Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 79: Chuyện Tốt Của Đại Ca
Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:44:14
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Công việc kinh doanh của Hạ Trường Phong dần dần quỹ đạo, nhờ Diệu ca và Khỉ Ốm chạy đôn chạy đáo, trong vòng nửa năm trả hết mười vạn đồng cho ba của Bạch Thu. Hiện tại bắt đầu lợi nhuận, khoản tiền thuê đầu tiên cũng gửi cho Bình ca, còn từ chỗ Bình ca một tin tức động trời: tên Ngụy Nhị lúc định tìm phiền phức với Bình ca tống thẳng trại tạm giam, phỏng chừng trong vòng mười năm tới sẽ .
Hắn trong, Bình ca nhanh chóng thâu tóm việc làm ăn của Ngụy Nhị, với Hạ Trường Phong: “Cổ phần của cần chia cho nữa.” Hiện tại ông đại gia đại nghiệp, bộ trái cây ở kinh thành đều thuộc về ông , lợi nhuận lớn hơn nhiều so với xưởng rau khô của bọn họ.
Có việc làm ăn của Ngụy Nhị bù , những thứ khác đối với ông chỉ là tiền lẻ.
Hạ Trường Phong mời Bình ca ăn cơm, Bình ca hiện tại nước lên thì thuyền lên, mời ông ăn cơm xếp thành hàng dài, bình thường căn bản mời nổi.
cũng Hạ Trường Phong lọt mắt Bình ca ở điểm nào, Bình ca thích cùng uống rượu đàm đạo.
Bình ca uống rượu : “Cái xưởng rau khô đó, ở trong đó thật sự là đại tài tiểu dụng, là giao việc cho khác, tới chỗ , bảo đảm một năm trả năm vạn đồng.” Hiện tại ông đang lúc cần , hứa hẹn với Hạ Trường Phong ít. Thời buổi nhà nào cũng chẳng tiền, công nhân bên ngoài một năm ăn uống tích cóp một ngàn là giỏi, năm vạn đồng là tiền mà bao nhiêu cả đời cũng kiếm nổi.
Hạ Trường Phong : “Cảm ơn Bình ca thưởng thức, nhưng sạp hàng bỏ . Những đồng hương đó đều là mang từ quê . Tôi đưa họ đây bỏ chạy thì thể thống gì?”
Bình ca năm bảy lượt mời mọc, nhưng nào Hạ Trường Phong cũng từ chối dứt khoát. Nếu là khác, Bình ca sớm nổi giận, nhưng với Hạ Trường Phong thì ông tính khí gì. Ông : “Mỗi một chí hướng, cũng ép buộc.”
Hạ Trường Phong : “Tới... chuyện đó nữa, chúng uống rượu.”
Kết quả là Hạ Trường Phong say khướt đưa về xưởng rau khô, cả nồng nặc mùi rượu như thể ngâm trong hũ, ai uống bao nhiêu rượu.
Hạ Trường Phong đỡ về phòng ngủ.
Lúc Bạch Thu trở về, mùi rượu trong phòng làm cho chịu nổi. Cậu học liên tục hai tháng, chương trình học dày đặc, cuối tuần cơ hội thực tập ở bệnh viện, tuy hằng ngày vẫn ở cùng Hạ Trường Phong nhưng ai nấy đều bận rộn. Hôm nay buổi thực tập chiều giáo viên hướng dẫn hủy bỏ, mới về xưởng rau khô sớm, Hạ Trường Phong uống quá chén. Nhìn vẫn còn mặc áo khoác ngủ như chắc chắn sẽ thoải mái.
Bạch Thu tiến định cởi áo cho Hạ Trường Phong.
Hạ Trường Phong khi uống say dễ dỗ dành, quậy phá mà chỉ ngủ. Bạch Thu đưa tay , giữ chặt lấy áo cho cởi, miệng lẩm bẩm gì đó mà Bạch Thu rõ.
