Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 44: Dân Làng Hợp Sức Trừ Gian, Ác Giả Ác Báo

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:43:30
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Thu cùng Hạ Trường Phong ngoài, chủ yếu là thăm dò xem đối phương nắm bao nhiêu thóp của . Có hai việc mà Bạch Thu thể để khác : một là chuyện sửa đổi hồ sơ để xuống nông thôn cắm đội, hai là chuyện thích đàn ông.

Trần Tiểu Giang từ nơi khác trở về, vẫn điều tra kỹ càng đến mức đó, cũng dùng hai điểm chí mạng để uy hiếp. Hắn chỉ duy nhất một điều là Bạch Thu tự thư tố cáo, tống tù, khiến vì thế mà mất mạng.

Hắn cùng Bạch Thu đội trời chung.

Tuy nhiên, bức thư tố cáo của Bạch Thu chứng cứ vô cùng xác thực, điều nào là bịa đặt. Tuy là tố cáo nặc danh nhưng đối phương là tên tội phạm Trần Tiểu Mãn tội ác chồng chất. Vừa khi Bạch Thu chân tướng, còn quanh một vòng, cũng chẳng mấy cảm thấy đáng tiếc cho Trần Tiểu Mãn.

Tên Trần Tiểu Giang ở bên ngoài kiến thức rộng rãi, liền coi thường quê quán, thế mà dám lái xe nghênh ngang tới đây định xử lý . Hắn bắt Bạch Thu để dùng tư hình.

Hạ Trường Phong lúc gấp rút trở về, thấy tiểu thanh niên trí thức nhà chịu thiệt thòi, liền nổi giận quát: “Mày tránh xa em một chút.”

Trần Tiểu Giang khi phun một ngụm m.á.u tươi, c.ắ.n lưỡi, cơn đau buốt óc trong miệng khiến lệ khí trong lòng càng tăng cao.

Loại lưu manh như và Hạ Trường Phong cùng một đường.

Trước bắt nạt, chỉ phẫn nộ trong vô vọng, nhưng hiện tại khác. Hắn là tâm phúc của ông trùm buôn lậu, ở trong bang phái cũng là danh vọng, tự cho là cao hơn khác một bậc, coi trọng đám dân đen chân đất trong thôn . Kết quả mới đối mặt một cái đá bay, cả giận : “Mẹ nó, mày c.h.ế.t .” Hắn vốn dĩ điên, hiện tại bắt b.ắ.n bỏ, những còn dám chọc .

Bạch Thu vội vàng đến mặt Hạ Trường Phong hỏi: “Anh chứ?”

“Ừ.” Hạ Trường Phong huyện thành làm vài việc lớn. Đầu tiên là tìm hồ sơ vụ án của Trần Tiểu Mãn, xem chứng cứ liên quan gì đến Trần Tiểu Giang , đó tìm hiểu chuyện Trần Tiểu Giang bỏ trốn năm đó.

Đông Bắc là vùng đất địa linh nhân kiệt, đất đai phì nhiêu, là khu vực công nghiệp hóa thiện, ở trong nước mảng thật đúng là mấy nơi thể so sánh . Thế hệ sấm Quan Đông tới đây nhiều đếm xuể.

Điều kiện sinh hoạt ở phương Bắc hơn nơi khác một chút, dẫn đến việc dân ở đây luyến tiếc gia đình, so với vùng khác thì ít khi phiêu bạt hơn. Hơn nữa cưng chiều như , lý do gì bỏ đây mà một chạy trốn.

Lúc nhất định là xảy chuyện gì đó mà . Chuyện Trần Tiểu Giang bỏ trốn mười năm cũng rõ, liền đến đồn công an huyện để tra hồ sơ.

Cũng may nhờ giải cứu nạn nhân khỏi bọn buôn , huyện trao cờ thưởng "thấy việc nghĩa hăng hái làm", cái danh phận , mới thể bộ phận hồ sơ để lật xem.

Tìm kiếm hồi lâu, thật đúng là để tìm manh mối. Tên Trần Tiểu Giang cũng chẳng thứ lành gì, thậm chí còn ác liệt hơn cả Trần Tiểu Mãn. Lúc ngủ với một cô bé vị thành niên, tố cáo tội cưỡng bức. Trần Tiểu Giang lu loa lên là gài bẫy tống tiền. Cuối cùng hòa giải với cha cô bé, dùng chút tiền bịt miệng, ngoại trừ tạm giam mười ngày thì thế mà chẳng chịu khổ sở gì.

Án tích cũng chỉ ghi vài ba câu kết án. Thời điểm thả là tháng 9. Hạ Trường Phong trong thôn tháng 10 chạy đến nơi khác, đúng lúc vụ thu hoạch vụ thu. Mọi chỉ tưởng lười biếng trốn việc, , việc đồng áng chia cho khác, nên ít trong thôn oán trách.

Tháng đó nhất định xảy chuyện gì, khiến thể một bỏ trốn, nhưng manh mối đứt đoạn. Hạ Trường Phong thoáng qua địa chỉ của cô gái hại ghi trong hồ sơ, ghi nhớ địa điểm ngõ nhỏ gõ cửa hỏi thăm.

