Xuyên Thành Thê Tử Bỏ Trốn Của Nhiếp Chính Vương - Chương 212: Ngoại Truyện 3.2
Cập nhật lúc: 2026-04-25 06:47:19
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng đèn, trời càng tối, gần như thấy gì.
Giờ Mạnh Hoan dám gì, nếu là Lận Bạc Chu trưởng thành thì chẳng ngán, nhưng bây giờ nhận , còn non nớt, dễ nổi giận, giống mấy thiếu gia bá đạo trong cổ trang, chọc giận là ăn đòn ngay.
Mạnh Hoan sợ thật, nhưng thiếu niên cảm thấy thương, bèn lấy dũng khí :
“Huynh uống t.h.u.ố.c , ăn cũng .”
Nói xong, Lận Bạc Chu đầu .
Tưởng nổi đóa, Mạnh Hoan lo lắng:
“Sao…”
Lận Bạc Chu cầm lấy bát thuốc.
Mạnh Hoan thở phào, tưởng sẽ lời, ai ngờ tay nghiêng, hắt cả bát t.h.u.ố.c về phía Mạnh Hoan, nước t.h.u.ố.c tràn khắp nền nhà.
Mùi đắng tanh lan .
Trong bóng tối, Lận Bạc Chu mở miệng, giọng đầy ác ý:
“Không uống.”
“……”
Mạnh Hoan mím môi, cảm thấy khí gì đó sai sai.
Nhìn chằm chằm nước t.h.u.ố.c đổ sàn.
Lận Bạc Chu tâm trạng bất mãn, cố tình xả giận, cả phòng chỉ một , đối tượng chắc chắn là .
Dù tránh cũng tránh nữa .
Mạnh Hoan mím môi, thiếu niên mặt.
Ban đầu còn lo tâm lý , giờ chẳng cần giữ gìn nữa. Cậu xuống bên cạnh , mở hộp cơm.
Tửu Lâu Của Dạ
Phần cho hai .
Mạnh Hoan gắp một miếng cá béo ngậy:
“Huynh ăn ?”
Lận Bạc Chu: “Bắt đầu phiền đấy.”
“……”
Mạnh Hoan gì, nhét miếng cá miệng.
Lận Bạc Chu cư xử , đơn giản vì nghĩ Mạnh Hoan chỉ là hầu ngủ, bán xác, phận tầm thường.
Mạnh Hoan quyết định kéo gần cách, ánh mắt sáng rực, thử hỏi:
“Huynh là ai ?”
Lận Bạc Chu: “?”
Nói chút ngượng, chắc chắn, nhưng Mạnh Hoan vẫn nghiêm túc :
“Ta là thê t.ử tương lai của đấy.”
Lận Bạc Chu cụp mắt, im lặng một lúc.
Bóng tối bao phủ lông mày , khiến khuôn mặt như ngâm trong nước, lạnh lẽo vô cùng.
Hắn bật khinh miệt:
“Tên nhóc nhà quê nào đây? Không trời cao đất dày, tưởng hầu hạ bổn thế t.ử một đêm là làm thế t.ử phi ?”
“……”
Nói đúng , tiểu nam nhân làm ấm giường thì làm chính thất .
Lúc lập Mạnh Hoan làm phi, làm hậu cũng bàn tán, nhưng đều Lận Bạc Chu dập hết.
Đây là tự mắng ?
Nhìn bướng bỉnh như trâu, Mạnh Hoan giận mà còn buồn :
“Thôi , cũng trách. Dù cũng sẽ mê như điếu đổ.”
“……”
Lận Bạc Chu sang phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-the-tu-bo-tron-cua-nhiep-chinh-vuong-uahp/chuong-212-ngoai-truyen-3-2.html.]
Hắn hiểu Mạnh Hoan đang những lời yêu ma quỷ quái gì, nhưng từng câu từng chữ như ném , khiến cảm thấy xúc phạm, thậm chí nhất thời phần bất ngờ.
Trước đây mỗi khi mắt tái phát thì ai dám trái ý đều đ.á.n.h cho một trận, chẳng ai dám nghịch tính khí của . Thế mà giờ mẫu phi đưa một kẻ như thế , thật vô phép vô tắc! Nếu con d.a.o găm ném mất , Lận Bạc Chu thực sự cắt lưỡi .
Mạnh Hoan gắp một miếng thịt ba chỉ béo ngậy ngán: “Thật sự đói ?”
Hương thơm của đồ ăn xộc thẳng mũi.
Lận Bạc Chu cảm thấy khó chịu, chẳng tâm trạng ăn uống, nhưng bụng thì quả thực đang réo vì đói.
Hắn thể hạ xuống ăn, nên nhất thời đáp lời. Mạnh Hoan bèn tự gắp miếng thịt cho miệng : “Vậy ăn nhé.”
Hắn thấy tiếng thiếu niên nhai miếng thịt từng chút một, cổ họng khẽ nuốt: “Ngon thật.”
“……”
Lận Bạc Chu nhíu chặt mày, sắc mặt âm trầm hướng về phía Mạnh Hoan.