Bạch Thu : “Trường Phong, cởi quần áo ngủ tiếp cho thoải mái.”
Hạ Trường Phong mở mắt, cũng là uống bao nhiêu rượu mà ánh mắt còn tiêu điểm. Anh : “Không... quần áo của chỉ vợ mới cởi.” Giọng nồng nặc mùi rượu.
Bạch Thu bắt đầu mê sảng, lúc nãy phòng vì tản mùi rượu nên mở cửa, tuy bây giờ là buổi chiều, xung quanh ai nhưng Bạch Thu sợ bậy, lập tức dậy đóng cửa .
Bạch Thu đóng cửa xong, eo ôm lấy. Cậu cũng tên dậy từ lúc nào.
Hạ Trường Phong ôm Bạch Thu, say khướt : “Em là vợ của .”
Bạch Thu ngữ khí chiếm hữu mười phần làm cho rung động, đầu đàn ông tuấn của , : “Anh uống bao nhiêu hả? Bình thường cũng yêu quý thể chứ.” Cậu ở đây, Hạ Trường Phong nhiễm cái tật thích uống rượu với thế .
Mí mắt Hạ Trường Phong rũ xuống, kỹ thì lông mi dài, độ cong , lúc mắt cứ chằm chằm miệng Bạch Thu, chỉ thấy đôi môi lúc đóng lúc mở thật sự quá mê , uống say vốn chẳng còn mấy tự chủ.
Bạch Thu còn đang định tiếp, Hạ Trường Phong trực tiếp dùng một nụ hôn bá đạo chặn lời . Hạ Trường Phong trực tiếp cạy mở hàm răng , chiếm lĩnh ngóc ngách.
Hạ Trường Phong uống nhiều , thở phả đều mang theo mùi rượu. Bạch Thu phòng , trực tiếp hôn tới tấp.
Bạch Thu vùng vẫy, nhưng Hạ Trường Phong lúc say vô cùng bá đạo, trực tiếp bế ngang trong lòng đặt lên giường. Sau đó đôi chân dài bước tới, nụ hôn kết thúc, đôi môi Bạch Thu càng thêm mê , thật sự là hôn bao nhiêu cũng đủ. Anh với Bạch Thu: “Vợ ơi, lúc nãy em cởi quần áo của ?”
Bạch Thu : “Em... em chỉ cởi để ngủ cho thoải mái thôi.”
Hạ Trường Phong men say dạt dào, đó cởi bỏ lớp áo ngoài, để lộ lồng n.g.ự.c tinh tráng. Thấy định tiếp tục, Bạch Thu vội : “Được , làm loạn.”
Hạ Trường Phong uống rượu xong vốn đang buồn ngủ, nhưng thở Bạch Thu hấp dẫn, hôn lên má Bạch Thu, xuống bên cạnh, đôi tay ôm chặt lấy tiểu thanh niên trí thức nhà như sợ chạy mất. Hạ Trường Phong : “Mấy ngày nay em bận rộn quá.” Trong giọng của Hạ Trường Phong mạc danh mang theo chút ủy khuất.
Bạch Thu phụt một tiếng, ngờ Hạ Trường Phong lúc uống say bộ dạng .
Tiếng của Bạch Thu kích thích Hạ Trường Phong, thẹn quá hóa giận, trực tiếp ôm lấy Bạch Thu mà gãi ngứa.
Bạch Thu sợ nhất là ngứa, xin tha: “Được , em sai .”
Hạ Trường Phong say khướt qua, ánh mắt mê ly, cũng thấy gì ở chỗ Bạch Thu, : “Biết sai sửa.”
Bạch Thu dùng tay vuốt ve cằm , trong ánh mắt như chứa đầy những vụn nhỏ li ti, phát tia sáng dịu dàng, : “Vậy, em sửa thế nào đây?”