Vốn tưởng rằng chuyện mười năm chẳng còn ai , nhưng ngờ mới hỏi, hàng xóm láng giềng vẫn còn nhớ như in. Họ lúc vụ án ầm ĩ lắm, kết quả gia đình cô gái nhận tiền xong thì êm chuyện. Vốn dĩ tha cho Trần Tiểu Giang một mạng, ai ngờ những cảm kích, ngược còn ôm hận trong lòng. Thừa dịp đêm trăng sáng, trèo tường nhà, đ.á.n.h ngất cô gái dùng d.a.o rạch nát mặt cô .

Cô gái vốn dĩ gặp nạn, tên lưu manh trả thù tàn độc như , uất ức quá nên thắt cổ tự t.ử trong nhà.

Cha cô gái vốn nghĩ dù chuyện cũng , vãn hồi nữa, chi bằng đòi một khoản bồi thường, ngờ chính điều đó hại c.h.ế.t con gái . Hai ông bà cũng trở nên điên điên khùng khùng. Cậu ruột của cô gái đòi c.h.é.m Trần Tiểu Giang, nhưng vẫn tìm .

Hạ Trường Phong còn nhớ rõ khi kể đoạn chuyện cũ ghê tởm , hiện tại thấy Trần Tiểu Giang liền giận sôi máu.

Trần Tiểu Giang lồm cồm bò dậy từ đất. Tuy rằng mấy năm nay tay cũng dính máu, nhưng địa vị lên cao liền bắt đầu hưởng thụ, tất nhiên là so kém xa Hạ Trường Phong rắn chắc, giờ phút giận tức.

Hạ Trường Phong động sát khí với . Kẻ âm ngoan độc ác, nếu tống loại u ác tính tù, về e là ngày ngày nơm nớp lo sợ.

Trần Tiểu Giang chú ý tới sắc mặt biến hóa của Hạ Trường Phong, thấy cửa phòng mở . Vừa trong phòng đều tiếng kêu t.h.ả.m thiết của . Chu Lân : “Làm ?” Bên ngoài băng thiên tuyết địa lạnh thấu xương, ngoài chuyện bằng nhà.

Chu Lân Hạ Trường Phong, đôi mắt sáng lên. Cái thôn đúng là ngọa hổ tàng long a. Riêng phần khí độ cùng gan sáng suốt của so với bên ngoài đều kém cạnh. Giống như một thanh bảo kiếm mài giũa, tuy rằng còn khỏi vỏ, nhưng khí độ liền tầm thường.

Chu Lân : “Bên ngoài lạnh quá.”

Trần Tiểu Giang làm nhục Bạch Thu còn kịp thực hiện, chính ngược chỉnh cho nhẹ, Chu Lân lôi kéo túm trong phòng.

Hạ Trường Phong cùng Bạch Thu ở phía , với : “Đừng sợ!” Hắn sẽ để Bạch Thu rơi tình cảnh trả thù.

Vào phòng, Hạ Trường Phong cũng theo . Hạ Kiến Quốc thấy con trai về, trong lòng yên tâm ít.

Hạ Kiến Quốc : “Trần Tiểu Mãn là do cảnh sát bắt , Bạch Thu là thanh niên trí thức của thôn chúng . Tôi mặc kệ ở bên ngoài là cái thá gì, nhưng quốc quốc pháp, thôn thôn quy. Cậu đừng đem cái thói côn đồ bên ngoài về đây hù dọa .”

Trần Tiểu Giang Hạ Trường Phong đ.á.n.h cho một trận liền nghẹn một bụng tức, hiện tại thôn trưởng như , lạnh mặt : “Ông là quyết tâm bao che cho nó đúng ?” Hắn nheo mắt , ánh mắt mang theo mười phần nguy hiểm.

Người trong thôn Trần Tiểu Giang cũng thấy khó chịu. Từ lúc bước , lời trong lời ngoài của đều mang theo vẻ âm dương quái khí, còn hất đổ cái bàn, giống như một kẻ điên. Trần Tiểu Giang là xe nhỏ tới, hơn nữa con vốn dĩ cũng tà tính, mở miệng mắng thì bên cạnh kéo , lúc ai cũng làm chim đầu đàn.

Hạ Trường Phong : “Mày nếu phục, chúng ngoài so tài.” Đánh thì từng thua ai bao giờ.

Trần Tiểu Giang tức đến mức thở nổi. Hắn tới tuy rằng ít , nhưng trong túi giấu một khẩu s.ú.n.g buôn lậu, nếu điên lên cũng đảm bảo sẽ xảy chuyện gì.

Chu Lân ở bên cạnh thấy tay Trần Tiểu Giang cứ liên tục thò túi quần, lập tức tay ngăn cản, : “Ấy, gì từ từ , chuyện chừng hiểu lầm.”

“Hiểu lầm...” Trần Tiểu Giang Bạch Thu : “Tao , mày cũng mới đến ở chuồng bò bao lâu, rõ ràng những việc thế?”

Bạch Thu : “Muốn khác , trừ phi đừng làm.”

Trần Tiểu Giang bộ dáng thanh tú của Bạch Thu, liền nghĩ nếu bắt nhất định sẽ cực kỳ thú vị. Bạch Thu lớn lên quá hợp khẩu vị của . Mỗi một câu đều thể chọc điểm phẫn nộ của , khiến hận thể hung hăng quất một trận, đó cưỡng bức . Xem còn thể những lời cứng cỏi như nữa .

Hạ Trường Phong : “Kỳ thật mày mới là kẻ đầu têu. Nếu mày dung túng thói hư tật của nó, chừng nó hiện tại cũng sẽ c.h.ế.t. Lúc mày thư cho nó, bảo nó làm gì thì làm, thì nên đoán kết cục ngày hôm nay.”

