Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 33: Tiền Cưới Vợ
Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:43:01
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những món đều lấy từ trong nhà, chỉ hai con ếch đồng là mới bắt. Trong thôn sống theo kiểu tập thể lớn, nếu phát hiện chắc chắn sẽ phê bình.
Bạch Thu quanh bốn phía, xem xung quanh ai .
Hạ Trường Phong dường như sự lo lắng của , : “Yên tâm , bên ai tới .” Sau đó liền ném khoai lang đỏ lửa, bên nướng ếch đồng.
Tổng cộng hai con ếch đồng, mỗi con cũng chỉ to bằng lòng bàn tay, chỉ đùi và n.g.ự.c chút thịt. Điều kiện bên ngoài gian khổ, dầu cũng muối, nhưng nướng một lát mùi thơm bay .
Sự chú ý của Bạch Thu đều thu hút qua đó.
Ếch đồng chín nhanh, chẳng mấy chốc thịt hồng non biến thành màu trắng, tỏa từng trận hương thơm. Hạ Trường Phong thuần thục thao tác, khiến cho con ếch đồng chút màu cháy xém.
Bạch Thu Hạ Trường Phong, tay áo Hạ Trường Phong xắn lên trông tháo vát, ngón tay một lớp chai mỏng, ngược càng tăng thêm vài phần nam tính.
Hạ Trường Phong lẽ cũng hài lòng với nướng , mùi thơm làm cho yết hầu khẽ động một chút.
Bạch Thu đó vội vàng cúi đầu.
Một lát , một xiên ếch đồng nướng xong đưa tới mặt: “Nếm thử .”
Bạch Thu lên tiếng, duỗi tay định lấy, thấy Hạ Trường Phong thu tay về, : “Mặt đỏ như .” Nói xong thế mà dùng tay sờ lên trán , lớp chai mỏng ngón tay lướt qua trán Bạch Thu, Bạch Thu nhịn chút run rẩy.
Hạ Trường Phong : “Hơi nóng, sốt .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bạch Thu : “Ở… ở bên lửa hun.” Cậu .
“Ồ.” Hạ Trường Phong đưa ếch đồng qua, nướng bánh ngô.
Bạch Thu ăn một miếng thơm, một con ếch đồng lớn, nướng xong càng ít. Bạch Thu nhanh ăn xong vẫn thèm, đưa con còn cho Hạ Trường Phong.
Hạ Trường Phong căn bản duỗi tay qua nhận, : “Cậu ăn , thường xuyên ăn.” Lại , hôm nay bắt ếch đồng cũng là để dỗ dành tiểu thanh niên trí thức nhà , là phương Bắc lời gì quá hoa mỹ. Muốn dùng cách mộc mạc nhất để làm vui lên.
Chẳng mấy chốc bánh ngô cũng nướng xong, mặt của bánh ngô giòn rụm, trẻ con thích nhất là lấy bánh ngô trong nhà ăn vặt.
Ăn hết lớp vỏ giòn bên ngoài, nướng phần ruột bên trong, cứ thế từng lớp một thể ăn lâu.
Hạ Trường Phong dùng tay xé một miếng bánh ngô giòn bên ngoài đưa cho Bạch Thu, Bạch Thu một tay cầm ếch đồng, một tay dùng cành cây khều khoai lang đỏ trong lửa. Thế mà rảnh tay để ăn, Hạ Trường Phong : “Há miệng.”
Bạch Thu há miệng đút một miếng bánh ngô nướng thơm, chỉ là miếng quá lớn. Hai má Bạch Thu phồng lên, giống như một con sóc nhỏ. Ngon thì ngon nhưng chút khô, miếng nuốt xuống, Hạ Trường Phong đút một miếng khác đến bên miệng. Không hề dừng , Bạch Thu dùng ánh mắt kháng nghị, Hạ Trường Phong làm như thấy. Thế là Bạch Thu cứ thế ăn hết cả cái bánh ngô.
Cậu ăn no, Hạ Trường Phong ở bên cạnh vẻ mặt thèm, : “Nào, ăn trứng gà nướng.”
Bạch Thu : “Anh tự ăn .” Hai con ếch đồng, một cái bánh ngô, bây giờ một chút cũng đói.
Hạ Trường Phong ngày thường cũng thích ăn những thứ , nhưng hôm nay giống như nghiện đút ăn . Cái tư thế đó hận thể đem hết đồ ở đây đút cho .
Hạ Trường Phong : “Ăn nhiều một chút, gầy quá.”
