Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 73: Khách Quý Nhà Lương Lão

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:44:07
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương lão đang ở trong sân tưới hoa, gần đây khóm mẫu đơn lớn của ông cuối cùng cũng đ.â.m nụ, một ngày ông nhịn xem tới ba , chỉ mong khi nào hoa mới nở.

“Ba, con về đây.”

Lương lão thấy giọng con trai liền vội vàng tới, thấy con trai xách theo bao lớn bao nhỏ, trong lòng tuy vui nhưng ngoài mặt vẫn trách: “Lại mua nhiều đồ thế làm gì.”

Ông là một ông già, cộng thêm một giúp việc thì ăn bao nhiêu . Tủ lạnh sắp còn chỗ chứa nữa , thật lãng phí tiền bạc.

Con trai ông dĩ nhiên tính khí của ba , : “Chỉ mua ít thịt với ít rau khô thôi ạ.”

“Rau khô ?” Lương lão : “Mấy hôm , thằng nhóc nhà họ Hạ cũng mang rau khô tới đấy, còn kịp mời nó ăn bữa cơm.” Tuổi càng cao càng nhớ chuyện cũ, chuyện ông nhắc nhắc mấy .

Lương lão đón lấy đồ đạc, thấy túi rau khô bên còn bao bì, trông khá tinh tế. Ông cái nhãn thấy chút quen thuộc, kỹ thì thấy ghi là rau khô Trần Gia Loan.

Lương lão tưởng nhầm, dụi mắt nữa. Lại một nữa xác nhận đúng là rau khô Trần Gia Loan. Thật là kỳ lạ.

Lương lão hỏi con trai: “Cái rau khô , con mua ở thế?”

Con trai ông đáp: “Chuyện mua sắm đều là vợ con lo cả. Chắc là cô chợ đầu mối nào đó mua thôi ạ.” Anh hiểu ba hứng thú với chuyện như .

Lương lão bảo: “Con đây xem .” Ông lấy túi rau khô mà Hạ Trường Phong nhờ gửi tới đó .

Tuy nhãn mác giống nhưng đều ghi là Trần Gia Loan. Cái Trần Gia Loan chỉ là một huyện nhỏ ở Đông Bắc, cũng chẳng địa danh gì nổi tiếng xuất chúng.

Lương cục trưởng gần xem thử: “ là cùng một nơi thật!”

Lương lão chút phấn khởi: “Lần thằng nhóc đó vội quá, cũng thăm ông già . Vừa hỏi xem chuyện rau khô là thế nào.”

Lương cục trưởng hiếm khi thấy ba vui vẻ như , mấy ngày nay ông cứ luôn miệng nhắc về con trai của cố nhân, liền : “Được , để con gọi điện cho Lệ Lệ, hỏi xem cô mua rau khô ở , gọi tới.”

Lương lão vui vẻ: “Được.”

Vợ của Lương cục trưởng là Từ Lệ Lệ, cũng là cán bộ ngân hàng, nơi cô thường xuyên mua thức ăn là một khu chợ khá cao cấp.

Sau khi nhận điện thoại, cô cố ý hỏi thăm, chủ sạp dĩ nhiên nhận Từ Lệ Lệ nên dám chậm trễ, vội vàng gọi điện cho Bình ca để hỏi, Bình ca gọi điện cho Hạ Trường Phong.

Lòng vòng như mới Lương lão gặp .

Hạ Trường Phong thấy liền vội vàng chuẩn quà gặp mặt, mua một ít t.h.u.ố.c lá và rượu, mua thêm năm mươi cân gạo tẻ Đông Bắc. Đây là loại lúa đặc cấp, cơm nấu thơm ngọt nức cả phòng.

Hạ Trường Phong nhiều phiếu gạo như , nhờ bên chỗ Bình ca mới xoay xở , còn khuân thêm hai thùng trái cây nữa.

Hạ Trường Phong thấy đồ đạc mang theo quá nhiều, liền dỗ dành Bạch Thu: “Chúng cùng .”