Những điều đều trong thư nhận tội của Trần Tiểu Mãn lúc .

Trần Tiểu Giang lời , còn nhịn nữa, : “Không cần các mạnh miệng, chờ lát nữa của tao sẽ tới.” Hắn tới huyện thành bên tổng cộng ở ba ngày. Một là tới điều tra vụ án tố cáo, hai là đả thông quan hệ với đám lưu manh ở nông thôn. Mắt thấy sắp đến Tết , lưu manh cũng ăn cái Tết ngon lành, chỉ cần bỏ một chút tiền, đám liền nhất hô bá ứng. Việc thứ ba chính là chuyện làm ăn.

Những kẻ vốn dĩ đều là dân địa phương vô công rỗi nghề, ít văn hóa, còn mang theo cái tính liều mạng. Kéo đến đây đ.á.n.h một trận chạy, bắt cũng bắt . Đến lúc đó bắt Bạch Thu , càng là núi cao hoàng đế xa. cái tên Hạ Trường Phong quá đáng hận, lát nữa lúc xử lý , cần thiết phế bỏ một cánh tay của mới thể giải mối hận trong lòng.

Đang chuyện, liền bên ngoài ồn ào náo động, một đám kéo đến.

“Tới .”

“Người ở ?”

“Đại ca, chúng em chỉ đ.á.n.h đó.”

Ngay đó liền thấy bên ngoài ùa hơn 100 tên, kẻ cầm d.a.o phay, kẻ cầm gậy sắt, còn kẻ cầm thanh cời lò. Cao thấp mập ốm đều đủ, phỏng chừng là tập hợp từ các thôn bên ngoài cùng tiến .

Tuy rằng là một đám ô hợp, nhưng tụ một chỗ đông như trông khí thế cũng hung hãn.

Hiện tại lúc là mùa đông. Người dân các thôn lân cận nếu việc gì đều ở trong nhà tránh rét, bọn họ chỉ hơn 60 vây ở Ủy ban thôn, vẻ tứ cố vô .

Hóa ỷ đông h.i.ế.p yếu, thảo nào Trần Tiểu Giang sợ hãi gì cả.

Bạch Thu từ nhỏ sống ở môi trường đơn thuần, từng thấy qua quy mô đ.á.n.h dùng binh khí và đ.á.n.h hội đồng lớn như .

Những bà con đồng hương ngày thường đều chiếu cố nhiều, nếu vì mà xảy bất trắc gì, đối mặt với thế nào.

Bạch Thu kinh giận: “Các ... Đây là phạm pháp.”

“Ha ha ha ha.” Trần Tiểu Giang ác liệt một tiếng: “Phạm pháp cũng đợi bọn họ tìm tao hãy .” Cho dù hiện tại báo cảnh sát cũng kịp nữa .

Bên đông thế mạnh, cứ hai đ.á.n.h một vẫn còn dư sức. Hắn Bạch Thu, ánh mắt mang theo ác ý chút che giấu. Qua hôm nay, tiểu thanh niên trí thức sẽ mặc cho làm gì thì làm.

Bạch Thu : “Có giỏi thì cứ nhắm , bắt nạt những thì tính là gì.”

Trần Tiểu Giang ỷ đông , từ khí thế đến quân đều áp đảo bọn họ nên ngược vội vàng tay. Những dù làm thế nào cũng thoát khỏi lòng bàn tay .

Hắn Bạch Thu : “Trừ phi mày làm trò mặt , quỳ xuống dập đầu cho tao một cái, tao sẽ suy xét xem nên tha cho bọn họ .”

Lời thốt , tất cả mặt đều nổi giận. Hạ Kiến Quốc quát: “Thằng ch.ó đẻ, lúc ông đây lính đ.á.n.h giặc, mày còn đang đái dầm ở , dám ở mặt ông đây mà vẻ đây .” Nhà ông thương Bạch Thu như con trai ruột, nếu Hạ Trường Phong cản , Lan Quế Anh hận thể đem tên Bạch Thu ghi hộ khẩu nhà .

Hạ Trường Phong lập tức chắn mặt Bạch Thu, lát nữa nếu đ.á.n.h thì thể che chở cho .

Vừa những đàn ông vợ ngăn cản, giờ ai nấy cũng đều đang tìm vũ khí tiện tay.

Mấy thằng nhãi ranh vắt mũi sạch, mới mười mấy hai mươi tuổi đầu mà dám thẳng lưng bố láo với các ông, đúng là điên !

Các hương từng : “Nói nhảm nhiều thế làm gì, đánh!”

“Không đ.á.n.h mày thì tao là cháu mày.”

“Ông đây 20 năm đ.á.n.h , hôm nay lúc ngứa tay.” Đều là nông dân quanh năm lao động chân tay, một câu ngông cuồng thì, đám ở đây thật đúng là để mấy tên côn đồ mắt.

Đàn ông Đông Bắc chú trọng nhất là khí phách, liều mạng giỏi đ.á.n.h , còn dám bắt tiểu thanh niên trí thức mà cả thôn yêu quý quỳ xuống tên cặn bã, thôi thấy thiếu đòn .

