Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 91: Lãnh Đạo Đến Thị Sát

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:19
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Trường Phong mãi mới chuyện xảy ở bệnh viện, : “Lần để xử lý, tránh làm bẩn tay em.” Trong lòng vẫn còn chút áy náy.

Bạch Thu nhướng mày: “Em giỏi ?”

Hạ Trường Phong sờ sờ mái tóc mềm mại của , : “Rất lợi hại.”

Khóe miệng Bạch Thu khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ.

Hạ Trường Phong hỏi: “Còn ai tìm em gây phiền phức nữa ?” Anh đang nóng lòng làm điều gì đó cho .

Bạch Thu đáp: “Giờ ai dám đụng em .” Cậu chính là tiểu đồ sư phụ cưng chiều nhất, cảm giác chống lưng thật sự .

Bạch Thu vốn tính cách gây chuyện thị phi, sự việc , đối với khách khí nhiệt tình.

Hạ Trường Phong ôm lấy tiểu thanh niên trí thức nhà , ngờ nhất thời kiềm chế gây phiền phức như cho Tiểu Bạch.

Bạch Thu dường như cảm nhận suy nghĩ của , gục đầu n.g.ự.c , một lát ngẩng lên : “Trường Phong ca.”

Hạ Trường Phong cúi đầu , ngay đó liền tiểu thanh niên trí thức nhà khẽ hôn một cái. Tuy rằng chạm tách ngay, nhưng sự mềm mại trong khoảnh khắc đó vẫn khiến trái tim rung động mãnh liệt.

lúc , tiếng chuông điện thoại trong nhà đột ngột vang lên.

Hạ Trường Phong tới điện thoại, gọi đến chính là Hạ Kiến Quốc đang ở trong thôn. Ông báo cho Hạ Trường Phong một tin tức: Thôn của họ là nơi đầu tiên xin thí điểm khoán sản phẩm đến hộ gia đình, giải tán tập thể.

Đây chính là đơn vị đầu tiên trong huyện làm việc .

...

Hạ Kiến Quốc mới gọi điện thoại xong cho con trai thứ hai ở tận kinh thành, trong lòng vẫn khỏi bồi hồi cảm khái. Từ kinh thành trở về, ông liền nộp báo cáo lên cấp , phía mở họp nghiên cứu ròng rã suốt hai tháng trời.

Chính sách mới ban xuống, đều là làm rút kinh nghiệm, chẳng ai rõ rốt cuộc làm thế nào. Các cuộc họp ở huyện thảo luận thảo luận vẫn kết quả, nhưng lãnh đạo huyện cực kỳ coi trọng, thậm chí còn gác các việc khác để tham gia vài buổi họp.

Cuối cùng mới đồng ý, mảnh đất hiện tại vẫn thuộc sở hữu nhà nước nhưng coi như cho họ thuê, tập thể giải tán, thể nhận thầu ruộng đất với thôn. Ngoài thuế đất và tiền thuê , lương thực thu hoạch mỗi năm đều thuộc về cá nhân.

Hiện tại mới là đầu năm 1979, các huyện khác vẫn triển khai cải cách. Điểm thí điểm của họ mang ý nghĩa vô cùng quan trọng.

Tất cả lãnh đạo trong huyện đều đang chú ý đến phản hồi từ phía họ, ước chừng tình hình cụ thể đợi đến giữa năm, khi Hạ Kiến Quốc làm báo cáo hội nghị mới thể rõ.

Trong huyện chỉ cho phép một thôn họ làm điểm cải cách , tiếp nhận thêm đơn xin của nơi nào khác.

Hạ Kiến Quốc gọi điện cho con trai xong, một nữa dùng loa phát thanh triệu tập tất cả đến bãi đất trống ủy ban thôn.

Khi Hạ Kiến Quốc thực hiện việc , đồng ý, cũng phản đối.

Người trong thôn sớm phong phanh, chỉ là thông tin chính thức.

Hiện tại tuyên bố chuyện , dân làng trong lòng khẩn trương sợ hãi. Họ đặc biệt rốt cuộc chuyện quyết định .