Trên đời cũng chỉ một Hạ Trường Phong, dù uống say cũng thể khiến Bạch Thu kiên nhẫn bầu bạn cùng làm loạn như .
Hạ Trường Phong trái hào phóng: “Em hôn một cái .”
Vừa dứt lời, nụ hôn của Bạch Thu trực tiếp rơi xuống yết hầu của , đó hôn ngược lên cằm, cuối cùng mới chạm môi . Cảm giác tê dại tinh tế trực tiếp xông thẳng lòng Hạ Trường Phong.
Lúc uống say mà làm hành động như quả thực là đùa với lửa. Hạ Trường Phong hít một lạnh, đó phóng thích dã thú trong lòng, trêu chọc đến mức Bạch Thu bật ...
...
Lúc Hạ Trường Phong tỉnh là 10 giờ tối, tiểu thanh niên trí thức nhà đang bên cạnh ngủ say, mệt lả . Hạ Trường Phong tỉnh dậy, dáng vẻ của là chuyện gì xảy , chút áy náy với vợ , tóc của tiểu thanh niên trí thức đều mồ hôi làm ướt đẫm.
Hạ Trường Phong bật đèn trong phòng lên mà vẫn tỉnh.
Ngày hôm , lúc Bạch Thu tỉnh dậy, trong phòng còn một bóng , ngoài thấy Hạ Trường Phong chuẩn sẵn nước rửa mặt cho , : “Tiểu Bạch, đưa em xem rau xanh ngoài ruộng.”
Từ đầu xuân bọn họ bắt đầu trồng rau, hiện tại kết quả, hai em nhà họ Tạ đang quản lý mảnh vườn lớn . Tuy hiện tại thể nhập rau tươi từ nơi khác, nhưng nhà quê thì thể rời xa đồng ruộng. Có ruộng đất giống như cái gốc .
Người trong nhà máy lúc rảnh rỗi cũng thích đồng thẩn thơ, rau quả đủ loại ngoài ruộng, ai nấy đều vui mừng từ tận đáy lòng.
Bạch Thu rửa mặt đ.á.n.h răng xong, đơn giản ăn một bát cháo với dưa muối, theo Hạ Trường Phong ruộng rau.
Bạch Thu ruộng rau tràn ngập đủ loại rau quả cũng thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên. Từng luống từng luống trồng mắt.
Bạch Thu hứng thú : “Để em giúp hái rau.”
“Được thôi.” Hạ Trường Phong ở bên cạnh chỉ huy: “Hái nhiều đậu que một chút, cả củ cải và dưa chuột vàng nữa.” Anh xuống ruộng mà bờ chuyện với Bạch Thu.
Bạch Thu cũng mang theo đồ đựng, dùng vạt áo bọc lấy, chờ đến khi chứa thêm nữa mới lên. Dưa chuột vàng tươi rói, chỉ cần lau sơ qua là thể ăn ngay.
Hạ Trường Phong cầm một quả ăn, vị giòn ngọt, chẳng kém gì trái cây, mùa hè ăn một quả đặc biệt giải khát.
Hạ Trường Phong : “Chỗ mang về để trong bếp. , tẩu t.ử Hạ Đông m.a.n.g t.h.a.i , ngửi mùi khói dầu, tính mướn một trong thôn tới nấu cơm.”
Bạch Thu kinh ngạc: “Thật ạ?”
Hạ Trường Phong : “Đã bốn tháng , ba tháng đầu thì giấu, ốm nghén giấu nữa mới là con.”
Bạch Thu híp mắt, kể chuyện lúc đại sư xem bệnh cho chị . Cậu : “Vậy sang năm chỗ chúng chẳng sẽ một đứa nhỏ chào đời .” Nghĩ đến thôi thấy vui .
Hạ Trường Phong : “Đại sư của em còn bản lĩnh ?”
Bạch Thu kiêu ngạo ngẩng cằm: “Đại sư của em là lợi hại nhất.”
