Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 28: Đêm Thơ Ca Của Thanh Niên Trí Thức
Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:42:54
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Danh sách thôn tiên tiến trong huyện công bố, là thôn bọn họ đạt . kịp vui mừng thì một tin tức khác, thôn Đại Ngưu bên cạnh phân một chỉ tiêu Đại học Công Nông Binh.
Đây là cơ hội vô cùng quý giá. Đại học Công Nông Binh ai là , ít nhất là phần t.ử tiên tiến, học xong trường trực tiếp làm cán bộ.
Vốn dĩ chỉ tiêu lẽ thuộc về bọn họ, nhưng xảy chuyện của Tả Doanh Doanh.
Bỏ lỡ danh ngạch , cả thôn đều tiếc nuối.
Mấy tẩu t.ử trong thôn gặp Bạch Thu còn kéo chuyện phiếm vài câu: “Chỉ tiêu của thôn Đại Ngưu cho Lý Vĩ, từng gặp đó , so với Tiểu thôn trưởng nhà còn kém xa!” Ai nấy đều tiếc cho .
Bạch Thu , lúc trở về liền lén quan sát Hạ Trường Phong.
Hạ Trường Phong với : “Em cứ làm gì?”
“Chuyện cái chỉ tiêu ……”
Bạch Thu nhắc tới một chút Hạ Trường Phong liền hiểu ngay, : “Là của em thì khác lấy . Không của em, em cũng lấy .”
Lần cấp thể bình bầu danh hiệu tiên tiến cho bọn họ là ngoài ý , chỉ tiêu Đại học Công Nông Binh chỉ là chuyện dệt hoa gấm, thì càng , cũng chẳng .
Hạ Trường Phong hỏi: “Hôm đó Trần Thông tìm em việc gì? Thần thần bí bí.”
“Muốn bảo em làm tổ trưởng nhỏ của khu thanh niên trí thức.” Bạch Thu .
Hạ Trường Phong hứng thú: “Vậy em đồng ý ?”
“Đồng ý .” Bạch Thu đáp.
Hạ Trường Phong cũng ngạc nhiên về lựa chọn của , Bạch Thu thích hợp làm việc .
Bạch Thu : “Em đầu quản , nếu chỗ nào hiểu thể hỏi ?”
Hạ Trường Phong : “Sao em đầu tiên quản chứ, em còn đang quản đây .”
Từ khi thương, Bạch Thu quy định mỗi ngày ở bên ngoài quá hai tiếng, ăn đồ mặn cay nóng, từ khi Bạch Thu quản , yên tâm hẳn.
Bạch Thu nóng mặt: “Cái đó giống.”
Hạ Trường Phong dùng đôi mắt tuấn qua, : “Tôi thể dạy em, nhưng em gọi một tiếng Trường Phong ca.”
Mỗi ép gọi ca, Bạch Thu đều cảm thấy hổ một cách khó hiểu: “Thích dạy thì tùy, cùng lắm thì em hỏi Kiến Quốc thúc!” Nói xong định bỏ , căng thẳng, Hạ Trường Phong ý gì, cứ mấy lời làm tim đập nhanh như .
Hạ Trường Phong tưởng giận, vội : “Em xem em kìa, tính khí kém như , là dạy .” Nói xong còn kéo cổ tay Bạch Thu , theo bản năng dùng ngón tay vuốt ve một chút, cổ tay đàn ông thể nhỏ nhắn như chứ.
Bạch Thu lập tức như bỏng, lùi hai bước, đôi mắt hạnh tràn đầy cảnh giác: “Anh chuyện thì chuyện, đừng lôi lôi kéo kéo.”
Hạ Trường Phong cảm thấy chỗ nào đó là lạ, nhưng nhất thời kịp suy nghĩ sâu xa, trong lòng theo bản năng lướt qua, chỉ : “Em đối xử với bằng .”
Ngay trong bầu khí kỳ quái , thấy tiếng bước chân truyền đến từ trong sân, Bạch Thu mở cửa phát hiện là Hạ Kiến Quốc về.
Bạch Thu gọi: “Kiến Quốc thúc.”
Hạ Kiến Quốc : “À, Bạch Thu……” Ông chuyện với Bạch Thu: “Mới một tin, may mà thanh niên trí thức Tống thành phố.”
Bạch Thu hỏi: “Sao ạ?”
Hạ Kiến Quốc : “Chú họp huyện, trường sư phạm đưa xuống mười tám sinh viên!” Tuy rằng thanh niên trí thức làm giáo viên trường làng cũng dư dả, nhưng so với sinh viên chính quy thì vẫn chút đủ trình độ.
Hiện tại sinh viên quý giá lắm, chỉ vài trường học như , cả nước đều đang tranh giành , huyện bọn họ đúng là lợi hại.
Thanh niên trí thức Tống chờ đợi là đúng, nhà máy cũng , hộ khẩu thể xem như hộ khẩu thành trấn, là đơn vị nhà nước. So với việc cứ chờ làm giáo viên nông thôn thì hơn nhiều.
Bạch Thu thấy tin trong lòng chút nóng lên. Cậu vẫn luôn học tập, chiếm tiên cơ nhưng con đường chính quy nào.
