Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 43: Trả Thù

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:43:28
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Thu tới trạm y tế, trong phòng bệnh chỉ một Trương Hoa: “Anh ?”

Trương Hoa : “Anh còn làm, buổi sáng khi hỏi thăm bác sĩ thì bắt xe lên huyện .” Dừng một chút, ông với Bạch Thu: “Thật sự cảm ơn , chúng mười năm gặp mặt.” Đó là mười năm tươi nhất.

Bạch Thu : “Lần ông đừng dọa như nữa.”

“Biết .” Trương Hoa đó ủ rũ rệu rã, nhưng khi thấy trong lòng thì khôi phục sức sống mãnh liệt, liền đòi về chuồng bò cùng Bạch Thu.

“Hay là ông cứ nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa .” Thể trạng của ông vốn yếu, Bạch Thu tuy giận ông tính kế, nhưng vẫn sợ ông khỏi hẳn xuất viện, bệnh tình sẽ tái phát.

Trương Hoa : “Vậy thì cần .” Tinh thần ông hiện tại cực kỳ , càng cảm thấy năm thỏi vàng tiêu thật đáng giá, tính ông cẩn thận, năm đó ông giấu tiền chỉ mười thỏi , còn một ít tiền cổ, châu báu, bánh vàng, cùng những vật quý nhỏ đều cất riêng . những thứ đó giấu ở nơi tương đối khó tả, ngoài ông ai tìm .

Bạch Thu hỏi thăm vị bác sĩ trẻ đang trực ở trạm y tế, bác sĩ trẻ : “Ông thể xuất viện.” Đã đo nhiệt độ mấy đều bình thường.

Bạch Thu lúc mới cảm ơn , cùng Trương Hoa trở về chuồng bò.

Sau khi trở về, thầy Thạch và thầy Chu đều mang vẻ mặt mệt mỏi, vội vàng vây : “Thế nào , khá hơn chút nào ?”

Đừng bình thường trêu đùa , nhưng dù cũng sống chung một mái nhà nhiều năm như , đột nhiên hai hát tuồng , Trương Hoa đổ bệnh nhập viện, chuồng bò chỉ còn hai họ, trong lòng lập tức thấy thoải mái, nhớ đến những ngày xưa .

Thật bọn họ cũng xung đột lợi ích gì, cho dù là cãi cũng hơn là cô đơn thế . Tối qua cả đêm ngủ .

Sáng nay gặp , ngay cả thầy Chu cũng lời khó nào.

“Khỏi hẳn .” Sắc mặt Trương Hoa còn trở nên hồng hào hơn một chút, : “Lúc bệnh các ông đoán xem ? Vợ đến thăm … Ai u, xót c.h.ế.t , vẫn là vợ thương , ha ha ha ha.” Ông cứ vui vẻ một ở bên cạnh.

Vẻ mặt khoe khoang vô cùng rõ ràng.

Thầy Chu bây giờ tính tình như pháo, châm là nổ. Ông từng tuổi còn hiểu. Hôm qua lo lắng cho ông nửa ngày, kết quả ông dùng khổ nhục kế lừa đối tượng tới, sự lo lắng đó thật là thừa thãi, : “Hôm qua thế nào, tai họa để ngàn năm.”

Trương Hoa hì hì : “Tùy ông .” Sau đó liền về giường của ngây ngô.

Ánh mắt thầy Thạch chút ảm đạm: “Cũng khi nào chúng mới thể gặp nhà?”

Trương Hoa mặc kệ khác, lấy tấm ảnh trong túi ngắm nghía, cũng lão dê già đang nghĩ gì trong đầu.

Thầy Thạch và thầy Chu tuổi đều lớn hơn ông một chút, mà thấy ê cả răng. Đặc biệt là thầy Chu, dứt khoát lên giường đất lưng về phía ông mà hậm hực xuống, vì loại mà mất ngủ thật đáng.

Bạch Thu : “Các thầy cứ nghỉ ngơi cho khỏe , lát nữa con mang cơm đến cho.”

Nói xong cũng về nhà, việc đầu tiên là xem con heo trong chuồng, đó vợ chồng Đại Lưu cố tình bỏ đói cho gầy . Bây giờ Bạch Thu cho nó ăn đúng giờ đúng bữa, lập tức lớn phổng lên, con heo thấy Bạch Thu là chạy tới ủn ỉn đòi ăn.

Bạch Thu trộn cám heo, cho nồi nấu lên. Con heo vịn hàng rào lên kêu ủn ỉn.

Bây giờ con heo lớn , ăn cũng nhiều hơn , một bữa một chậu lớn, một ngày hai bữa. Bạch Thu tiếc cho ăn, nhưng cứ ăn như thì cám và thức ăn chăn nuôi đến nửa tháng là hết sạch.