Hạ Trường Phong : “Khi nào Bạch Thu nhà chúng mới thể lợi hại như đây.”
Vừa Hạ Trường Phong thế, Bạch Thu chút chột , : “Sau sẽ thôi ạ.”
Cậu hiện tại bắt mạch, nhưng nhiều kinh nghiệm, vẫn dựa phán đoán của khác. Có một đại lão như Kim lão sư, thêm một giỏi như đại sư , Bạch Thu tuy tiến bộ rõ rệt nhưng mỗi khen đều cảm thấy đang trêu , cảm giác nguy cơ mạnh.
Hai rời khỏi ruộng rau, đem đồ hái đưa bếp nhỏ, Bạch Thu chạy bắt mạch cho vợ Hạ Đông.
Hạ Trường Phong cũng mặc kệ cho Bạch Thu làm loạn. Anh là đàn ông nên theo, chỉ ở trong sân, một lát thấy Hạ Trường Hải chạy tới, thở hổn hển, vẻ mặt hốt hoảng : “Trường Phong, xong , Khỉ Ốm bắt ... đầu cơ trục lợi.”
Hiện tại mới là tháng 7 năm 1978, tội đầu cơ trục lợi là tội nhẹ.
Hạ Trường Phong lập tức dậy hỏi: “Chuyện là thế nào, kỹ xem.”
“Chúng Thông Huyện bên bàn chuyện làm ăn. Cửa hàng đó là do Chủ nhiệm Lý quyết định, nhưng chúng thông qua Phó chủ nhiệm Vương, chắc ông vui.” Vừa khỏi cửa hàng bắt .
Anh hỏi thăm vị trí đồn công an, lập tức về tìm Hạ Trường Phong. Tuy theo Khỉ Ốm rèn luyện một thời gian nhưng ở kinh thành nhân mạch, làm , đành về tìm Hạ Trường Phong xem cách nào cứu .
Hạ Trường Phong cũng nóng ruột, Khỉ Ốm là cánh tay đắc lực của , mang về ít hợp đồng làm ăn. Những khách hàng đó lâu dần đều trở thành khách quen lâu dài. Khỉ Ốm công lao lớn, hiện tại nếu để bắt thì chẳng khác nào chặt đứt cánh tay của .
Hạ Trường Phong : “Đi, chúng cứu .”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-79-chuyen-tot-cua-dai-ca.html.]
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Khỉ Ốm tuy cơ linh nhưng bao giờ nghĩ bắt đồn công an, nếu tội danh khép thì ít nhất cũng tù một hai năm. Nếu bắt, và các em ở nhà tính đây?
Trong lòng Khỉ Ốm lập tức sụp đổ.
Công an bên còn đặc biệt hung dữ, liên tục bắt khai báo.
Khỉ Ốm lúc nghĩ đến chuyện khi tù, nếu đưa cải tạo, cái hình nhỏ thó mà nhốt chung với đám chặn đường cướp bóc g.i.ế.c thì coi như xong đời. Cậu thể sống sót mà ngoài còn là một dấu hỏi lớn.
Khỉ Ốm tự dọa đến mức hồn siêu phách lạc.
Công an lấy thông tin gì quan trọng từ miệng , bèn dùng còng tay xích thanh tản nhiệt, thể , chỉ thể co rúm ở đó. Đồn công an kẻ ít, thường xuyên ngang qua, Khỉ Ốm đến mặt cũng dám ngẩng lên vì sợ khác thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của .
Một lát , đến mở còng tay cho . Khỉ Ốm còn hiểu chuyện gì đang xảy thì công an dẫn phía , thấy Hạ Trường Phong và Hạ Trường Hải đang đó.
Cậu còn tràn ngập tuyệt vọng, nhưng lúc thấy em nhà họ Hạ, mắt lập tức sáng lên.
Hạ Trường Phong : “Bây giờ thể đưa chứ.”