Bạch Thu vốn Lương lão là ai, nhưng đến một nên cũng lờ mờ đoán , từng trong nhà nhắc tới. Bạch Thu trí nhớ , qua một là nhớ kỹ. Không ngờ nhà họ Hạ còn mối quan hệ tầm cỡ .

Bạch Thu : “Vâng.”

Ngày hôm hai đặt xe sớm, xe chạy thẳng đến cổng đại viện. Hạ Trường Phong xách gạo và t.h.u.ố.c rượu, Bạch Thu ôm hai thùng trái cây!

Có lẽ Lương lão dặn , xưng tên, lính gác liền cho họ ngay.

Hạ Trường Phong hỏi thăm bảo vệ xem nhà Lương lão ở xách đồ tới.

Từ xa , thấy một ông lão gương mặt hiền từ, hỏi: “Là Hạ Trường Phong ?”

“Dạ, là cháu.”

Lương lão thấy họ mang theo nhiều đồ như , vội vàng mở cửa. Hạ Trường Phong đặt đồ ở cửa cùng nhà.

Lương lão Hạ Trường Phong : “Lần mang đồ , còn mang nữa. Lần cháu với Bạch Thu đến đây còn ăn cơm, làm lão già trong lòng cứ thấy áy náy mãi. Hôm nay con trai cũng ở nhà, để nó xuống bếp. Hai đứa đây trò chuyện với .”

“Dạ .” Hạ Trường Phong sảng khoái đáp lời.

Hai ghế sô pha, bàn đĩa trái cây, đĩa hạt dưa và cả kẹo nữa.

Lương lão Hạ Trường Phong, trong lòng đầy vẻ yêu thích. Chẳng trách Lưu lớp trưởng là hạt giống để tòng quân. Chiều cao và vóc dáng mà mặc quân phục màu xanh lá chắc chắn sẽ , đáng tiếc là... Ông hỏi: “Chuyện rau khô của các cháu là thế nào ?”

Hạ Trường Phong đó kể việc thôn họ chuẩn mở xưởng rau khô , việc họ tham gia đại hội cấp tỉnh để gây dựng danh tiếng. Hiện tại đến Bắc Kinh mở phân xưởng, kể vô cùng sinh động.

Lương lão xong khỏi khen một tiếng: “Nếu trong thôn đều thể tự cung tự cấp như thì quá.” Tuy ông nghỉ hưu nhưng vẫn nhạy bén với thời cuộc, đất nước quá nhiều thôn làng, nếu họ cũng thể đưa những đặc sản địa phương ngoài thì thể dẫn dắt bà con thoát nghèo làm giàu.

“Cha cháu thể làm chuyện , đúng là một cán bộ thôn giỏi.” Lương lão hỏi.

Hạ Trường Phong : “Ba cháu một lòng quản lý thôn cho thật ạ!”

Lương lão gật đầu, : “Nếu mỗi một lãnh đạo cấp cơ sở đều giác ngộ như , quốc gia chúng nhất định sẽ càng hy vọng.”

Lương lão Hạ Trường Phong liền thấy cảm giác thiết. Ông : “Không hổ là con trai của ba cháu, cháu cho xem, làm đưa nhà máy đến tận đây?”

Hạ Trường Phong bắt đầu kể chi tiết cho Lương lão .

Hạ Trường Phong hình cao lớn, tính tình sảng khoái, hợp ý Lương lão. Nghe xong, Lương lão cũng Hạ Trường Phong bằng con mắt khác, tuổi trẻ mà năng lực hành động như , đúng là sóng xô sóng .

Tuy Hạ Trường Phong đến từ nơi nhỏ bé nhưng hề chút tự ti nào, năng đĩnh đạc, vô cùng tự tin.

Lương lão cũng thỉnh thoảng bốc ít kẹo đưa cho Bạch Thu.

