Tả Ức đẩy thì đầu Tổ Thanh đầy thắc mắc.
Tổ Thanh giơ cái gương nhỏ trong tay lên: “Cái dùng để soi nhan sắc mỹ miều của .”
“Nhan sắc mỹ miều á?” Tả Ức nhướng mày, đó nâng bàn tay khớp xương rõ ràng của lên sờ sờ mặt.
“Tuy thời đại bắt đầu nổi lên phương diện làm cho cánh mày râu thật, nhưng dùng từ ‘mỹ miều’ để hình dung đây cứ gượng gượng .”
Dù thì từ xưa đến nay, dùng mỹ miều để hình dung phái nữ hơn.
Tổ Thanh ngay ngắn, ánh sáng phản chiếu từ gương nhỏ tay hắt lên mặt : “Đẹp… là phân giới tính.”
Tả Ức dứt khoát xem như Tổ Thanh đang khen vẻ tuấn trai của .
Sau đó phát hiện Tổ Thanh vẫn đang chằm chằm cái gương nhỏ , chi là phấn khởi, sáp gần: “Cậu cũng đang thưởng thức nhan… Đ.ù má! Công nghệ đen gì đây?”
Trên mặt gương lúc rõ ràng hề phản chiếu Tổ Thanh mà chiếu hình ảnh vợ chồng chú hai Trần đang lên tầng , cứ y như thiết giám sát chuyên dụng.
Bởi vì Tả Ức sáp gần nên còn loáng thoáng cả tiếng bước chân lộp cộp của bọn bọ nữa kìa.
Anh nâng tay tát mạnh mặt mấy cái, hít sâu một mới chậm rãi : “Cái … cái còn cả âm thanh luôn hả?”
Tổ Thanh thấy phản ứng của Tả Ức thì cảm thấy buồn . Nói thật, ngoại hình và tính cách của Tả Ức chả liên quan tí gì đến cả. Bên ngoài trông chuẩn trai lạnh lùng, bên trong là Husky kiêu ngạo ngáo.
“Còn chỉnh âm thanh to nhỏ nữa cơ.” Tổ Thanh xong, Tả Ức thấy tay trái đối phương làm một động tác khá kỳ quái nhưng hề khó coi, đó trong gương liên vang lên tiếng gõ cửa.
Bên , vợ chồng chú hai Trần lên đến tầng nhà chị cả Viên, đang gõ cửa.
Thấy cảnh , Tả Ức lặng lẽ bật ngón cái với Tổ Thanh: “Cuối cùng cũng hiểu tại chúng cần theo.”
Có quả công nghệ đen thì nhà chú thím Trần rung đùi đợi cũng thành vấn đề.
Tổ Thanh liếc mắt là suy nghĩ của Tả Ức, giải thích: “Cái gọi là gương Thị Tượng, thể cách đối tượng cần theo dõi quá xa, thì chẳng thấy gì . Đây là mặt hạn chế của nó.”
Tả Ức để ý lắm: “Thế cũng lợi hại lắm .”
Nói xong, Tả Ức còn yên tâm dặn dò thêm: “Thứ đồ chơi dùng mặt thì chứ đừng để ngoài thấy. Không an !”
Người ngoài ?
Tổ Thanh liếc Tả Ức, tủm tỉm.
Lúc , trong gương Thị Tượng xuất hiện hình ảnh một đàn ông trung niên đeo kính mở cửa cho vợ chồng chú thím Trần. Nghe chú thím Trần xưng hô thì chính là chồng của chị cả Viên, rể vợ chồng họ.
Chồng chị cả Viên thấy em vợ thì kinh ngạc: “Anh đang ở trong phòng sách soạn bài nên mở cửa trễ. Sao tự nhiên hai đứa đến đây? Cũng điện thoại báo cho chị một câu! Biết thế để chị hai đứa ngoài.”
Vợ chồng thím hai Trần trong nhà.
Chờ xuống sô pha, thím hai Trần mới hỏi: “Chị em nhà ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-tieu-thuyet-kinh-di-lam-nong/chuong-10-ta-uc-nghien-rang-thu-suc-sinh.html.]
Chồng chị cả Viên rót nước cho hai , đầy bất đắc dĩ: “Không, dạo Hàm Hàm thích ngoài chơi. Vừa còn mè nheo hồi lâu, làm chị em bỏ dở giáo án đang soạn, đưa nó chơi .”
“Thế ạ.” Thím hai Trần , siết chặt chén nước trong tay.
Thím quanh một vòng, khi thở dài thu hút sự chú ý của rể Viên thì mới vẻ ngượng nghịu : “Chị em với , cũng là chuyện thì tự nhiên tìm đến cửa. Lần bọn em tới là việc nhờ.”