Đánh hội đồng chính là như , về khí thế tuyệt đối thể thua. Đám lưu manh ban đầu còn chiếm ưu thế, nhưng trong nháy mắt, nhóm dân làng chọc giận. Từng bộc phát sự phẫn nộ kinh về mặt khí thế, các hương như hổ rình mồi sang, đám côn đồ tép riu ở đây lập tức ngẩn . Những kẻ nhát gan chân bắt đầu run rẩy.

Đối phương nhiều lắm, nhưng những cánh tay cuồn cuộn cơ bắp còn to hơn cả đùi bọn , cái đ.á.n.h đ.ấ.m thế nào .

Trần Tiểu Giang mặc kệ những điều đó, thấy những c.h.ế.t đến nơi còn điều, liền hô: “Xông lên đ.á.n.h cho tao! Đánh thắng bọn họ, tao thưởng thêm cho mỗi đứa hai mươi đồng!”

Bị tiền kích thích, cũng ai xông lên , trong nháy mắt đám hai bên liền hỗn loạn. Hạ Kiến Quốc cũng vung ghế dựa xông lên.

Hạ Trường Phong càng nhanh tay lẹ mắt, khi một tên xông tới, liền lao thẳng về phía Trần Tiểu Giang mà đánh.

Trần Tiểu Giang nếm mùi đau khổ từ tay Hạ Trường Phong nên lúc đang đề phòng . Thấy Hạ Trường Phong bạo khởi, thuận thế né tránh. Hạ Trường Phong lập tức đuổi theo, chằm chằm mà đánh. Đệ Hạ Trường Phong còn đ.á.n.h tay , hiện tại cứ dồn hết lên mà đòi .

Bạch Thu sợ Hạ Trường Phong chịu thiệt, cũng chạy qua hỗ trợ.

Đám lưu manh còn chơi d.a.o và côn sắt, ngờ trong thôn quanh năm cắt cỏ heo, thu hoạch lương thực, ai nấy đều là tổ tông chơi dao, côn sắt càng cần . Những kẻ đó xông lên, nhất thời đề phòng tước mất vũ khí, đó nhanh chóng đ.á.n.h ngã xuống đất.

Nắm đ.ấ.m to như bao cát cũng để đùa, nện vững chắc , phát tiếng vang làm ê răng cùng từng trận kêu t.h.ả.m thiết.

“A...”

“Đừng đ.á.n.h nữa.”

“Ái ui, ai dẫm lên tay tao.”

Căn phòng lớn, chen chúc xô đẩy, đám côn đồ dễ dàng đẩy ngã xuống đất hứng chịu một trận đòn hội đồng, đ.á.n.h cho bọn kêu cha gọi .

Hương ở đây chỉ nam mà còn nữ. Các nữ đồng chí cũng mạnh mẽ, mấy tên lưu manh khôn lỏi nghĩ rằng đ.á.n.h đàn ông to con, chạy loạn đến mặt phụ nữ định giở trò, kết quả cào cho nát mặt.

“Mày con nó còn dám động , bà chặt đứt cái móng vuốt ch.ó của mày.”

Ở Đông Bắc, phụ nữ chỉ gánh nửa bầu trời, một khi tay thì đến đàn ông trong nhà cũng sợ, mấy tên dám đây múa may, thật là chán sống .

Đánh một hồi, đám phụ nữ cũng phát hiện bọn ai nấy yếu như gà rù, động tay chân một chút là gào.

Trần Tiểu Giang cũng ngờ tổ chức nhiều như , kết quả tới đây làm đối phương xử lý tơi tả.

Hắn lăn lộn trong nghề cũng học vài chiêu, nhưng vẫn đ.á.n.h Hạ Trường Phong đang cơn thịnh nộ. Vừa đ.á.n.h trốn, chỉ cảm thấy cả đời mặt mũi đều ném sạch, nảy sinh ác độc, rút khẩu s.ú.n.g b.ắ.n một phát lên trần nhà.

"Đoàng" một tiếng vang dội. Ủy ban thôn đang hỗn chiến lập tức im bặt. Sau đó Trần Tiểu Giang chĩa họng s.ú.n.g Hạ Trường Phong: “Lại đây ông b.ắ.n c.h.ế.t mày!”

Bạch Thu thấy sắc mặt liền biến đổi: “Anh đừng xúc động.”

Trần Tiểu Giang di chuyển họng s.ú.n.g từ Hạ Trường Phong sang Bạch Thu: “Mày... theo tao.”

Súng đúng là thứ , khẩu vẫn luôn mang theo bên .

Hạ Trường Phong cuống lên: “Mày làm gì thế?”

Trần Tiểu Giang còn Hạ Trường Phong đ.á.n.h cho chạy trốn khắp nơi, giờ bảo bối trong tay, tức khắc đắc ý, : “Câm mồm, nếu tao b.ắ.n c.h.ế.t nó.” Sau đó một tay túm lấy Bạch Thu, thấy giãy giụa, liền ghé sát tai giọng bệnh hoạn: “Mày xem nếu mày cứ luôn ngoan ngoãn như thì bao.”

Nghe Bạch Thu nổi da gà khắp , kìm cảm giác ghê tởm.

Trần Tiểu Giang áp giải Bạch Thu xe, đến lúc đó xe chạy thì trời cao hoàng đế xa, thôn làng còn quản nữa. Trong thôn cũng thể báo lên , nhưng chỉ cần rời khỏi đây, mà tìm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-44-dan-lang-hop-suc-tru-gian-ac-gia-ac-bao.html.]

