Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 54: Khai Trương

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:43:45
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hội nghị cấp tỉnh của Đông Bắc, mỗi năm đều là một trong những sự kiện quan trọng nhất cả nước.

Vị trí của Đông Bắc gần Liên Xô, từ khi kiến quốc đến nay, các thành phố nền công nghiệp hóa phát triển nhất phần lớn đều ở Đông Bắc, địa thế , khí nghiên cứu khoa học nồng hậu tập trung một nhóm nhân tài đỉnh cao.

Sau khi hội nghị cấp tỉnh kết thúc còn tổ chức một đại hội học tập cán bộ.

Có thể là chiếm hết sự chú ý.

Hội nghị cấp tỉnh mở cửa , thông thường vị trí nhất chính là ngay chỗ cửa, hội trường lớn, bộ một vòng ở đây cũng chắc hết .

Lão thư ký năm nào cũng đến xem, con trai ông là phó cục trưởng cục tỉnh, cũng là phụ trách chính của hội nghị cấp tỉnh .

Năm nào ông cũng sẽ đến xem thử, xem bên thành quả nghiên cứu khoa học mới nhất nào, trải qua thời đại suy yếu lâu dài đó, triển lãm thành quả công nghiệp thể khiến nội tâm ông dâng lên nhiệt huyết mang tên “hy vọng”.

Buổi chiều bên sẽ lãnh đạo đến phát biểu, khi phát biểu xong sẽ chụp ảnh chung ở cửa, đó dẫn theo lãnh đạo ngoại tỉnh đến tham quan khu triển lãm, ông đến xem , nếu phát hiện chỗ nào làm , còn thể nhanh chóng với bí thư của con trai, tiện cho việc cải tiến.

Người Đông Bắc sĩ diện, thể mất mặt mặt lãnh đạo ngoại tỉnh.

Lần ông đến thấy ở cửa một nhóm nhỏ đang tụ tập, ông ung dung tới, phát hiện ở giữa một thanh niên trẻ tuổi đang .

Lão thư ký năm nay 58 tuổi, những góc cạnh từng đều năm tháng mài mòn, bây giờ chỉ còn vẻ mặt hiền từ, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám, lông mày hoa râm, trông như một ông lão bình thường, loáng thoáng một hai câu, : “Rau khô gì thế?”

Bạch Thu : “Là do xưởng trong thôn chúng cháu làm ạ, bảy loại, dưa leo, cà tím, củ cải, rau dại đều …”

Lão thư ký thấy trong tay còn cầm một tờ đơn, : “Đồng chí nhỏ, cái thể cho xem một chút .” Ông chuyện khách sáo.

Bạch Thu lịch sự mà cung kính : “Gửi ngài ạ.” Cậu đưa bằng hai tay.

Lão thư ký ngày thường chú ý đến chi tiết, thấy kính trọng lớn như , trong lòng liền hài lòng, cầm lấy xem thì mắt sáng rực lên. Trên đó quảng cáo các loại rau khô, còn một hai cách chế biến, còn ghi rõ là rau khô Trần Gia Loan.

Tỉnh lớn như , huyện thành, hương trấn, thôn xóm nhiều vô kể, bình thường thật sự chắc đây là nơi nào.

lão thư ký chuyên mua một tấm bản đồ nông thôn Đông Bắc, bình thường thích lật xem, thật đúng là nhớ nơi , lập tức hứng thú, : “Thôn các ngày thường đều làm gì?”

“Trồng lương thực ạ.” Bạch Thu nghiêm túc : “Năm nay là thôn trưởng đầu thí điểm làm một xưởng gia công thực phẩm, phơi đều là rau ngon nhất, ăn mềm.”

Lão thư ký vẫn luôn cảm thấy chỉ cần để lộ phận thì cũng vẻ gì là quan chức, khác chắc chắn phận của ông.

Bạch Thu đây từng gặp một bậc trưởng bối danh vọng, rằng phận càng cao quý thì càng hiền lành. Bây giờ tuy ông là ai, nhưng Bạch Thu cũng đối đãi nghiêm túc.

Lão thư ký : “Thôn các trồng trọt còn thời gian trồng rau ?”

Bạch Thu : “Năm nay là đầu tiên làm, vì thôn chúng cháu tiên tiến, cũng bắt đầu sửa đường, nếu huyện công nhận tiên tiến thì phát huy vai trò đầu. Năm nay tiền đề ảnh hưởng đến việc trồng trọt, tổ chức một thanh niên trí thức chuyên làm việc .”

Lão thư ký là thôn tiên tiến, gật gật đầu.

Một huyện mấy chục thôn, thôn tiên tiến chỉ một. Bọn họ thể công nhận tiên tiến thì các phương diện đều là xuất sắc.

Lão thư ký giơ tờ quảng cáo trong tay lên, : “Cái cũng là do thôn trưởng các làm ?”

Bạch Thu mặt ửng đỏ, : “Là cháu tự nghĩ thôi ạ, gian hàng của chúng cháu lắm, rượu ngon cũng sợ hẻm sâu.”