Gặp Hạ Kiến Quốc, tóc ông mọc dài , còn như lúc mới về thôn nữa. Tuy nhiên, ai cũng ông chịu khổ cực thế nào, nhiều ông mắc bệnh là do quanh năm vất vả lo toan cho .

Hạ Kiến Quốc những năm qua làm việc ở thôn , vượt qua cả đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ là thôn Đại Ngưu. Người trong thôn đều phục ông.

Rất nhanh đến đông đủ, xì xào bàn tán nhỏ to. khi ánh mắt Hạ Kiến Quốc quét qua, tất cả đều im bặt.

Hạ Kiến Quốc : “Lãnh đạo huyện phê chuẩn kế hoạch tự chủ cải cách của chúng . Thôn chúng luôn đầu, là hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia. Sau , ngoài tiền thuê và thuế đất, bộ lương thực thu hoạch trong năm đều thuộc về chính . Ai năng lực thì thầu nhiều đất, ai mệt nhọc thì thầu ít, miếng ăn cái mặc đều là của chính .”

“Ồ...”

“Vậy đất phân chia thế nào ạ?”

“Thôn trưởng, nhà thầu mười mẫu.”

Chuyện cán bộ thôn rõ lợi ích , làm nhiều hưởng nhiều, làm cho nhà khác hẳn với làm cho tập thể. Làm cho tập thể thì còn giữ sức, nhưng làm cho chính thì hận thể dốc hết lực.

Hạ Kiến Quốc : “Mọi về bàn bạc kỹ , ai bao nhiêu mẫu thì báo . Cán bộ thôn sẽ căn cứ tình hình thực tế để phân chia . Không cứ bao nhiêu là bấy nhiêu .”

“Vâng.” Mọi đồng thanh đáp.

Hạ Kiến Quốc nhanh chóng ủy ban thôn, dự cảm thời gian tới sẽ bận rộn. Lan Quế Anh pha cho ông một ly nước kỷ t.ử táo đỏ, ông đón lấy uống một ngụm, : “Thằng nhóc Trường Phong chỉ gây thêm phiền phức cho .”

Lan Quế Anh liếc ông một cái, buồn vạch trần. Hạ Trường Phong và Hạ Kiến Quốc cùng một tính cách, đều là hạng chịu yên.

Hạ Kiến Quốc móc từ trong túi áo đại sam một tấm ảnh, đó là ảnh mừng trăm ngày của cháu gái lớn, cái dáng vẻ béo múp míp trông thật xinh xắn. Hiện tại mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần ảnh cháu gái là thấy khỏe hẳn .

Lan Quế Anh cũng ghé sát , hai ông bà rõ ràng ngày nào cũng xem, nhưng vẫn như xem đủ: “Con bé lớn lên xinh thật đấy.”

“Thừa hưởng hết ưu điểm của bố nó mà.” Hạ Kiến Quốc thêm một lát cẩn thận nhét túi như báu vật.

Lan Quế Anh : Trường Phong bên cũng bận tối mắt tối mũi, là hỏi xem còn ai lên kinh thành .”

Hồi Tết, khi sắp xếp cho ở xưởng rau khô kinh thành chuyện với gia đình, nhóc nhà họ Tạ nhịn khoe để dành bao nhiêu tiền, nhà đem rêu rao khắp nơi. Hạ Kiến Quốc về nhiều vây quanh, ai nấy đều hỏi cách xưởng rau khô ở kinh thành, cảm thấy sang bên đó tiền đồ hơn, chứ ở đây bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì kiếm mấy đồng.

Hạ Kiến Quốc với họ rằng ở kinh thành hận thể uống ngụm nước cũng mất tiền, nào là tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền ăn uống, xong đại đa đều từ bỏ ý định.

vẫn để tích cóp hai năm lấy một khoản tiền kha khá về tiêu.

Hạ Kiến Quốc vẫn luôn nhả !