Trần Tiểu Giang vốn tưởng rằng đơn giản là thể làm Bạch Thu sợ hãi, ngờ giữa chừng xảy nhiều trắc trở như . Bất quá hiện tại chẳng đang ở trong tay , tới gần chút nữa đều thể ngửi mùi hương mê .

Trần Tiểu Giang đẩy khỏi phòng, nhưng khi thấy tình hình bên ngoài thì trợn tròn mắt. Đột nhiên Hạ Trường Phong từ phía đ.á.n.h lén, khẩu s.ú.n.g của trong nháy mắt văng khỏi tay.

Bạch Thu nhanh chóng quyết đoán tung một cú đ.á.n.h yết hầu . Hạ Trường Phong rõ ràng từng phối hợp với Bạch Thu, nhưng giờ phút cực kỳ ăn ý. Ngay khi phát tiếng kêu đau đớn, hai bẻ quặt tay lưng, ấn chặt xuống đất.

Đám đàn em và Chu Lân vội vàng chạy , liền thấy bên ngoài cảnh sát bao vây, bọn họ chậm rãi giơ tay lên, ôm đầu xổm sang một bên.

Người đầu đúng là Lý bí thư bên cạnh Phùng thư ký, giờ phút hô lớn: “Bắt hết cho .”

Lần chỉ đám lưu manh trong phòng, ngay cả trong thôn cũng phản ứng bất ngờ làm cho sững sờ.

Người trong thôn đang lo lắng Tiểu Bạch tên điên bắt , chạy liền phát hiện một đám cảnh sát đang ở cổng thôn.

Mười mấy đồng chí công an cũng ngờ bên đang xảy hỗn chiến, bên trong hơn một trăm tên lưu manh, quả thực chính là dâng tận miệng, bắt mà chẳng tốn chút công phu, liền : “Đều giải hết.”

Hạ Trường Phong : “Ba, ba sắp xếp mấy cái máy kéo .”

Hạ Kiến Quốc lập tức hiểu ý, sang thôn Đại Ngưu bên cạnh mượn máy kéo. Tổng cộng ba chiếc máy kéo tới, chở chật ních .

Lý bí thư với Hạ Kiến Quốc: “Phiền toái thôn trưởng, Trường Phong và Tiểu Bạch theo chúng một chuyến.” Ông nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Hạ Kiến Quốc, tuy rằng gì, nhưng thái độ đó làm ông cảm thấy an tâm.

Hạ Kiến Quốc sắp xếp các cán bộ thôn còn , xem xét xem ai thương trong vụ ẩu đả .

Bốn cảnh sát áp giải Trần Tiểu Giang, Chu Lân cùng đám đàn em tín. Lý bí thư cùng Hạ Kiến Quốc và hai chung một xe.

Hạ Kiến Quốc cùng Bạch Thu đều xảy chuyện gì. Hạ Kiến Quốc là tính nóng nảy, dẫn đầu hỏi: “Chuyện ?”

Hạ Trường Phong : “Con một chuyến lên huyện thành.”

Hạ Trường Phong là quen của đồn công an, phá vụ án buôn lập công lớn, sở trưởng thiện cảm với . Lần án buôn lậu, nghi phạm là Trần Tiểu Giang, Hạ Trường Phong kể vụ án cưỡng bức mười năm điều tra , đồn công an lập tức coi trọng.

Đối với những kẻ nhân cách phản xã hội như thế , đồn công an đều sẽ đặc biệt chú ý, sợ nhân thủ đủ nên lập tức báo cáo lên xin .

Nếu làm thì đây chính là vụ án buôn lậu đầu tiên của huyện, tin tức nhanh đến tai Phùng thư ký. Nghe vụ án là do Hạ Trường Phong báo, ông lập tức quan tâm.

Người thể khiến Phùng thư ký nhớ mặt nhiều, Hạ Trường Phong và Bạch Thu tuyệt đối tên trong danh sách. Trước đó hai giúp họ giải quyết vụ án buôn , cùng Lưu công một chuyến Trần Gia Loan tìm trẻ lạc, nên họ quen thuộc, cố ý cử Lý bí thư theo hỗ trợ.

Hạ Trường Phong tin tưởng Bạch Thu, nhưng còn tìm chứng cứ buôn lậu của , ngoài ý phát hiện thêm vụ tụ tập đ.á.n.h vũ khí . Hiện giờ đang trong đợt quét sạch cái ác, những kẻ một tên cũng chạy thoát, hơn nữa Trần Tiểu Giang còn tàng trữ súng, cầm s.ú.n.g là phạm pháp, chỉ riêng hai tội cũng đủ để kết án nặng.

Hạ Kiến Quốc hôm nay nghẹn một bụng tức, thấy lời , cục tức trong lòng mới tan , : “Vậy là !”

Ba xe máy kéo chở đầy lưu manh. Khi đưa đến đồn công an huyện, đều sững sờ, chuyến thu hoạch quá lớn.

Nhìn kỹ thì càng vui mừng, là những kẻ trộm gà trộm ch.ó tiếng trong vùng, ngày thường bắt cũng chắc tóm đầy đủ như , giờ thì một mẻ lưới bắt gọn.

Lập tức tìm kiếm chi viện, chia bọn chúng từng nhóm để thẩm vấn.

