Xuyên Vào Thanh Thủy Văn, Bị Xà Nhân Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 4: Sao mà cứng vậy...

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:07:22
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi giữ chặt, cả bàn tay ấn lên lồng n.g.ự.c , ngây như phỗng.

 

“Em đang nghĩ gì dĩ nhiên em chứ, á!”

 

vững, theo bản năng quờ quạng vớ lấy một cái.

 

nắm trúng một vị trí chút nào.

 

“Ưm, dừng ...”

 

Giọng trầm thấp của đàn ông truyền đến, giống như đang cực lực khắc chế.

 

Da đầu tê rần. Cảm thấy bắp chân thứ gì đó quấn lấy, lành lạnh, ngứa ngáy, nhưng đưa tay xuống gãi thì chẳng thấy gì nữa.

 

[Mẹ ơi, tiếng thở dốc gợi cảm quá. Đi làm MC radio đêm khuya luôn chứ.]

 

[Đàn ông ăn chay mà cấu hình thế , bảo một kẻ đến từ thế giới Hải Đường như làm nhịn cho nổi?]

 

Tôi bất chấp tất cả, vùi đầu n.g.ự.c .

 

[Mùi hoa sơn thơm quá mất. Bình thường tiếp xúc gần thế đúng là ngửi thấy . Là sữa tắm của ? Đêm nay lén dùng thử mới .]

 

Ngón tay luồn tóc , ép ngẩng cái đầu đang hít hà say sưa lên.

 

“Đủ , đừng nữa!”

 

Anh như đang ẩn nhẫn điều gì đó. Đuôi mắt phiếm hồng, run lên bần bật.

 

Tôi càng thêm hoang mang.

 

“Nói gì cơ? Em câu nào ...”

 

Bỗng nhiên, vòng eo đè mạnh. Cả trọng tâm cơ thể áp sát lên .

 

Một vật cứng rắn trực tiếp chạm bụng của , cộm đến mức thể phớt lờ.

 

“Hoắc Thành Ngọc, trong túi đựng cái gì thế?”

 

“Sao mà cứng ...”

Trang Thảo

 

Tôi đưa tay xuống định mò mẫm xem . Lát nữa mà trần trụi tương kiến thì cũng thể mang cái vật theo . Vì thế, định lấy nó ném sang một bên.

 

ngay khoảnh khắc nắm lấy nó, nóng từ lòng bàn tay truyền thẳng đến tận tim, da đầu bỗng chốc tê dại.

 

Cái... cái là...

 

Tôi đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đỏ rực vì ẩn nhẫn đến mức sắp mất kiểm soát của đàn ông mặt.

 

“DIỆP THUYỀN!”

 

lúc , chuông điện thoại reo vang, phá tan bầu khí ám .

 

Hoắc Thành Ngọc hít sâu một , cố nén cảm xúc. Anh máy xoay lên lầu, quên để cho một ánh mắt đầy thâm ý.

 

Tim đập thình thịch ngừng, chân bủn rủn. Tôi lẩm bẩm: “Kỳ lạ, chẳng lẽ liệt mà vẫn thể lên ?”

 

Nói xong, tự gõ đầu một cái. Phải mau bàn bạc với Triệu Quảng xem đây là tình huống gì mới .

 

Nửa giờ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-thanh-thuy-van-bi-xa-nhan-nghe-thay-tieng-long/chuong-4-sao-ma-cung-vay.html.]

Triệu Quảng xong ngọn nguồn, dựa ghế sô pha ở hội sở, tặc lưỡi một tiếng.

 

“Cậu nghĩ gì thế? Đàn ông ăn chay thì vẫn thể cương chứ.”

 

“Theo phán đoán của , giữa kích thước và thời gian, chắc chắn khuyết một cái. Nếu thì đây chẳng liên tục từ chối như thế. Xem là kiểu đến chợ hết tiền .”

 

Tôi cũng học theo , gọi hai vạm vỡ đến bóp vai đ.ấ.m chân, khoan khoái thở dài.

 

“May mà chạy kịp. Chứ nếu thật sự trần trụi đối diện mà phát hiện là kiểu ba giây thì hổ bao nhiêu...”

 

Vừa dứt lời, điện thoại liền reo lên. Tôi thấy ba chữ “Hoắc Thành Ngọc” màn hình, cả cứng đờ, chột bắt máy.

 

“Em ngoài ?”

 

“Vâng.” Tôi đáp: “Cái đó... tối nay, , mấy ngày tới em ở nhà bạn.”

 

Sau một hồi im lặng kéo dài, Hoắc Thành Ngọc “ừ” một tiếng cúp máy.

 

Trốn việc gặp mặt riêng nhưng công ty thì thể. Tôi là kẻ làm công, vô điều kiện phục tùng chỉ thị của ông chủ.

 

“Trợ lý Diệp, uống ly cà phê cho tỉnh táo .”

 

Vừa đeo thẻ nhân viên lên, trợ lý tổng giám đốc Lý Châm đưa cho một ly cà phê pha máy.

 

“Hôm qua nghỉ nên , Hoắc tổng nổi trận lôi đình, mắng cho đám thực tập sinh mới đến một trận tơi bời. Hôm nay đến lượt chuẩn tài liệu họp đây.”

 

Tôi xong thì run tay, cà phê b.ắ.n tung tóe lên bộ vest của . Tôi vội vàng rút khăn giấy lau cho .

 

“Xin nhé...”

 

Lý Châm : “Để tự làm.” Cậu ngượng ngùng đỏ mặt.

 

lúc , từ phía truyền đến giọng quen thuộc: “Trợ lý Diệp, qua đây.”

 

Tôi theo chân Hoắc Thành Ngọc văn phòng. Anh đột nhiên hỏi : “Lý Châm trẻ thật đấy nhỉ?”

 

Tôi gật đầu.

 

Anh hỏi: “Cảm thấy tồi?”

 

“Cậu làm việc nghiêm túc, đúng là một tồi.”

 

Ánh mắt Hoắc Thành Ngọc càng lúc càng tối sầm.

 

“Đánh giá cao ? Xem ngày thường tiếp xúc ít nhỉ.”

 

Tôi gật đầu.

 

“Đồng nghiệp với đương nhiên tránh khỏi tiếp xúc.”

 

Nghe , sắc mặt mới dịu đôi chút. Anh kiên nhẫn chỉnh thẻ nhân viên cho .

 

Tôi lùi một bước.

 

Bàn tay khựng giữa trung.

 

“Muốn rời xa đến thế ?”

 

Tôi vội vã giả vờ đáng thương.

 

“Làm thể chứ? Em đặc biệt thích mà. đây là công ty, để lộ chuyện yêu đương bí mật thì .”

 

Sắc mặt khá hơn hẳn.

Loading...