Xuyên Vào Thanh Thủy Văn, Bị Xà Nhân Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 6: Trò chơi giam cầm của hoắc tổng

Cập nhật lúc: 2026-03-13 15:11:46
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trên đường đến phòng Kim Cương để đón , nhịn mà thở dài, cảm thấy giống hệt tên thái giám đang đưa hậu phi lên giường hoàng đế.

 

Đi đến chỗ ngoặt hành lang dài, bỗng nhiên một bàn tay từ phía bịt chặt miệng .

 

“Ưm... ưm.”

 

Tôi còn kịp giãy giụa thì mắt tối sầm , mất ý thức.

 

Khi mở mắt nữa, xung quanh tối om. Tôi chỉ thể nhận đây là trần nhà trong một căn phòng. Tôi cử động một chút, cảm thấy cả mềm nhũn. Định bò dậy thì thấy tiếng kim loại va chạm phát những âm thanh chói tai.

 

Nâng cổ tay lên, ánh trăng mờ ảo, thấy cổ tay khóa chặt bởi một sợi xích kim loại.

 

Cảnh tượng mà quen thuộc thế nhỉ.

 

Tôi lập tức tỉnh táo, trợn to hai mắt, bật dậy như cá chép lộn nhào. Thế nhưng bắt gặp một đôi mắt đen thẳm, tĩnh lặng như tờ. Người đàn ông đó đang ngay mặt , cứ thế lặng lẽ chằm chằm, bao lâu .

 

Tôi bất giác run cầm cập.

 

“Hoắc Thành Ngọc?”

 

“Tại em ở đây? Những sợi xích ?”

 

Cảnh tượng giống hệt lúc si mê ảnh đế nam chính, kẻ đối đầu phát điên cưỡng chế giam cầm .

 

Trên mặt Hoắc Thành Ngọc hiện lên một nụ ôn hòa.

 

“Đây là nhà của chúng . Về nhà là chuyện đúng đắn ?”

 

... em nhớ rõ là đang ở Công xã mà...”

 

Giọng đột ngột ngưng bặt. Nhớ bàn tay khiến mất ý thức, thể tin nổi, gần như kinh hoàng.

 

“Người đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê em là ?”

 

Hoắc Thành Ngọc nhẹ nhàng vuốt ve gò má , đặt lên môi một nụ hôn dịu dàng.

 

“Bảo bối vẫn luôn ngoan như .”

 

“Tôi chỉ là đón yêu về nhà thôi.”

 

“Em lúc nào cũng mê mẩn những cơ thể trẻ trung hơn, chịu về nhà, công ty cũng xin nghỉ việc, lúc nào cũng tìm cách trốn tránh . Tôi còn cách nào khác.”

 

Cảm giác sợ hãi quen thuộc bắt đầu lan khắp tâm trí. Tôi duỗi chân giãy giụa.

 

“Chúng chỉ là yêu hợp đồng, là giả thôi!”

 

Anh túm lấy hai tay ép lên đỉnh đầu. Lồng n.g.ự.c buộc ưỡn lên, liền đặt xuống đó những nụ hôn dày đặc.

 

“Tôi chứ. Bắt đầu là giả, nhưng em hết đến khác thích .”

 

“Tôi yêu em, em vứt bỏ giống như rác rưởi.”

 

Tôi hôn đến mức run rẩy, nội tâm gào thét điên cuồng.

 

[C.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t tiệt, mà quen thuộc thế . Đến cả giọng điệu cũng giống hệt.]

 

[Đáng sợ quá mất.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-thanh-thuy-van-bi-xa-nhan-nghe-thay-tieng-long/chuong-6-tro-choi-giam-cam-cua-hoac-tong.html.]

 

Trang Thảo

[Chẳng lẽ đen đến mức liên tục gặp loại biến thái . Hận quá mà. Biết thế ngay từ đầu diễn sâu như ... Không đúng, nếu thật sự tin yêu , nghi ngờ bắt cá hai tay bám theo tận Công xã.]

 

Hoắc Thành Ngọc khựng . Bàn tay bao trọn lấy n.g.ự.c , dùng sức vê mạnh.

 

“Diệp Thuyền, em tim hả?”

 

“Á... Dĩ nhiên là .” Giọng lạc giày vò, mà lòng còn nát hơn cả giọng .

 

[Anh định mổ tim xem chắc. Cả đời ông đây ngoài hám trai thì chẳng làm gì ác, giam cầm đến c.h.ế.t .]

 

[Cái thế giới thanh thủy văn c.h.ế.t tiệt , còn kịp ăn trai trẻ trung mạnh mẽ nào, c.h.ế.t nhắm mắt mất.]

 

[Quả nhiên, sinh lý vô năng sẽ dẫn đến tâm lý biến thái. Cứu mạng.]

 

Giọng nghẹn ngào chua xót.

 

“Có tim mà coi như ch.ó để đùa giỡn ? Thích trai trẻ thì mà tìm bọn họ, tại năm bảy lượt trêu chọc ?”

 

“Lúc thích thì tâm ý khiến yêu em. Lúc thích nữa thì để bà nội chúng yêu hợp đồng, ép chia tay.”

 

“Những ngày chúng bên , trong mắt em rốt cuộc là cái gì? Là phí để trả cho sự phục vụ của chắc?”

 

Tôi ngẩn những từ ngữ thô tục đột ngột thốt từ miệng .

 

“Anh... nghĩ như thế?”

 

“Không nên nghĩ như thế ? Chẳng qua là vì em ngủ với thôi chứ gì!”

 

Giây tiếp theo, vị trí của chúng đảo ngược. Anh ngấu nghiến đôi môi .

 

“A Thuyền, hề liệt. Em làm gì cũng hết.”

 

“Cái gì mà liệt?” Tôi đột nhiên cứng đờ , kinh hoàng tột độ: “Anh... thể tiếng lòng của .”

 

“Ừ.”

 

Môi run rẩy, nên lời.

 

“Tại như ... Từ khi nào?”

 

“Từ khoảnh khắc em ký thỏa thuận chuyển nhượng đó.”

 

“!”

 

Trời đất trong như sụp đổ.

 

[Sao chuyện phi lý thế cơ chứ.]

 

[Ông trời ơi, nếu ông cho con sống thì sớm một câu. Con thà nhảy sông còn giữ thể diện hơn thế .]

 

Tôi tuyệt vọng che mặt.

 

“Giờ em em thích , còn kịp ?”

 

Hoắc Thành Ngọc bỗng mở mắt, vành mắt đỏ hoe. Anh ấn chặt gáy , hôn một cách hung bạo như khảm xương thịt.

 

“Em thích mấy phần? Lần nào em cũng như . Kẻ lừa đảo. Đồ lừa đảo.”

 

“Em căn bản thể chấp nhận .”

Loading...