Editor: Trang Thảo.
Tôi và Hà Húc Ngôn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ thiết đến mức thể mặc chung một cái quần. Chẳng từ lúc nào, cả hai dần trở nên xa cách. Tôi kẻ tiểu nhân đ.â.m chọc, hiểu lầm rằng là đ.â.m lưng , mặc định coi là kẻ thù đội trời chung.
Anh phá hỏng buổi xem mắt của , quậy tung tiệc sinh nhật của . Mấy năm trời cứ thế đối chọi gay gắt. Sau khi bước chân giới giải trí, cũng chẳng buông tha. Mỗi dặm phấn cho , luôn làm chậm. Bút kẻ mày lướt qua đuôi mắt, son môi nghiền nát đỉnh môi.
Tôi cứ ngỡ đó là sự hành hạ cố ý, mà chẳng hề nhận ánh mắt tràn đầy d.ụ.c vọng hằng che giấu. Cho đến một say rượu, kéo lên giường mới bàng hoàng nhận là thú nhân. Năm đó xa cách cũng chỉ vì khao khát dành cho quá lớn.
Chúng từng ở bên . Cùng ngắm , cùng nhảy bungee, cùng thức đêm phim trường, cùng nhận giải thưởng sự ngưỡng mộ của vạn . Anh vẫn luôn ở đó, bầu bạn bên .
Thế một ngày, biến mất.
Khi đó, tập đoàn Giang thị ám toán, cổ phiếu lao dốc, chịu cảnh thu mua, cha đột quỵ mà c.h.ế.t. Tôi một sớm lâm cảnh khốn cùng, vì chấp nhận quy tắc ngầm mà chèn ép, hãm hại, hàng vạn lăng mạ.
Hà Húc Ngôn biến mất dấu vết. Tôi lún sâu vũng bùn, đẩy xuống hồ nước ngay phim trường. Giữa lúc cận kề cái c.h.ế.t, chính ảnh đế Sở Vãn Đậu cứu . Tôi yêu .
Trang Thảo
khi Hà Húc Ngôn phát hiện lòng đổi , phát điên. Mỗi và Sở Vãn Đậu chút ám , xuất hiện, buông lời nh.ụ.c m.ạ và ngăn cản. Tôi giận dữ chất vấn.
“Anh lấy tư cách gì mà ngăn cản ?”
“Ngày rơi xuống nước đang ở ? Lúc tuyệt vọng nhất đang ở ? Anh đang bận thu mua Giang gia của , cha c.h.ế.t cũng là vì Hà gia các .”
Anh một lời, cứ thế giam cầm . Vào kỳ nhạy cảm, từ ghế sô pha đến cửa kính sát đất, chiếm đoạt hết đến khác.
“Ngoan, sẽ nhanh thôi. Ổn thôi.”
Tôi nghiến răng thốt lên lời. cơ thể thuần hóa một cách tàn nhẫn. Hễ thấy là tự chủ mà tiết dịch thủy, hèn hạ như loại thú vật thấp kém nhất.
Anh hủy hoại . Trong cơn tuyệt vọng, định tự sát thì Sở Vãn Đậu cứu. Vốn tưởng là cứu rỗi, nhưng bịt mắt , đưa một căn phòng.
Xiềng xích kim loại một nữa khóa chặt cổ tay .
“Nhìn xem cái bộ dạng hạ tiện của , ai mà thèm thích chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-thanh-thuy-van-bi-xa-nhan-nghe-thay-tieng-long/chuong-8-toi-chet-cung-se-quan-lay-em.html.]
Trong căn phòng đó, vô kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu . Tôi trở thành món hàng triển lãm cho những kẻ thích tìm cảm giác lạ.
Tôi từng thấy Hà Húc Ngôn điên cuồng như thế bao giờ. Anh lao phòng, chiếc đuôi siết cổ c.h.ế.t tươi Sở Vãn Đậu cùng đám mặt thú . Anh mặt , cả bê bết máu, đôi tay run rẩy cởi bỏ xiềng xích.
“Xin , đến muộn.”
Thế nhưng, cầm con d.a.o mặt đất đ.â.m thẳng tim .
“Anh còn giả vờ cái gì? Chẳng chính khiến biến thành cái thứ , ngợm ngợm ?”
Anh ôm lấy lồng ngực, thể tin nổi.
“A Thuyền, . Không do làm.”
Tôi lạnh lùng rút d.a.o . Anh lảo đảo ngã xuống đất, đáy mắt vằn vện tơ m.á.u đầy uất hận.
“Tôi c.h.ế.t cũng sẽ quấn lấy em. Mãi mãi, mãi mãi.”
Sự việc đó gây chấn động giới giải trí, phong sát . Cuối cùng, fan của Sở Vãn Đậu trả thù và qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Cơn đau thắt nơi con tim kéo về thực tại. Tôi lẩm bẩm.
“Rõ ràng là đang che ô, tại vẫn thấy mưa rơi? Hóa là nước mắt.”
Tôi thọc tay túi tìm khăn giấy, bước chân chợt dừng . Vì rời quá vội vàng nên quên mang theo điện thoại.
Tôi biệt thự, tìm khắp các phòng đều thấy. Ngay cả trong thư phòng riêng tư nhất của , cũng chỉ tìm thấy một con hổ nhỏ bằng gỗ. Nó giống hệt con hổ từng khắc cho hồi nhỏ.
Tôi nắm chặt nó trong tay. Cơn đau nơi lồng n.g.ự.c càng thêm dữ dội, nghẹn đắng đến mức khó thở. Cảm giác như sinh mệnh đang dần rút cạn.
Tôi lảo đảo xuống tầng hầm. Hà Húc Ngôn ngày thường cho ai đây, lẽ điện thoại đang ở trong .
Tôi tiến gần. Cánh cửa khép hờ, bên trong căn phòng tối tăm ánh lửa bập bùng lay động.
Nhìn qua khe cửa, bàng hoàng chứng kiến một cảnh tượng khiến m.á.u trong như đông cứng .