Ông xem Hạ Trường Phong như một hậu bối trẻ tuổi đầy hứa hẹn, còn Bạch Thu thì trông ngoan ngoãn, đó họ chuyện, thật khiến yêu mến. Lương lão cũng thấy thích, giống như hai đứa con trai của ông suốt ngày bận rộn về nhà, hai đứa cháu nội thì nghịch ngợm, lúc nào yên tĩnh, ông chỉ mong một đứa cháu ngoan ngoãn như Bạch Thu, còn tìm cả sô-cô-la mua cho cháu nội đưa cho Bạch Thu.

Bạch Thu : “Ông nội Lương, cháu ăn ạ.”

Lương lão với Hạ Trường Phong: “Trường Phong, cháu bóc cho nó ăn , đến đây gì mà ngại. Mấy thứ già thích ăn.”

Hạ Trường Phong liền bóc lớp giấy bạc màu vàng bao quanh viên sô-cô-la, thể ngửi thấy mùi thơm tinh khiết của sô-cô-la tỏa .

Hạ Trường Phong sang Bạch Thu một cái.

Bạch Thu lặng lẽ nghiêng , vành tai cũng nóng lên. Cậu sợ Hạ Trường Phong thật sự đút cho , mặt vị thủ trưởng thế ngượng c.h.ế.t mất. Đành nhận lấy viên sô-cô-la từ tay Hạ Trường Phong, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng nhỏ. Sô-cô-la tan chảy trong miệng, vị đắng nhẹ hòa quyện với vị ngọt ngào, ngon.

Lương lão với Bạch Thu: “Ngoan quá.” Lại còn xinh nữa, ông là từ quân đội giải ngũ về, xung quanh là những gã thô kệch, thình lình thấy một như Bạch Thu, trong lòng thích, : “Ta Trường Phong cháu tham gia kỳ thi đại học và đỗ học viện y dược. Tốt lắm, tương lai rộng mở.”

Hạ Trường Phong dám nghĩ dám làm, Bạch Thu học giỏi ngoan ngoãn, đều là những đứa trẻ .

Bạch Thu : “Cháu học Trung y ạ.”

Lương lão bảo: “Cháu cố gắng học cho , ông nội Lương chỗ nào khỏe sẽ tìm bác sĩ nhỏ Bạch giúp đỡ.”

Bạch Thu : “Cháu sẽ học tập thật ạ.”

Lương lão trong lòng vui vẻ, giục: “Ăn kẹo , ăn kẹo .”

Một lát thấy mùi thức ăn thơm phức, con trai lớn của Lương lão là Lương Triết Thanh, gương mặt chữ điền, ở bên ngoài ai cũng sợ , giống như Diêm Vương sống, nhưng ở nhà lộ vài phần ôn hòa. Chỉ là do vị trí cao lâu, vẻ bình dị gần gũi như những trung niên bình thường. Lúc đang đeo tạp dề bưng thức ăn , : “Ba lâu vui như , hai nên đến thường xuyên hơn. Kể mấy chuyện thú vị bên ngoài cho ông cụ ...”

Trong đại viện cũng trẻ con, nhưng Lương lão từ quân đội nên sát khí quá nặng, tuy dưỡng tính mấy năm nhưng trẻ con vốn nhạy cảm nên thích chơi với ông. Thỉnh thoảng trẻ tuổi tìm đến thì là để nịnh bợ, Lương lão thường, khi xuất ngũ ông là một nhân vật lợi hại, thể tâm tính của kẻ khác, ông cũng lười phản ứng với họ.

Thời gian dài, ông bắt đầu trồng hoa tỉa cỏ, khó tránh khỏi chút cô đơn, hiếm khi thấy ba hợp tính với ai như . Có thể khiến ông vui vẻ thêm vài phần là .

Hạ Trường Phong : “Dạ , lão thủ trưởng... Như làm phiền quá ạ?”