Bạch Thu tính toán, qua mùa đông, đợi đến mùa xuân là thể cắt cỏ non, đào rau dại cho heo ăn, thể tiết kiệm ít lương thực. Bên chuồng heo tổng cộng hai gian, gian lớn nuôi heo, gian nhỏ chất đồ linh tinh, qua một thời gian nữa cũng dọn dẹp , ý của thôn trưởng, sang năm sẽ nuôi thêm một ít. Đến lúc đó làm phúc lợi cho đại đội, cũng thể chia thịt heo.

Bạch Thu đang lên kế hoạch thì thấy Hạ Trường Phong gọi: “Tiểu Bạch.”

Bạch Thu đầu thấy , khóe miệng nhịn cong lên một nụ : “Ca.” Cậu gọi là Tiểu thôn trưởng Trường Phong ca như , chỉ gọi một chữ , ngoài thấy gì, nhưng tai Hạ Trường Phong đều nóng bừng lên, lọt tai là sự triền miên khác lạ.

Hạ Trường Phong gần , gương mặt tuấn tràn đầy vẻ vui mừng: “Ừ.”

Bạch Thu : “Lát nữa chúng dọn dẹp sân một chút, đợi mùa xuân trồng mấy luống rau.” Chỗ của họ ở rìa làng, rau họ ăn bây giờ đều là lương thực dự trữ của nhà họ Hạ, giờ ở riêng, những vấn đề tự giải quyết.

Trong thôn bây giờ sống theo kiểu tập thể lớn, cho phép của riêng, nhưng Hạ Kiến Quốc quản quá nghiêm, nếu là nhà ăn thì đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

Hạ Trường Phong Bạch Thu: “Sao thể tháo vát như .” Trước khi họ đến, chuồng heo trông rách nát tả tơi. Bây giờ những thứ trong sân đều dọn dẹp , chuồng heo và trong nhà đều quét tước sạch sẽ. Vợ chồng Đại Lưu thấy Bạch Thu dọn dẹp xong cũng đỏ mắt, còn đến Ủy ban thôn gây sự, lấy nơi .

Chờ Bạch Thu thật sự dọn một mảnh vườn rau nhỏ trong sân, để thấy e là càng thêm ghen tị.

Bạch Thu : “Dọn dẹp một chút cũng tốn công, hơn nữa em ở cũng thoải mái!” Muốn ăn rau gì cũng tiện.

Bạch Thu xong liền cầm một cái chậu trong sân, rửa tay mới nhà. Đến gian ngoài lạnh. Kết quả tay Hạ Trường Phong nắm lấy ủ ấm.

Người Hạ Trường Phong như một cái lò sưởi, Bạch Thu một cái : “Trưa nay ăn gì?”

“Em làm gì ăn nấy.”

Bạch Thu qua, đồ ăn còn nhiều lắm, hai củ cải, một củ khoai tây và ba quả dưa muối. Nghĩ một lát : “Thịt bò hầm củ cải .” Bọn họ đó mua ít thịt bò ở chỗ Trương Vĩ bên xưởng chế biến thịt, hầm canh thì mấy miếng thịt lấy vị là .

Hạ Trường Phong : “Vậy làm gì.”

Bạch Thu cong cả mắt: “Anh ăn là .”

Trong lòng Hạ Trường Phong mềm nhũn, chỉ ôm tiểu thanh niên trí thức nhà lên hôn một cái, đáng yêu như chứ.

Hạ Trường Phong cũng là chịu yên, : “Vậy dọn dẹp nhà kho nhỏ.” Hắn khao khát ở bên Bạch Thu nhưng sợ hãi khi ở bên , ở cùng tiểu thanh niên trí thức nhà luôn một loại xúc động mãnh liệt mà xa lạ, sợ làm thương.

Lúc Hạ Trường Phong chút tự nhiên.

Bạch Thu nhịn một tiếng, bắt đầu nấu cơm. Cậu cắt một lạng thịt, tiên phi hành cho thơm, đó cho nước giếng ngọt mát hầm thịt bò, nấu cho mùi thơm của thịt bò tỏa . Cuối cùng mới cho củ cải , hấp cơm.

Gạo tẻ Đông Bắc là lúa một vụ, thời gian gieo trồng dài nên hương vị cũng thơm ngọt hơn, bình thường thích ăn cơm mà gặp cơm tẻ đều hận thể ăn thêm mấy miếng, bây giờ lương thực quý giá, ai cũng ăn.

Bạch Thu nấu nửa nồi cơm, hôm nay thể ăn món canh.

Thấy chỉ ăn món chút đơn điệu, bèn xào thêm một đĩa khoai tây sợi, làm món nộm ăn cho ngon miệng, thể ăn kèm.

Rất nhanh mùi cơm len lỏi theo mép nồi bay , chẳng mấy chốc cả căn phòng đều tràn ngập mùi thơm của lương thực.

Cho hết đồ ăn nồi, Bạch Thu rửa tay nhà, ngay cả ba , một chú trọng ăn uống, ngửi thấy mùi cũng chút yên, : “Hôm nay làm món gì ?” Bụng kêu ùng ục.

