Xuyên Thành Thợ Săn, Ta Nuôi Dưỡng Một Vị Thủ Phụ Đại Nhân - Chương 82: Ninh Gia Thôn 31

Cập nhật lúc: 2026-03-17 12:50:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Nguyên Chiêu đun thêm ít nước, ngay cả bệ bếp thông với giường đất y cũng nhóm lửa đun một nồi riêng. Nước bệ bếp dùng để rửa mặt chải răng, còn hai nồi lớn trong bếp thì chuẩn để dành đông lạnh.

Sau khi lên giường, hai thầm thì trò chuyện một hồi, chẳng làm gì khác, cứ thế ôm mà ngủ.

Sáng sớm hôm , Ninh Nguyên Chiêu múc nước từ hai nồi lớn , Kế Nhất Chu đưa cho y hai cái thùng nhựa lớn chuyên dụng. Một chiếc thùng vặn chứa hết một nồi nước, khi đổ đầy, y mang chúng đặt mái lều dùng để làm đậu phụ, phía phủ thêm một lớp vải mùng để tránh bụi bẩn rơi .

Ninh Nguyên Chiêu thu dọn cho Tiểu Bảo xong xuôi định mang con bé sang gửi đại bá nương. Tiểu Bảo vốn đang hớn hở, nhưng thấy Kế Nhất Chu dắt theo ba con ch.ó đen , con bé liền ôm chặt lấy cổ Ninh Nguyên Chiêu mà thét lên.

“Tiểu Bảo, , ca ca đoán ý !” Ninh Nguyên Chiêu vỗ nhẹ lên lưng Tiểu Bảo, chôn chân tại chỗ nữa.

Tiểu Bảo thấy Ninh Nguyên Chiêu nhúc nhích mới ngừng , vươn bàn tay nhỏ xíu về phía Kế Nhất Chu, miệng bập bẹ gọi: “Ca…”

Ninh Nguyên Chiêu xoay theo hướng tay Tiểu Bảo, thấy Kế Nhất Chu đang khóa cửa: “Tiểu Bảo, ca ca đến tối là về , ở nhà chơi với Hạnh Hoa tỷ tỷ ?”

Đôi chân nhỏ của Tiểu Bảo bắt đầu đạp lung tung, sức vùng vẫy đòi xuống đất, miệng ngừng kêu: “A phốc, a phốc…”

Kế Nhất Chu khóa cửa xong liếc mắt sang, thấy Ninh Nguyên Chiêu vẻ mặt “sống còn gì luyến tiếc” đang rũ mắt đứa nhỏ đang giãy giụa, bất lực tiếng của con bé.

“Thôi, ngươi cứ để con bé theo , kẻ tưởng ngươi đang ngược đãi trẻ con đấy.”

Kế Nhất Chu xổm xuống, dang rộng hai tay về phía Tiểu Bảo: “Lại đây nào Tiểu Bảo, để ca bế .”

Ninh Nguyên Chiêu hết cách, đành thở dài đặt Tiểu Bảo xuống đất. Đứa nhỏ loạng choạng chạy nhào về phía Kế Nhất Chu, y chỉ lẳng lặng theo bảo vệ.

“Huynh cũng quá nuông chiều .” Ninh Nguyên Chiêu nhíu mày.

“Sao nào, chiều ngươi nên ngươi vui ?” Kế Nhất Chu phớt lờ y, bế Tiểu Bảo lên xoay thẳng.

“Đường lên núi vốn dĩ khó , còn mang theo con bé, nhỡ ngã thì ?” Ninh Nguyên Chiêu lo lắng .

“Chúng mang theo đồ đạc gì nặng , chỉ bế mỗi Tiểu Bảo mà cũng để ngã ? Thế thì tâm trí treo ngược cành cây .” Kế Nhất Chu nhéo má Tiểu Bảo: “Muội đúng , Tiểu Bảo?”

Tiểu Bảo phun mưa bong bóng, ha ha thích thú. Kế Nhất Chu chẳng buồn để tâm đến y nữa, bế đứa nhỏ tiến thẳng về phía núi.

Đi ngang qua nhà Ninh tam thẩm, vặn gặp bà ngoài đổ nước: “Tiểu Sơn định lên núi đấy ?”

Kế Nhất Chu dừng bước, sẵn tiện chờ Ninh Nguyên Chiêu đuổi kịp: “Vâng tam thẩm, chúng cháu lên núi xem chút, nhà thẩm hôm nay náo nhiệt quá nhỉ.”

“Hôm nay nhà mổ lợn tết, chẳng náo nhiệt cho .”

Ninh tam thẩm đáp.

Theo tập tục trong thôn, ngày mùng tám tháng Chạp mỗi nhà sẽ nấu một nồi cháo mùng tám, nhưng lúc đó bọn họ còn đang bận rộn, cháo cũng là do đại bá nương đưa sang. Ngày hai mươi ba cúng ông Táo, ngày hai mươi tư quét dọn nhà cửa, bọn họ đều kịp làm. Hôm nay là ngày mổ lợn lấy thịt tết, bọn họ nuôi lợn nên cũng đành bỏ qua thủ tục .

“Vậy thẩm cứ bận việc ạ.” Kế Nhất Chu cũng chẳng gì thêm, vội chào từ biệt bế Tiểu Bảo chạy bước nhỏ tiếp.

Lúc đa thôn dân đều ru rú trong nhà, ai rảnh mà đội tuyết lên núi. Ngay cả nguyên chủ , tầm cũng sẽ ở nhà sưởi ấm chứ cửa. Ngoài Ninh tam thẩm , dọc đường chẳng gặp thêm ai, nhưng để chắc chắn, Kế Nhất Chu vẫn bế Tiểu Bảo sâu rừng một đoạn mới dừng , lấy từ gian một cái đai địu trẻ em.