Cậu hỏi: “Vậy thanh niên trí thức chúng cháu thể học ạ?” Tuy là bắt đầu từ cấp một cấp hai, nhưng theo kiến thức của thì quên gần hết , sợ Hạ Kiến Quốc nghĩ nhiều, thêm: “Sẽ bỏ bê việc đồng áng ạ.”
Hạ Kiến Quốc giống những thôn trưởng bình thường khác, ông cảm thấy trẻ tuổi chắc chắn nên học thêm chút chữ nghĩa: “Chắc là thể làm học viên dự thính , hơn nữa trường học xây ở vùng ngoại thành huyện, cách chỗ chúng xa lắm.” Nếu là bình thường Hạ Kiến Quốc mới nhiều như , sớm bảo bọn họ nên làm gì thì làm , nhưng Bạch Thu thì khác.
Hạ Trường Phong cũng từ trong phòng : “Ba, khi thanh niên trí thức Tống , khu thanh niên trí thức bầu Bạch Thu làm tổ trưởng.”
Hạ Kiến Quốc chút kinh ngạc, Bạch Thu cũng thật lợi hại, thanh niên trí thức ở bên đều là từ khắp nơi đổ về. Ai nấy đều chữ nên mang theo sự kiêu ngạo, bình thường còn lâu mới phục.
Hạ Kiến Quốc : “Khá lắm Bạch Thu, làm cho nhé.” Người trẻ tuổi rèn luyện nhiều hơn.
“Cảm ơn Kiến Quốc thúc.”
Hạ Kiến Quốc : “Học tập là chuyện , chờ mấy ngày nữa lớp xóa mù chữ sẽ mở . Đến lúc đó cháu tuyển vài dạy học cho bà con. Chuyện khác chú quản, nhưng làm chậm trễ công việc!”
Câu của Hạ Kiến Quốc coi như thông qua chuyện cho , xong Hạ Kiến Quốc về phòng lấy chút đồ về Ủy ban thôn.
Bạch Thu cực lực che giấu sự vui mừng, nhưng nét mặt căn bản giấu .
Hạ Trường Phong tâm tình lên một cách khó hiểu, : “Gọi tiếng ca thử xem nào.” Hôm nay giúp đỡ đấy nhé.
“Không gọi.” Bạch Thu xoay bỏ .
“Hừ, qua cầu rút ván, giúp em nữa.” Hạ Trường Phong với theo bóng lưng .
Hạ Tiểu Tam mấy ngày nay thăm hai, : “Anh hai, đừng bắt nạt Tiểu Bạch ca nữa.” Đến trẻ con cũng nổi.
Hạ Trường Phong : “Trẻ con cái gì.” Nói xong làm vẻ cao thâm khó đoán về phòng.
Bạch Thu đến khu thanh niên trí thức, đến nơi, ít chào hỏi : “Bạch Thu, đến .”
Mọi sớm chuyện Bạch Thu đồng ý làm tổ trưởng, chẳng mấy chốc vây quanh .
Bạch Thu : “Nếu bận thì chúng họp một cuộc thảo luận đơn giản nhé.”
“Được thôi.”
“Tôi gọi ngay đây.” Mọi nhanh chóng tản gọi . Xưởng dệt vốn cho thanh niên trí thức Tống nghỉ một tuần, hơn nữa mới quen Điền Nga, dù thế nào cũng ở thêm mấy ngày. Kết quả chuyện của Tả Doanh Doanh xảy , thanh niên trí thức Tống cũng thấy mất mặt lây, thu dọn đồ đạc luôn!
Ngày thường thanh niên trí thức Tống giống như một cả lo liệu việc trong cuộc sống của họ, ở khu thanh niên trí thức quen , ngờ đột ngột như .
Khu thanh niên trí thức như rắn mất đầu, mấy ngày nay làm việc đều thuận lợi. Sự xuất hiện của Bạch Thu giảm bớt nhiều sự lo âu của .
Lần họp đầu tiên tập hợp tất cả thanh niên trí thức .
Trong đó các nữ thanh niên trí thức đến sớm nhất. Giống như Trần Lộ, cả ngày đều chào hỏi Bạch Thu, các cô vốn cùng đợt với nên thiết, như Lưu Phương Viên thích Tiểu thôn trưởng cũng sẵn lòng giao hảo với .
Trước khi nam thanh niên trí thức mới đến còn chút ghen tị với Bạch Thu, nhưng hiện tại cũng phục, quả thực tài.
Không bao lâu đông đủ, tổng cộng 11 nam thanh niên trí thức và 8 nữ thanh niên trí thức.
Bạch Thu : “Nhận sự tín nhiệm của đề cử làm đội trưởng, sẽ cố gắng làm , nhưng từng làm đội trưởng, nếu chỗ nào làm mong bỏ qua cho.”
Lời của lập tức chiếm thiện cảm của , trong xương cốt ai cũng thích khiêm tốn.
“Cậu là khách sáo . Chúng đều là thanh niên trí thức, đoàn kết thành một sợi dây thừng, chính là tâm phúc của chúng , bảo làm thì làm .”
“ thế.”
“Sau đều .”
Mọi nhao nhao bày tỏ sự ủng hộ.