Bạch Thu : “Canh củ cải thịt bò, cơm gạo tẻ.”

“Thơm thật.” Ông .

“Con làm ít, lát nữa ba ăn nhiều một chút.”

Bạch Mạnh Cử từ trong phòng thể ngoài, Hạ Trường Phong đang bận rộn ở bên ngoài. Ông : “Ba giúp nó làm chút việc.” Mấy ngày tay chân ông đều nứt nẻ nghiêm trọng. Chảy mủ chảy nước đến giày tất cũng , khi dùng t.h.u.ố.c mỡ trị nứt nẻ đỡ hơn nhiều. Bệnh thấp khớp kinh niên Bạch Thu dán cao t.h.u.ố.c mỗi ngày một miếng, chỗ dán nóng mát dễ chịu.

Cơ thể khỏe hơn nhiều, khác đều đang làm việc, ông ở trong phòng cũng ngại.

Bạch Thu hiểu ba , chính là một học vấn gì về ngũ cốc, tứ chi quen lao động, hơn nữa bên ngoài trời lạnh, tuy vết nứt nẻ của ông đỡ nhưng bệnh khó chữa tận gốc, dễ tái phát, : “Ba, ba ở trong phòng radio , nếu tin tức gì thì cho con. Con giúp làm.”

Bạch Mạnh Cử : “Vậy các con vất vả quá?”

“Không vất vả.” So với việc đồng áng mệt nhọc thì chút việc nhỏ bây giờ giống như chơi .

Bạch Mạnh Cử thương con trai, : “Vậy con đội mũ , kẻo tai lạnh đến đỏ ửng.”

Bạch Thu ừ một tiếng, ngoài.

Hạ Trường Phong năng lực, lúc Bạch Thu ngoài, chuồng heo nhỏ dọn dẹp xong xuôi. Cũng cần làm gì.

Hạ Trường Phong : “Chúng dọn dẹp căn phòng , dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.”

Bạch Thu kỳ quái một cái, cũng đồng ý.

Hạ Trường Phong chút vui mừng vì hai cuối cùng cũng thành một đôi, cứ ở chung với ba cũng tiện, ngày thường mỗi đều việc bận, hôn một cái cũng đợi đến đêm khuya vắng lặng, lén lút cũng thú vị, nhưng dù cũng kế lâu dài.

Có một căn phòng bỏ dùng thì thật đáng tiếc.

Hạ Trường Phong tìm một cái giẻ lau bưng một chậu nước, với Bạch Thu: “Anh dọn dẹp một , em hãy .” Bên trong quanh năm dùng, bụi bặm dày như lớp nỉ.

“Vâng.”

Hạ Trường Phong định cùng Bạch Thu dọn qua đây, nên dọn dẹp cẩn thận. Lau qua một lượt. Chậu men lúc bưng vẫn là nước trong, nhưng lúc bưng nước biến thành màu đen, giẻ lau càng bẩn màu sắc ban đầu.

Bạch Thu theo , đem đồ đạc bên trong ngoài, đều đặt ở một góc trong sân. Chờ thời gian sẽ từ từ dọn dẹp.

Sau khi dọn hết đồ đạc , căn phòng trống trải và rộng rãi hơn nhiều. Trông cũng tệ.

Giường đất và bếp lò là một cái khác.

Lâu ngày đốt, đầu tiên đốt cho thật kỹ. May mà nhà họ đủ than đá. Trên bếp lò đặt một ấm nước. Tận dụng cả lẫn , lãng phí lửa.

Dọn dẹp xong, Bạch Thu thấy khuôn mặt tuấn của Hạ Trường Phong vệt đen vệt trắng, vội vàng múc nước ấm cho rửa mặt.

Tổng cộng chỉ một cái chậu, Bạch Thu bảo rửa . Hạ Trường Phong hai cùng rửa, Bạch Thu cho tay , Hạ Trường Phong liền đè tay lên tay . Đây là rửa mặt, rõ ràng là chiếm tiện nghi của , Bạch Thu chút ngượng ngùng lập tức rút tay về, kết quả Hạ Trường Phong nắm lấy tay, : “Phải rửa cho sạch sẽ.” Sau đó thế mà nghiêm túc giúp rửa tay.

Bạch Thu thể tin , cảm giác lừa: “Trước đây em cảm thấy là chính nhân quân t.ử nhỉ.” Rõ ràng là một tên xa.

Hạ Trường Phong lời đ.á.n.h giá những tức giận, ngược còn như khen ngợi: “Người đàn ông nào làm chính nhân quân t.ử với vợ chứ.” Sau đó ghé tai thổi khí : “Trừ phi .”

Mặt Bạch Thu một nữa nóng bừng: “Anh… Ai là vợ của .” Nghe trong lòng dùng từ quê mùa như để hình dung , trái tim tiền đồ đập mạnh mấy cái.

