Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 94: Cái Nồi Đâu Mất Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:22
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùi thịt nướng thực sự quá đỗi quyến rũ, trong phút chốc thu hút bộ sự chú ý của chiếc lò.

Đại sư cũng chọn một miếng thịt trông mắt cho miệng. Thịt nướng vặn, nước thịt vẫn còn giữ bên trong, nhờ tẩm ướp nên ăn một miếng ăn ngay miếng thứ hai.

Họ cũng bắt đầu phụ giúp lật những miếng thịt vỉ.

Bạch Thu còn chuẩn thêm một ít rau củ để nướng kèm. Ăn vài miếng thịt xen kẽ một miếng rau, cảm giác ngon miệng tăng lên gấp bội.

Bạch Thu cũng nếm thử, thịt ướp ngon, ăn một miếng thấy vô cùng hài lòng.

Mập Mạp khen ngớt lời: “Tiểu Bạch, tay nghề của đúng là tuyệt đỉnh, thơm hơn tất cả những món ngon tớ từng ăn.” Thịt nướng xong cũng chẳng sợ nóng, cứ thế tống cả miếng miệng. Cảm giác ăn những miếng thịt lớn thật sự quá đỗi sảng khoái.

Ngay cả Đại sư vốn ít khi khen ngợi ai, cũng phá lệ lên tiếng tán thưởng món thịt nướng của .

Thịt bò chắc, ăn hề mùi gây, chỉ thấy vị tươi ngon. Không chỉ thịt bò thơm ngọt, mà ngay cả thịt ba chỉ nướng cũng là một cực phẩm, phần mỡ nướng chảy xèo xèo, nạc mỡ đan xen, ăn hề thấy ngấy. Thời buổi trong bụng ai cũng thiếu chất béo, một miếng thôi cũng đủ thấy thỏa mãn vô cùng.

Mẻ đầu tiên xong, hai chỉ cảm thấy cơn thèm trong bụng càng kích thích, càng thấy đói hơn, mắt cứ dán chặt những miếng thịt tươi mà Bạch Thu đặt lên vỉ.

Mập Mạp mà sốt ruột, hận thể cho ngay miệng, : “Nếu mà mở quán ăn, chỉ cần làm món thôi là tớ nhất định sẽ đến ủng hộ thường xuyên.”

Đại sư năng bạt mạng thì bảo: “Lời đừng để thầy Kim , thì thầy sẽ chỉnh một trận cho xem.” Bạch Thu là học trò cưng nhất của thầy Kim Văn Xuyên, đây vì phẫu thuật cho của Bạch Thu mà thầy còn vận dụng cả các mối quan hệ cá nhân. Bạch Thu chính là mà thầy Kim cất công đưa về. Ai mà dám lôi kéo Bạch Thu , thầy Kim chắc chắn sẽ để yên.

Mập Mạp liền chữa thẹn: “Tớ chỉ thế thôi mà.” Cậu cảm thán: “Thơm quá, khi ngày nào cũng ăn món tớ cũng chán.”

Bạch Thu : “Nếu các thích, chúng tìm cơ hội ăn tiếp.”

Mập Mạp , bữa còn ăn xong bắt đầu mơ tưởng đến bữa .

Bạch Thu tổng cộng chỉ mua hai cân thịt cùng các loại rau củ, lẽ ba ăn là đủ. vì món Bạch Thu làm quá ngon, họ cứ ăn mãi dừng , cho đến khi thịt sạch bách, chỉ còn rau củ.

Những loại rau đều trộn chung với thịt nên cũng thấm đẫm hương vị, trong chậu còn nước sốt gia vị nên nướng lên ăn cũng ngon.

Cách đó xa, hai ông cụ đang đ.á.n.h cờ tướng vô cùng gay cấn bỗng ngửi thấy mùi thơm lạ lùng lan tỏa trong khí. Mùi hương như những chiếc móc nhỏ cứ thế móc mũi họ.

Ông cụ dáng mập mạp thực sự chịu nổi nữa, dậy về phía đó xem rốt cuộc họ đang ăn cái gì.

Ông cụ còn trêu chọc: “Người mới nướng là bụng ông kêu rột rột , đúng là thèm ăn thật đấy.” Ông vốn là gia cảnh khá giả, con cái hiếu thuận, ngày thường chẳng thiếu miếng ngon vật lạ, hiểu vẫn mùi thức ăn quyến rũ.

Ông cụ mập mạp vặn : “Ông thì khác gì mà còn bày đặt ?”

