Các binh sĩ đang thì tự động ăn uống.
Thịt cắt gọn mũi dao, đưa đến bên môi Mạnh Hoan. Trước mặt bao , tiện từ chối nhưng vẫn khẽ lắc đầu.
Thật sự khó ăn.
Tửu Lâu Của Dạ
Hy vọng Lận Bạc Chu hiểu điều đó.
Lối sống hào sảng của quân doanh hợp với dày của .
Lận Bạc Chu nhướng mày “Hửm?” một tiếng nhỏ nhẹ, dường như chút bất ngờ khi thêm đồ ăn cho Mạnh Hoan mà từ chối, đặt nĩa thịt xông khói xuống, gật đầu: “Không thích món ?”
Mạnh Hoan khẽ gật đầu.
“Vậy thử ngỗng xem.” Hắn .
Các binh sĩ thỉnh thoảng ngẩng đầu, liền thấy Lận Bạc Chu một tay chống gối, vén tay áo, thỉnh thoảng liếc vị tiểu quan rót rượu bên cạnh, ánh mắt như xa cách, nhưng mang theo một chút cảm giác hẳn xa cách.
Tuy thấy nghĩ nhiều... nhưng trong lòng hẹn mà cùng xuất hiện một suy nghĩ: Vương gia cưới nam phi, chẳng lẽ... thật sự thích nam nhân ?
Yến tiệc kéo dài đến tận đêm khuya, đến giờ giới nghiêm trong quân doanh.
Trong trướng doanh, rượu no cơm say, lượt ngủ. Mạnh Hoan chuẩn lén về trướng của . Vừa lên, lưng vang lên giọng Lận Bạc Chu pha chút men say: “Mọi sắp xếp thỏa cả ?”
Trần An đáp: “Đã sắp xếp thỏa trong các trướng ạ.”
Lận Bạc Chu ừ một tiếng: “Đi xem thử.”
Mạnh Hoan nghiêng đầu, lặng lẽ .
Lận Bạc Chu thể là quan tâm hạ nhân, nhưng với phận tôn quý của , cần đích kiểm tra nơi ở của bọn họ. Quả nhiên, hành động cũng chỉ là cái cớ để đến xem chỗ ở của Mạnh Hoan.
Mạnh Hoan nghiến răng, nghĩ thầm Lận Bạc Chu thật đúng là lo chuyện bao đồng.
Trong trướng thắp đèn mờ mờ, đang sách, đ.á.n.h cờ. Mấy ngày nay còn chờ Lận Bạc Chu tổ chức quân đội, chắc xuất chinh. Lận Bạc Chu bước , trong chăn lập tức bò dậy.
“Tham kiến vương gia.”
Lận Bạc Chu hỏi qua vài câu, ánh mắt dừng ở chiếc chăn của Mạnh Hoan.
Chăn chiếu trải ngay ngắn, vị trí cũng , trông vẻ ngủ ngon, vấn đề gì. Chỉ là cách đó xa một cái đầu khác ló , Chúc Đông đang cung kính .
“……”
Lận Bạc Chu khẽ cong môi, ánh mắt lướt xuống.
Mạnh Hoan thấy gì, cũng giống như ký túc xá mà thôi.
Lận Bạc Chu uể oải : “Trong kho còn rau và thịt tươi, ăn quen đồ trong quân thì ăn tạm rau thịt đó . Trời cũng khuya , nghỉ ngơi sớm .”
Kiểm tra xong, men rượu nồng nàn, vung tay áo rời khỏi trướng.
Mạnh Hoan theo ngoài, cao đốt đuốc sáng trưng, thấy Lận Bạc Chu dẫn theo một nhóm hộ tống trở về trướng chính của thống soái.
Gió đêm se se, Mạnh Hoan cứ như thì đằng vang lên một giọng : “Hôm nay ngươi rót rượu, đề bạt ngươi ?”
“……” Mạnh Hoan dọa giật , bước sang bên: “Gì chứ?”
Chúc Đông tỏ vẻ khó tin: “Nói thật, Trần , ngươi đúng là thật đấy. Gần đây cứ nghĩ mãi, vương gia đối với ngươi phần ưu ái, chẳng lẽ là ý gì đó với ngươi?”
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-the-tu-bo-tron-cua-nhiep-chinh-vuong-uahp/chuong-113.html.]
Mạnh Hoan càng lúc càng thấy vô lý, đầu bước chỗ tối ngọn đuốc: “Ta hiểu ngươi đang cái gì.”