Đoàn mênh m.ô.n.g cuồn cuộn, trong huyện cũng coi đây là tin tức lớn, đồn công an một bắt hơn một trăm kẻ . Người dân lân cận đều đổ xem, tránh khỏi chỉ trỏ bàn tán.

Trần Tiểu Giang đồn công an, sắc mặt xám ngoét, nghĩ mãi đối phương làm báo cảnh sát . Trong thôn và huyện thành cách xa , cho dù gọi điện thoại thì một chốc một lát cũng tới kịp, bọn họ thể canh thời gian chuẩn như .

Chuyện cầm s.ú.n.g thì khó giải thích, nhưng nghĩ cũng b.ắ.n thương ai nên chắc sự việc còn đường xoay chuyển. Hắn là kẻ giảo hoạt, ở phòng thẩm vấn cái gì cũng , cực kỳ phối hợp.

Hạ Trường Phong an ủi cha và Bạch Thu chắc chắn sẽ . Đang chuyện, một viên cảnh sát trẻ quen mặt ở đồn công an : “Hạ Trường Phong, đây một chút.”

Hạ Trường Phong qua, Bạch Thu lo lắng kéo tay áo , Hạ Trường Phong trấn an vỗ vỗ mu bàn tay , đó theo.

Hắn tưởng cảnh sát thẩm vấn , ngờ tới cửa phòng thẩm vấn, viên cảnh sát : “Cái tên Chu Lân gặp , nếu thì cái gì cũng khai.” Hiện giờ bắt nhiều lưu manh như bọn họ đều bận rộn, đều cố gắng moi thêm chút tin tức hữu ích từ miệng bọn chúng. Nghe Chu Lân gặp Hạ Trường Phong nên cũng sắp xếp.

Hạ Trường Phong , Chu Lân thẳng vấn đề: “Người trẻ tuổi, quyết đoán.” Gặp mặt thế mà chút che giấu sự thưởng thức của . Hạ Trường Phong nhíu mày, bọn họ cùng một giuộc , trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì.

Chu Lân : “Tôi chứng cứ buôn lậu của , chúng hợp tác .” Hắn tủm tỉm .

Hạ Trường Phong : “Tại hợp tác với ?” Hắn và Trần Tiểu Giang cùng trở về, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, ở cùng một chỗ với thì thể . Hắn để Bạch Thu gặp nguy hiểm, nhất định tống bọn chúng tù.

Trong ánh mắt Chu Lân mang theo sự tán thưởng. Vừa hành động của Hạ Trường Phong đều lọt mắt , giỏi đ.á.n.h , dám gánh vác sự việc còn bình tĩnh hoảng loạn. Tuổi còn trẻ mà bản lĩnh như thật là hiếm thấy: “Thật sớm chướng mắt , cho dù , cũng tay.” vốn định từ từ mưu tính, ngờ sự tình đổi, đúng ý .

Hai thêm vài câu, Hạ Trường Phong mới hiểu Chu Lân giúp . Hai bọn họ đều là tâm phúc của ông trùm, nhưng Trần Tiểu Giang tàn nhẫn độc ác nên ông trùm coi trọng hơn, hiện giờ diệt trừ chẳng khác nào diệt trừ một kình địch. Hơn nữa đây là đầu tiên tới Đông Bắc, về cũng định tiếp tục tới nữa.

Chu Lân : “Cậu thể thử tin tưởng .” Sau đó một địa chỉ: “Để bày tỏ thành ý của , sẽ địa điểm cất giấu hàng buôn lậu , cứ suy nghĩ .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hạ Trường Phong : “Nếu tống tù, cũng sẽ theo cùng . Anh lo cho bản ?” Cái dụ hoặc quá lớn, nhưng thật cẩn thận, xác nhận xác nhận xem miếng mồi độc .

Chu Lân : “Cái cần lo lắng, lợi thế của , hơn nữa giống là kẻ liều mạng, cùng lắm thì rửa tay gác kiếm.” Dù diệt trừ mới là căn bản. Trần Tiểu Giang là một con ch.ó điên, dùng thì kỳ hiệu, nhưng một kẻ thù dai và nhỏ nhen như ở bên cạnh thì lúc nào cũng khó mà an .

Chu Lân đó một địa điểm.

Hạ Trường Phong ngoài liền giao địa chỉ cho cảnh sát.

Các cảnh sát lập tức lục soát, đó là một căn nhà trệt nhỏ mới thuê hôm qua. Từ bên trong lục soát 8000 chiếc đồng hồ, còn đài radio, băng từ!

Đồng hồ đều là loại La Mã nhập khẩu, bán ngoài ít nhất 300 đồng một chiếc. Loại đồng hồ thị trường đang khan hiếm, đồng hồ chính là một trong những món đồ lớn cần thiết khi kết hôn, nhưng ai cũng phiếu, cho nên ở chợ đen thứ hoan nghênh nhất. Thậm chí giá bán còn đắt hơn trong cửa hàng.

Đây quả là một vụ thu hoạch khổng lồ.

Cấp từng xử lý vụ án lớn như , lập tức báo cáo cho Phùng thư ký. Phùng thư ký vội gác công việc chạy tới, tính toán giá trị xong cũng chấn động. Chỉ riêng đồng hồ giá trị lên tới 240 vạn, còn tính các loại băng từ, radio khác, bằng cả nửa năm GDP của huyện chứ chẳng chơi.

Chu Lân lật lọng c.ắ.n ngược Trần Tiểu Giang, hơn nữa còn tích cực tố giác, cung cấp chứng cứ then chốt quan trọng, nên khoan hồng xử lý.