Lương lão cố ý nghiêm mặt : “Lão thủ trưởng gì chứ, thích . Cháu cứ giống như Tiểu Bạch, gọi là ông nội Lương. Ba cháu lúc một lòng làm phiền tổ chức, thật ông lính khiến yên tâm nhất, cũng coi trọng ba cháu nhất. Định điều ông về bên cạnh, kết quả ba cháu về làm thôn trưởng. chỉ cần làm việc thiết thực thì làm gì cũng thành công, các cháu rảnh thì cứ tới đây, chỉ cần chê ông già phiền là .”

“Sao thể thế ạ, ông nội Lương.” Hạ Trường Phong .

Lương lão , càng thêm sảng khoái!

Lương cục trưởng thấy cũng nhịn mà nhếch môi, ba hôm nay còn ép gọi là ông nội, thể thấy là ông thật sự ưng ý hai .

Lương lão dẫn sân xem hoa trồng.

“Ba, mau ăn cơm thôi...” Lương cục trưởng còn đang hầm gà trong nồi.

Lương lão : “Ăn cơm thì gọi chúng .” Sau đó với Hạ Trường Phong và Bạch Thu: “Hôm nay đều chuẩn phần của các cháu cả , lát nữa ăn cơm về đấy.”

“Dạ.”

Bạch Thu thấy bàn còn bày bàn cờ tướng, liền ghé tai nhỏ với Hạ Trường Phong: “Anh đ.á.n.h cờ tướng ?”

“Không .” Hạ Trường Phong thật một chút, chỉ là chơi giỏi. Hình tượng của trong mắt tiểu thanh niên trí thức nhà vẫn luôn , sợ lộ tẩy.

Lương lão hỏi Bạch Thu: “Cháu đ.á.n.h cờ tướng ?”

“Dạ ạ.” Bạch Thu cả cờ tướng lẫn cờ vây đều .

Lương lão bảo: “Vậy chúng làm một ván.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-73-khach-quy-nha-luong-lao.html.]

Bạch Thu : “Ông nội Lương nhường cháu hai con mã ạ!”

Không ai thể cưỡng vẻ làm nũng của Bạch Thu, Lương lão ha hả, : “Được...” Đáp ứng sảng khoái.

Hai xuống, hai bên dàn trận, quân đỏ .

Chưa đầy ba phút, Lương lão đ.á.n.h cho tan tác, chỉ còn mỗi quân Tướng.

Bạch Thu vạn ngờ trình độ của ông như , ván thứ hai Bạch Thu : “Hay là thế , ván thứ hai cháu nhường ông hai con mã, mỗi nhường một .” Coi như là cách giữ thể diện cho ông.

Lương lão vui vẻ đồng ý.

Ván thứ hai Lương lão cũng trụ quá năm phút thất bại.

Lương lão đúng kiểu "nghiện mà còn dở". Ông : “Lại ván nữa, tin là thắng nổi.”

Bạch Thu bày ván thứ ba, Lương lão ngoài dự đoán thua tiếp.

Bạch Thu bắt đầu nghi ngờ trình độ của ông. Theo lời ông thì thể dễ dàng bỏ cuộc, thế là họ chơi thêm năm ván nữa.

Lương lão vẫn cứ thua... Trình độ cờ tướng của ông, Bạch Thu nhường hai bước cũng khó, vì ông định nước nào.

Lương lão buồn bực : “Cháu cũng lợi hại thật đấy!”

Bạch Thu : “Là ông nội cháu dạy ạ.” Ông nội còn một bộ cờ tướng điêu khắc từ bạch ngọc Tân Cương, hồi nhỏ Bạch Thu thích nghịch, ông nội trêu , đem một quân cờ khắc dấu răng của lên, lừa là do c.ắ.n .

Lương lão bảo: “Lại ván nữa, vẫn tin.” Ông càng thua càng gỡ gạc.

Hạ Trường Phong bên cạnh : “Hay là để cháu thử xem.” Trình độ cờ tướng của cao lắm, cũng chỉ dừng ở mức hiểu luật, ở nông thôn chẳng ai chơi thứ .

Bạch Thu lập tức nhường chỗ cho Hạ Trường Phong xuống.