Hắn lấy hai đôi ủng cao cổ bằng nhựa, lời nào, đưa cho Ninh Nguyên Chiêu một đôi. Loại ủng ở hiện đại gọi là ủng mưa, nhưng theo thói quen của cha vẫn gọi là giày nhựa.

Ninh Nguyên Chiêu nhận lấy đôi ủng, sờ nắn chất liệu lạ lẫm, Kế Nhất Chu một cái lẳng lặng .

“Vẫn còn giận ?” Kế Nhất Chu hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-82-ninh-gia-thon-31.html.]

“Không .” Ninh Nguyên Chiêu đáp.

“Thật sự ? Vậy ngươi lời nào, mặt mày còn bí xị thế ?”

“Ta chỉ là sợ ngã thôi.” Ninh Nguyên Chiêu thật lòng.

Nếu mang theo Tiểu Bảo, rủi nguy hiểm y còn thể bảo vệ , đằng thêm con bé, y thừa nếu xảy chuyện gì, chắc chắn sẽ chỉ lo che chở cho Tiểu Bảo đầu tiên. Chân mới lành bao lâu, y thật chẳng hiểu vì cứ nhất quyết mang theo đứa nhỏ làm gì.

Bàn chân của hai lớn bằng , thể chung cỡ giày, huống chi đôi ủng nhựa vốn dĩ to hơn một size. Kế Nhất Chu địu Tiểu Bảo chắc chắn , xổm xuống mặt Ninh Nguyên Chiêu, đưa tay cởi đôi giày y đang , nắn nắn bàn chân y.

Tất chân Ninh Nguyên Chiêu mỏng dính, chẳng chút ấm nào. Y định rụt chân nhưng Kế Nhất Chu dùng sức túm về: “Tất dày đưa cho ngươi ?”

Đầu đông đưa cho Ninh Nguyên Chiêu mấy đôi tất lông cừu dày dặn, dặn y khi ngoài thì bên trong, dùng đôi tất cũ bọc bên ngoài là sẽ lộ.

“Leo núi sẽ nóng , dày quá khó chịu lắm.” Ninh Nguyên Chiêu một chân lâu nên lảo đảo, đưa tay vịn cây.

“Để xem ngươi lạnh cóng . Tự cảm nhận , cái chân của ngươi trông giống như sắp nóng lên chắc?” Kế Nhất Chu gắt gỏng, lấy một đôi tất mới tròng chân cho y: “Chân !”

Ninh Nguyên Chiêu cựa quậy: “Để tự làm .”

Y lớn tướng thế mà còn để túm chân tất xỏ giày cho, dù ngày thường tỏ phong thanh vân đạm đến mấy thì lúc vành tai cũng lén lút đỏ ửng lên.

“Đưa! Cái! Chân! Kia! Đây!” Kế Nhất Chu bắt đầu mất kiên nhẫn, cứ lề mề mãi làm xổm đến tê cả chân.

Ninh Nguyên Chiêu nếu còn nhảm thêm nữa thì hai chắc chắn sẽ nổ một trận cãi vã, nên ngoan ngoãn đưa bàn chân còn cho . Kế Nhất Chu đeo xong tất cho y liền dậy, phủi tay: “Ta cho ngươi nhé Ninh Nguyên Chiêu, ngươi mà còn...”

“Ta , sai, sẽ nữa. Xin làm giận, đều lời .” Ninh Nguyên Chiêu vội vàng ngắt lời.

Chỉ cần nhận thật nhanh thì sóng gió sẽ tìm đến . Kế Nhất Chu y làm cho tức , chằm chằm Ninh Nguyên Chiêu hai giây xoay tiếp tục leo núi.

Ninh Nguyên Chiêu bóng lưng Kế Nhất Chu đang địu Tiểu Bảo, khóe miệng từ từ cong lên. Tại mấy nam nhân trong thôn khi thành cứ luôn than vãn nương t.ử ở nhà quản nghiêm còn dữ dằn nhỉ? Cái cảm giác quản thúc ... chẳng sướng !

“Nhất Chu , đợi với, lát nữa lạc đường mất thôi~” Ninh Nguyên Chiêu rảo bước đuổi theo, gân cổ gọi với lên phía .

Kế Nhất Chu thèm đầu : “Ba con ch.ó đen đều bên cạnh ngươi, ngươi định lạc đường kiểu gì?”

“Không , thể cõng Tiểu Bảo mà mặc kệ 'đại bảo' chứ?” Ninh Nguyên Chiêu vẫn léo nhéo phía .

Kế Nhất Chu dừng bước, xoay bốc một nắm tuyết ném về phía y: “Ngươi đủ đấy nhé, từ bao giờ mà ngươi cũng bắt đầu mấy lời sến súa hả?”

“Huynh thích ?” Ninh Nguyên Chiêu hỏi.

“Không thích, chỉ là thấy mấy lời thốt từ miệng ngươi trông nó cứ... mâu thuẫn thế nào .” Kế Nhất Chu .

Miệng thì , nhưng thực chất Kế Nhất Chu hưởng thụ cảm giác . Một Ninh Nguyên Chiêu như trong mắt mới chân thực và sống động. Con ai mà chẳng nhiều mặt, trải qua những chuyện khác thì tâm tính cũng sẽ ít nhiều đổi thôi.

“Cái đó gọi là mâu thuẫn!” Ninh Nguyên Chiêu phản bác.

“Được, rửa tai lắng xem ngươi giải thích cái sự ' thuận mắt' thế nào?”

“Cái gọi là... gần mực thì đen, gần Chu thì ngọt.”

Kế Nhất Chu: “...”

Loading...