Ninh Nguyên Chiêu thoát khỏi vòng tay ôm ấp của Kế Nhất Chu, dậy định cởi áo tháo thắt lưng.
Hành động dọa Kế Nhất Chu giật , vội vàng túm chăn trùm kín y .
Đùa gì thế , tiểu t.ử tính vẫn còn vị thành niên mà.
“Ngươi cũng cần sảng khoái đến mức .” Kế Nhất Chu giúp y kéo vạt áo cho chỉnh tề: “Ngươi bảo nếu thật sự 'ăn' ngươi xong , đến lúc vẫn thì ngươi làm ? Chẳng là trắng tay, chẳng còn gì cả ?”
Ninh Nguyên Chiêu bỗng chốc ngẩng đầu trừng mắt Kế Nhất Chu: “Ngươi là mà.”
“Phải, vốn dĩ sẽ , cho nên ngươi cũng đừng gấp gáp, đừng xoắn xuýt chuyện nữa, ?” Kế Nhất Chu ôn tồn : “Ngươi tin đến ?”
Ninh Nguyên Chiêu rơi im lặng, y cứ ngây chằm chằm Kế Nhất Chu, đến mức khiến chút ngượng ngùng mới chịu mở miệng: “Được, tin .”
Kế Nhất Chu thở phào một nhẹ nhõm, cái tuổi trẻ tuổi trẻ đúng là cách giày vò khác thật.
Vất vả lắm mới trấn an Ninh Nguyên Chiêu, Kế Nhất Chu cảm thấy sức cùng lực kiệt, liền ôm lấy y, nhắm mắt chuẩn đ.á.n.h một giấc trưa.
Từ lúc xuyên đến đây vốn thói quen ngủ trưa, chỉ chợp mắt một lát là tỉnh. Khi tỉnh , thấy quấn chặt như một cái “kén ”, còn Ninh Nguyên Chiêu thì thấy .
Hắn ngáp dài một cái, đưa mắt tìm kiếm quanh phòng, cuối cùng thấy Ninh Nguyên Chiêu đang ở đầu chăm chú sách.
Đó là mấy cuốn sách Kế Nhất Chu mua từ huyện về . Ninh Nguyên Chiêu xem nghiêm túc, những phần chú giải trong đó nhiều điểm y từng nghĩ tới, giúp ích cho y ít.
Nghe thấy tiếng động, Ninh Nguyên Chiêu định gấp sách nhưng Kế Nhất Chu ngăn .
“Đừng, ngươi cứ xem tiếp . Ta đoán lát nữa đại bá nương cũng sang, ngươi bận việc của ngươi, bận việc của , chúng ai làm việc nấy.”
Ninh Nguyên Chiêu gật đầu. Y quả thực đang đến đoạn quan trọng, vả y cũng giúp gì cho lúc , nên tiếp tục tại chỗ nghiền ngẫm trang sách.
Đại bá nương chắc chắn sẽ đến sớm như . Kế Nhất Chu mở cửa phòng làn gió lạnh phả thẳng mặt, rét đến run bần bật, vội vàng chạy ngoài đóng sầm cửa .
Trong sân, một lớp tuyết mỏng phủ mặt đất, trắng xóa một mảnh. Kế Nhất Chu nheo mắt , vội bước xuống sân dẫm lên lớp tuyết . Hắn giữ màu trắng tinh khôi thêm chút nữa, dấu chân trông sẽ chẳng còn nữa.
Theo thói quen, lẻn nhà chính xem Tiểu Bảo tỉnh . Vừa mở cửa thấy cô bé đang dẩu m.ô.n.g bò giường, bập bẹ “a a oa oa” trò chuyện với một chú hổ bằng bông.
Người tỉnh thì nên để mãi giường, tiểu gia hỏa so với những đứa trẻ khác thì dễ nuôi hơn nhiều. Cả ngày chẳng mấy khi thấy bé , đúng là một tiểu bảo bảo khiến bớt lo.
Hắn bế Tiểu Bảo lên, xoa xoa cái đầu tóc bù xù của bé. Tóc trẻ con vốn mềm, Kế Nhất Chu vuốt ve hai cái, đầu ngón tay khẽ móc một cái làm sợi dây buộc tóc lỏng lẻo tuột xuống.
Hắn giúp Tiểu Bảo chải tóc cho mượt, túm đỉnh đầu buộc một cái chỏm dựng ngược lên trời.
Ninh Nguyên Chiêu chê buộc tóc cho Tiểu Bảo chẳng giống tiểu cô nương chút nào, mỗi cái chỏm dựng như cột thu lôi đều thấy buồn .
thực sự tận lực . Tóc của chính còn tập mãi mới chải xong, thể tự chăm sóc đầu tóc của thấy "ngầu" . Huống chi là chải đầu cho khác, dù cũng đầu , thao tác thuận tay cho lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-79-ninh-gia-thon-28.html.]
Ninh Nguyên Chiêu thì khá khẩm hơn chắc? Chẳng qua y buộc cho Tiểu Bảo hai cái chỏm vì một cái thôi. Vậy thì y lấy tư cách gì mà đắc ý cơ chứ?