Trần Tiểu Giang vốn tưởng rằng tội lớn nhất của chỉ là tàng trữ súng, nhưng b.ắ.n thương nên sự việc còn đường cứu vãn. vạn ngờ tới, Chu Lân "nội chiến" khai , gán cho tội buôn lậu hàng hóa trị giá gần 300 vạn. Bên đám lưu manh cũng đều khai , là Trần Tiểu Giang bỏ tiền thuê bọn chúng trả thù riêng. Đây là vụ án điển hình và ác liệt nhất trong huyện.

Nhiều tội danh cộng , bằng chứng như núi, cho dù mở miệng cũng cách nào chối cãi.

Mức độ ác liệt của sự việc vượt xa tưởng tượng của , hơn nữa mười năm còn trả thù tố cáo, bức t.ử nạn nhân, tuy rằng chuyện đó kết án, nhưng mức độ nguy hiểm phản xã hội của quá cao. Đặc sự đặc bạn (việc đặc biệt xử lý đặc biệt), ngay trong ngày phê chuẩn thông báo t.ử hình.

Trần Tiểu Giang là kẻ điên, tất cả đều cho rằng sẽ sợ hãi, lúc đ.á.n.h còn tư thế liều mạng, nhưng khi cái c.h.ế.t cận kề, thể cũng run rẩy. Nghe Chu Lân đổ hết tội lên đầu , tức giận lao lên g.i.ế.c , may mắn là hai tay đều còng ghế nên thực hiện .

lúc cảnh sát , với bên cạnh: “Tôi cứ tưởng tên xương cốt cứng rắn lắm. Nghe tin ba ngày thi hành án t.ử hình, liền mềm nhũn như bãi bùn.”

Lời lúc bọn họ .

Hạ Kiến Quốc hừ một tiếng, loại sâu mọt c.h.ế.t thì đều nhờ, ông cũng thể yên tâm.

Chu Lân với cảnh sát: “Tôi thể thăm ?” Đánh rắn dập đầu luôn là việc thích làm nhất.

Cảnh sát : “Có thể, nhưng mặt ở đó.” Trần Tiểu Giang là tội phạm quan trọng, thể để xảy chút sơ suất nào. Hai vốn dĩ là cùng một phe, sợ hai thông đồng làm chuyện .

Chu Lân : “Được.” Hắn chẳng ngại chút nào, đó theo cảnh sát phòng thẩm vấn. Vào liền xuống ghế, mang theo dáng vẻ của kẻ chiến thắng.

Hắn thưởng thức vẻ mặt hối hận của Trần Tiểu Giang, trong miệng còn phát tiếng chậc chậc.

Trần Tiểu Giang sắp t.ử hình, chỉ cần nghĩ đến thôi là cả run rẩy. Thấy bộ dạng của Chu Lân, trừng mắt tròn xoe giận dữ hét: “Chu Lân, mày phản bội tao.” Từng câu từng chữ hận thể nghiền xương thành tro.

Chu Lân : “Cái vị trí bên ai mà chẳng .”

Ngực Trần Tiểu Giang phập phồng dữ dội. Nếu vụ , hiện tại là phó lãnh đạo đường dây buôn lậu, đó là quyền lực lớn nhất mà thể chạm tới. Đáng tiếc còn ấm chỗ kẻ mặt hại c.h.ế.t.

Chu Lân thấy c.h.ế.t, : “Mày quá tự phụ, kết cục là sớm muộn thôi. Không ngờ tới đúng , trong cái thôn cao nhân.” Hắn vốn định tự tay xử lý , nhưng còn kịp tay, Trần Tiểu Giang tự tìm đường c.h.ế.t.

Lô hàng bọn họ ngàn dặm xa xôi vận chuyển tới đây định tẩu tán, trở thành cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t .

Trần Tiểu Giang thật sự hối hận. Lúc rời khỏi thôn, Hạ Trường Phong vẫn chỉ là một đứa trẻ, coi trong thôn gì. Hiện tại giáng một đòn chí mạng, đến lúc sống c.h.ế.t mắt mới bắt đầu hối hận. Hắn cứ tưởng đủ mạnh mẽ . Lúc chật vật, hiện tại thể đường đường chính chính trở về, tự hại c.h.ế.t chính .

Chu Lân bộ dạng hối hận của , trong lòng thống khoái miễn bàn. Loại ch.ó điên như cũng ngày hôm nay. Hắn dậy định , đột nhiên nhớ điều gì đó: “À, đúng , quên với mày. Đệ mày thật sửa án. Từ t.ử hình đổi thành tù chung .” Hiện giờ chính sách thực hiện rà soát diện, đặc biệt là vấn đề lượng hình quá nặng nhắc đến trong cuộc họp cấp .

Tội tống tiền lớn nhất là một chuyện, nhưng tội làm nhục phụ nữ , là do đối phương tự nguyện, xét đến điểm nên sửa án thành chung . Tuy rằng tự do, tu sửa đường sắt, nhưng gì cũng giữ cái mạng nhỏ. Chu Lân : “Đệ mày chừng còn đang chờ mày thăm nó đấy. Đáng tiếc a, hiện tại hết hy vọng .”