Hạ Trường Phong Bạch Thu, : “Tiểu lương tâm, đó rõ ràng đồng ý làm đối tượng của , bây giờ nhận.”

Bạch Thu giả ngốc : “Đối tượng là đối tượng.” Giống như đồng tính luyến ái bọn họ cũng chỗ thừa nhận, đều là lén lút, thể miệng.

Hạ Trường Phong véo véo má Bạch Thu: “Đối tượng chính là vợ, đợi ngày nào đó một tờ giấy kết hôn, đến lúc đó em cũng ký tên, để khỏi trở mặt nhận.”

Càng nghĩ càng thấy làm là đúng, tiểu thanh niên trí thức nhà trắng trẻo sạch sẽ dễ gây chuyện, bây giờ nếu trói chặt , khác dùng ba củ khoai hai quả táo lừa thì làm , vẫn là giấy trắng mực đen cho yên tâm.

Bạch Thu tim đập càng lúc càng lợi hại, : “Được , đừng những lời đó nữa. Anh xem Trương Hoa kìa, vì chuyện bắt mười năm gặp thương, chính là điểm yếu… Em lòng với em là giống .”

Hạ Trường Phong , tạm thời dẹp ý định giấy, nhưng lông mày nhíu : “ , một chút đảm bảo cũng .”

Bạch Thu : “Xem kìa, giấy cũng như , em là thích con nên mới ở bên .”

Vừa dứt lời, liền thấy Hạ Trường Phong đắc ý.

Bạch Thu chỉ cảm thấy lỡ lời, mặt bắt đầu nóng lên.

Phát hiện Bạch Thu trốn, Hạ Trường Phong ôm lấy, : “Em thích từ lúc nào, cũng .”

Bạch Thu oán hận : “Anh cố ý những lời đó để dụ em…”

Hạ Trường Phong : “Không làm lời thật lòng của em.” Sau đó dừng một chút : “Trương Hoa thật là thông minh, nếu ông chỉ dẫn, cũng .” Tiểu thanh niên trí thức nhà mềm lòng, chỉ cần giả vờ đáng thương một chút là thể dụ tròng. Vừa Bạch Thu thích , trong lòng nháy mắt hoa nở rộ, thể khống chế nụ mặt.

Hạ Trường Phong câu vẫn thỏa mãn, còn dẫn dắt Bạch Thu nhiều hơn, : “Em ý với từ khi nào…”

Bạch Thu nào còn chịu để ý đến , mở nắp nồi, cơm và canh đều xong. Món nộm khoai tây sợi cũng nêm nếm miệng. Cậu liếc Hạ Trường Phong một cái, : “Đi dọn bàn .”

“Ừ.” Hạ Trường Phong nhà vội vàng với bố vợ là dọn cơm, lời vợ , câu của Bạch Thu, lúc đang vui vẻ lắm!

Bạch Thu múc cơm , đem phần của chuồng bò múc riêng . Bạch Thu cũng ăn riêng, dù ăn gì thì những ở chuồng bò ăn nấy.

Mùa đông ăn củ cải hầm thể xua tan cái lạnh nhất, Hạ Trường Phong và Bạch Mạnh Cử giống ở cách ăn , đều là chan canh cơm ăn từng miếng lớn, thỉnh thoảng gắp một miếng nộm.

Cơm thơm ngọt cộng với hương vị của canh củ cải thịt bò thể là tuyệt nhất.

Hạ Trường Phong chút kinh ngạc, chỉ thái một chút thịt bỏ thể làm cho canh củ cải tăng thêm nhiều vị ngọt như ?

Củ cải để lâu, ở phương Bắc đến mùa thu trữ củ cải đều là trữ cả trăm cân, mùa đông chủ yếu là củ cải, cải thảo và khoai tây. Hạ Trường Phong sớm ăn ngán , ăn thế nào cũng thấy vị gì.

hôm nay món canh củ cải một thể uống một bát lớn.

Củ cải đến tay đều trở nên ngon miệng. Ăn canh với cơm ăn một miếng củ cải nấu mềm, kèm theo một miếng nộm khoai tây sợi, thật ngon miệng.

Cơm tẻ cũng là tuyệt nhất, ăn mùi thơm tự nhiên của lương thực, ăn thế nào cũng đủ. Hạ Trường Phong : “Khi nào cơm gạo tẻ thể ăn thoải mái thì mới !” Ở nông thôn gạo tẻ đều cần phiếu gạo. Bữa ăn vui vẻ, bữa khi nào mới ăn.

Bạch Thu : “Ừm, tìm thêm ít phiếu gạo.” Gạo tẻ bây giờ hương vị thuần tự nhiên càng thơm, cũng thích ăn. Người sống là để kiếm miếng ăn, trong tay còn chút tiền, chỉ là phiếu gạo dễ kiếm. Mỗi nhà đều hạn ngạch, cũng ăn… Sống qua ngày thành vấn đề, ăn ngon thì chút khó khăn.

