Xuyên Vào Thanh Thủy Văn, Bị Xà Nhân Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 1: Đồ ăn chay vô dụng!

Cập nhật lúc: 2026-03-13 12:20:16
Lượt xem: 49

Editor: Trang Thảo.

 

“Không chia tay nữa.”

 

Hoắc Thành Ngọc đột ngột dậy, toan nhét bản thỏa thuận soạn sẵn máy hủy tài liệu. Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, áp suất xung quanh lập tức hạ thấp.

 

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, làm căng lớp áo sơ mi vest, như thể đang cố kìm nén điều gì đó.

 

“Không chia? Tại ?”

 

Đồng t.ử chấn động. Không kịp giả vờ sầu thảm, vội vã túm lấy cánh tay rắn chắc của .

 

“Tại chia?”

 

Người đàn ông rũ mắt , ánh mắt tối tăm sâu thẳm.

 

“Chẳng em từng lóc chia tay ? Thế nào, giờ làm theo ý em, em vui?”

 

“A Thuyền, chẳng lẽ em đang mong sớm chia tay ?”

 

“Không, làm thể chứ!”

 

Tôi c.ắ.n chặt răng, cố nặn vẻ mặt vui mừng khôn xiết.

 

“Em yêu như thế, chỉ mong mãi mãi bên thôi. Vừa là do em vui sướng quá độ, cứ ngỡ lầm.”

 

Tôi bày vẻ thâm tình chân thành.

 

“Cuối cùng cũng thấu hiểu tình yêu của em dành cho .”

 

“Thật sự là quá!”

 

Ánh mắt dò xét của dừng khuôn mặt hớn hở của , như thể đang nghi ngờ điều gì đó.

 

Sau đó, xoa mái tóc , giọng chậm , ngữ điệu bình thản và kiên nhẫn.

 

“Lúc chúng thỏa thuận làm yêu trong một năm, giờ vẫn còn hai tháng nữa. Chờ thỏa thuận kết thúc hãy .”

 

Tôi trợn tròn mắt. Nội tâm tuyệt vọng ròng.

 

[Còn đợi hai tháng nữa ? Mình sắp đói lả đến nơi , thèm ăn mấy trai trẻ trung mạnh mẽ quá mất...]

 

[Cơ bụng đó, cơ n.g.ự.c đó, thèm nhỏ dãi luôn!]

 

Khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Thành Ngọc bỗng chốc sa sầm. Anh túm lấy cổ tay , dùng lực kéo mạnh lòng.

 

“Diệp Thuyền, chúng còn chia tay, em dám!”

 

Tôi chẳng hiểu đột nhiên nổi điên vì cái gì, đành trưng biểu cảm ngoan ngoãn vốn .

 

“Anh thế?”

 

“Em chúng chia tay mà. Bản thỏa thuận chia tay chẳng hủy ?”

 

“Sao nổi giận nữa ?”

 

Trong lòng thì ngừng mắng chửi.

 

[Cái lão già ăn chay đáng ghét ! Ngược đãi ông đây như thế, tin ông bỏ t.h.u.ố.c bây giờ?]

 

[Đáng c.h.ế.t, cái thế giới thanh thủy văn đúng là hết cách. Đàn ông qua tuổi hai mươi lăm là coi như bảy mươi lăm, bỏ t.h.u.ố.c chỉ tổ phí thuốc!]

 

Vừa nghĩ đến đó, hình như thấy một tiếng lạnh. Giây tiếp theo, gáy bỗng ấn chặt.

 

“Ưm!”

 

Đôi môi mềm mại ấm áp phủ xuống, linh hoạt cạy mở hàm răng , ngang ngược chiếm lấy.

 

Khác hẳn với kiểu hôn lướt qua khi, nụ hôn vô cùng kịch liệt, tựa như một sự trừng phạt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-thanh-thuy-van-bi-xa-nhan-nghe-thay-tieng-long/chuong-1-do-an-chay-vo-dung.html.]

Trang Thảo

Tôi thốt nên lời, cảm giác kích thích và ngạt thở bao trùm. Sau lưng tựa máy hủy tài liệu, đôi chân bắt đầu nhũn .

 

“Ưm... Hoắc Thành Ngọc...”

 

Giọng trầm thấp.

 

“Nhắm mắt .”

 

“Hôn khác em cũng mở trừng mắt thế ?”

 

“Người khác nào cơ... Ưm, khác...”

 

Tôi gọng kính bạc lạnh lẽo của cộm đến đau, né tránh nhưng giam chặt trong lồng n.g.ự.c .

 

“Chạy cái gì? Không thích ?”

 

Anh ác ý c.ắ.n rách môi . Khuôn mặt đỏ bừng của nhăn , bật tiếng nức nở.

 

“Đau...”

 

Trong lòng thì gào thét.

 

[Cái... cái gì thế ? Mặt trời mọc đằng Tây ?]

 

[Trước đây quyến rũ thế nào cũng trưng bộ dạng ăn chay. Hôn nhẹ một cái là coi như xong nhiệm vụ. Thế mà hôm nay chủ động hôn cuồng nhiệt ?]

 

[Chẳng lẽ do xây dựng nhân thiết thâm tình thụ quá hảo nên mủi lòng ?]

 

[Cũng uổng công giả vờ nhất mực chung tình!]

 

Hoắc Thành Ngọc mới mềm lòng một giây, thấy những lời thì lập tức hôn càng hung bạo hơn, cơ hồ nuốt chửng bụng.

 

“Đau là đúng !”

 

“Dám bắt cá hai tay ngay mặt , em coi c.h.ế.t đấy ?”

 

Tôi nghẹn họng trân trối.

 

“Bắt cá hai tay gì cơ, trong lòng em thôi mà!”

 

[Lão đại ăn chay nổi điên . Chẳng lẽ định nhổ nước miếng đầy mặt , bắt đóng vai vợ đảm bên cạnh chồng ngủ say chắc?]

 

[Mỗi đêm ở giường lưng với tự xử đủ bất lực , ngờ còn kiểu bất lực hơn.]

 

[Tuyệt vọng.jpg.]

 

Người đàn ông bỗng buông , thở dốc một tiếng chằm chằm.

 

“Trước đây thương tiếc em.”

 

“Không ngờ, em đến thế...”

 

Tôi lập tức tiếp lời.

 

“Muốn ? Không ạ?”

 

[Anh đang cái quái gì thế? Một tiểu thụ ngây thơ thầm thương trộm nhớ , trong lòng chẳng đúng nhân thiết ?]

 

Chân mày nhíu chặt , trong mắt mang theo cảm xúc mà thấu.

 

“A Thuyền, em thật sự thích ?”

 

Tôi nghiêm túc đáp.

 

“Dĩ nhiên là thích !”

 

[Xuyên cái thế giới thanh thủy văn quái quỷ mà gặp cây ATM đầu tiên như thế , ai mà thích?]

 

[Nếu là máy đóng cọc di động thì còn hơn nữa. Tiếc , đeo đuôi thỏ lên đùi mà vẫn thờ ơ.]

 

[Đồ ăn chay vô dụng!]

Loading...