Lão thư ký với bằng giọng ôn hòa hơn: “Rau khô của các rau tể thái ? Nhiều năm ăn bánh bao nhân rau tể thái, cũng khá nhớ hương vị .” Ông chuyện mang theo chút vui vẻ.

Vốn dĩ định đến đây xem xưởng sắt thép và thành quả nghiên cứu khoa học mới nhất trong nước, nhưng Bạch Thu hấp dẫn.

Lão thư ký làm thư ký cả đời, ông nghĩ xa hơn, quốc gia chính là tạo thành từ từng thôn nhỏ và thành phố nhỏ. Bọn họ hiện tại tập trung xây dựng ở thành thị, tạm thời thời gian lo cho sự phát triển ở nông thôn, bà con trong thôn dựa núi ăn núi, dựa biển ăn biển, tự tạo một ngành sản xuất. Nếu thôn nào cũng thể như , lo gì giàu .

Trần Gia Loan, cái thôn nhỏ vô danh , bỗng chốc để ấn tượng sâu trong lòng ông.

Bạch Thu : “Hình như là ạ, cháu dẫn ngài xem.” Còn nhiệt tình.

Lão thư ký ha ha: “Từ khi rời nông thôn đến giờ ăn , hôm nay nhất định mua một ít.”

Bạch Thu dẫn lão thư ký , phía còn mấy cũng hứng thú theo.

Phùng Tranh của xưởng sắt thép xem đến ngây , đó mấy cầm tờ quảng cáo tự tìm, thu hút thêm một . Trước đó còn cảm thấy bọn họ tiêu , bây giờ xem Bạch Thu thật sự chút tài, vội vàng theo họ.

Bạch Thu dẫn một đám bảy tám qua, qua xưởng sắt thép, xưởng dệt, xưởng công tắc và xưởng than đá đến gian hàng ở góc xa nhất, bọn họ khai trương.

Bọn họ định giá cà tím và nấm là hai đồng, còn đều là một đồng rưỡi một cân.

Hạ Trường Phong thấy Bạch Thu đến, nhận hai ba tờ quảng cáo, Bạch Thu đang làm gì, trong lòng mềm nhũn.

Bạch Thu hỏi: “Chúng rau tể thái ?” Cậu nhận các món ăn nhà làm nhưng rau dại.

Hạ Trường Phong : “Có.” Sau đó tìm một túi, nửa cân một túi lớn.

Lão thư ký thấy mà còn làm nhãn dán keo ghi nơi sản xuất là Trần Gia Loan, còn dùng túi nhựa trong suốt sạch sẽ để đóng gói. Những chi tiết cho ông một bất ngờ, đồ của thôn quê mà đóng gói cũng chú trọng, trong chậu nước rau khô ngâm nở, màu sắc và độ non là chắc chắn tồi, khi ngâm nước còn mang theo mùi hương đặc trưng của rau dại.

“Bao nhiêu tiền?”

“Bảy hào rưỡi nửa cân.” Hạ Trường Phong .

Lão thư ký : “Thật đắt.” Trước đây tặng ông ít rau dại, tốn ít tiền, chỉ là đóng gói , đồ thì thua xa cái . Ông vung tay : “Mua một cân, thêm một cân khoai tây lát để về hầm thịt, nấm cũng lấy nửa cân.”

Tổng cộng mua hai cân rưỡi đồ, hết bốn đồng.

Nếu đặt ở cửa hàng bách hóa trong thành phố ít nhất đắt gấp đôi, tiêu tiền thế thật thoải mái. Trong lòng cảm thấy thôn Trần Gia Loan đơn giản. Từ thôn trưởng đến thôn dân đều ý tưởng.

Những còn cũng lượt mua một ít.

Một vị khách : “Đến đây một chuyến đúng lúc mang đặc sản gì về.”

“Mua ở chỗ các luôn, mỗi loại một túi. Tôi đưa tiền cho , đồ để đây . Tối đến lấy.”

Người thành phố tiêu tiền hào phóng, mua nhiều như cũng mặc cả, nhưng Hạ Trường Phong kinh doanh, ai mua nhiều đều tặng thêm một túi coi như khuyến mãi, tuy giá đắt, nhưng những móc tiền sảng khoái, chẳng mấy chốc, những túi nửa cân đóng gói sẵn bàn vơi .

Ai cũng mua ít.

Một lát còn ai, Phùng Thủ Nghĩa và Trần Thông hai bắt đầu cân nửa cân đóng gói.

Vừa đợt mười mấy mua gần hai mươi mấy cân rau khô.

Nhảy vọt trở thành xưởng đầu tiên khai trương trong các xưởng của huyện họ.

Tuy bán nhiều, nhưng khai trương là một chuyện , gánh nặng trong lòng cũng nhẹ một chút.

Phùng Thủ Nghĩa : “Vẫn là Tiểu Bạch đầu óc lanh lợi, nghĩ chiêu .” Lúc đầu tiên cầm tờ đơn đến tìm họ, họ còn ngẩn , đó lượt cầm tờ đơn đến.