Bạch Thu thấy thế bèn : “Mọi đến đây ít nhiều cũng một thời gian, chắc hẳn phát hiện một vấn đề. Chúng từ nhỏ làm việc nhà nông, cho nên dù cố gắng thế nào cũng bằng trong thôn.”
Lời của Bạch Thu khiến đều trầm mặc, trúng tim đen, chỉ vì chuyện làm nông mà họ ít nhạo. Nam thanh niên trí thức bọn họ thậm chí còn bằng phụ nữ trong thôn, điều chút tổn thương lòng tự trọng.
Hơn nữa thanh niên trí thức đều lòng tự trọng khá cao, đả kích như tất nhiên vui, cũng chẳng buồn tiếp xúc với trong thôn.
một ngày hai ngày còn , thời gian dài thấy , còn bọn họ ở bên lầm lũi làm việc mệt khó chịu, giống như cô lập . Cho nên cứ đến Tết là đặc biệt nhớ nhà.
ngày về còn xa vời vợi.
So với việc đó, bọn họ càng sống ở trong thôn hơn. Người trong thôn vốn ấn tượng về thanh niên trí thức, cộng thêm việc họ tự dựng lên một rào cản, lâu dần cũng chẳng ai thèm để ý đến họ.
Có thông minh về phía Bạch Thu. Bạch Thu : “Ai cũng sở trường và sở đoản riêng, thứ chúng am hiểu là tri thức. Còn nhớ khẩu hiệu khi chúng tới đây ? Muốn đem tri thức gieo rắc lên mảnh đất Đông Bắc phì nhiêu .”
Mọi dường như gì đó, nhưng kịp mở miệng Bạch Thu tiếp tục: “Lúc mới đến thôn trưởng huyện sắp thành lập một trường trung tiểu học, cấp đưa xuống mười tám sinh viên. Điều lên cái gì? Nói lên rằng trong huyện bắt đầu coi trọng giáo dục. Chúng ngày thường nỗ lực học tập, nâng cao năng lực bản . Hiện tại cả nước đều đang đại xây dựng, tương lai chắc chắn sẽ đất dụng võ.” Lời của Bạch Thu thành công kích động cảm xúc của .
“ mà, phép ?” Một thanh niên trí thức tên Lưu Lâm, dễ là bảo thủ, khó là sợ phiền phức lên tiếng. Trước khi thôn mở họp học tập, vì để phạm sai lầm nên ít dọa nạt, đều lọt tai hết.
Thôn trưởng lên tiếng bảo học, dám học.
Bạch Thu : “Chỉ cần làm chậm trễ việc đồng áng là . Tôi đề nghị thành lập một nhóm học tập. Đến lúc đó hỗ trợ lẫn , nâng cao thành tích. Trong thôn sắp mở lớp xóa mù chữ, chắc chắn tuyển từ thanh niên trí thức.”
Chuyện lớp xóa mù chữ đều từng qua, nhưng vẫn luôn tin tức chính xác, giờ từ miệng Bạch Thu liền đặc biệt đáng tin.
“Các đồng chí, nếm mật gai mới là . Chúng chỉ đổ mồ hôi mảnh đất , mà còn đem tri thức của phụng dưỡng cho bà con cô bác chiếu cố chúng .” Bạch Thu : “Thanh xuân của chúng thể lãng phí vô ích. Phải làm những việc ý nghĩa hơn.”
Người thập niên 70 từng qua loại "canh gà" (lời động viên sến súa) , ai nấy đều cảm thấy như khai sáng.
Bị như , trong mắt đều bùng lên ánh sáng kiên nghị. Thanh niên trí thức vốn dĩ đơn thuần nhiệt huyết, tâm cơ thâm sâu chỉ là ít. Trước khi đến đây họ đều chi viện xây dựng nông thôn, chỉ là tới nơi công việc nhà nông nặng nhọc bào mòn hết lý tưởng.
Hiện tại Bạch Thu khơi dậy sơ tâm ngày xưa, ai nấy đều đồng thanh: “Được.”
“Chúng thể kém hơn khác.”
“Tôi cũng oanh oanh liệt liệt một hồi.”
“Nói thật, kích động, tim cứ đập thình thịch.”
“Bạch Thu, chúng .”
Bất cứ chuyện gì chỉ cần niềm tin mạnh mẽ, sẽ vô tận dũng khí.
Hiện tại chỉ thiếu một bầu khí, và giờ nó khơi dậy. Bạch Thu tranh thủ thời gian nghỉ trưa để cùng học. Củng cố kiến thức cũ, làm vài bài tập, buổi tối thì quây quần bên thơ cổ hoặc diễn cảm văn xuôi, thơ ca tự sáng tác. Chủ yếu là buổi tối nỡ dùng điện, thể đốt một đống lửa trại trong sân, màn trời chiếu đất cũng cảm giác.
Tuy nhiên làm như thì thanh niên trí thức sẽ thời gian nghỉ ngơi. Ban ngày làm việc, buổi trưa học tập, buổi tối thơ. Một ngày sắp xếp kín mít.
Bạch Thu sắp xếp xong mới cảm thấy chút vô nhân đạo, vì thế quyết định mỗi tuần nghỉ ngơi hai ngày. Làm việc và nghỉ ngơi kết hợp.