Hạ Trường Phong : “Được, kiếm một ít.” Hắn ở trong thôn nhiều năm như , kiếm một ít phiếu vẫn thể làm .

Từ khi ở bên tiểu thanh niên trí thức, cũng bắt đầu để ý đến ăn uống, đàn ông cho vợ những thứ nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-43-tra-thu.html.]

Hai ăn cơm xong, Bạch Thu bảo Hạ Trường Phong đưa cơm, tiếp tục dọn dẹp căn phòng nhỏ .

Hạ Trường Phong làm việc qua loa, căn phòng của ở nhà họ Hạ cũng bừa bộn, nhưng Bạch Thu thì tỉ mỉ, rõ ràng chút mệt mỏi. mắt vẫn tiếp tục làm.

Lúc Hạ Trường Phong trở về thì nơi dọn dẹp xong, thấy căn phòng liền thích, tuy là phòng nhỏ, nhưng cách phòng bên một gian ngoài, cho dù nhỏ gì đó thì Bạch Mạnh Cử cũng thấy.

Trong phòng đốt giường đất nên cũng ấm áp, phòng nhỏ khi dọn đồ linh tinh ngoài thì sáng sủa hơn nhiều, Hạ Trường Phong ở bên cạnh lải nhải, : “Chúng dọn qua đây ở , chú thích radio, vì để ý chúng tắt sớm, đối với chú lắm.”

Bạch Thu : “Anh tránh , ba em .”

Hạ Trường Phong : “Anh thấy căn phòng , thấy ấm áp.”

Bạch Thu cạn lời, cái tài dối chớp mắt học từ ai, căn phòng nhỏ đồ đạc gì, ấm áp chỗ nào?

Hạ Trường Phong còn thuyết phục thêm, Bạch Thu : “Được , em với ba.”

Bạch Thu qua, Hạ Trường Phong cũng theo .

Hạ Trường Phong nghĩ Bạch Thu sẽ với ba thế nào, ai ngờ Bạch Thu chỉ một câu: “Bọn con dọn đến căn phòng , dọn dẹp xong .”

Bạch Mạnh Cử đầu tiên là sững sờ, đó con trai, Hạ Trường Phong. Hạ Trường Phong hiểu chút căng thẳng và chột , một lúc lâu mới : “Đi .”

“Cảm ơn ba.” Bạch Thu .

Hạ Trường Phong cũng ở bên cạnh theo: “Cảm ơn chú!”

Bạch Thu mang chăn và mấy bộ quần áo giặt qua. Vừa trải giường xong, Hạ Trường Phong đè lên giường đất, ánh mắt nóng rực Bạch Thu: “Nằm một lát, xem trải thoải mái .”

“Ừm.” Bạch Thu , vội vàng dựa bên cạnh xuống. Trên giường đất ấm sực. Bạch Thu vốn lạ giường, đổi chỗ dễ mất ngủ, nhưng Hạ Trường Phong ở bên cạnh đặc biệt khiến an tâm, vốn chỉ là thử một chút, nhưng dựa Hạ Trường Phong thể cảm nhận mùi hương quen thuộc của , cộng thêm bận rộn cả ngày cũng buồn ngủ. Rất nhanh liền đó ngủ .

Hạ Trường Phong ở bên cạnh , như thể chán. Tiểu thanh niên trí thức lúc ngủ cũng ngoan, Hạ Trường Phong ở bên cạnh trộm hôn lên trán một cái, cũng .

Hai ngày trong thôn xảy chuyện lớn, gọi Hạ Trường Phong qua, Bạch Thu cũng cùng.

Lúc đến Ủy ban thôn phát hiện chút rầu rĩ.

“Kiến Quốc thúc, ạ?” Bạch Thu hỏi.

Hạ Kiến Quốc mở miệng, Phùng Thủ Nghĩa bên cạnh : “Tên sát thần đó sắp về .”

Lời dứt, sắc mặt Hạ Trường Phong cũng trầm xuống. Lặng lẽ với Bạch Thu: “Trần Tiểu Giang.”

Đây ai khác, chính là ruột của Trần Tiểu Mãn, Trần Tiểu Mãn bộ dạng như bây giờ một nửa là do dung túng. Trần Tiểu Giang tà tính, lúc đ.á.n.h hung hãn dùng gạch đập đầu đối phương, nếu ngăn , e là án mạng, bộ dạng đầy m.á.u mà vẫn g.i.ế.c khác khiến trong thôn nhớ mãi quên.

Đều cảm thấy độc ác, khi mười năm về, cũng làm gì ở bên ngoài, dù cũng thường xuyên gửi tiền về. Dường như sống tệ, bây giờ Trần Tiểu Mãn xảy chuyện về, e là đến ý .

Sắc mặt Bạch Thu lập tức trở nên .

Hạ Trường Phong ngày thường ở chung với Bạch Thu lâu, bộ dạng của , nhân lúc đang chuyện, kéo Bạch Thu đến một góc , : “Sao .”