Hạ Trường Phong liếc mắt một cái là nhận do Bạch Thu làm, mỗi tờ đơn đều giống , vẽ, tốn bao nhiêu tâm tư. Hạ Trường Phong nỡ để những tờ đơn mà tiểu thanh niên trí thức nhà như xem xong vứt , liền với , ai cầm tờ đơn đến mua ba túi thể giảm một đồng!

Chủ yếu là thu những thứ Tiểu Bạch vất vả .

Ai ngờ Bạch Thu cách làm của thì vui, đang lo hết tờ đơn để phát, như thể tái sử dụng tuần .

Trần Thông và Phùng Thủ Nghĩa đều ở phía , Hạ Trường Phong ôm Bạch Thu một cái, tiểu thanh niên trí thức nhà âm thầm chuẩn nhiều như , nhất định vất vả.

Bạch Thu thấy ánh mắt đặc sệt đến thể hòa tan của Hạ Trường Phong, mặt lập tức đỏ bừng, trong lòng cũng đập thình thịch căng thẳng thôi, đây là nơi công cộng, nếu làm chuyện gì khác là sẽ phạt.

Cậu lên tiếng nhắc nhở : “Tiểu thôn trưởng, chúng cùng phân rau khô .”

Hạ Trường Phong thấy giọng thì sững sờ, mới hồn . Nói: “Ừ.” Một góc nào đó trong lòng chút lên men, tiểu thanh niên trí thức nhà quá hiểu chuyện.

Bọn họ bận rộn, mấy xưởng quốc doanh gần đó đều đang họ, thỉnh thoảng còn thì thầm to nhỏ.

Trong văn phòng, phó cục trưởng tỉnh đang phê bình một trận những đầu của mấy xưởng quốc doanh.

Đang nổi trận lôi đình trong phòng.

Lão thư ký mang rau khô đến, đến cửa thấy bí thư mắt mũi, mũi tim đó, nhúc nhích.

Vừa thấy cha của lãnh đạo đến, lập tức nhiệt tình đón, : “Lão thư ký, phó cục của chúng đang họp ạ.”

Lão thư ký : “Không vội, đợi họ xong việc .”

Bí thư vội : “Để tìm cho ngài một văn phòng một lát.”

Lão thư ký xua tay : “Không cần phiền phức, mỗi ngày, một lát cũng .”

Đang chuyện thì thấy giọng con trai ông bên trong cao lên, lão thư ký đây là biểu hiện tức giận của nó. Ông nhướng mày : “Sao ?”

Bí thư nghĩ một lát, chuyện bên trong cũng bí mật, liền : “Phó cục của chúng đang nổi giận với mấy đầu xưởng quốc doanh, bây giờ các xưởng quốc doanh kiêu ngạo. Đến tham gia hội nghị cấp tỉnh mà đưa ít yêu cầu quá đáng.” Những chuyện khác .

Lão thư ký cũng làm trong ngành , chỉ cần gợi ý một chút là hiểu ngay.

Những đồng chí ở các xưởng quốc doanh đang giữ “bát cơm sắt”, làm chút thành tựu bắt đầu ngông cuồng. Có thể gây chuyện đến tận hội nghị cấp tỉnh thì đủ thấy ngày thường quá đáng đến mức nào, mắng họ một trận cũng . Cầm tài nguyên mà quốc gia tập trung lực lượng cung cấp mà còn đuổi kịp các nước phát triển ở nước ngoài, bản vênh váo lên .

Một lát cửa mở, mấy đàn ông mặt mày khó coi . Thấy bí thư bên cạnh, họ : “Hiện tượng chỉ là cá biệt thôi, chúng về nhất định sẽ chấn chỉnh !”

Bí thư “ừ” một tiếng, vẻ mặt vẫn cao thâm khó đoán, ai đang nghĩ gì.

Người của xưởng quốc doanh còn gì đó, nhưng bí thư để ý đến họ, với lão thư ký: “Mời ngài .”

Lão thư ký thấy phó cục trưởng tỉnh đang xoa thái dương, phó cục trưởng năm nay 40 tuổi thể lên vị trí xem như tồi.

Ông làm việc thực tế, mới 40 mà tóc bạc trắng một mảng, khiến khuôn mặt thêm vài phần uy nghiêm.

Phó cục trưởng : “Ba, ba đến đây?”

“Hôm nay nhà hấp rau củ nắm, con qua ăn ?”

Phó cục trưởng đang bận hội nghị cấp tỉnh, đó còn mấy buổi xã giao, nhiều hợp đồng cần bàn, : “Không … Hôm nào con đến thăm hai ông bà.”

Lão thư ký ngạc nhiên, : “Nè, hôm nay gian hàng ở hội nghị cấp tỉnh mua ít rau khô, rau khô nông thôn ngon nhất. Cho con hai túi, về nhà hầm thử xem.”

Phó cục trưởng , nhướng mày : “Mua ở trong hội nghị cấp tỉnh ạ?”