Hai ông cụ dạo tới gần, hỏi: “Các cháu ăn gì mà thơm thế?”

Bạch Thu đáp: “Chúng cháu tự làm ít đồ nướng thôi ạ, hai ông nếm thử ?” Điều đáng tiếc duy nhất là thịt ăn hết từ sớm, giờ chỉ còn ít rau xanh.

Ông cụ mập mạp chút động lòng, nhưng vẫn giữ kẽ: “Lão chỉ qua xem chút thôi, rau củ cũng nướng ăn ? Các cháu đúng là nhiều ý tưởng thật.”

Bạch Thu ừ một tiếng.

Mập Mạp ăn đến mức miệng dính đầy mỡ, : “Chứ còn gì nữa ạ, lúc đầu cháu cũng nghĩ rau nướng chắc ngon , ai ngờ chẳng kém gì thịt cả.” Ví dụ như lá cải trắng nướng nước sốt, cháy cạnh một chút cuộn ăn, giòn ngọt, còn phảng phất mùi thịt. Cậu đây vốn là kẻ " thịt vui", mà giờ tranh ăn lá cải trắng hăng hái hơn bất cứ ai.

Ông cụ mập mạp vốn thèm, thấy họ ăn ngon lành như , liền hỏi công thức tẩm ướp. Bạch Thu liền kể cho ông .

Tai ông cụ thì công thức, nhưng mắt thì cứ dán đồ ăn. Bạch Thu : “Ở đây đôi đũa mới, ông nếm thử xem ạ.”

Ông cụ mập mạp nuốt nước miếng một cái. Thời buổi nhà ai cũng rau, họ quen , mấy thanh niên đuổi hai lão già lắm , ông nỡ ăn của họ.

khi Bạch Thu đưa đũa tới, ông ma xui quỷ khiến cầm lấy, gắp một miếng nếm thử. Ngay lập tức, ông trợn tròn mắt, cảm giác giống hệt Mập Mạp khi đầu ăn lá cải nướng. Vị ngọt thanh, mọng nước và thơm ngon của cải trắng đảo lộn nhận thức của ông về loại rau .

Ông cụ cùng cũng ké một miếng, cả hai ngớt lời khen ngợi. Phía xa cũng lên tiếng: “Mùi gì mà thơm thế nhỉ?”

Bạch Thu và các bạn chọn một góc khá xa, nhưng mùi thịt nướng thực sự quá bá đạo, thể che giấu . Mọi ngang qua chỉ cảm thán, mà thơm thế, dạo một chút mà thấy bụng đói cồn cào là ?

lúc , từ phía xa vang lên tiếng kêu thất thanh: “Á... Mau đến đây cứu với, ngất xỉu !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-94-cai-noi-dau-mat-roi.html.]

Bạch Thu vội vàng dậy, Mập Mạp và Đại sư phản ứng cũng nhanh, lập tức chạy về phía đó xem tình hình.

Hai ông cụ tiếng kêu cũng giật , : “Đi, chúng cũng qua xem .” Họ thường xuyên đ.á.n.h cờ ở đây nên quen nhiều quanh vùng, lúc xảy chuyện gì.

Mọi chạy đến thì thấy một phụ nữ đang đất, co giật.

Đại sư tuy mang theo hòm t.h.u.ố.c nhưng luôn mang theo hộp châm cứu bên . Tuy nhiên, vì phụ nữ đang co giật liên hồi nên khó châm kim. Anh bảo Mập Mạp: “Cậu giữ chặt bà , Bạch Thu dùng phương pháp xoa bóp để điểm các huyệt vị.” Họ học cùng nên hiểu ý, Đại sư lệnh là lập tức hành động, phối hợp vô cùng nhịp nhàng. Đại sư bắt đầu châm cứu, những cây kim dài đ.â.m cơ thể bà , chỉ loáng một cái châm hơn hai mươi cây, động tác nhanh chuẩn.

Nói cũng thật thần kỳ, chỉ một lát , cơn co giật của phụ nữ dần dần dịu .

Đại sư bắt mạch cho bà : “Chắc là .” Bà kích động và sợ hãi quá mức. Theo Tây y, đây là hiện tượng phóng điện bất thường của thần kinh não, lúc phát bệnh đau đớn. May mà chỗ là t.h.ả.m cỏ mềm, nếu ngã xuống nền cứng thì chắc chắn sẽ gặp vấn đề lớn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Mọi xung quanh vây xem, khen ngợi: “Ồ, các cháu giỏi thật đấy.” Vừa phụ nữ co giật điên cuồng như ma nhập, ai nấy đều khiếp sợ.