Bạch Thu c.ắ.n môi, : “Trần Tiểu Mãn là do em tố cáo.”

Hạ Trường Phong sững sờ, thật nghĩ đến chuyện đó, Trần Tiểu Mãn ở trong thôn tiếng tăm , bắt là một chuyện khiến vỗ tay khen . Mọi đều bỏ qua điểm , Trần Tiểu Mãn sống ở đây, huyện làm ? Hóa là Bạch Thu tố cáo. Tuy là nặc danh, nhưng huyện cũng là bức tường lọt gió, Trần Tiểu Giang hùng hổ trở về, chính là đến tìm Bạch Thu tính sổ.

Nghĩ đến đây, Hạ Trường Phong liền chút lo lắng. Trần Tiểu Giang là một kẻ đầy mưu mô xảo quyệt.

Bạch Thu Trần Tiểu Giang, trong sách cũng là một phe với nữ chính, ngoài kiếm sống, ban đầu là đến bến tàu cảng phía Nam vác bao lớn, cơ duyên xảo hợp gia nhập vận tải đường thủy, theo buôn lậu một ít đồng hồ linh tinh đồ Tây, kiếm chút tiền, bây giờ là tâm phúc của một ông trùm buôn lậu.

thế lực của là ở phía Nam.

Nếu tìm đến cửa, chỉ thể binh đến tướng chặn, nước lên đất nổi, thời đại bây giờ khác. Phía đang càn quét tội phạm, Đông Bắc đúng lúc Tết là thời điểm nghiêm ngặt nhất, Bạch Thu cũng tin thể lớn hơn cả pháp luật.

Bạch Thu : “Hắn bây giờ ở ?”

Hạ Trường Phong : “Mẹ của Xuyên T.ử lúc lên huyện thấy , về báo tin, chắc là hôm nay ngày mai là đến.”

Ở góc ai chú ý, Hạ Trường Phong nắm lấy cánh tay Bạch Thu, : “Anh sẽ để làm hại em.”

Bạch Thu ừ một tiếng.

Trong đầu vẫn đang nhớ về Trần Tiểu Giang, xem điểm yếu nào thể lợi dụng .

Sắp đến Tết, nhà nhà đều vui mừng hớn hở, tin về khuấy động nhẹ, ban đầu là phiền, bây giờ là tức, cán bộ thôn : “Hắn về thì chứ, xem, định làm chuyện gì.”

Bạch Thu ngoài, Hạ Trường Phong bước nhanh theo lên, : “Tiểu Bạch, lên huyện một chuyến xử lý chút việc, sáng mai sẽ về.”

Bạch Thu trong lòng căng thẳng : “Em cùng .”

Hạ Trường Phong : “Ngoan, một lát sẽ về.” Bạch Thu thế nào cũng ngăn . Hạ Trường Phong là chủ kiến, nếu sợ Bạch Thu lo lắng, ngay cả tin tức cũng sẽ cho .

Bạch Thu Hạ Trường Phong là vì , lập tức chuyện Trần Tiểu Giang buôn lậu. Tuy rằng buôn lậu đều ở phía Nam, thể bằng chứng gì chứng minh là thế lực đen, nhưng chút thông tin cũng hơn là hai mắt mù tịt.

Quả nhiên Hạ Trường Phong tin , mắt sáng rực lên. Sau đó : “Biết .”

Bạch Thu cũng thể chờ c.h.ế.t, đến nhà Trần Tiểu Mãn tìm xem, manh mối nào thể sử dụng .

Trưa ngày hôm , ở cổng làng một chiếc xe nhỏ biển phía Nam dừng .

Đây là thứ hai trong thôn xe nhỏ đến, đầu tiên là của ba Tiết Hải. Thời buổi xe đạp là vật lớn tượng trưng cho phận, xe nhỏ càng là thứ thể , bình thường đừng , ngay cả cũng từng thấy.

Người trong thôn vốn dĩ thích hóng chuyện, thấy đều qua xem náo nhiệt.

Rất nhanh từ xe xuống một đàn ông tóc húi cua, mặt còn một vết sẹo, cộng thêm bộ dạng coi ai gì, trông ngông cuồng vẻ giang hồ.

Người ở đó đều nhận , đây là Trần Tiểu Giang mười năm gặp, thấy cổ đeo một sợi dây chuyền vàng. Hắn quanh một vòng, : “Lâu gặp.” Lúc chuyện, một bên lông mày của nhướng lên, trong mắt lóe lên một tia sát khí.

Mùa đông đủ lạnh, giọng điệu quái gở, bộ dạng kiêu ngạo ngang ngược của phủ thêm một lớp sương lạnh cho mùa đông giá rét.

Cổng làng dừng một chiếc xe nhỏ, xung quanh tụ tập ít bà con cô bác, cả hiện trường lặng ngắt như tờ.