Bạch Thu : “Vậy thì ?”
Hạ Trường Phong một cái: “Không cao .”
Bạch Thu lập tức trợn tròn đôi mắt hạnh: “Anh như , chẳng là cao hơn một chút ? Có gì ghê gớm.”
Hạ Trường Phong trêu : “Không khí ở trong lành hơn.”
“Anh…”
Hạ Trường Phong chính là thích dáng vẻ sinh động của tiểu thanh niên trí thức nhà : “Vậy trứng gà ăn .”
“Ăn.” Bạch Thu oán hận : “Anh đừng đắc ý, hai ba tuổi còn cao lên đấy, chừng tương lai còn cao hơn .”
Hạ Trường Phong hề để ý, ngược còn giúp Bạch Thu đập vỡ trứng gà, bóc vỏ, bàn tay với khớp xương rõ ràng véo một đầu quả trứng, : “Há miệng.”
“Tôi tự tay mà.” Gò má Bạch Thu nóng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-33-tien-cuoi-vo.html.]
Hạ Trường Phong : “Cái nóng.” Dù cũng là hun chín bên cạnh lửa.
Bóc quả trứng gà , lòng trắng bên trong hun nướng thành màu cam. Tỏa hương vị mê . Ở trong thôn, thể ăn trứng gà đều là ít , hôm nay Hạ Trường Phong thật sự bỏ vốn gốc.
Bạch Thu cũng thèm, nhưng sợ nóng, c.ắ.n một miếng nhỏ.
Bị Hạ Trường Phong : “Thỏ c.ắ.n còn sâu hơn .” Nói xong làm mẫu cho Bạch Thu xem, theo dấu răng của , ba hai miếng ăn xong quả trứng .
Sau đó còn khiêu khích Bạch Thu một cái, hai cùng ăn một quả trứng thì ? Bạch Thu ngượng ngùng : “Anh ăn .”
Một lát lạp xưởng nướng xong, hai nhịn chia ăn, rõ ràng đều ăn no, nhưng cuối cùng khoai lang đỏ nướng chảy mật. Bạch Thu nếm thử, qua qua liền ăn nhiều.
So sánh thì Hạ Trường Phong ăn bao nhiêu.
Hạ Trường Phong đem xương, vỏ khoai lang đỏ và vỏ trứng gà ăn xong đều cho lửa đốt. Đợi đến khi tất cả đều thành màu đen nhánh mới dập lửa.
Nhìn Bạch Thu bây giờ sức sống hơn liền yên tâm.
Bạch Thu : “ , cha của Tiết Hải cho chúng hai nghìn đồng, mỗi một nghìn nhé.”
Hạ Trường Phong : “Đều cho hết, chỗ nào dùng tiền.” Hắn đối với tiền bạc thật tính toán.
Bạch Thu : “Một nghìn đồng đấy.” Đây là một con nhỏ: “Ở nông thôn đủ để cưới vợ .”
Hạ Trường Phong lời , Bạch Thu nghiêm túc : “Vậy gửi chỗ em , đợi khi nào cưới vợ sẽ đòi .”
Bạch Thu Hạ Trường Phong như , trong lòng chút khó chịu, kỳ quặc : “Đừng, để ở chỗ là còn , đến lúc đó ở đừng trách .”
Hạ Trường Phong để tâm: “Này, đó là tiền cưới vợ của đấy.”
Bạch Thu xoay bỏ , lúc xoay nụ mặt biến mất, vốn dĩ gì để mong đợi, nhưng vẫn chút hy vọng xa vời, ánh sáng trong mắt đều ảm đạm xuống.
Hạ Trường Phong ở phía nhanh chậm theo, : “Này, tiểu đồng chí tính tình thật đấy, giận là giận, một chút cũng cho khác cơ hội chuẩn .”
Bạch Thu càng thấy giọng ở lưng, bước chân càng nhanh hơn.
Hạ Trường Phong nghĩ thế nào, còn ở phía thêm dầu lửa : “Đến lúc đó kết hôn mời đến, chúng là em , đến… đó cũng là chuyện của mười năm , mười năm chúng cũng ở . Bạch Thu, sẽ đến chứ?” Hạ Trường Phong lời chút mong đợi.
Bạch Thu chút tức giận, nhưng với Hạ Trường Phong mà là với chính . Cậu cảm thấy chút , cần dừng bờ vực, nhưng suy nghĩ của theo chỉ huy, lúc trong đầu giống như một mớ hồ nhão.