Hiện tại là thời đại dân chủ, đội trưởng cũng thể độc đoán. Sau khi với và bỏ phiếu, tất cả đều tán thành tuyệt đối.
Bạch Thu cũng vui, hôm nay còn một ngày nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ chính thức bắt đầu.
Trần Thông Bạch Thu với ánh mắt đầy sùng bái, giống như chú ch.ó lớn nhiệt tình ở quê nhà, nếu cái đuôi chắc hận thể vẫy tít mù, mặt : “Bạch Thu, cái đầu mà mọc thế, sắp xếp đấy.” Quan trọng hơn là Bạch Thu chỉ vài câu khơi dậy ý chí của , khiến ai cũng trở nên tích cực lạc quan.
Ngay cả kinh nghiệm như thanh niên trí thức Tống cũng làm . Trước đó Bạch Thu còn kinh nghiệm mong bao dung gì đó. Căn bản ai thích hợp hơn .
“Nếu thì làm đội trưởng chứ.”
“Bạch Thu đừng để ý đến , cái tên khen mà cứ như mắng , làm gì ai hỏi đầu mọc kiểu gì.”
“ đấy, tưởng ai cũng như chắc.” Lưu Phương Viên .
Mọi vang. Từ những lời cổ vũ lòng của Bạch Thu, ai nấy đều như tiêm m.á.u gà. Hận thể bắt đầu học ngay bây giờ. Bọn họ đến nông thôn chịu khổ, mà là một phần t.ử xây dựng tổ quốc.
Ai mà tham gia công cuộc xây dựng vĩ đại chứ, bọn họ nên là một con ốc vít nhỏ bé nhất của thời đại. bộ máy quốc gia, dù con ốc vít nhỏ đến cũng là sự tồn tại quan trọng!
Phía truyền đến tiếng vỗ tay đơn điệu.
Tất cả thanh niên trí thức còn đang chuyện rôm rả, đều chú ý tới phía một lạ đó từ bao giờ.
Bạch Thu đầu phát hiện đó là một nam t.ử trẻ tuổi, hơn hai mươi tuổi, tóc chải chuốt tỉ mỉ, hình như còn vuốt sáp. Chân giày da. Trên mặc một chiếc áo khoác màu xám đậm và quần âu, phía mang theo nhiều hành lý. Trên toát lên một loại phong thái tiểu tư sản nồng đậm, trông như đến từ những nơi thời thượng như Thượng Hải.
Người đàn ông : “Xin chào, tên là Trần Tinh Hà, là thanh niên trí thức phân xuống đội học tập, ngờ tới một phen cao kiến của , làm vô cùng thụ giáo!” Nói xong còn chủ động vươn tay, đôi tay sạch sẽ, móng tay cắt tỉa gọn gàng.
Bạch Thu thấy đối phương chìa cành ô liu, cũng đưa tay bắt : “Xin chào, là Bạch Thu.”
“Tên lắm, ý thơ.” Trong mắt mang theo ý .
Bạch Thu cố gắng lục trí nhớ, nhưng nghĩ mãi cũng nhân vật nào tên Trần Tinh Hà. Đang ngẩn thì Hạ Kiến Quốc tới, : “Tiểu Bạch, khéo cháu ở đây, Trần Tinh Hà vốn phân về thôn Đại Ngưu. thôn Đại Ngưu năm nay nhận thanh niên trí thức vượt chỉ tiêu. Cầu đến bên chú, nên chú nhận thêm một , cháu sắp xếp .”
Bạch Thu : “Vâng ạ.” Sau đó bảo Trần Tinh Hà dọn trong phòng. Vừa khéo thanh niên trí thức Tống , thể thế chỗ đó, nhưng lúc đến thì giường của thanh niên trí thức Tống một thanh niên trí thức cũ đổi chỗ .
Ai cũng ngờ mới đến nhanh như . Vì thế Trần Tinh Hà chỉ thể ở vị trí kém nhất, chính là chỗ Bạch Thu từng , chỗ gió lùa.
Lúc Bạch Thu đến nhiệt độ còn đỡ, hiện tại cuối thu buổi tối lạnh, giường sát đầu gió căn bản ngủ ngon .
Bạch Thu hiện tại là tổ trưởng, tới là đồng chí mới của bọn họ, ít nhiều vẫn chiếu cố một chút, : “Lát nữa tìm cái búa và hai cái đinh ở phòng dụng cụ của thôn, sửa một chút.”
Trần Tinh Hà đến đây, các nam thanh niên trí thức đều chút cảm giác tự ti mặc cảm, : “Vậy cảm ơn đội trưởng, mang theo sô cô la, lát nữa mời nếm thử.” Sô cô la chỉ ở cửa hàng nhập khẩu tại thành phố lớn mới mua .
Bạch Thu sô cô la quý giá, : “Không cần , thích ăn. Anh cứ giữ .”
Hành lý của Trần Tinh Hà nhiều, riêng chăn đệm mấy cái, trải lên độ dày khác hẳn bên cạnh. Nhìn qua là lên đó thoải mái thế nào. Còn lấy bàn chải, khăn mặt, sáp vuốt tóc, dầu dưỡng tóc, d.a.o cạo râu, kem cạo râu các loại. Vali quần áo của đầy ắp.