Lương lão chơi cờ với , một lát hai vài nước. Bạch Thu bên cạnh thầm. Lương lão hiếm khi bắt một kém hơn , nhanh ăn mất hai con pháo và một con mã của .

Hạ Trường Phong tổn thất t.h.ả.m trọng, lén Bạch Thu, Bạch Thu định ghé tai nhỏ vài câu Lương lão thấu ý đồ, : “Xem cờ .”

Bạch Thu lập tức nghiêm chỉnh.

Hạ Trường Phong đành dựa thực lực của chính mà tiếp tục, cuối cùng quân của qua sông trở thành quân chủ lực. Những quân cờ quan trọng g.i.ế.c gần hết, Hạ Trường Phong ngậm ngùi nhận thua.

Lương lão tức khắc trút một ngụm trọc khí. Vừa Bạch Thu g.i.ế.c cho tơi tả bao nhiêu ván, cuối cùng cũng thắng một ván. Chơi thứ đúng là gây nghiện, thua thì gỡ, thắng chơi tiếp, ông : “Lại ván nữa.”

Bạch Thu : “Để cháu pha cho hai .” Còn phục vụ ván cờ nữa.

Lương lão bảo: “Tiểu Bạch đúng là quá tâm lý.” Vừa ông mải mê chiến đấu nên hết sức tập trung, giờ Bạch Thu nhắc nhở mới thấy đúng là chút khát nước.

Bạch Thu nhà định pha , nhưng phát hiện lá của họ vẫn pha. Bạch Thu hỏi giúp việc một chút, pha một ấm Kim Tuấn Mi. Nước tỏa mùi thơm thanh nhã, pha một lúc mới bưng ngoài.

Vừa mới ngoài, liền thấy một ngờ tới.

“Bác cả?” Bạch Thu thấy ông cùng Bạch Hoa đang ngoài sân.

Bạch đại bá ngờ Bạch Thu cũng ở đây. Nhìn thấy Bạch đại bá xách theo hai cây t.h.u.ố.c lá xịn cùng một ít đồ cổ thư họa tới.

Bạch đại bá hôm nay Lương cục trưởng ở nhà nên cố ý đến thăm, mục đích là để xin cho con trai Bạch Hoa một vị trí trống. Đứa con trai của ông kể từ khi thi đại học đỗ liền trở nên tự sa ngã, mỗi ngày lo học hành, ngược suốt ngày tụ tập với đám bạn bè .

Bạch đại bá vô cùng yêu chiều đứa con trai út , ông quen Lương cục trưởng ở cục giám định đồ cổ, nên cửa theo hướng . Ông xách đồ ngoài gọi cửa nửa ngày, Hạ Trường Phong và Lương lão đang mải chơi cờ nên thấy, ông gõ cửa mỗi lúc một to, ngoài sân mà hỏa khí bốc lên ngùn ngụt.

Ông tưởng Lương lão là làm già trong nhà lãnh đạo, Bạch Hoa nhận Hạ Trường Phong và với Bạch đại bá như . Trong lòng Bạch đại bá cơn giận càng tăng. Ông lạnh nghĩ thầm cái thằng Hạ Trường Phong chỗ nào cũng thấy nịnh bợ, đầu tiên là rót bùa mê t.h.u.ố.c lú cho Bạch Mạnh Cử và Bạch Thu, giờ tới vuốt m.ô.n.g ngựa làm nhà lãnh đạo, trong lòng vô cùng khinh bỉ.

Lương lão và Hạ Trường Phong mới chú ý tới, kịp lên tiếng thì Bạch Thu bưng .

Bạch đại bá ngờ thể gặp Bạch Thu ở đây, : “Đây chỗ các cháu thể đến, đừng ở đây làm mất mặt nữa. Mau về ...” Lần Bạch Thu chống đối ông , hề chút cận, ngược mở miệng là quát mắng.

Hạ Trường Phong ai cũng , nhưng nếu tiểu thanh niên trí thức nhà mắng thì vui. Hắn : “Dựa cái gì mà chúng cháu ở đây?”