“ đấy ạ.” Từ lúc bước chân nhà là chú hai Trần như ngậm bồ hòn, lúc mới gật đầu phụ họa. Mặt chú cực kỳ uể oải, thoáng qua cũng nghỉ ngơi .
Anh rể Viên sửng sốt, đó thẳng dậy, cau mày : “Người một nhà với , cần giúp gì thì hai đứa cứ , khách sáo với chị? Có hai đứa coi chị là nhà ?”
“Không , .” Thím hai Trần vội vàng xua tay, đỏ mặt hắng giọng: “Nếu rể lời, em cũng xin mặt dày thẳng.”
“Lần vợ chồng em đến đây là vì mượn chị cả một ít tiền. Dạo Nguyên Nguyên cứ ốm liên miên, mà cả bệnh viện huyện với bệnh viện trong thành phố đều khám là bệnh gì. Em bàn với nhà em đưa bé đến bệnh viện tỉnh khám thử xem .”
Chú hai Trần gật đầu, thở dài tiếp lời: “Bọn em mua xe năm ngoái nên trong tay chẳng dư dả gì. Mà đến bệnh viện tỉnh thì kiểu gì cũng tốn ít, bọn em đành đến đây hỏi mượn chị.”
So với thím hai Trần thì diễn xuất của chú hai Trần quá kém. Tả Ức nét mặt mất tự nhiên và đôi bàn tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m của chú thì lắc đầu ngán ngẩm: “May mà chú thím chung với . Nhìn chú hai Trần thế mà để chú một thì lộ tẩy chắc luôn.”
Lúc ở xe, Tả Ức còn cảm thấy thím hai Trần sẽ kiểm soát cảm xúc của . Ai ngờ, khi lên lầu thì thím hai Trần ứng đối tự nhiên, ngược là chú hai Trần thỉnh thoảng lộ phẫn hận.
Tổ Thanh gật đầu, tiếp tục quan sát.
Lúc rể Viên sức khoẻ Nguyên Nguyên thì vẻ mặt mất tự nhiên. Chỉ thoảng qua thôi nhưng Tổ Thanh và Tả Ức đều thấy rõ. Đương nhiên, thím hai Trần vẫn luôn âm thầm quan sát nét mặt đối phương càng rõ ràng.
Chỉ chú hai Trần đang bận nỗ lực giấu lòng căm hận, cố gắng đừng thẳng đối phương nên nhận .
Cũng chính biểu cảm mất tự nhiên của rể Viên khiến trái tim của thím hai Trần nguội lạnh.
thím vẫn cố duy trì nụ , dùng giọng điệu bình thường chuyện với đối phương: “Bọn em gom góp hết nhưng vẫn thiếu 30 nghìn tệ, đây là con nhỏ. Anh chị cũng mới mua xe lâu… nên bọn em mượn tầm 15 nghìn cũng ơn lắm ạ.”
Anh rể Viên thì vẻ kinh ngạc, ồ lên: “Chuyện của Nguyên Nguyên chuyện nhỏ. Tuy chị cũng dư dả gì mấy nhưng vẫn thể lấy 30 nghìn. Để điện thoại cho chị em, bảo chị em rút tiền về.”
“Cảm ơn rể!”
“Cảm ơn.”
Lúc , chú hai Trần còn chẳng gọi nổi hai chữ ‘ rể’ miệng. Tuy chú thấy vẻ mất tự nhiên thoáng qua của rể Viên nhưng mẫn cảm phát hiện vợ gì đó lạ lạ. Mà sự lạ lùng là nhằm rể Viên.
Chú hai Trần rõ tính vợ nên nhanh chóng hiểu , nhất định là thím phát hiện điều gì đó chứng minh phỏng đoán lúc của bọn họ.
Khi chồng chị cả Viên gọi điện thoại, Tổ Thanh điểm một cái lên mặt gương, hình ảnh lập tức đuổi theo vị trí của gã.
“Ừ, tự nhiên chúng nó đến nhà, làm giật cả .” Chồng chị cả Viên nhỏ giọng với ở đầu dây bên .
“ chúng nó phát hiện gì . Dù bản lĩnh của đại sư cũng tiếng mà, cả bệnh viện huyện lẫn bệnh viện thành phố đều tra tình trạng của Nguyên Nguyên nên chúng nó chỉ thể đưa thằng bé lên bệnh viện tỉnh.”
“Ừ, ừ, ừ, dù lên tận bệnh viện tỉnh thì cũng tra .”
Không chị cả Viên ở đầu dây bên gì mà gã vội vàng ừ ừ mấy tiếng, đó mới tiếp: “ ngoài mặt vẫn vẻ, bọn nó mở miệng mượn 30 nghìn tệ, đồng ý . Em nhớ rút tiền về.”
Sau khi chồng chị cả Viên cúp máy, Tả Ức nghiến răng mắng: “Thứ súc sinh gì !”