Tiểu Bảo lắc lư cái đầu, cái chỏm đỉnh cũng đung đưa theo. Lúc mặc quần áo cho bé, Kế Nhất Chu cảm thấy trái tim như tan chảy vì sự đáng yêu . Kiêng dè nước miếng của trẻ nhỏ, cuối cùng chỉ khẽ chạm môi má tiểu gia hỏa một cái.
Trẻ nhỏ nên cứ nhốt mãi trong phòng, Kế Nhất Chu mặc đồ ấm cho Tiểu Bảo, đội mũ cẩn thận bế bé sân.
Tuyết mặt đất tuy dày nhưng cũng đủ để hai nặn hai quả cầu tuyết nhỏ, đắp thành một tuyết phiên bản mini. Tuyết vẫn ngừng rơi, nếu cứ thế đến tối thì ngày mai chắc chắn thể đắp một tuyết khổng lồ.
Kế Nhất Chu tích trữ bao tay, nhưng kích cỡ cho Tiểu Bảo. Hắn thể để đứa nhỏ chịu lạnh còn thì đeo bao tay chơi tuyết hăng say , như thì cho lắm.
Hắn nặn một quả cầu tuyết lớn và một quả nhỏ xếp chồng lên , bẻ hai cành cây khô cắm làm tay, còn mắt là hai hạt đậu nành. Một tuyết trông phần “ xí” cứ thế thành.
“Nào, Tiểu Bảo, ca ca đắp tuyết cho , thích ?”
Tiểu Bảo cầm lấy tuyết xem xét. Kế Nhất Chu còn kịp đắc ý thì thấy cô bé vươn tay cậy hạt đậu nành mặt tuyết , định bỏ miệng.
Hắn trở tay kịp, trơ mắt Tiểu Bảo ném hạt đậu miệng. Lúc chẳng màng đến nước miếng gì nữa, vội bóp lấy hai má tiểu gia hỏa, bắt bé nhè hạt đậu .
Đậu chín còn đỡ, chứ đậu sống trộn với tuyết lạnh mà nuốt bụng thì cần đoán cũng sẽ tiêu chảy. Trẻ con còn nhỏ, thể mạo hiểm như . Ngày đông mà giặt giũ quần áo bẩn thì lạnh lắm.
“Muội đúng là… cái gì cũng ăn. Cho chơi mà cũng lôi gặm, ca ca để đói khát đến mức đó ?”
Kế Nhất Chu lắc đầu Tiểu Bảo bắt bé nhè đậu , lầm bầm lầu bầu. Thấy hai hạt đậu còn nguyên vẹn rơi xuống đất, mới yên lòng mà bắt đầu cằn nhằn tiểu gia hỏa.
Âm thanh huyên náo ngoài cửa thể lọt qua tai Ninh Nguyên Chiêu. Nghe thấy động tĩnh , y cũng buông sách chạy ngoài.
“Có chuyện gì ?” Ninh Nguyên Chiêu thấy cả hai vẫn , tay Tiểu Bảo còn cầm một đống tuyết lộn xộn.
“Không gì, chỉ là ngươi suýt nữa thì nuốt mất đôi mắt của tuyết thôi, đang mắng đây.” Kế Nhất Chu đáp.
Ninh Nguyên Chiêu bước tới rõ tình hình, khẽ búng cái chỏm tóc của Tiểu Bảo: “Muội chẳng là Kế Tiểu Bảo ?”
“Dọa c.h.ế.t , từ giờ bắt đầu gọi Kế Tiểu Bảo trong vòng một canh giờ nữa!” Kế Nhất Chu tuyên bố, bế xốc Tiểu Bảo lên, nắm tay bé ném quả cầu tuyết Ninh Nguyên Chiêu.
Sau đó, hai kẻ “trẻ con” đồng thời phát tiếng ngây ngô.
Ninh Nguyên Chiêu cạn lời, mỉm lắc đầu. Thừa lúc Kế Nhất Chu và Tiểu Bảo đang đùa, y cũng tiện tay vốc một nắm tuyết ném trả .
“Ái chà, Tiểu Bảo xem kìa, ca ca đ.á.n.h lén , chúng cùng đ.á.n.h y ?” Kế Nhất Chu hỏi.
Chẳng rõ Tiểu Bảo hiểu lời , bé chỉ cảm thấy Kế Nhất Chu bế tung lên hạ xuống như thế thú vị.
Ba , cộng chắc gì năm tuổi, cứ thế lao trận chiến tuyết vô tri giữa sân.
Kế Nhất Chu vốn định giữ lớp tuyết trắng tinh khôi, giờ đây cũng tan nát hết cả. Những chỗ dẫm qua hóa thành nước, nếu quét dọn ngay, đến tối sẽ đóng băng, khó . Hơn nữa, những dấu chân lộn xộn khiến cái sân trông bẩn, giờ dù quét tuyết thì cũng buộc quét thôi.