Còn hai cái túi khác, mở một cái trong đó là kẹo rượu. Kẹo hình chai rượu, bên trong rượu Rum nguyên chất. Anh : “Đây là cha mang từ nước ngoài về, các nếm thử .” Anh cũng keo kiệt, mở hộp bao bì sang trọng , bên trong cũng chỉ mười mấy viên kẹo hình chai rượu nhỏ!
Đừng ăn, thấy cũng từng thấy bao giờ.
Đám nam thanh niên trí thức thấy đồ quý như nào dám ăn?
Trong hành lý của cư nhiên còn mang theo một cây đàn phong cầm (accordion). Mở hộp đàn bằng gỗ , cây đàn trông .
Thanh niên trí thức xung quanh hỏi: “Cái là của ?”
Trần Tinh Hà : “ , dạy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-28-dem-tho-ca-cua-thanh-nien-tri-thuc.html.]
Một cây đàn phong cầm giá rẻ, xem thời đại nào cũng giàu!
Mấy thanh niên trí thức mới gặp mặt một chút tự ti, Bạch Thu thì suy nghĩ đó. Cậu đóng lỗ hổng cửa sổ, sửa sang vài chỗ hư hỏng khác. Nói: “Vậy về đây.”
Trần Tinh Hà đang sắp xếp đồ đạc, Bạch Thu về, hỏi: “Cậu ở đây ?”
Trần Thông bên cạnh : “Cậu ở khu thanh niên trí thức, ở nhà thôn trưởng.”
Trần Tinh Hà : “Ra là thế?”
Tiễn Bạch Thu ngoài, tới đây một chuyến liền ấn tượng với Bạch Thu nhất, năm nay 25 tuổi, ngoài làm việc vài năm. Cách đối nhân xử thế đám thanh niên trí thức trải sự đời thể so sánh.
Anh tiễn Bạch Thu tận cửa, : “Tiểu đội trưởng, ngày mai thể học cùng ?”
“Đương nhiên, chúng là một tập thể mà.”
Trần Tinh Hà : “Tốt quá, từng nghĩ đến việc sống tập thể, nhưng vẫn luôn như nguyện, ngờ hiện tại thành hiện thực. Cả đời phục nhất là những dám nghĩ dám làm, quen thật sự vui.”
Bạch Thu mới gặp mà khen đến ngại ngùng: “Đâu như , đều như cả thôi.”
Trần Tinh Hà : “Vậy về thu dọn đồ đạc đây, ngày mai gặp!”
Bạch Thu gật đầu.
Trần Tinh Hà tự mang theo phích nước nóng, qua là giống của khác, màu xanh da trời. Trần Tinh Hà hỏi: “Tôi lấy nước nóng đây?”
Nam thanh niên trí thức Hoàng Hiểu nhiệt tình : “Để lấy giúp , cứ dọn dẹp .” Cậu cùng đợt với Bạch Thu, từ khi thanh niên trí thức Tống , liền xông xáo hẳn lên, chút tiếp quản vị trí đội trưởng đời sống của Tống thanh niên trí thức, các thanh niên trí thức khác cũng ý phản đối.
Trần Tinh Hà : “Vậy phiền quá, chỉ chỗ cho , tự là .”
Hoàng Hiểu : “Không phiền phiền.” Cậu xách ấm nước của Trần Tinh Hà luôn, một lát xách về đầy nước sôi, Trần Tinh Hà lễ phép cảm ơn.
Hoàng Hiểu còn kích động, hai má đỏ lên.
Chính Hoàng Hiểu cũng phát hiện , chỉ mới một gặp mặt, Trần Tinh Hà chiếm vị trí chủ đạo về mặt. Chờ Hoàng Hiểu , Trần Tinh Hà bắt đầu lấy một chiếc khăn tay, lau chùi phích nước đầy nước sôi, đặc biệt là tay cầm, lau năm , lau xong liền vứt chiếc khăn tay còn khá sạch thùng rác.
……
Bạch Thu về đến nhà thấy Hạ Trường Phong đang dùng mực tàu quét lên một tấm ván gỗ, quét hai mực xong, nó trở thành một tấm bảng đen.
Hạ Trường Phong thấy tiếng bước chân của tiểu thanh niên trí thức nhà trở về, : “Nè, cho em đó.”
Bạch Thu ngạc nhiên vui mừng: “Tốt ?” Cậu mới thành lập nhóm học tập, còn nghĩ đến việc kiếm một tấm bảng đen. Hạ Trường Phong chu đáo thế .
Hạ Trường Phong Bạch Thu sáp gần tỏ vẻ hài lòng với tấm bảng đen, hừ một tiếng: “Cần dùng mới nịnh nọt.”
Bạch Thu : “Cảm ơn .”
Hạ Trường Phong cảm ơn chút mất tự nhiên, đàn ông Đông Bắc chính là như , giỏi biểu đạt tình cảm. Hắn hỏi: “Chỗ các em thanh niên trí thức mới đến ?”
“Anh còn xem, ?” Tin tức của ở nhà cũng linh thông thật đấy.