Lúc hỏi tới, ông mới : “Cứ để nó ở kinh thành tự tuyển .” Hạ Kiến Quốc nghĩ xa hơn, ông từng ở ngoại ô kinh thành, chỗ đó lớn, thêm vài nữa là chỗ ở. Thà rằng thuê công nhân bản địa, đây ông tiếc tiền, giờ cũng nghĩ thông suốt , tiền nào cần tiêu thì thể tiết kiệm.

Một lát , thôn trưởng thôn Đại Ngưu tìm đến. Ông : “Lão ca, t.ử tế nhé, chuyện cải cách với chúng một tiếng.” Giọng ông chút oán trách.

Vốn dĩ thôn Đại Ngưu là mạnh nhất vùng , giờ đây nơi nơi đều bằng Trần Gia Loan, mắt thấy đời sống Trần Gia Loan ngày càng khấm khá.

Ông cũng là ngày ngày đài báo và tin tức, quốc gia sẽ dốc sức mở rộng cải cách mở cửa. Ông liền động lòng, lên huyện tìm quan chức quen để hỏi thăm cụ thể, bảo ông chậm một bước, huyện họp nghiên cứu xong .

Cả huyện chỉ một điểm thí điểm, chính là Trần Gia Loan.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vốn dĩ ông chỉ thử xem , mục đích quá mãnh liệt, nhưng giờ thấy cho làm, ông càng làm bằng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-91-lanh-dao-den-thi-sat.html.]

Con trai giỏi giang của Hạ Kiến Quốc là Hạ Trường Phong còn mở xưởng tận kinh thành, kiến thức đó chắc chắn hạng tầm thường.

Hạ Kiến Quốc giả vờ ngây ngô: “Đây là lãnh đạo huyện tín nhiệm chúng nên mới giao việc , trong lòng chúng cũng đang lo làm đây.”

Thôn trưởng thôn Đại Ngưu tin, nếu lợi ích thì thực hiện quyết liệt thế, chắc chắn là cái lợi gì đó mà ông .

Thôn trưởng thôn Đại Ngưu cũng tay , ông : “Lần lên huyện một tin, là Thư ký Phùng của huyện chúng bầu làm đại biểu tỉnh, sắp kinh thành họp, chắc chắn sẽ ghé qua xưởng của các xem thử.”

Tin tức vô cùng quan trọng, Hạ Kiến Quốc hỏi: “Thật ?”

Thôn trưởng thôn Đại Ngưu gật đầu chắc nịch.

Hạ Kiến Quốc lập tức gọi điện cho Hạ Trường Phong, bảo chuẩn sẵn sàng, chừng sẽ nhiệm vụ đón tiếp lãnh đạo đến kiểm tra và chỉ đạo.

Hạ Kiến Quốc gọi điện mấy ngày, phía huyện cũng gọi điện tới lui, báo đoàn lãnh đạo đại khái khi nào sẽ đến.

Hạ Trường Phong lập tức gọi sắp xếp, dọn dẹp kho hàng và nhà máy một nữa.

Khi đoàn lãnh đạo đến, Bạch Thu lúc rảnh rỗi, : “Em đón cùng nhé.”

Hạ Trường Phong cũng cưng chiều đáp: “Được.”

Hạ Trường Phong thuê hẳn một chiếc xe thương vụ bảy chỗ.

Họ chờ ở ga tàu hỏa.

Cuối cùng cũng đợi chuyến tàu đó, những đến gồm Cục trưởng Quách, Thư ký Phùng, cùng bảy tám vị lãnh đạo địa phương khác.

Tuy họ là lãnh đạo địa phương, nhưng khi đến kinh thành cũng chút khẩn trương.

Vừa khỏi ga, Thư ký Phùng thấy Bạch Thu và Hạ Trường Phong. Người đón ga đông, nhưng hai họ quá nổi bật, trong đám đông là thể nhận ngay.