Quy củ hoàng thất nghiêm ngặt, dù cho Lận Bạc Chu chỉ đang một trong tĩnh thất , vẫn ngay ngắn, trong lòng luôn canh cánh những phép tắc.
Đầy tớ thể dám động đũa mặt chủ nhân?
Vô phép đến thế, chờ khi khỏi cửa nhất định đ.á.n.h mấy trượng cho nhớ đời. Lận Bạc Chu đang nghiến răng suy tính, thì bên tai vang lên giọng mang ý của thiếu niên: “Thế t.ử gia, ngỗng hun khói , nếm thử một miếng nhé?”
Lận Bạc Chu nhắm mắt, lên tiếng.
Mạnh Hoan đưa đũa , khi chuyện, hương thơm dịu nhẹ từ cũng theo đó lan đến, giọng ngọt ngào mềm mại: “Thế t.ử gia, nếm thử ? Ngon lắm đó.”
Lận Bạc Chu sở thích nam phong, với nữ t.ử cũng giữ cách, thiếu niên bên cạnh giọng điệu và hương vị khác hẳn những ngang tàng nóng nảy của , sạch sẽ, tươi mát, dễ chịu, mặc dù thấy, nhưng khiến vô thức liên tưởng đến những thiếu niên tuấn tú nho nhã, làn da trắng trẻo, cổ tay thon gọn, dáng mảnh mai.
Ở bên , Lận Bạc Chu bao giờ cảm thấy thoải mái, nhưng khi giọng như thế , vô thức giữ cách như khi gặp mặt nữ nhân.
“Lả lơi.”
Lận Bạc Chu buông một câu đ.á.n.h giá, nghiêng đầu.
“……”
Mạnh Hoan nghi hoặc: “Sao mắng ?”
Cậu khó hiểu Lận Bạc Chu, tay vẫn đưa miếng thịt: “Ta đút ăn cơm, mắng lả lơi? Về sẽ thích đút đồ ăn cho đấy.”
Lận Bạc Chu thể nhịn nữa: “Ngươi đang nhăng cuội cái gì thế?!”
“……”
Nghĩ thì, Lận Bạc Chu giờ vẫn chỉ là một thiếu niên, nhưng chẳng lẽ nên xem như bằng hữu ? Sao mắng bằng hữu hai chữ lả lơi?
Mạnh Hoan nhịn bật , đôi mắt sáng rực: “Thế t.ử gia đúng là đoan chính lễ độ, phong thái quang minh lạc, ngờ thích nam nhân nhỉ? Còn là nam nhân trắng trẻo sạch sẽ, thơm thơm mềm mềm đúng ?”
Vừa , Mạnh Hoan , dần dần tiến sát gần.
Nhiệt khí nóng như thiêu đốt thiếu niên cũng từ từ áp tới.
Lận Bạc Chu khẽ mím môi, thần sắc lộ rõ sự kìm nén và phẫn nộ. Hắn nghiến răng đến nỗi kêu răng rắc: “Ngươi xằng bậy!”
Lận Bạc Chu là đoan trang, dù bề ngoài thể là giả vờ đoan trang nữa, nhưng Mạnh Hoan chỉ là đùa giỡn, cố ý chọc nổi giận, bèn vội vàng xin : “Ta đùa thôi, thật chỉ hỏi ăn ngỗng hun khói thôi, ngon lắm đấy. Hôm nay nhịn đói cả ngày, dày chắc chắn khó chịu, để nặng thêm thì . Ăn một chút mà?”
Thiếu niên từng lời đầy lo lắng, giọng điệu trong trẻo, thở lướt qua tai Lận Bạc Chu, tựa như lông vũ khẽ cọ qua tai .
Lận Bạc Chu nghiêng đầu tránh , vẻ mặt cực kỳ tự nhiên, : “Tránh .”
“……”
Câu khiến Mạnh Hoan khó chịu.
Cậu dáng vẻ Lận Bạc Chu lùi về phía , cam lòng lẩm bẩm: “Huynh đừng đối xử lạnh nhạt với như mà.”
Lận Bạc Chu nhíu mày càng sâu.
Mạnh Hoan ngước đôi mắt hạnh : “Huynh thể tin, nhưng thật sự là thê t.ử tương lai của , thích đấy.”
Kỳ lạ. Nếu mở miệng, Lận Bạc Chu còn đang chìm trong u uất, nhưng giọng nhỏ nhẹ của Mạnh Hoan mềm mại, mặc dù phần lải nhải khiến khác mất kiên nhẫn, nhưng đến mức khiến khó chịu.
Lận Bạc Chu siết chặt ngón tay trong tay áo, còn là đứa trẻ hiểu chuyện, đến hai chữ thành thì đỏ mặt, mà cứ lặp lặp bên tai những câu như thê tử, thích.
Tai Lận Bạc Chu đỏ: “Đừng bậy nữa.”
“Ai bậy chứ?” Mạnh Hoan chăm chú , đầu phát hiện , thiếu niên thời niên thiếu còn chút kiêu ngạo đáng yêu.
“Lạnh nhạt quá đấy, phu quân …”
Mạnh Hoan nhịn tiến sát về phía .