Hạ Trường Phong : “Hình như là phát thanh viên đài phát thanh, nhưng phạm sai lầm nên đưa xuống.” Điều thấy lạ là phân cho thôn Đại Ngưu. thôn trưởng thôn Đại Ngưu đẩy sang bên .
Người thôn Đại Ngưu và đám lãnh đạo khá gần, lẽ bí mật gì đó . chuyện tiện cho ngoài.
Bạch Thu cũng chút khiếp sợ, đài phát thanh cũng nhà tù, phạm lớn thế nào chứ.
Hạ Trường Phong : “Được , em thế là .” Dù ở bên thời gian chắc dài, chắc cũng chuyện gì.
Bạch Thu ừ một tiếng.
Cậu trong sân chờ bảng đen khô, định mang .
Hạ Trường Phong : “Mai hẵng mang , đồ để ở đây cũng chạy mất .” Từ khi tiểu thanh niên trí thức nhà chức vụ, giờ còn bận hơn cả .
Bạch Thu hỏi: “Anh nhớ em ?”
Dựa tình hình đấu võ mồm của hai thì Hạ Trường Phong chắc chắn sẽ phản bác, nhưng ngoài dự đoán, Hạ Trường Phong cư nhiên ừ một tiếng. Bạch Thu trộm một cái, thấy Hạ Trường Phong phản ứng trộm thêm cái nữa.
Hạ Trường Phong thẹn quá hóa giận trực tiếp nhéo mặt , Bạch Thu kinh hãi, nhưng phản ứng của nhanh bằng Hạ Trường Phong. Hắn quét xong bảng đen, tay còn dính mực, lãng phí chút nào đều quệt lên mặt .
Bạch Thu cam lòng yếu thế, vội vàng cọ , hai cứ thế đùa giỡn. Kinh động đến Hạ Tiểu Tam, Hạ Tiểu Tứ trong phòng, bọn nhỏ chạy tìm hai chơi, từng đứa cao hứng vây quanh hai chạy nhảy!
“Tiểu Bạch ca ca, mặt giống mèo mướp thế.” Hạ Tiểu Tứ đồng ngôn vô kỵ .
Bạch Thu lập tức rửa mặt, khi còn trừng mắt Hạ Trường Phong một cái. Tên chẳng võ đức chút nào, nhưng cũng chịu thiệt. Vừa chùi tay áo , cái gọi là ác giả ác báo……
Nhóm tương trợ ngày hôm chính thức thành lập, sách giáo khoa của hai đều là do Bạch Thu mang đến. Bọn họ chia làm hai nhóm. Nhóm từng học cấp ba một nhóm, nhóm học thì bắt đầu giảng từ cơ bản.
Giống như toán học, tính một bài cũng mất gần nửa tiếng, thời gian còn ôn tập trọng điểm, học thuộc công thức, thời gian trôi qua nhanh.
Đến chiều cùng trong thôn lao động.
Tuy rằng ngay cả giấc ngủ trưa cũng tước đoạt, nhưng tinh thần của hơn nhiều.
Bạch Thu cũng làm việc cùng bọn họ.
Trần Thông lẩm bẩm trong miệng, rõ gì, Bạch Thu hỏi: “Cậu làm gì thế?”
“Học thuộc thơ đấy.”
Bạch Thu qua, là bài "Đăng Quán Tước Lâu" của Vương Chi Hoán. Buổi tối quây quần thơ, mỗi đều lên thể hiện, bình thường nhảm một câu chấp hai, nhưng đến lúc quan trọng căng thẳng, cho nên học thuộc một cho chắc, kẻo đến lúc đó ấp úng.
Trần Thông hỏi: “Cậu bài gì?” Bạch Thu bài "Thấm Viên Xuân - Tuyết".
Trần Thông : “Hay là đổi bài nào khó hơn chút nhỉ.” Sau đó vẻ mặt đau khổ: “Tôi xuống nông thôn lâu , học ở quê cũng chẳng học sinh giỏi giang gì. Ngày qua ngày khác, chữ nghĩa trong bụng chẳng còn bao nhiêu.”
“Vậy tự . Non nước, trăng sáng ở đây đều thể mà.”
Trần Thông hừ hừ hai tiếng: “Tôi mà bản lĩnh đó thì ở đây.” Sau đó tiếp tục liều mạng nhẩm thơ cổ.
Xuyên T.ử trong thôn ngang qua tò mò hỏi: “Các định làm tiết mục gì thế, loáng thoáng?”
Bạch Thu : “Buổi tối chúng đốt lửa trại thơ.”
Xuyên T.ử tò mò: “Vậy thể đến xem ?” Trong thôn vẫn nhàm chán, còn thể trốn việc bắt cá, nhưng vụ Tiết Hải, thôn trưởng cấm sông, giờ cấm cái cấm cái chẳng gì thú vị. Nghe Bạch Thu liền đến.
Bạch Thu : “Được chứ.”
Cậu dứt lời, tốc độ thơ của Trần Thông càng nhanh hơn, tạo thành ký ức cơ bắp kẻo đến lúc đó mất mặt. Trước chỉ thanh niên trí thức với còn ngại, giờ thêm ngoài áp lực càng lớn hơn.