Lão thư ký : “Ừ, là nông sản phẩm do thôn ở tự làm , tự cung tự cấp a… Thời buổi vẫn là nỗ lực thì nhiều.” Nói xong, ông lấy từ trong túi tờ quảng cáo mà Bạch Thu .

Phó cục trưởng thấy, đó các loại rau khô, cách chế biến, còn vài hình vẽ nhỏ, trông mới mẻ. Ông , : “Ba, rau khô ạ.”

Lão thư ký đưa cho ông hai túi, phó cục trưởng chỉ thường xuyên khảo sát trong thành phố, mà còn công tác khắp cả nước, kiến thức vượt xa khác. Chưa đến gì khác, chỉ riêng tờ quảng cáo tầm thường. Các xưởng lớn còn làm cái , mà một xưởng trong thôn làm , nghĩ đến chuyện nổi giận.

Vừa mới phê bình một của xưởng quốc doanh kiêu ngạo. Đôi khi cấp giao đơn hàng cho họ, họ chê nhỏ còn từ chối. Xưởng trong thôn nỗ lực kinh doanh.

Trong lòng nhất thời cảm khái vạn phần.

Ba ông đến cũng gì khác, chỉ như trò chuyện bình thường, cũng hiểu ngụ ý ba ông cố ý đến đưa rau khô.

Trong lòng thả lỏng, : “Được ạ… Tối về liền hầm.”

Lão thư ký : “Được , làm phiền con nữa. Công việc tuy quan trọng, nhưng sức khỏe mới là vốn quý.”

Phó cục : “Con , ba.”

Lão thư ký , phó cục trưởng liền gọi bí thư đến : “Lấy danh sách tất cả các gian hàng đây.”

“Vâng.” Bí thư dứt khoát đáp.

Các lãnh đạo của xưởng sắt thép, xưởng công tắc của huyện hẹn ngoài một chuyến, lúc về mang theo gì. đều , họ trung tâm thương mại mua đồ.

Những thứ như đồng hồ, radio, cửa hàng bách hóa của tỉnh đều hàng mới nhất. Họ mua xong liền cho đưa về nơi ở. Khó khăn lắm mới ngoài một chuyến, thể về tay . vì buổi chiều lãnh đạo tuần tra, họ vội vàng mua sắm một ít đồ về.

Vừa về xung quanh bàn tán, xưởng gia công của thôn ngoài kéo khách, còn phát tờ đơn, bán ít.

Xưởng trưởng xưởng sắt thép Từ Thắng Lợi nhíu mày : “Thật sự chuyện ?” Ban đầu ông đồng ý cho trong thôn theo, làm hạ thấp hình ảnh của huyện, nhưng Cục trưởng Quách cứ nhất quyết bảo vệ họ.

Kết quả đúng như ông , họ đúng là điều, còn kéo mua hàng, coi đây là nơi nào, là chợ phiên ở đầu thôn nhà họ ?

Càng nghĩ càng thoải mái, ông dậy định .

Xưởng trưởng xưởng công tắc Tống Thanh là hiền lành, thấy Từ Thắng Lợi tức giận, : “Họ cũng là vì khai trương nên sốt ruột, thôi bỏ .”

Từ Thắng Lợi : “Chuyện ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của huyện chúng , hội nghị cấp tỉnh là nơi quan trọng thế nào, ở đây chơi trò gia đình ? Không , tìm Cục trưởng Quách ngay.” Ông là ngành công nghiệp quan trọng nhất của huyện, ở huyện họp cũng chỉ khách sáo với Bí thư Phùng và Bí thư Lý, khác thật sự từng sợ.

Từ Thắng Lợi là của xưởng quốc doanh, sự kiêu ngạo của xưởng quốc doanh.

Ông coi thường mấy thứ rau khô, lo trồng trọt cho , suốt ngày chỉ làm mấy thứ vô dụng ! Chỉ sợ huyện sẽ mở đường cho họ. Sau từ mọc mấy cái xưởng linh tinh gì đó ngang hàng với ông , nghĩ thôi khó chịu.

Từ Thắng Lợi độc đoán quen , lời khuyên.

Bên nhận chút tin tức, liền trực tiếp đến cửa phòng họp của lãnh đạo chờ.

Cục trưởng Quách , Từ Thắng Lợi liền thêm mắm dặm muối kể chuyện .

Cục trưởng Quách ở huyện cũng coi như một hai, nhưng đến tỉnh cũng cẩn thận nơi, đặc biệt là khi ở cùng lãnh đạo các huyện khác.

Cục trưởng Quách : “Vậy chúng cùng qua đó xem thử.” Ông thấy Hạ Trường Phong giống lỗ mãng, nhưng tố cáo. Ông cũng xem trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-54-khai-truong.html.]

Từ Thắng Lợi lập tức theo ông.

Lúc Cục trưởng Quách đến hội nghị cấp tỉnh, lúc phó cục tỉnh đang bài phát biểu quan trọng. Bọn họ đến đúng lúc kết thúc. Rất nhanh liền thấy xung quanh vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, đó phó cục tỉnh trong.