Công an đối với bọn họ thái độ hòa nhã, : “ , thật ngại quá, chúng cũng chỉ là hỏi han theo lệ thường thôi.”
Hạ Trường Phong gì thêm, trực tiếp dẫn Khỉ Ốm ngoài.
Khỉ Ốm hỏi: “Chuyện là thế nào ạ?”
Hạ Trường Hải ở bên cạnh giải thích, từ lúc bắt, Hạ Trường Phong trực tiếp đem các quy định về đầu cơ trục lợi lý với công an. Bọn họ nhà máy, thủ tục đều đầy đủ, Khỉ Ốm là công nhân của họ, bất kỳ hành vi phạm pháp nào. Nếu còn bắt , Hạ Trường Phong thậm chí còn tính đến chuyện kiện cáo.
Khỉ Ốm ngờ một tiểu nhân vật như Hạ Trường Phong bảo vệ như , trong lòng tràn đầy cảm động, bắt dâng mạng cho cũng cam lòng.
Lúc bắt nghĩ đến đủ chuyện kinh khủng, kết quả sự việc tồi tệ như tưởng tượng, đó là điều nhất .
Hạ Trường Phong đưa về nhà máy, dặn dò Khỉ Ốm nếu gặp chuyện tương tự thì nên thế nào. Nếu thể tự giải quyết thì , nếu Hạ Trường Phong sẽ cứu, tuyệt đối để của bắt nhốt vô cớ.
Hạ Trường Phong chút tức giận, vốn dĩ là chuyện mua bán, mua bán thành thì thôi, lãnh đạo chính và lãnh đạo phó của cửa hàng đấu đá , mắc mớ gì bắt của . Anh với Khỉ Ốm: “Lần tìm xem ông sơ hở gì . Chúng thể chịu thiệt thòi vô ích thế .”
Khỉ Ốm bắt nay che chở, cảm thấy , ngờ Hạ Trường Phong còn ý định , thật sự hả . Khỉ Ốm : “Thật sự là đấy ạ.” Cậu là giỏi giao tiếp, mỗi đến một cửa hàng đều sẽ làm quen với nhân viên bán hàng, thỉnh thoảng tặng cái kẹp tóc, viên kẹo miếng bánh. Chạy vạy cửa hàng một là xong, làm quen với nhân viên thì tự nhiên sẽ những tin tức vỉa hè.
Khỉ Ốm : “Cái ông Phó chủ nhiệm Vương đó quan hệ nam nữ bất chính với một cô nhân viên bán hàng ở đây. Ông già khú đế, đầu hói láng bóng mà còn ham hố tiểu cô nương , thật là già mà kính.” Loại như , bản đầy rẫy vết nhơ mà còn tìm phiền phức cho khác.
Hạ Trường Phong : “Chuyện đừng mặt, đầu làm để lộ chút dấu vết cho bà vợ cả của ông , để họ tự nháo với .” Ông làm việc ở đơn vị nhà nước, quan trọng nhất là hình tượng, nếu thật sự dám làm thì cũng chẳng kết cục gì.
Khỉ Ốm vốn dĩ cơ linh, chuyện chỉ cần điểm qua là hiểu ngay. Cậu : “Tôi làm thế nào .”
Hạ Trường Phong : “Cậu nghỉ ngơi ba ngày cho hồn , ba ngày hãy làm .”
Khỉ Ốm : “Dạ.” Trong phòng khách nhỏ chỉ hai bọn họ, qua cửa sổ thể thấy Hạ Trường Hải đang gánh nước làm việc. Anh là ít , cứ như con trâu già lầm lũi làm việc. Lần nếu giúp đỡ, cũng cứu nhanh như .
Lúc Khỉ Ốm với Hạ Trường Phong: “Anh Trường Hải hình như thích một cô nương đấy ạ.” Tuy công khai nhưng đôi mắt của tinh, một cái là thấy ngay sự mờ ám giữa hai .