Bạch Thu đột nhiên nghĩ đến chuyện , nhiều tụ tập đốt lửa mà báo với thôn trưởng thì . Vội vàng tìm Hạ Kiến Quốc.
Hạ Kiến Quốc đang họp với mấy cán bộ thôn, chuyện cũ rích, Bạch Thu tới, ông đơn giản cho dừng họp giải tán . Ông ngoài tìm Bạch Thu, Vương Mặt Rỗ cũng ở bên cạnh.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bạch Thu liền chuyện buổi tối.
Hạ Kiến Quốc : “Không đốt lửa, hiện tại rơm rạ và củi khô chất đống cao. Nhỡ gió to, dính chút tàn lửa là cháy, các cháu thắp đèn .”
Bạch Thu hỏi: “Không thắp đèn ạ?”
Vương Mặt Rỗ bên cạnh liền : “Không , thanh niên nam nữ tối lửa tắt đèn định làm gì.”
Hạ Kiến Quốc : “Xuyên T.ử chẳng bảo xem , gọi những rảnh rỗi trong thôn cũng qua xem. Các cháu cũng đừng ở khu thanh niên trí thức, cứ ở bên Ủy ban thôn , buổi tối chú kéo cho cái dây đèn. một tháng nhiều nhất chỉ một thôi.”
Bạch Thu đồng ý về thông báo cho .
Vương Mặt Rỗ định chuyện thì thôn trưởng bảo: “Thôn trưởng, ông cũng quá chiều bọn họ .”
“Haizz, cũng chẳng chuyện quan trọng gì, đám thanh niên trí thức bỏ nhà bỏ cửa xây dựng nông thôn cũng dễ dàng, nhiều đứa còn lớn bằng Hạ Trường Phong , đều là trẻ con cả.” Hạ Kiến Quốc cảm thấy Bạch Thu khá , tính tích cực, từ khi đến khu thanh niên trí thức, bên đó đổi hẳn. Bọn trẻ ý tưởng là chuyện , thể cứ chèn ép mãi.
Vương Mặt Rỗ thôn trưởng , cũng bàn lùi nữa: “Được, tối nay cũng .” Hắn để mắt một chút, xem đám trai gái làm gì đúng quy củ .
Hạ Kiến Quốc : “Ừ.”
Một câu là chốt, đến tối cả thôn , thanh niên trí thức thơ, cái mới mẻ nha. Trước họ ngủ sớm vì thật sự việc gì làm, giờ tiết mục đều xem.
Đến tối ăn cơm xong, thanh niên trí thức lục tục kéo đến thì ngẩn .
Bên bà con vây trong ba tầng ngoài ba tầng xem náo nhiệt, như Trần Thông tố chất tâm lý , giờ hai chân bắt đầu run.
Bạch Thu cùng Hạ Trường Phong, cũng ngờ buổi tối nhiều đến thế.
Thím Từ thấy Bạch Thu tiên, gọi: “Bạch Thu, cháu bên .” Bà đến sớm xí chỗ . Bạch Thu lanh lảnh gọi một tiếng thím, qua thím Từ nhét cho một nắm hạt bí xào. Thứ thơm thì thơm nhưng khó cắn, một nắm nhỏ hạt bí thể ăn cả ngày.
Bạch Thu kéo Hạ Trường Phong cùng qua đó.
Không ngờ các bà con chuẩn đầy đủ thật. Nào là ghế gấp nhỏ, nào là hạt dưa. Còn mấy góp tiền, thôn bên cạnh nổ hai nồi bỏng ngô đựng trong chậu để ăn.
Thím Từ : “Vẫn là trẻ các cháu bày vẽ, nên tổ chức nhiều tiết mục chút.” Nói chuyện còn nhớ chuyện xưa: “Hồi trẻ thím cũng múa ương ca, giờ thì chịu ……”
Lần trong thôn để dành chỗ gần ánh đèn nhất cho bọn họ.
Trong bóng đêm, nhiều chờ thơ như , thật sự làm bọn họ da đầu tê dại.
Trong đám ai một câu: “Thôn trưởng cũng tới.”
Bạch Thu và Hạ Trường Phong cùng sang. Thấy Hạ Kiến Quốc và Lan Quế Anh dẫn theo mấy đứa nhỏ trong nhà đều tới, bọn họ cũng việc gì làm. Tiện thể cổ vũ cho Bạch Thu. Trước đội thanh niên trí thức trong thôn chẳng chút cảm giác tồn tại nào, Bạch Thu qua đó bọn họ liền bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.
Hạ Tiểu Tam, Hạ Tiểu Tứ và Tiết Hải đều đang tìm Bạch Thu trong đám .
Bạch Thu lặng lẽ vẫy tay với bọn nhỏ, mấy đứa nhỏ lập tức hưng phấn chạy về phía Bạch Thu: “Tiểu Bạch ca ca.”
Bên chỗ Bạch Thu còn chỗ. Hai chen chúc nhường một chỗ cho Tiết Hải. Mấy đứa nhỏ thích dính lấy Bạch Thu, thích chỗ ba . Đặc biệt là Hạ Tiểu Tứ thế nhưng hẳn lòng Bạch Thu, hai tay ôm cổ .