Bạch đại bá vẫn ngoài sân xách đồ, còn họ thì ở trong sân đ.á.n.h cờ uống . Hơn nữa bộ dạng đối phương chẳng ý định mở cửa cho , ông : “Đây là nhà Lương cục trưởng, vạn nhất va chạm với Lương cục trưởng và lão lãnh đạo thì làm ? Suốt ngày lo đường chính, đường ngang ngõ tắt.”

Bạch đại bá tuy cũng đến tặng quà, nhưng ông hề thấy và Hạ Trường Phong cùng một loại . Người phận địa vị thể gọi là cầu xin khác chứ, đây là trao đổi tài nguyên. Đó là cái đỉnh cao của sự khinh miệt, coi thường những kẻ thuần túy nịnh bợ.

Lương lão Bạch đại bá là ông là ai, chỉ là ngờ Bạch Thu là cháu trai ông . Ông thích Bạch Thu, vốn định nể mặt mà cho ông chút thể diện, nhưng Bạch đại bá càng càng quá đáng.

Lương lão mấy năm nay tu dưỡng tính, nhưng ông vốn từ quân đội , tính tình cũng nóng nảy. Hai đều là khách quý của ông, đến đây khiến ông vô cùng vui vẻ, thậm chí ông còn ép Hạ Trường Phong gọi là ông nội. Ông thật sự thích hậu bối ưu tú .

Bạch đại bá là cái thá gì mà dám ở ngoài sân quát tháo khách của ông, quả thật điều.

Lương lão : “Đây chỗ để ông chuyện.” Giọng điệu của ông vô cùng khách khí.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lương lão hề nể mặt ông chút nào, Bạch đại bá vốn tự phụ phận, ngày thường làm bộ làm tịch nhất. Hôm nay mặt con cháu mắng như , lập tức còn mặt mũi nào.

Bạch Hoa thể cha làm nhục như , liền : “Lão già , ông cứ lo mà trông cái sân của ông , chúng là khách quý của Lương cục trưởng, còn mau mở cửa, đầu coi chừng chúng báo cáo với Lương cục trưởng cho ông nghỉ việc đấy.”

Bên cạnh, sắc mặt Bạch Thu đổi hẳn, trong gia quy nhà họ Bạch một điều: Phàm là con cháu họ Bạch ỷ thế h.i.ế.p .

Bạch Hoa là con út của Bạch đại bá, già mới con nên vô cùng sủng ái, ngờ vô pháp vô thiên như .

Bạch Thu : “Bạch Hoa.” Giọng cao hẳn lên, mang theo ý cảnh cáo.

Bạch Hoa cũng trừng mắt , từ khi Bạch Thu đỗ đại học, liền trở thành kẻ tiền đồ nhất. Nhìn thấy Bạch Thu là trong lòng bốc hỏa.

Tiếng cãi vã trong sân khiến Lương cục trưởng chú ý, vội vàng . Thấy đến là Bạch đại bá, hỏi: “Sao các ông tới đây?”

Bạch đại bá : “À, thích tranh của Đường Bá Hổ, một bức, mang đến cho thưởng lãm.”

Lương cục trưởng tuy quá với Bạch đại bá, nhưng khách đến là khách, thể cứ cách sân mà chuyện, liền tới mở cửa.

Trong lòng Bạch đại bá chút kỳ quái. Lúc nãy thấy Bạch Thu và Hạ Trường Phong ở đây, ông cứ ngỡ Lương cục trưởng nhà, họ bắt quen với ông già trông sân đây chơi. Ở nhà mà còn bưng rót nước thật là kỳ cục. Lương cục trưởng nhà, điều khiến ông hiểu nổi!

Bạch Hoa thấy Lương cục trưởng khách khí với cha như , trong lòng đắc ý : “Lương cục trưởng, ba chặn cửa cho chúng cháu .” Hắn chút khách khí dùng tay chỉ trỏ ba , ngay mặt họ mà mách tội.