Hạ Trường Phong sững sờ, : “Thật giả? Cậu mau kể xem nào.” Chuyện hôn nhân của đại ca luôn là nỗi lo lớn nhất của , chút áy náy vì làm em trai mà nhận .
Khỉ Ốm : “Là con gái thứ hai của chủ tiệm vải, trông xinh xắn lắm ạ.”
Hạ Trường Phong hỏi: “Ở chung thế nào ?”
Khỉ Ốm : “Suốt ngày mua kẹo cho . Anh bảo xem, từ nhỏ lớn lên ở cửa hàng, kẹo ngon gì mà từng ăn qua, đôi khi cũng thấy sốt ruột , ngốc quá mất.”
Hạ Trường Phong : “À .”
Khỉ Ốm dặn: “Chờ hãy với Trường Hải nhé, sợ mắng lắm.”
“Được.” Hạ Trường Phong đồng ý.
Rất nhanh Khỉ Ốm rời , Hạ Trường Phong kể cho Bạch Thu , phản ứng của Bạch Thu cũng giống , mừng sợ: “Thật ạ?”
Hạ Trường Phong : “Tối nay chúng làm món gì ngon ngon, hỏi xem đại ca rốt cuộc tính thế nào.”
“Vâng .” Bạch Thu cũng hưng phấn.
Tối hôm đó, Bạch Thu làm bốn món ăn, ngay tại phòng của và Hạ Trường Phong ở xưởng rau khô.
Hạ Trường Hải còn chuyện gì, thấy nhiều món ngon như bèn hỏi: “Hôm nay là ngày gì thế?”
“Đại ca .” Hạ Trường Phong .
Hạ Trường Hải xuống, Hạ Trường Phong đùa: “Đại ca, em em trai ruột của , Bạch Thu em dâu ruột của , chuyện gì cũng với bọn em thế?”
Hạ Trường Hải lập tức hiểu gì, bèn mắng: “Cái Khỉ Ốm thật đạo nghĩa, bảo là cho ai mà.” Không ngờ đầu đem bí mật của kể cho Hạ Trường Phong. Trong lòng thấy ngượng ngùng vô cùng.
“Em và Trường Phong ca ‘ ngoài’.” Bạch Thu .
Hạ Trường Hải : “Anh , nhưng chẳng là thấy ngại .” Anh lớn bằng mà từng chính thức quen đối tượng nào. Chuyện còn , nếu thành thì chỉ sợ làm cả nhà mừng hụt.
Hạ Trường Phong hỏi: “Đã tặng quà gì ?”
Hạ Trường Hải đáp: “Tặng kẹo .”
Hạ Trường Phong hận sắt thành thép, với tiến độ của trai thì bao giờ mới yêu đương xong đây: “Ca, dẫn bọn em xem mặt .”
“Ừ.” Hạ Trường Hải đồng ý.
Bạch Thu ngày hôm học nên tiện tham gia, đành để Hạ Trường Phong xem một . thì quà gặp mặt vẫn , tìm một miếng ngọc chạm hình hồ lô nhỏ, kích thước lớn nhưng tinh xảo, tặng cho con gái mang theo là hợp nhất.
Ngày hôm Bạch Thu cứ thấp thỏm chuyện , tan học là chạy ngay về xưởng rau khô hỏi: “Thế nào ?”
Hạ Trường Phong : “Không tệ, một cô nương xinh xắn, hợp làm tẩu t.ử của .” Hạ Trường Hải gọi là cô nương ngay. Hạ Trường Phong cô nương đó cũng ưng ý Hạ Trường Hải, chỉ là Hạ Trường Hải cách bày tỏ, cũng mở miệng chuyện.
cô nương trái , tuy chút ngượng ngùng khi gặp Hạ Trường Phong nhưng vẫn cư xử tự nhiên hào phóng.