Đi theo hai đàn ông, một mặc áo khoác quân đội da hoa tên là Chu Lân, ăn mặc thời thượng, ở trong cái thôn quê mùa vẻ hợp, còn một là dạng đàn em theo làm tùy tùng chăm sóc Trần Tiểu Giang. Càng làm cho lòng thêm lạnh, cũng mười năm qua xảy chuyện gì, thể làm cho khí chất của đổi lớn như .

“Chỗ các lạnh thật đấy.” Chu Lân mặc áo khoác quân đội da hoa , tuy mặc đủ dày, nhưng vẫn chịu nổi cái lạnh âm 24 độ ở phương Bắc .

Trần Tiểu Giang với Hạ Kiến Quốc: “Tôi vài lời với trong thôn, tìm một chỗ .”

Hạ Kiến Quốc ở trong thôn là thôn trưởng một hai, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ của làm cho như thể là nhân vật lớn nào đó. Thế mà trực tiếp sắp xếp cho thôn trưởng.

Hạ Kiến Quốc chút thuận lòng, cớ gì theo ý , kiêu ngạo đến trả thù mà trong thôn còn cung kính với . Hạ Kiến Quốc là chính trực, chỉ thích những đứa trẻ ngoan ngoãn, loại “dân xã hội” là thấy phản cảm: “Mày về làm gì.”

Biểu cảm mặt Trần Tiểu Giang lập tức vỡ , mang theo bộ dạng như , : “Ông về làm gì ? Đứa em trai duy nhất của đặt ở trong thôn, hại c.h.ế.t, món nợ tính toán kỹ lưỡng với các .” Hắn bây giờ là tâm phúc của ông trùm buôn lậu, là phó lãnh đạo trong bang phái.

Làm nghề của , tay sạch sẽ. Hắn vốn dĩ tàn nhẫn vô tình, đến nơi hắc ăn hắc đó ngược như cá gặp nước.

Các đồng hương ở đây cho dù ngày thường lợi hại một chút, hung hãn một chút cũng giới hạn, giống, tay dính m.á.u .

Lại thương em trai nhất, thật sự là lạnh thấu xương, lúc tin khóe mắt như nứt , bỏ việc trong tay mà đến, mỗi một khắc chậm trễ đường đều kẻ hại em trai đền mạng.

Oán niệm tích tụ lâu như , lời đều mang theo căm hận.

Hạ Kiến Quốc thấy tinh thần dường như càng thêm điên cuồng, : “Vào trong .” Mới một đối mặt, ít trong thôn chút sợ . ông sợ, chắc chắn là tà thắng chính.

Phòng lớn của Ủy ban thôn giống như một lớp học lớn, hình chữ nhật, mùa đông cả thôn họp đều đến phòng .

Người bên ngoài cũng đều chen .

Trong đó chỉ dân làng mà còn các thanh niên trí thức.

Trần Tiểu Giang và Chu Lân ở đó, Chu Lân quanh một vòng, ánh mắt lướt qua Bạch Thu và Trần Tinh Hà một lát, chút kinh ngạc, buôn lậu khắp nơi như họ chú trọng nhất là khả năng .

Lần cùng Trần Tiểu Giang đến Đông Bắc, là đến chống lưng cho , ngờ nông thôn Đông Bắc của họ nhân vật như . Mắt nheo , thêm vài phần hứng thú.

Trần Tiểu Giang quanh một vòng : “Ai là Bạch Thu?”

Người ở đó : “Mày tìm nó làm gì.” Trong lời ý bảo vệ.

Hạ Kiến Quốc : “Liên quan gì đến Bạch Thu.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trần Tiểu Giang : “Chính là Bạch Thu tố cáo em trai , nếu chuyện , bây giờ em trai c.h.ế.t, các xem làm đây.” Trải qua thời gian dài như , chuyện tố cáo khiến phản cảm, trong thôn hễ ai tố cáo khác, cả thôn đều xa lánh đó, cuộc sống vô cùng khổ sở.

Bạch Thu : “Là .” Bạch Thu , : “Em trai tống tiền, ngược đãi ở chuồng bò, dùng tư hình, trêu ghẹo nữ đồng chí, những chuyện đều chứng cứ. Nếu phục, thể lên huyện lật án.”

Nếu là khác tố cáo, trong thôn chắc chắn sẽ vài câu, nhưng danh tiếng của Bạch Thu ở trong thôn thật sự . Hơn nữa phẩm hạnh của cũng chỗ nào để bắt bẻ, cũng nhịn phụ họa vài câu: “ , em trai mày cũng thứ lành gì.”

“Cảnh sát còn thể vu khống nó ? Có chuyện tìm chúng làm gì…”

“Đáng lẽ bắt nó từ lâu , đúng là con sâu làm rầu nồi canh.”

Mọi năm miệng mười chuyện, làm sắc mặt Trần Tiểu Giang càng ngày càng đen, liền thấy một tiếng động lớn, tên điên trực tiếp nhấc cái bàn bên cạnh ném xuống đất. Chỉ một tiếng “rầm”, cái bàn lập tức vỡ tan tành.