“Ây, chỉ bụng nhắc nhở thôi, vương gia thích nam nhân, ngươi như thế, mà trong quân doanh thì đời sống kham khổ, sợ rằng sớm muộn gì cũng kìm gọi ngươi đến thị tẩm. Ngươi nên suy nghĩ kỹ, chính phi , ngươi chỉ thể làm thôi.” Chúc Đông mặt mày nghiêm túc.
Có một khả năng ngươi nghĩ đến, chính phi của chính là đấy.
Mạnh Hoan nhíu mày chặt hơn: “Ngươi…”
Đột nhiên, bên tai vang lên một tiếng quát lớn.
“Đừng ồn nữa! Trong quân đ.á.n.h trống điểm canh, gì thể chờ đến sáng mai ? Ở đây còn đang ngủ đấy!”
Giọng dữ dằn đến mức Mạnh Hoan ngớ , thì phát hiện là ở một trướng khác. Nhìn giống binh lính, lẽ cũng là theo hầu một vị tướng nào đó.
Gã quát xong thấy Mạnh Hoan về phía trướng của vương gia thì vội : “Huynh , xin , là tiểu nhân mắt mù, rõ là trong vương phủ, thất lễ, thất lễ .”
Đổi thái độ nhanh đến kinh ngạc, Mạnh Hoan hiểu, Chúc Đông hì hì : “Vương gia tối nay trong trướng xử t.ử quý tộc để lập uy, đám còn dám lỗ mãng.”
Nhắc đến chuyện , Mạnh Hoan gật gù: “ là, vương gia cũng khá dữ.”
“Dữ thì dữ, nhưng cũng đắc tội khác.” Chúc Đông : “Ngươi chờ xem, cho dù trong quân ai dám làm loạn, triều đình cũng sẽ nhảy dựng lên.”
Nghe , Mạnh Hoan khựng trong lòng.
Cậu nhớ đến việc Lận Bạc Chu đang ở biên ải nghênh chiến, lưng liên tục vu cáo, bôi nhọ, trong lòng khẽ chấn động.
“Sao thế? Ngoài nhà kẻ c.h.ế.t thì còn ai nữa?”
“Dĩ nhiên…” Chúc Đông xuống giường, hạ giọng hỏi: “Ngươi Đại Tông ai ăn mòn đến nghèo nàn ?”
Mạnh Hoan: “Hoàng thượng?”
“Cũng đúng,” Chúc Đông : “ là do tông thất, quý tộc và quan ăn sạch. Họ chiếm ruộng đất của thiên hạ đến một nửa, còn dân chúng thì ruộng để canh tác. Những sinh tất cả, một khi cướp thì sẽ nổi loạn.”
Mạnh Hoan mơ hồ hiểu : “Cho nên…”
“Quý tộc cho rằng ăn bổng lộc gì sai, vương gia đến lo chuyện bao đồng, chẳng cắt mất đường sống của họ ? Huống chi còn g.i.ế.c , cả đám đều dính líu, vương gia động đến một thì cả nhóm đều lo sợ, liền hợp sức công kích , dù kiếm cớ vô lý cũng .”
Mạnh Hoan hiểu.
Ra là , nhiều mới hận đến thế.
“Vương gia thể g.i.ế.c ? Tất nhiên là . Đám cáo già giỏi mà tay, nếu vương gia dám g.i.ế.c, chúng sẽ nghĩ dám động họ, càng lộng hành hơn.” Chúc Đông : “Đáng c.h.ế.t thật, hai trăm năm triều Đại Tông, nhiệt huyết và nghĩa khí của tổ tiên bọn họ sớm rượu thịt và nữ sắc mài mòn sạch .”
Y lý.
Mạnh Hoan y đầy khâm phục: “Ngươi cũng hiểu thật đấy. Không như , chẳng hiểu gì.”
“Huynh thì oan cho quá.” Chúc Đông khiêm tốn: “Cả thiên hạ học đều cả.” Y ngoài trướng, trong mắt ánh lên chút lửa le lói: “ dám , dám đổi chỉ mỗi Vương gia. Đây cũng là lý do theo .”
Lời , tuy "trẻ trâu", nhưng chân thành.
Mạnh Hoan thấy cảm động, đúng là một trong ít trong truyện .
Cậu định khen vài câu.
Đã Chúc Đông tặc lưỡi: “Chỉ là ngờ, vương gia là một kẻ háo sắc, làm chút thất vọng.”
“…………”
Háo sắc?