Trần Tiểu Giang mở to hai mắt, ngờ sự thật là như . Đột nhiên : “Không đúng, lúc tao t.ử hình chính là mày...” Cho nên mới nhiệt huyết dâng lên não, xúc động chạy tới đây trả thù: “Là mày!!!” Giọng thê lương mang theo hận ý đặc sệt.

Chu Lân lạnh một cái, cũng chẳng thèm quan tâm đến loại sắp c.h.ế.t nữa.

Các cảnh sát trẻ trong phòng đều sững sờ. Cái gì gọi là g.i.ế.c tru tâm, lời chính là d.a.o găm, nhát nào cũng thấy máu.

Nghe xong lời , Trần Tiểu Giang như điên cuồng gào thét, . Hối hận và trào phúng chiếm cứ nội tâm . Sao tin cái tên mặt thú chứ. Hắn tới để cứu , ngược bản b.ắ.n bỏ .

Hắn c.h.ế.t , còn gì để trông cậy nữa. Xong , tất cả xong . Ban đầu vô cùng căm hận Bạch Thu và Hạ Trường Phong, hiện tại mới phát hiện, kẻ đ.â.m nhát d.a.o sâu nhất chính là vẫn luôn tin tưởng. Bị bên cạnh phản bội, nỗi đau còn mang theo sự sỉ nhục sâu sắc. Hối hận cùng thống khổ trong nháy mắt khiến run rẩy ngừng.

Vụ việc quá mức ác liệt, báo chí thành phố đều tới làm phỏng vấn riêng.

Bạch Thu, Hạ Trường Phong và Hạ Kiến Quốc tài xế của Phùng thư ký đưa về, khen ngợi họ cống hiến trong việc quét sạch cái ác.

Trên xe ba thật lâu thể bình tĩnh . Hạ Kiến Quốc : “Chờ ăn Tết xong, vẫn nắm chắc các lớp giáo d.ụ.c tư tưởng.” Con thể đường tà đạo a. Cứ hai Trần Tiểu Giang và Trần Tiểu Mãn mà xem, bọn họ sai đường hại bao nhiêu . May mắn là bắt và thi hành án.

“Vâng.” Hạ Trường Phong . Từ khi tin Trần Tiểu Giang t.ử hình, kìm niềm vui sướng. Tống tên tù, từ nay bao giờ lo uy h.i.ế.p tiểu thanh niên trí thức nhà nữa.

Xe ô tô con chạy nhanh, đến hai tiếng về tới thôn. Hạ Kiến Quốc về nhà, còn Bạch Thu cùng Hạ Trường Phong trở khu chuồng heo. Về đến sân mới rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm một .

Vào trong phòng, Bạch Thu hỏi: “Anh thương ?” Hôm nay Hạ Trường Phong đ.á.n.h dũng mãnh.

Hạ Trường Phong : “Không thương!” Hắn dừng một chút : “Tiểu Bạch, sẽ bảo vệ em thật .” Khi chuyện, trong mắt ánh lên tia sáng kiên định.

Bạch Thu "ừ" một tiếng.

Hạ Trường Phong : “Mệt quá, với một lát .” Hắn từ hôm qua bận rộn đến giờ chợp mắt chút nào, giải quyết xong cái đại họa hại rốt cuộc cũng thể ngủ ngon.

Bạch Thu gật đầu. Hạ Trường Phong ôm lấy tiểu thanh niên trí thức nhà , chẳng mấy chốc thở trở nên đều đều. Bạch Thu ngắm dáng vẻ khi ngủ của một lúc, đó nghĩ tới điều gì, trộm nép khuỷu tay , chút ngượng ngùng. Có thể thấy ngủ thật sự quá say, nhịn liền hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên môi , đó nhanh chóng tách .

Cậu cũng dựa bên cạnh mà chìm giấc ngủ.

Ngày hôm Bạch Thu mở mắt , liền thấy Hạ Trường Phong mặc xong quần áo. Bạch Thu hỏi: “Mấy giờ ?”

“8 giờ.” Hạ Trường Phong : “Anh thôn một chuyến.” Hôm qua về quá muộn, hôm nay trấn an bà con nông dân một chút. Bao nhiêu năm gặp chuyện lớn như , sợ họ kinh hách.

Bạch Thu : “Em cũng .” Nói xong liền rời giường.

Hạ Trường Phong liền bên cạnh chờ. Hai mặc quần áo chỉnh tề thôn.

Từ xa thấy trong thôn tụ tập một chỗ, đang c.h.é.m gió phần phật, kể lể hôm qua dũng thế nào, một chấp bốn .

Bọn họ thấy Hạ Trường Phong liền : “Tiểu thôn trưởng, chuyện thôn trưởng đều với chúng . Đại khoái nhân tâm a, chỉ riêng cái tin thôi cũng đủ để ăn thêm một cái bánh bột ngô.”

“Có ai thương ?” Bạch Thu hỏi.

“Không . Đối phó với mấy tên bụi đời đó mà còn thương thì mất mặt quá. Có điều vợ đ.á.n.h , về nhà còn lôi xử lý một trận.” Trần đại thúc bất đắc dĩ .

“Phụt...” Mọi xung quanh nhịn ồ lên.

Đang chuyện thì thấy Lưu Toàn Phúc chạy tới, hô lớn: “Tin đây... Huyện thưởng cho chúng một con heo béo.”

Các hương tức khắc kích động: “Ở , ở ?”

“Thế là sắp chia thịt heo .”

“Còn chuyện thế nữa cơ .”

“...”

Loading...