Lãnh đạo lớn như , xung quanh vây quanh ít nhân vật quan trọng của tỉnh, các đại biểu lớn, còn xưởng trưởng các xưởng quốc doanh, như Cục trưởng Quách của huyện và xưởng sắt thép của huyện cũng chỉ thể theo !

Lãnh đạo gặp mặt một quy tắc bất thành văn, ông dừng tiên ý nghĩa, đại diện cho sự coi trọng của tỉnh đối với sự phát triển của họ. Từ cửa chính , thấy mấy xưởng quốc doanh đặt ở vị trí bắt mắt nhất đều mang theo nụ chờ đợi.

Cũng phó cục tỉnh thấy , chuyện với xung quanh qua, khiến ít mặt ở đây tim đều treo lên. Trước đó mới mắng mấy của xưởng quốc doanh trong tỉnh là quá kiêu ngạo, nhưng cũng để tâm lắm.

đóng cửa mắng , mở cửa vẫn là một nhà, họ vẫn là bộ mặt của Đông Bắc.

Hoàn ngờ phó cục tỉnh thật sự vui, đó còn đang vui vẻ, nhanh đều nổi nữa.

Lãnh đạo tỉnh tiếp tục về phía , càng càng hẻo lánh. Lãnh đạo đầu, những khác vây quanh lãnh đạo cũng đều theo, nhưng là làm gì. Mỗi trong lòng cũng đang lẩm bẩm.

Ngược , Từ Thắng Lợi và Cục trưởng Quách của huyện theo , hướng về phía đó, : “Xong , đến xưởng gia công của huyện chứ, , để họ đến là gây chuyện.” Hắn tuy hạ thấp giọng .

xung quanh ngoài Cục trưởng Quách còn những khác, hỏi: “Sao ?”

Cục trưởng Quách : “Không gì.” Nụ của ông chút gượng gạo, trong lòng cũng chút bất an.

Từ Thắng Lợi và Cục trưởng Quách chức vụ ngang , để xưởng thực phẩm đến là do Cục trưởng Quách hết lòng bảo vệ, mấy xưởng lớn trong huyện đều . Nếu chuyện gây rắc rối, e rằng vị trí cục trưởng cũng vững, lúc mấy quan viên xung quanh đều vẻ hứng thú, : “Chỉ là một xưởng phơi rau khô trong thôn, cố chen làm xưởng, chắc là chọc giận lãnh đạo .”

Từ Thắng Lợi tuy chỉ một câu, nhưng xung quanh đều là tinh ranh, tự nhiên thể từ một câu ngắn ngủi rút lượng thông tin khổng lồ, đó hít một khí lạnh.

Cục trưởng Quách lập tức nhíu mày: “Từ Thắng Lợi!” Phía đều là lãnh đạo, ông hạ thấp giọng, nhưng trong giọng bất mãn.

Cục trưởng Quách tự nhiên hiểu Từ Thắng Lợi sợ, lạnh nhưng ông còn .

Từ Thắng Lợi gọi cả tên lẫn họ vô cùng vui, : “Cục trưởng Quách, là ông lấy đại cục làm trọng a.”

Các lãnh đạo xung quanh, vẻ mặt khác , xem vấn đề nhân sự trong huyện nghiêm trọng, ồn ào cả bên ngoài. Xưởng trưởng xưởng quốc doanh chỉ trích lãnh đạo chủ quản , đây là “tạo phản”.

Cục trưởng Quách tức đến run , khá lắm Từ Thắng Lợi, chẳng là bất mãn vì để xưởng thực phẩm , lòng hẹp hòi đến mức làm trò mặt khiến ông mất mặt.

Hội nghị cấp tỉnh hàng năm đúng là cho xưởng thực phẩm , hơn nữa chỉ là một gian hàng nhỏ cũng ảnh hưởng gì. Vậy mà họ cũng dung thứ, lúc tức chịu nổi, nhưng vẫn giữ một phần tỉnh táo, hít sâu hai thể để khác chê . Về tính sổ .

Ngay lúc , lãnh đạo phía quả nhiên dừng gian hàng rau khô Trần Gia Loan.

Mọi mặt đều ngơ ngác , gian hàng rau khô bình thường gì đặc biệt.

Cục trưởng Quách chức vụ thấp ở phía , chẳng mấy chốc lãnh đạo tỉnh gọi ông qua.

Từ Thắng Lợi mặt mang theo vẻ vui sướng khi gặp họa thể che giấu, tuy rau khô thể gặp chuyện, nhưng ông là xưởng sắt thép quốc doanh cũng liên lụy gì đến ông , nhưng Cục trưởng Quách thì khác, lãnh đạo trực thuộc chịu trách nhiệm, trở mặt, ngược chút mong họ gặp xui xẻo.

Bên gian hàng của huyện, lác đác vài đến, đột nhiên một đám đông hùng hậu như kéo đến, mặt đều là chuyện gì, đến nhiều lãnh đạo như giống chuyện , như Trần Thông nửa chút tê dại.