Thư ký Phùng thấy họ liền nở nụ , giới thiệu với các lãnh đạo bên cạnh: “Đây là những đạt giải gương việc của huyện chúng , ngoại hình thể đóng phim luôn đấy. Không tồi.” Sau đó ông kéo Bạch Thu : “Cậu là thanh niên trí thức cắm đội ở chỗ chúng , hiện tại thi đỗ Đại học Y khoa Thủ đô, là sinh viên ưu tú đấy.”

Các lãnh đạo khác ngoài miệng khen ngợi, nhưng trong lòng chút thoải mái. Lần dự đại hội đại biểu, lãnh đạo cấp truyền đạt tinh thần hội nghị, bảo họ phát huy tinh thần đó rộng rãi, còn các phần báo cáo và đặt câu hỏi. Người dẫn đoàn là lãnh đạo tỉnh.

Huyện của họ đó lập Trần Gia Loan làm thí điểm cải cách mở cửa, khiến tỉnh chú ý, giờ còn sắp xếp đến đón. Họ thật cách thu hút sự chú ý mặt lãnh đạo tỉnh.

Thư ký Phùng và Cục trưởng Quách của huyện thấy hai ở kinh thành thì vui mừng. Nhìn là Hạ Trường Phong và Bạch Thu cố ý đến đây.

Sau đó, Thư ký Phùng với vị lãnh đạo tỉnh dẫn đầu: “Nếu tương lai thuộc về trẻ tuổi chứ, ngài , thôn của họ chính là thôn thí điểm cải cách, cũng là thôn tiên tiến của huyện. Hai đứa trẻ đặc biệt ý tưởng, ngay từ khi ở thôn nghĩ cách giúp dân làng thoát nghèo làm giàu, tự mở một xưởng rau khô, giờ xưởng rau khô mở đến tận kinh thành .”

Đây chính là một điển hình lớn lao.

Hiện tại quốc gia khuyến khích tự cung tự cấp, ngay cả xưởng quốc doanh cũng tự chịu trách nhiệm lỗ lãi, khuyến khích khoán sản phẩm đến hộ gia đình. Trần Gia Loan thực sự là nơi nơi đều khác nhiều, nhắc đến là thấy vô cùng tự hào.

Lãnh đạo các huyện khác vui. Thổi phồng thôi chứ, một cái xưởng rau khô rách thì gì lợi hại, rau khô cũng chẳng thứ gì ho, còn bày đặt chạy đến kinh thành, cái vẻ đắc ý của họ kìa, bảo chạy đến tận Mỹ luôn .

Hào quang đều Thư ký Phùng chiếm hết .

Vị lãnh đạo dẫn đoàn đó về việc xưởng rau khô của huyện họ thể hiện tại đại hội tỉnh, nhưng là huyện nào, giờ nhắc đến rau khô, lập tức nhớ , hóa về họ. Khóe miệng ông cũng thêm vài phần ý : “Tốt lắm, quả nhiên là ý tưởng!”

Bên cạnh, một vị lãnh đạo mặt đen : “Rau khô của huyện các mà bán đến kinh thành , khoác đấy chứ.” Người ở kinh thành thứ gì mà chẳng , thể mấy thứ rau khô thu hút .

Ông tính tình thẳng thắn, miệng lưỡi cay độc, đường luôn khiến khác nghẹn lời, giờ kiềm chế .

Các lãnh đạo huyện khác bên cạnh ngoài miệng thì : “Ái chà, dù thì hành động cũng là mà. Chúng nên cổ vũ, nên phê bình.” trong lòng thì hả hê cực kỳ, kẻ ngốc nghếch đối đầu thế thì còn gì bằng.

Lời của họ như là khuyên giải, nhưng mang đậm vẻ tin tưởng, cứ như thể Thư ký Phùng đang giở trò bịp bợm .