Mập Mạp thấy phụ nữ định, liền khoe với : “Cũng bình thường thôi ạ, chúng cháu đang ăn gần đây, thấy chuyện bất bình thì tay tương trợ, cứu một mạng còn hơn xây bảy tháp chùa mà.”

Ông cụ mập mạp hỏi: “Các cháu là bác sĩ Trung y ?” Thật khéo, nhà ông cũng một bác sĩ, nhưng là bác sĩ Tây y, ngày nào cũng rêu rao về việc Trung y vô dụng. Nghe nhiều nên gia đình ông cũng mấy tin tưởng Trung y, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến ba trai khống chế bệnh tình chỉ trong chốc lát, ông vô cùng kinh ngạc.

Ông cụ mập mạp sống ngay gần đây, phụ nữ cũng thật đáng thương. Bà việc làm, chồng lăng nhăng bên ngoài, giờ còn đòi ly hôn và bảo bà bệnh. Thời buổi ly hôn là chuyện lạ, ai cũng cả, khiến bà nửa năm trời dám vác mặt khỏi cửa, đó bệnh tình càng nặng thêm. Hàng xóm quanh đây nhiều chứng kiến bà phát bệnh như .

còn hai đứa con trai, tất cả đều trông chờ việc bà làm thuê làm mướn, giờ mắc bệnh , chẳng ai dám thuê nữa. Cuộc sống vô cùng gian nan, nhờ hàng xóm láng giềng giúp đỡ miếng cơm manh áo để duy trì sự sống.

Ông cụ mập mạp hỏi ba : “Bệnh của bà chữa khỏi ?”

Đại sư suy nghĩ một chút đáp: “Chữa khỏi thì thể, nhưng nếu kết hợp điều trị theo phương pháp Đông Tây y thì thể khống chế và giảm bớt tần suất phát bệnh.” Đây là triệu chứng của tinh khí bất túc, khí hư huyết nhược.

Ông cụ hỏi tiếp: “Có tốn nhiều tiền ? Nhà bà nghèo lắm.”

Bạch Thu : “Sẽ tốn một ít chi phí trị liệu và tiền thuốc, nhưng tính chắc cũng đắt lắm ạ.”

Ông cụ mập mạp ngờ ba là bác sĩ Trung y, liền : “Vậy thì quá, mặt bà cảm ơn các cháu.”

Trong lúc trò chuyện, phụ nữ tỉnh . Bà nhớ chuyện gì xảy , nhưng thấy nhiều vây quanh như thì cũng đoán phần nào, vẻ mặt chút ngượng ngùng.

Đại sư hỏi: “Bà cảm thấy thế nào ?”

Người phụ nữ ngẩn đáp: “Tôi thấy .”

Mọi xung quanh lập tức mồm năm miệng mười: “Bà , may mà mấy thanh niên cứu bà đấy. Châm cứu cho bà mấy cái là bà hết co giật ngay.”

“May mà họ, thì chúng cũng chẳng làm thế nào.”

Người phụ nữ vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn các cháu nhiều nhé.”

Đại sư rút kim châm cứu , : “Không ạ, gặp chuyện ai cũng sẽ giúp thôi. bệnh của bà nên để lâu, cháu khuyên bà nên điều trị bằng Trung y, tuy trị tận gốc nhưng thể khống chế bệnh tình.”

Ông cụ mập mạp cũng phụ họa: “ đấy, thanh niên Trung y cũng tốn bao nhiêu tiền .”

Đại sư đang thực tập ở phòng khám Trung y nên rõ các bác sĩ ở đó giỏi về lĩnh vực gì, liền giới thiệu cho phụ nữ một bác sĩ phù hợp.

Người phụ nữ cảm ơn nữa dậy, hàng xóm dìu về nhà.

Hai ông cụ đ.á.n.h cờ ngớt lời khen ngợi: “Các cháu ở bệnh viện nào mà giỏi thế?”

Mập Mạp đáp: “Chúng cháu vẫn còn là sinh viên ạ.”

Hai ông cụ lộ vẻ kinh ngạc: “Khá thật đấy.” Sinh viên Trung y mà giỏi thế , xem họ đổi định kiến về Trung y thôi!

Bệnh nhân , ba họ cũng quen hơn với hai ông cụ, cùng về phía chỗ lúc nãy.

Kết quả là Mập Mạp ngẩn tò te, cả cái lò lẫn nửa chậu đồ ăn đều cánh mà bay...

Ai mà thất đức thế , bưng luôn cả cái nồi ?

Loading...