Phùng Thủ Nghĩa bình thường ở trong thôn còn , ông trong thôn cử ông là để ông trấn giữ, nhưng lúc há miệng câu nào, tay giấu trong tay áo đều đang run rẩy.

Ở đây cũng chỉ Hạ Trường Phong và Bạch Thu là bình tĩnh, hai họ ở phía . Để mất mặt lãnh đạo. Lần thật sự đại diện cho thể diện của huyện họ.

Bạch Thu thấy phó cục tỉnh lập tức nhớ đến ông lão buổi chiều, tuy khí chất ông hung hiểm hơn, nhưng ngũ quan đường nét vẫn vài phần tương tự. Gia tộc Bạch Thu từng mấy họa sĩ danh tiếng, từ nhỏ xem nhiều nên một bộ phương pháp phân loại cốt tướng và hình dáng của riêng , lúc trong lòng yên tâm.

Đối mặt với sự soi xét của nhiều như và các loại ánh mắt, chút tố chất tâm lý thật sự .

Chẳng mấy chốc thấy Cục trưởng Quách của huyện cũng đến.

Từ Thắng Lợi cũng như kẹo mạch nha bám theo bên cạnh Cục trưởng Quách.

Bạch Thu đầu mở miệng : “Thưa các lãnh đạo, đây là rau khô Trần Gia Loan của chúng . Đều là rau non nhất trong thôn phơi khô, khẩu vị giòn sảng.”

Người bình thường gặp lãnh đạo sẽ căng thẳng, nhưng tự nhiên giới thiệu.

Từ Thắng Lợi ở bên cạnh suýt nữa bật , cục trưởng ở đây, chẳng lẽ là đến mua rau khô của họ . Thật là ý tứ.

Phó cục tỉnh ngờ thanh niên sợ ông , còn quảng bá sản phẩm, thú vị. Lúc uy áp chợt giảm bớt, : “Vậy thì, mỗi loại một túi !”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tất cả mặt đều ngây .

Chút khinh miệt khóe miệng Từ Thắng Lợi nháy mắt cứng đờ.

Bạch Thu : “Được ạ.”

Nói xong, nhanh nhẹn bắt đầu đóng gói: “Nấm và cà tím là hai đồng một cân, chúng đóng gói nửa cân là đủ ăn một thời gian. Còn đều là một đồng rưỡi một cân, đậu đũa khô, khoai tây lát, củ cải sợi, dưa leo lát và rau dại khô, cộng tổng cộng là năm đồng bảy hào rưỡi.” Nói là chỉ bảy loại, nhưng gói thành một túi lớn, đủ để thấy phần lượng thật.

Hạ Trường Phong lập tức tìm một cái túi gói .

Phó cục tỉnh lập tức từ trong túi móc tờ năm đồng tiền lớn, còn một ít tiền hào.

Hạ Trường Phong : “Thu của ngài năm đồng là , mua sáu túi tặng một túi.”

Người xung quanh bàn tán: “Cũng thực tế.”

“Cái nếu ở cửa hàng ít nhất cũng mười mấy đồng.”

Hạ Trường Phong lập tức tiếp lời: “Thôn chúng là thôn tiên tiến, rau khô của chúng thể nhất, nhưng cũng là một trong những loại nhất. Lần tham gia hội nghị cấp tỉnh, cũng là để thấy, huyện chúng một thôn tên là Trần Gia Loan.”

Phó cục tỉnh : “Tự tin như ?”

Hạ Trường Phong : “ .”

Cục trưởng Quách thật sự Từ Thắng Lợi dọa, tưởng là gây chuyện thật. Bây giờ giọng điệu của lãnh đạo, lau mồ hôi lòng bàn tay, : “Thưa lãnh đạo, ngài đó thôi! Thôn Trần Gia Loan là thôn sản xuất lương thực lớn của huyện chúng . Còn từng cờ thưởng vì dũng cảm làm việc nghĩa. Chính là hai vị mặt ngài đây - Hạ Trường Phong và Bạch Thu.”

Phó cục tỉnh , lập tức bắt tay với họ: “Nơi , thanh niên .”

Hạ Trường Phong : “Không dám nhận, là việc chúng nên làm.”

Cục trưởng Quách của huyện tiếp tục : “Trong thôn nghèo, năm 72 mới điện, là trong thôn tự cung tự cấp, tiền đề làm chậm trễ nhiệm vụ trồng lương thực, tổ chức một thanh niên trí thức làm xưởng rau khô.”

Phó cục tỉnh , với những xung quanh: “Rất , đáng để học tập.”

Những xung quanh vội : “Không hổ là thôn tiên tiến, tư tưởng tiến bộ.”

“Nếu thôn nào cũng thể giống như Trần Gia Loan, cuộc sống của dân chúng cũng thể hơn.”

“Cho nên , câu ‘trời đất rộng lớn, đất dụng võ nhiều’ thật sự lý, thể giống như một đồng chí của chúng , như rồng leo, làm như mèo mửa, chỉ ở những vị trí quan trọng mới thể làm nên sự nghiệp. Tôi đề nghị tất cả đều nên học tập thôn của họ.”