Thư ký Phùng trong lòng vui nhưng mặt để lộ , những là cáo già, đ.á.n.h quyền kéo dài, lời luôn kèm theo gai nhọn. Nếu so đo thì giống như phát một tín hiệu cho tùy ý chèn ép . Nếu so đo thì cũng , dễ tạo cảm giác hẹp hòi, gánh vác việc lớn.

lúc , Hạ Trường Phong giải vây: “Thưa các vị lãnh đạo, hoan nghênh đến tham quan và kiểm tra xưởng của chúng . Nhà máy vẫn còn nhiều thiếu sót, hy vọng các vị lãnh đạo thể đưa nhiều ý kiến phê bình.”

Hạ Trường Phong tướng mạo tuấn, năng hào phóng. Những mặt ở đây đều là lãnh đạo hoặc phó lãnh đạo đầu các huyện. Họ cảm thấy Hạ Trường Phong là một nhân tài, tuổi trẻ mà đón tiếp chu đáo, kín kẽ.

Thậm chí còn thể âm thầm giải vây cho lãnh đạo. Vừa mồm năm miệng mười ám chỉ họ khoác, kết quả lập tức thoải mái hào phóng mời xem, dùng cách để bịt miệng thiên hạ.

Vị lãnh đạo dẫn đoàn : “Dù hôm nay cũng cuộc họp nào, là chúng ghé qua xem thử.” Trong lòng ông cũng khá tò mò.

Hạ Trường Phong : “Hoan nghênh ạ. Chúng nhiều lãnh đạo đến nên xe tìm đủ chỗ .”

Các vị lãnh đạo đều là lãnh đạo huyện, ngoài làm việc xe đạp, thị sát nông thôn cái máy kéo là lắm . Trong lòng họ nghĩ xưởng rau khô chắc định dùng máy kéo đón lãnh đạo đây.

Ở thôn ở huyện, máy kéo cũng coi là phương tiện oai phong, nhưng đến kinh thành, quanh là xe buýt, xe khách, nếu lôi cái máy kéo thì mất mặt c.h.ế.t .

Vị lãnh đạo dẫn đoàn : “Không cần phiền phức thế , chúng xe buýt .”

Hạ Trường Phong : “Mọi xe của chúng , chúng chạy dẫn đường.”

Vị lãnh đạo huyện lân cận quan hệ với Thư ký Phùng nhịn ghé tai ông nhỏ giọng cảm thán: “Thanh niên của huyện khá đấy.” Đứng bao nhiêu hề lúng túng, nếu dấn con đường chính trị chắc chắn cũng là một tay cừ khôi.

Thư ký Phùng ừ một tiếng, đây ông thấy Hạ Trường Phong tồi, chẳng trách cứ bảo nên để trẻ đến những nơi lớn để rèn luyện, giờ đây Hạ Trường Phong so với trưởng thành hơn nhiều!

Rất nhanh họ đến chỗ Hạ Trường Phong đỗ xe. Chiếc xe thương vụ bảy chỗ khác biệt hẳn với những chiếc xe buýt xung quanh, ở kinh thành mà chiếc xe như thế thì thật là nở mày nở mặt.

Càng là từ nơi nhỏ bé , họ càng xem trọng thể diện. Hạ Trường Phong : “Xe thể năm .” Anh lái xe, Bạch Thu ghế phụ. Hai hàng ghế rộng rãi, tuy nhỏ hơn xe khách nhưng thoải mái hơn nhiều.

Vị lãnh đạo dẫn đoàn thấy thì vui mừng, xe tội gì xe buýt.

Ông , Thư ký Phùng và Cục trưởng Quách cũng . Vị lãnh đạo huyện bên cạnh trò chuyện với Thư ký Phùng cũng : “Tôi loại xe bao giờ.” Nói xong cũng bước tới.

Vị lãnh đạo mặt đen châm chọc cũng dày mặt .

Vị dẫn đoàn thấy đủ, liền : “Chiếc xe buýt bên cạnh là của chúng . Vậy chúng , bác tài cứ lái xe theo nhé.” Giọng điệu vô cùng nhẹ nhõm.

Những khác vị lãnh đạo dẫn đoàn xe nghênh ngang rời , chỉ ngơ ngác.

Thời buổi , một cái xưởng rau khô mà cũng oai phong thế ?

Loading...