Mấy tẩu t.ử xem náo nhiệt bên cạnh đều ngớt: “Bạch Thu đúng là lợi hại, xem Tiểu Tứ dính kìa.”
“Con gái cũng thế, cứ thích chơi với Bạch Thu.”
“ đó.”
“Cậu nhân duyên với trẻ con.”
Mọi nhao nhao bàn tán, Hạ Tiểu Tam cũng là trẻ con, ngày thường cũng lợi hại, thấy em gái tìm chỗ , : “Em lên, cũng .”
Hạ Tiểu Tứ ở trong lòng Bạch Thu giống như chống lưng, đời nào chịu tránh . Hạ Tiểu Tam tức điên.
Đang định , đột nhiên xách lên ôm lòng, Hạ Tiểu Tam lên thì thấy đó là ông hai ngày thường ít của . Hạ Tiểu Tam cứng đờ, nó hai ôm, hai cứng ngắc ôm một chút cũng thoải mái.
Vừa định giãy nảy, Bạch Thu : “Ngoan nào, hai thương, em đừng lộn xộn.”
Hạ Tiểu Tam Bạch Thu thể cứng đờ, : “Em cần ôm, em Tiểu Bạch ca ca ôm.”
Lý do Hạ Trường Phong vô tình từ chối: “Không .” Hạ Tiểu Tam sắp đến nơi, hai lý lẽ.
Bên nửa cái thôn đều xem, thanh niên trí thức chút căng thẳng. Bạch Thu là đội trưởng của họ, thể lên chủ trì: “Thưa các vị phụ lão hương , hôm nay đội thanh niên trí thức chúng cháu tổ chức một buổi thơ. Mỗi sẽ một bài thơ thích hoặc tự sáng tác, mong cổ vũ cho chúng cháu.”
“Được.” Còn bắt đầu, thôn dân sức trầm trồ khen ngợi.
“Ây da, các cháu cứ coi như chúng tồn tại .”
Thôn trưởng : “Tôi hai câu nhé.” Mọi im lặng, thôn trưởng tiếp tục: “Hoạt động khá , chúng cũng nên học tập theo. Đừng để suốt ngày ngoài trồng trọt thì chẳng gì. Được , làm mất thời gian của nữa, các cháu bắt đầu .” Nói xong ông xuống.
Bà con vỗ tay nhiệt liệt nhất cho Hạ Kiến Quốc, đó bọn họ bắt đầu lượt từng thơ.
Ban đêm ở nông thôn yên tĩnh và tươi , bầu trời tuy ánh trăng nhưng đầy . Đọc thơ ánh , giống như dát lên câu thơ một lớp voan mỏng.
Câu thơ vần điệu đặc thù, lên êm tai. Có bài khí thế bàng bạc, bài uyển chuyển động lòng , còn bài thơ văn xuôi tự kể về tình cảm chân thành với từng nhành cây ngọn cỏ trong thôn.
Bà con ban đầu còn tưởng là biểu diễn văn nghệ, ôm chậu bỏng ngô nhai rào rạo, nhưng về thì im lặng lắng . Thậm chí những diễn cảm phía còn nhận tràng pháo tay tán thưởng.
Từ xưa đến nay nhà quê vốn sùng bái chữ nghĩa, ngày thường thấy đám thanh niên trí thức làm việc , nhưng khi họ thơ lấp lánh tỏa sáng.
Chờ thơ kết thúc, nghĩ chắc đến lúc giải tán . Thì thấy tiếng nhạc du dương phong phú vang lên. Dưới ánh đèn mờ ảo, hóa là mới Trần Tinh Hà, đang kéo đàn phong cầm tấu khúc "Katyusha".
Thoáng chốc nhập tâm.
Đến cuối cùng hiểu biến thành đại hợp xướng, tuy rằng hát mỗi một phách, nhưng hòa cùng tiếng nhạc kỳ lạ hài hòa.
“Này, Tiểu Bạch cháu cũng hát một bài .” Thím Từ bên cạnh xúi giục, thôn trưởng cũng nhịn hát quân ca. Những thích ca hát khác cũng kiềm chế , bắt đầu thương lượng với Trần Tinh Hà xem thể đệm nhạc cho họ .
Lúc thím Từ chuyện xung quanh lúc yên tĩnh, nhiều đều thấy.
“Bạch Thu làm một bài .”
“Hát một bài .”
“ đúng đúng, hát bài nào cháu thích nhất .”
Ngay cả Trần Tinh Hà cũng nhướng mày hỏi: “Bạch Thu hát bài gì?”
Nhiều xúi giục như , Bạch Thu cũng hổ, : “Vậy cháu xin hát một bài mà bà ngoại cháu thích nhất, bài 'Tổ Quốc Của Tôi'.”
“Được.”
“Ồ……” Người xung quanh bắt đầu ồn ào cổ vũ.
Giọng hát của Bạch Thu cũng ấm áp như con : “Một dòng sông lớn sóng nước mênh mang, gió thổi hương lúa đôi bờ……”
Tiếng hát trong đêm thể truyền xa, rõ ràng ngay cả ánh trăng cũng , nhưng cùng với tiếng hát du dương, phảng phất như ánh sáng lấp lánh, nhanh chóng chiếu rọi lòng mỗi .
00030