Editor: Trang Thảo.
Một tháng .
Tại Cục Dân Chính.
Hà Húc Ngôn ở hàng ghế chờ trong đại sảnh lâu. Xung quanh bao phủ một bầu khí u ám, tâm trạng sa sút đến cực điểm. Cho đến khi bước đến bên cạnh và gọi tên , mới ngẩn ngơ ngẩng đầu .
Đôi mắt đen vốn ảm đạm chút ánh sáng đột nhiên rực sáng như châm lửa, thiêu đốt vẻ thể tin nổi. Giọng của còn khàn hơn cả tiếng giấy ráp mài qua gỗ.
“Em... thật sự đến ?”
Tôi những tia m.á.u đỏ vằn vện trong mắt do nhiều đêm ngủ, khẽ cong môi.
“Chẳng là tự do ? Tôi suy nghĩ kỹ , sự lựa chọn của là kết hôn với .”
“Sao thế, ?”
“Muốn! Đương nhiên là chứ!”
Anh mừng rỡ đến phát , mặc kệ đang ở nơi công cộng mà ôm chặt lấy như phát điên.
Trên đường lái xe về, Hà Húc Ngôn vẫn còn trong trạng thái lâng lâng như mây, cứ lẩm bẩm một .
“Về nhà... về nhà của chúng , nhà của chúng .”
Trong lòng thầm c.h.ử.i vài câu. Thấy vẫn đắm chìm trong thế giới riêng, cảm thấy kỳ quái. Về đến nhà, liền hỏi .
Trang Thảo
“Lúc ở xe, đáp lời em?”
Hoắc Thành Ngọc, Hà Húc Ngôn, sực tỉnh, đầy vẻ nghi hoặc.
“Em gì mà đáp?”
Tôi khựng , đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
[Quả nhiên là tiếng lòng của nữa . Cũng , đỡ để mặt mà đến cả cái quần lót cũng giữ nổi bí mật.]
Hoắc Thành Ngọc ý thức chuyện , niềm vui mặt liền tan biến, lộ một chút u ám.
“Phải , giờ em ngoài tìm những gã trai trẻ trung khác cũng chẳng thể . Anh chỉ thể ở nhà ngóng trông em về thôi.”
Tôi ngượng nghịu gãi chóp mũi.
“Làm gì mà khoa trương thế? Trước đây em cũng lôi kéo gì với ngoài . Lần ở Công xã đó là do Triệu Quảng nửa đường đau bụng vệ sinh, nhờ em chọn đưa về phòng hộ thôi.”
Nói đoạn, xoay chuyển tình thế.
“Vả , nếu sợ em tìm khác thì cứ việc cho em ăn no là .”
“Em ăn no thì sẽ tìm khác nữa, khụ...”
Nói những lời quả thật chút thẹn thùng. Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng và tối tăm của đàn ông mặt. Trái tim khẽ run lên.
Hà Húc Ngôn chằm chằm, yết hầu lên xuống phập phồng như đang làm gì đó. vẫn nhúc nhích. Hồi lâu , mới khắc chế : “Em cũng mệt , về phòng nghỉ ngơi .”
“Tôi làm bữa tối, chờ em ngủ dậy ăn.”
Tôi: “?”
Mọi chuyện dường như điểm xuất phát, khi mà luôn : “Em mệt , ngủ .”
Cứ như là quỷ ám .
Buổi tối, cảm nhận một bên nệm bên cạnh lún xuống.
Cuối cùng cũng tóm Hà Húc Ngôn.
Tôi lập tức mở mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-thanh-thuy-van-bi-xa-nhan-nghe-thay-tieng-long/chuong-10-muon-duong-nhien-la-muon-chu.html.]
“Mấy ngày nay tắm lâu thế hả? Lần nào cũng đợi em ngủ say mới chịu phòng.”
Anh cứng đờ .
“Anh... thích tắm thôi.”
“Chỉ là tắm thôi ?”
Anh tránh ánh mắt của , vươn tay định tắt đèn đầu giường, nhưng từ phía ôm chặt lấy.
“Chẳng yêu em , chạm em? Chẳng lẽ xuyên thế giới , biến thành ăn chay thật ?”
Cơ thể nóng bừng lên. Anh đầy vẻ ẩn nhẫn mà đẩy .
“Anh sợ em kinh hãi. Một khi tiếp xúc mật với em, ann sẽ thể khống chế nổi bản .”
“Bây giờ em sợ nữa, cho em xem .”
Anh vẫn chịu. Dưới sự đeo bám nài nỉ của , cuối cùng cũng nhẫn nhịn nổi nữa. Anh nắm lấy đôi tay đang tác oai tác quái cơ bụng , hôn một hồi lâu.
“Ngủ .”
“Được thôi. Ngủ thì ngủ.”
Tôi xoay đè xuống , sờ hôn. Cuối cùng, chiếc đuôi đen thẫm thô dài một nữa quấn lấy cổ chân . Hà Húc Ngôn nhục nhã dùng cánh tay che kín mặt.
“Xin . Anh khống chế chiếc đuôi. Nó thích em nên cứ luôn quấn lấy em.”
Giọng đầy vẻ tuyệt vọng.
“Em chắc chắn là chán ghét nó.”
Tôi thử thăm dò chạm chóp đuôi. Người đàn ông rõ ràng khựng . Khối cơ n.g.ự.c làm căng mọng cả lớp áo ngủ lụa màu xám. Hơi thở của trở nên nặng nề, từ yết hầu phát những tiếng gầm gừ đè nén.
Tôi khẽ.
“Thoải mái đến mạng mà còn giả vờ rụt rè.”
Anh hổ dùng tay che mặt, run rẩy sự mơn trớn của . Tôi ghé sát tai , thì thầm những lời trêu chọc.
“Hồi lúc giam cầm em, giỏi làm lắm mà, giờ còn giả vờ thuần khiết cái gì?”
Hà Húc Ngôn phản ứng lớn. Chóp đuôi hưng phấn run bần bật.
Anh thể nhịn nữa liền lật ngược áp chế , hôn đến mức thở nổi. Giọng đầy áp lực.
“A Thuyền, em đừng những lời như nữa. Anh cầu xin em.”
“Không thì làm thôi.”
“Anh quãng thời gian đó để bóng ma tâm lý cho em. Chúng cần vội vàng, từ từ thôi ?”
“Không , là hôm nay.”
Một lúc .
Tôi siết chặt ga trải giường. Những giọt nước mắt to tròn ngừng rơi xuống. Đuôi mắt đỏ hồng trông thật đáng thương.
“Ở cái thế giới thanh thủy văn mà ... vẫn còn tới hai cái ?”
Anh khàn giọng khó nhịn.
“Anh là em sẽ sợ hãi mà. Chúng dừng , tiếp tục nữa.”
Tôi nén nước mắt, run giọng ôm chặt lấy .
“Thế càng .”
“Lúc chịu , bây giờ dĩ nhiên cũng chịu .”