“Chỉ vì điều , cũng xin một phần mỗi loại, coi như ủng hộ đồng hương khởi nghiệp.”

Những xung quanh cũng hùa theo.

Phó cục tỉnh mặt với Cục trưởng Quách của huyện: “Về một bản báo cáo trình lên.”

“Vâng.” Cục trưởng Quách lộ vẻ vui mừng.

Ngay lúc , thấy tiếng “tách” một cái, đèn flash lóe lên, cần cũng của báo xã theo.

Phó cục tỉnh nhanh rời , tiếp tục xem các ngành công nghiệp khác.

Sắc mặt Từ Thắng Lợi tái mét như gan heo, vẻ đắc ý tiểu nhân đó biến mất. Mấy vị lãnh đạo ông chuyện lúc nãy nhẹ nhàng vỗ vai Cục trưởng Quách, nhiều, nhưng ý tứ rõ ràng. Loại ở những dịp quan trọng lấy đại cục làm trọng, chỉ lo bài trừ khác, thích hợp với vị trí quan trọng như xưởng trưởng xưởng quốc doanh.

Cục trưởng Quách thèm Từ Thắng Lợi, trực tiếp qua mặt ông , điều khiến Từ Thắng Lợi tay chân lạnh toát, Cục trưởng Quách định về xử lý .

Cục trưởng Quách và Từ Thắng Lợi tuy cùng cấp nhưng bên giảm bên tăng, Cục trưởng Quách lộ mặt lãnh đạo quan trọng của tỉnh, về còn thể tha cho ông ?

Từ Thắng Lợi ngây , ông cũng lãnh đạo cấp tỉnh đường đường, thể nâng đỡ cho cái xưởng nhỏ vô danh Trần Gia Loan !

Các lãnh đạo , rau khô của Bạch Thu và Hạ Trường Phong liền chào đón nồng nhiệt, một vị khách : “Cho hai túi đậu đũa khô, đúng đậu que khô Đông Bắc ?”

Hạ Trường Phong : “Lần mang đến.”

Bạch Thu cũng ở bên cạnh nhận tiền, đưa hàng, bốn năm chục túi bày bàn đủ bán.

Trần Thông và Phùng Thủ Nghĩa hai đợi lãnh đạo mới bắt đầu bận rộn, họ trải qua màn dọa , liền vô cùng khâm phục Bạch Thu và Hạ Trường Phong, mà đối thoại với lãnh đạo còn thể đối đáp trôi chảy, thật lợi hại.

Trước đó bốn xưởng trong huyện còn nhạo họ, kết quả rau khô Trần Gia Loan bán ngừng tay. Họ đều chút há hốc mồm, đây thật sự là cá chép hóa rồng.

Một buổi chiều, 300 cân họ mang theo đều bán hết, ngày đầu tiên bán một nửa, phần còn gửi ở nơi khác.

Đến mua phần lớn là lãnh đạo tỉnh khen ngợi họ, còn nhiều mua về làm đặc sản. Giá cả hợp lý, đóng gói cũng tươm tất.

Một ngày kết thúc, chiếc xe trở về nhà khách, của bốn xưởng quốc doanh đều hổ, ai lời nào.

Nhà khách do tỉnh sắp xếp, hai một phòng, Hạ Trường Phong và Bạch Thu một phòng, Trần Thông và lão Phùng một phòng.

Phòng trong nhà khách lớn, chỉ đặt hai chiếc giường. Chăn gấp thành khối đậu hũ.

Buổi tối nhà ăn cơm hộp cũng mất tiền, đãi ngộ như cũng trách trong huyện đều ngoài mở mang tầm mắt.

Bây giờ bốn đều chen chúc trong phòng của Hạ Trường Phong.

Trần Thông trong mắt đều là phấn khích: “Hôm nay gặp lãnh đạo tỉnh!” Hắn ở nhà xuất sắc nhất. Đến sở thanh niên trí thức cũng , thể làm tổ trưởng bất ngờ, ngờ còn thể đến huyện thành, giống như đang mơ.

Càng khiến khâm phục là Bạch Thu và Hạ Trường Phong, đối mặt với lãnh đạo mà hề sợ hãi. Hắn thì , suýt nữa tè quần.

Phùng Thủ Nghĩa càng quan tâm là bức ảnh của phóng viên hôm nay: “Không chụp , lên báo nhỉ.” Chỉ cần nghĩ đến thôi là thở nóng rực.

Hạ Trường Phong : “Chắc là thể.”

Phùng Thủ Nghĩa chút tiếc nuối, đáng tiếc thứ hai về , dù đăng báo cũng xem , cũng khá tò mò.” Dừng một chút : “ mà, hôm nay cũng thật hả giận, mấy cái xưởng quốc doanh đó coi thường chúng , kết quả thì , kẻ chê bằng .”

Hạ Trường Phong : “Ngày mai còn một ngày nữa.” Từ lúc họ cho đến bây giờ, mấy họ cũng ngủ giấc nào ngon.