Vừa mới bắt đầu vẫn là nhanh, nhưng giọng của Hạ Trường Phong vẫn luôn ở phía . Cậu chút phiền, thế mà chạy lên, Bạch Thu lúc chỉ bỏ Hạ Trường Phong, tìm một nơi yên tĩnh để sắp xếp tâm trạng.
Hạ Trường Phong dẫn ngoài, đến nơi hẻo lánh nhất ở rìa thôn, Bạch Thu chạy khỏi thôn, nếu báo cáo là phép. Hạ Trường Phong cũng hối hận vì trêu , vội vàng đuổi theo, chân dài bước cũng lớn, ba bước làm hai bước giữ chặt Bạch Thu. Hai tay theo bản năng ôm lấy eo Bạch Thu: “Chạy cái gì?” Ánh mắt nghiêm túc, khu rừng sói. Tiểu thanh niên trí thức xinh như lỡ sói tha thì làm .
Lời liền chút nghiêm khắc.
Bạch Thu thở phì phò .
Hạ Trường Phong đối với khác nay kiên nhẫn, nhưng Bạch Thu là một ngoại lệ. Tuy rằng vẫn hiểu tại tức giận. dáng vẻ thở phì phò của , xung quanh đều là rừng cây, ánh mặt trời xuyên qua bóng cây chiếu , giống như rắc lên một lớp lá vàng, mềm mại, tiểu thanh niên trí thức ngay cả lúc tức giận cũng . Lòng Hạ Trường Phong mềm nhũn, trừng phạt mà xoa xoa tóc : “Lần chạy lung tung, .”
Bạch Thu cũng nhận sự khác thường xung quanh, là nơi từng đến, nhất thời hồ đồ, bây giờ tỉnh táo may mà Hạ Trường Phong ở bên cạnh, làm chút cảm giác an . Lúc cũng hết giận, lòng cũng thấy chột , nhưng thua thua trận, mạnh miệng ngẩng cao cằm.
Hạ Trường Phong dùng bàn tay với khớp xương rõ ràng nắm lấy cằm , cả khuôn mặt tuấn ghé sát , dừng ở vị trí cách ba centimet. Lại gần một chút nữa chóp mũi thể chạm chóp mũi, cách gần như , thở của càng thêm rõ ràng bao trùm tới, sự mạnh mẽ làm Bạch Thu luống cuống, trong ánh mắt là ý trốn tránh.
Hạ Trường Phong : “Lần còn như , phạt .” Hắn chính là tiểu đội trưởng, trong thôn gần như ai phạt, cũng chỉ Bạch Thu ỷ mềm lòng, luôn chút tính tình nhỏ nhen, khu rừng nguy hiểm bao? Ánh mắt Hạ Trường Phong mang theo vẻ cảnh cáo, đùa giỡn với !
gò má Bạch Thu ửng đỏ, ánh mắt hoảng loạn, đang ở trong khu rừng nhỏ kêu trời thấu gọi đất chẳng , Hạ Trường Phong chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, dùng sức nới lỏng cổ áo, yết hầu chuyển động rõ rệt. Cổ áo mạnh tay kéo đến biến dạng toát lên một cảm giác hoang dã điển trai.
Hạ Trường Phong lúc cũng đang chịu dày vò, phát hiện tiểu thanh niên trí thức nhà quyến rũ như ? Cảm giác như con dã thú trong lòng đang gào thét làm chuyện . Cũng may Hạ Trường Phong còn vài phần tỉnh táo để cưỡng chế . Cảm giác xa lạ mà mãnh liệt là đầu tiên. theo bản năng xem nhẹ sự khác thường, suy nghĩ sâu xa.
Bạch Thu lúc nhận thấy Hạ Trường Phong nguy hiểm. Cậu cũng xảy chuyện gì, cả Hạ Trường Phong áp , Bạch Thu nhẹ nhàng đẩy đẩy , : “Đừng quậy nữa, chúng về .”
Hạ Trường Phong cũng trong rừng nguy hiểm, nhất là nhanh chóng trở về, nhưng giờ khắc về.
lúc , xa xa đột nhiên truyền đến một trận tiếng thét chói tai của phụ nữ: “Đừng tới đây, a a a… Cứu mạng… Chơi trò lưu manh.”
Tiếng hét trong nháy mắt làm hai đều giật , lúc mới hồn . Âm thanh dường như từ một nơi xa truyền đến, cũng chỉ vài tiếng hét cao vút phá tan sự yên tĩnh của rừng cây…