Rõ ràng là dùng vũ lực thị uy, tay, lập tức dám nữa, nếu cái mà ném thì toi mạng.

Hạ Kiến Quốc lập tức nổi giận: “Mày ở trong thôn giở trò gì đấy, cút .” Vừa phá hoại đồ đạc của tập thể.

Trần Tiểu Giang Bạch Thu, ý định bỏ qua, nhưng ngờ tiểu thanh niên trí thức gan cũng khá lớn, , và Trần Tiểu Mãn đều là cùng một gốc mọc , Trần Tiểu Mãn ý đồ an phận với Bạch Thu, trai cũng thứ lành gì, thấy Bạch Thu cũng nảy sinh ý đồ .

Ánh mắt Bạch Thu âm độc táo bạo, giống như rắn hổ mang trong rừng, làm rét mà run.

Trần Tinh Hà lạ gì ánh mắt như , bộ dạng của trong lòng nổi giận, cố nén tính tình hỏi: “Mày làm ở .”

Trần Tiểu Giang đột nhiên xuất hiện, khẩy, : “Ở đây chuyện của mày .”

Chu Lân bên cạnh : “Ở Thượng Hải.”

Trần Tinh Hà : “Vậy các hẳn là quen Bàng Huy , ông là họ hàng của , thể nể mặt một chút .” Lúc chuyện mặt cũng ý .

Chu Lân chút kinh ngạc. Bàng Huy mà Trần Tinh Hà nhắc đến chính là thư ký của lãnh đạo, ở Thượng Hải cũng là một nhân vật lớn tiếng tăm, bọn họ cảm thấy chút danh tiếng, nhưng vẫn lọt mắt của loại đó.

Trần Tiểu Giang cũng Bàng Huy, nhưng căn bản để lời tai, thời buổi mượn danh hù dọa nhiều. Cách xa ngàn dặm ai là thật giả: “Ồ, hóa là họ hàng của bí thư Bàng, thất kính thất kính, nhưng chuyện vẫn là để bí thư Bàng tự gọi điện cho thì nhất.”

Sắc mặt Trần Tinh Hà lập tức đổi, đối phương căn bản nể mặt . Anh liên lạc với Bàng Huy ở bây giờ. Nước xa cứu lửa gần. Hơn nữa cho dù Bàng Huy ở đây, cũng chắc sẽ quản chút chuyện nhỏ , đối phương nhất định nhận ý đồ của nên mới như .

Bạch Thu mặt : “Vậy thế nào.” Hắn thật là cực phẩm, rõ ràng là em trai làm sai, kết quả oán hận khác, hôm nay là xe thị uy, là đập bàn bạo lực đều cho thấy một chuyện, là một tên điên.

Bạch Thu trong tay rốt cuộc bao nhiêu lá bài tẩy.

“Tôi thấy cũng là thông minh, ngoài chuyện.” Trần Tiểu Giang , mắt thẳng Bạch Thu, ánh mắt làm chút khó chịu.

Hạ Kiến Quốc ở bên cạnh : “Bạch Thu, đừng qua đó…” Người căn bản bình thường. Nếu qua, ngược là tự dấn nguy hiểm.

Bạch Thu thăm dò , mắt bao cũng làm gì. Nói: “Được.”

Trần Tiểu Giang thấy sự chán ghét của thôn trưởng và sự sợ hãi của những xung quanh, tưởng rằng Bạch Thu sẽ đồng ý, ngờ đồng ý, cũng chút can đảm.

Trong mắt mang theo một chút tán thưởng, đó cùng ngoài phòng.

Trần Tiểu Giang bộ dạng thanh tú của Bạch Thu, chỉ cảm thấy cổ họng chút khô, lâu cảm giác kích thích và hưng phấn như , : “Chuyện sẽ bỏ qua, trừ phi… trừ phi theo .” Hắn căm ghét Bạch Thu đến cực điểm, nhưng thấy mặt , nảy sinh hứng thú, đường tà, g.i.ế.c một nhiều cách, nhưng nếu thể đặt đó bên cạnh làm nhục, đó mới là sướng nhất.

“Anh mơ.” Bạch Thu ngay em bọn họ đều là một lũ ghê tởm.

Ngay lúc Hạ Trường Phong kịp thời chạy đến, từ xa thấy Trần Tiểu Giang đang chuyện với Bạch Thu, còn đưa tay kéo , trong cơn tức giận, lúc chạy đến một lời liền đá thẳng bụng .

Hạ Trường Phong là quanh năm làm lụng, sức lực lớn, đang cơn thịnh nộ, như Trần Tiểu Giang còn kịp phản ứng, đá bay xa hơn một mét. Cú đá nhanh mạnh, Trần Tiểu Giang c.ắ.n lưỡi, chỉ cảm thấy trong miệng một trận tanh ngọt, ọe một tiếng phun một ngụm máu.

00045

Loading...