Hai chuyện một lúc mới , đợi , Hạ Trường Phong dùng chốt cửa khóa trái từ bên trong. Sau đó ôm lấy Bạch Thu, nén cả ngày trời, lúc đó chỉ ôm .

Bạch Thu khóe miệng cong lên một nụ : “Thế , cần mệt mỏi như nữa.”

Hạ Trường Phong buông vòng tay, Bạch Thu, cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực, nên lời. Chỉ tiểu thanh niên trí thức nhà nhất. Hắn là thuộc loài sói, đối mặt với thích luôn khống chế thú tính của , nhưng đây là ở bên ngoài, cố gắng kìm nén . Nhìn Bạch Thu chút tủi .

Bạch Thu tai chút nóng lên, nhưng khó chịu như , lòng mềm nhũn. Cậu dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay , như một sự an ủi lời.

Ngày hôm , Hạ Trường Phong và 6 giờ sáng bắt đầu bố trí hội trường, phát hiện những đến mua rau khô của họ đều là tham gia đại hội , liền mở những túi lớn mười cân chia thành những túi nửa cân.

Bận rộn cả buổi sáng.

Hôm qua rau khô của họ nổi tiếng, qua một đêm, hôm nay sớm đến đây bắt chuyện, mua rau khô ít.

Chẳng mấy chốc, thấy Hạ Trường Phong chuyển đến một bình gas nhỏ và một bếp đơn, rau khô đều ngâm nở sẵn.

Xưởng công tắc bên cạnh nửa ngày hồn , đó còn nhạo mang đồ nghề đến tham gia, ngờ thật sự định nấu cơm ở đây?

Người cầm muỗng tự nhiên là Bạch Thu.

Rau khô khi ngâm nở, vắt bớt nước thừa, đó bắt đầu xào lớn lửa. Chẳng mấy chốc mùi thơm lan tỏa khắp hội trường.

Buổi sáng họ cung cấp cơm, nhiều đều tạm thời tìm một chỗ ăn một bữa. Cũng buổi sáng đói, đợi trưa ăn chung.

Hội trường lớn, những buổi sáng ăn cơm mũi đặc biệt nhạy, nhịn với khác: “Anh xem một lát, qua đó xem thử.” Buổi sáng ít , dù ngoài dạo cũng !

Theo mùi thơm liền đến gian hàng bên , thấy mặt bàn ở đây đặt một cái nồi, bên cạnh đặt bốn cái đĩa. Bên trong đều là rau khô làm xong, dưa leo lát xào, nộm rau khô, thịt kho khoai tây lát cho thêm một nắm đậu đũa khô, sôi ùng ục, chỉ ngửi mùi thôi chịu nổi.

Không ít ở các gian hàng xa tìm mùi hương mà đến, mấy xưởng xung quanh càng tra tấn.

Bạch Thu múc đặt trong đĩa.

Người xung quanh : “Thơm thật.”

Bạch Thu : “Rau khô của thôn chúng làm cách nào cũng ngon, các vị thể nếm thử.”

Những mặt ngờ còn chuyện như , từng kinh hỉ : “Vậy khách sáo .” Vừa bắt đầu dùng tăm xiên, ăn xong tăm vứt thùng rác, cũng chú trọng.

xiên một miếng khoai tây lát , khoai tây lát hầm cùng thịt mềm dai, hơn nữa ăn còn thể phân biệt rõ vị thịt, thua kém thịt chút nào, lúc nếu một bát cơm trắng hoặc một miếng bánh ngô thì .

Ở đây vây quanh nhiều , thể đến đây tham gia hội nghị cấp tỉnh đều là phận, thích ăn cũng ngại ăn mãi. Nói: “Cho một cân khoai tây lát.” Giống như các xưởng lớn của họ đãi ngộ , thỉnh thoảng thể ăn thịt hầm, chỉ thiếu chút khoai tây lát làm điểm nhấn, bây giờ thể ăn thỏa thích thì mua về ăn .

“Dưa leo lát giòn quá!”

“Cà tím khô xào mỡ cũng là tuyệt phẩm.”

“Củ cải sợi làm dưa muối ăn ngon thì ngon, ai thể cho nửa cái bánh màn thầu ăn kèm ?”

“Này, ông còn tưởng đây là quán cơm .”

“Đừng , tay nghề của họ mở quán cơm cũng c.h.ế.t đói !” Sau đó : “Mỗi loại chia cho một túi, đóng thành một phần. Tôi năm phần.”

“Anh mua nhiều làm gì?”

“Rau khô để lâu, thăm họ hàng tặng quà cũng hợp, đương nhiên thể chỉ tặng cái , còn kèm thêm thứ khác.”

“Ý kiến , cũng lấy năm phần.”

Bên rau khô bán vô cùng náo nhiệt, bốn xưởng lớn trong huyện xung quanh chút khó chịu, Bạch Thu bắc nồi lên bếp, bụng kêu ùng ục một tiếng để tỏ lòng tôn kính.

Loading...