị cả Viên cùng chồng đang ban công xuống: “Sao bọn nó còn ?”

Bởi vì ban công nên bọn họ chỉ thể đuôi xe của vợ chồng chú hai Trần, chị cả Viên thấy xe lâu vẫn nổ máy thì nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

“Chắc đang đếm tiền đấy.” Chồng chị cả Viên hừ nhẹ một tiếng.

“Cô em gái của em làm việc cẩn thận tỉ mỉ, nếu đếm thấy đủ thì kiểu gì cũng tìm chúng thêm .”

Chị cả Viên cụp mắt: “ thế, giờ nó lúc nào cũng tính toán chi li.”

 

Loading...