Bạch đại bá tuy chuyện gì đang xảy , nhưng trong lòng cũng "thót" một cái, cảm giác điềm chẳng lành.

Lương lão : “Thật là một tiểu đồng chí lễ phép.” Ăn mặc chỉnh tề mà chẳng giáo dục, dám dùng tay chỉ trỏ khác.

“Ba, thức ăn xong , ba nhà ạ.” Lương cục trưởng .

Sắc mặt Bạch đại bá và Bạch Hoa đồng thời biến đổi, ngờ ông lão trông vẻ tầm thường là Lương lão.

Vậy nên Bạch Hoa ngay mặt Lương cục trưởng mà chỉ tay mách tội cha ...

Mặt Bạch đại bá lập tức trắng bệch. Ông tuy xuất từ dòng dõi thư hương thanh quý, nhưng trong nhà ngoài việc chút nhân mạch trong ngành giáo d.ụ.c thì chẳng thực quyền gì. Vốn định nhờ Lương cục trưởng sắp xếp lối thoát cho con trai, ngờ đắc tội đến mức .

Miệng ông nặn một nụ còn khó coi hơn , : “Vừa là hiểu lầm... Tôi mặt con trai xin ông.” Nói xong, ông sang Bạch Thu với giọng điệu âm dương quái khí: “Cháu cũng thật là, nhắc bác một tiếng, định tâm xem bác làm trò đấy ?”

Ở đây là những tinh đời, thể lời ẩn ý của ông , Hạ Trường Phong : “Bạch Thu cũng lắm, nhưng bác cho cơ hội .”

Lương lão nhíu mày : “Chứ còn gì nữa, chúng đang chơi cờ bên trong mà ông cứ ở ngoài gõ cửa rầm rầm. Còn tự xưng là khách quý của Lương cục trưởng...”

Lương cục trưởng : “Ba, xin ba bớt giận.” Lương cục trưởng là hiếu thuận nhất, trong lòng vài phần bất mãn với Bạch đại bá, đồ đạc ông mang đến là thể đoán mục đích, cầu làm việc mà còn đắc tội ba , đúng là kiêu ngạo ngu xuẩn.

Bạch Thu tới đỡ Lương lão : “Ông nội Lương đừng giận ạ. Chúng phòng thôi.”

Lương lão Bạch Thu một cái, vỗ vỗ tay , thầm nghĩ Bạch Thu bác như . Ông : “Đi thôi, phòng, ông nội Lương cho các cháu xem album ảnh cũ, Trường Phong cũng luôn .” Nói xong, ông mật kéo hai nhà.

Đây chính là dùng hành động để tát mặt Bạch đại bá.

Bạch Hoa và Bạch đại bá phụ t.ử hai đó lúng túng bất an, Lương cục trưởng : “Hôm nay cha khách quý, rảnh tiếp chuyện, dịp hãy gặp !”

Lòng Bạch đại bá lạnh toát một nửa.

Lương cục trưởng đây là đang lệnh đuổi khách.

Lương cục trưởng thêm: “Cũng cần mang mấy thứ tới , tưởng tham ô nhận hối lộ đấy.” Anh trực tiếp chụp cho họ một cái mũ, khách sáo tiễn khỏi đại viện.

Bạch đại bá định chuyện chính nhưng căn bản cơ hội mở miệng, giờ ông lo cho tiền đồ của con trai nữa mà là lo cho chính .

Lương cục trưởng cho họ cơ hội chuyện, cứ thế tiễn thẳng ngoài cổng đại viện. Họ đành rời , định bụng sẽ đến xin . Đến giờ họ vẫn hiểu nổi tại đứa cháu trai từ Đông Bắc về mấy ngày mà trở thành khách quý của Lương lão?

Trong lòng ông như sợi dây treo lơ lửng, bồn chồn yên.

Lương cục trưởng tiễn xong, dặn lính gác: “Lần đừng cho họ nữa.”

“Rõ!” Lính gác đáp lời.

...

Loading...