Anh với Bạch Thu: “Chờ mấy ngày nữa, khi tình cảm của trai và chị dâu tương lai định hơn, sẽ báo tin vui cho ba .” Bọn họ vẫn luôn mong ngóng Hạ Trường Hải tìm đối tượng, ngờ thu hoạch bất ngờ thế .
...
Nửa tháng , tại thôn Trần Gia Loan, Hạ Kiến Quốc nhận điện thoại của Hạ Trường Phong từ kinh thành gọi về, chuyện với ông mà nhất quyết đòi gặp . Hạ Kiến Quốc đành sai tìm Lan Quế Anh.
Lan Quế Anh chạy hớt hải tới, hỏi: “Con trai, chuyện gì thế?” Đây là đầu tiên bà nhận điện thoại của con trai đấy.
Mới một câu, Hạ Kiến Quốc thúc giục bảo nhanh lên vì cước điện thoại đắt.
Lan Quế Anh lườm ông một cái tiếp tục chuyện với con trai.
Mới vài câu, bà tin tức của con trai làm cho kinh ngạc: “Thật ? Trường Hải thật sự tìm đối tượng ? Người thế nào? Người chê hộ khẩu nông thôn của Trường Hải ?”
Trong hai đứa con trai, Lan Quế Anh lo lắng nhất là đứa lớn, bình thường cứ lầm lì ít , ngờ âm thầm làm một chuyện lớn như .
Bên cạnh Hạ Kiến Quốc thấy thế cũng bắt đầu thấy hứng thú, còn thúc giục chuyện tiền điện thoại nữa mà liên tục hỏi han chi tiết.
Lan Quế Anh đưa một quyết định trọng đại: “Được , chúng sẽ kinh một chuyến.” Nói xong bà liền cúp máy.
Tin tức quá đột ngột khiến Hạ Kiến Quốc ngẩn , kịp ngăn cản thì bà cắt đứt liên lạc, ông : “Trong thôn còn bao nhiêu việc, kinh thành làm gì, còn tốn bao nhiêu tiền. Với cũng làm phiền bọn trẻ nữa.”
“Ông thì , nhất định xem mặt con dâu cả của .” Sau đó bà chút bất mãn với Hạ Kiến Quốc: “Suốt ngày chuyện gì cũng bằng chuyện trong thôn, tin cái thôn thiếu ông thì cơm ăn. Đừng coi quan trọng quá. Tôi hỏi ông, ông với ? Nếu thì ông cứ ôm cái danh thôn trưởng đó mà sống cả đời , tìm con trai .”
Hạ Kiến Quốc thấy vợ nổi giận, vội vàng : “Tôi bảo là , bà cái tính tình mà nóng nảy thế. Được , sẽ xin nghỉ với thôn, chúng kinh thành thì nhiều việc chuẩn lắm, cũng đến thăm nhà họ Bạch một chuyến, ở kinh thành nhờ ông chiếu cố Tiểu Bạch và Trường Phong, lễ nghĩa thể thiếu .”
Lan Quế Anh : “Xin nghỉ nhiều ngày một chút, bao nhiêu năm qua ông cống hiến cho thôn , cũng thiếu một tháng nửa tháng . Ông sắp xếp công việc cho thỏa, hai đứa nhỏ ở nhà cũng yên tâm, mang theo cùng luôn.”
Hạ Kiến Quốc : “Bà đừng hồ nháo.”
Lan Quế Anh vặn : “Vậy ông bảo làm bây giờ, để trẻ con ở ?”
Hạ Kiến Quốc bà, đành bảo: “Vậy để gọi điện cho Trường Phong nữa, xem tiện .” Thật ông cũng kinh, xem Quảng trường Thiên An Môn, cũng thuận tiện thăm mấy chiến hữu và lãnh đạo cũ.
Nghĩ đến việc thể kinh thành, trong lòng ông cũng tràn đầy mong đợi.