Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:33:49
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếp theo, Dung Dịch càng bận rộn hơn. Việc thanh trừng nhà họ Bách Lý từ chi thứ ban đầu lan sang cả dòng chính. Nhà họ Bách Lý muộn màng nhận , bắt đầu phản công một cách kịch liệt.
Đây là một cuộc đấu tranh lâu dài và gian khổ. Nhà họ Bách Lý chiếm cứ kinh thành nhiều năm, giống như một gốc cây đại thụ bộ rễ khổng lồ, ngấm ngầm ăn sâu bén rễ, lay động dễ hơn làm. Một năm, hai năm, ba năm… Dung Dịch gần như bận đến chân chạm đất.
Hứa Vân Thanh rõ lắm những cuộc đấu đá đao quang kiếm ảnh triều đình, nhưng y kết quả, là Dung Dịch thắng.
Bức họa của Trần An ngựa trạm tám trăm dặm khẩn cấp đưa kinh. Ngay khoảnh khắc Hứa Vân Thanh nhận , liền nhanh chóng chuyển giao cho một .
Y , còn mong chờ tin tức hơn cả y.
Người đó chứng kiến trận chiến t.h.ả.m khốc , tận mắt trải qua cái c.h.ế.t của những đồng đội. Nhiều năm qua y khổ sở tìm kiếm, trèo đèo lội suối, đòi công đạo cho những khuất, nhưng cuối cùng chỉ thể lưu lạc đầu đường, trở thành một tên ăn mày ——
Trần An là tù phạm, lão ăn mày mới là nhân chứng.
Bức họa giấu trong một chiếc hộp gỗ, theo đôi tay run rẩy của lão ăn mày, từ từ mở , cuối cùng lộ ánh mặt trời. Gương mặt trong tranh dần dần hiện rõ, phảng phất như những tội ác chôn vùi, cuối cùng khoảnh khắc cũng còn nơi nào để che giấu.
Ánh mắt Hứa Vân Thanh sáng rực, vội vàng hỏi: “Là ?”
Lão ăn mày ôm lấy cuộn tranh, đôi mắt đục ngầu ngấn đầy nước mắt. Lão gật đầu, giọng nghẹn ngào đến mức gần như nên lời. Hồi lâu , lão mới đứt quãng lặp : “Cảm ơn… Cảm ơn…”
Lão đang cảm tạ Hứa Vân Thanh, cũng đang cảm tạ vị hoàng t.ử Dung Dịch từng lộ diện, nhưng ở triều đình bôn ba vì vụ án oan .
Hai vốn quan hệ gì lớn với chuyện , thể ngoài cuộc. mà, họ lựa chọn , vì những vong hồn sớm mất , vì những chân tướng chôn vùi, mà nghĩa vô phản cố lên.
Hứa Vân Thanh để ý đến những lời lộn xộn của lão, ánh mắt y sáng lấp lánh, vẫn còn căng thẳng hỏi: “Chỉ vật chứng thôi thì đủ, chúng lo lắng Trần An sẽ chịu thừa nhận hành vi phạm tội của . Đến lúc đó, thể mời ngài tòa làm chứng ?”
Lão ăn mày nên lời, chỉ một mực gật đầu.
Đã quá nhiều năm .
Vô đêm dài khó ngủ, dù cố gắng , trong mơ cũng là hình ảnh tướng quân tên độc b.ắ.n xuyên qua ngực. Oan hồn của các ngày ngày đêm đêm gào bên tai lão, ép lão lật qua núi thây, vượt qua biển máu, lăn bò xông Ngự Sử Đài đ.á.n.h trống kêu oan.
Rất vất vả mới chịu đựng đến lúc , lão mới kinh ngạc phát hiện sớm ghi tên danh sách những c.h.ế.t, cũng trở thành một hồn ma cô độc tên họ lang thang giữa trời đất .
Điều bảo lão làm thể oán hận.
Lão hận.
Năm đó lão co ro ở một con hẻm bẩn thỉu đầu phố, hận ý như dây leo độc lan tràn trong lồng ngực. Lão hận những kẻ làm quan đang ở vị trí đó chỉ ăn bám; lão hận bản và các m.á.u thịt trở thành quân cờ cho khác, thao túng đùa giỡn; lão hận cái thế đạo sáng tỏ , mà dung chứa nổi một chút công bằng.
Bây giờ lão ăn mày ôm chiếc hộp gỗ, quỳ gối ánh mặt trời, hồi lâu mới tìm giọng của .
Lão : “Được.”
Giờ đây, tất cả những điều chôn vùi , cuối cùng cũng đợi đến ngày oan khuất giải tỏa.
Dung Dịch bận tối mày tối mặt, đầu , Hứa Vân Thanh cũng bận rộn.
Y đang lật xem các điển tịch, cố gắng tìm kiếm cách chữa trị đôi mắt cho Dung Dịch.
Những năm gần đây, y thử vô cách, nhưng dù y điều chế loại t.h.u.ố.c mỡ nào, sắc bao nhiêu thang thuốc, Hứa Vân Thanh gần như dùng hết thủ đoạn, cũng thể chữa khỏi tật ở mắt của Dung Dịch.
Trong thiết lập của cuốn truyện , Dung Dịch tật ở mắt, vì thế bây giờ Dung Dịch bắt buộc như , giống như là thiết lập mặc định của nhà sản xuất, ngoan cố mà gắn chặt Dung Dịch.
Hứa Vân Thanh cảm thấy bất lực.
Một cảm giác thất bại từng tràn ngập trái tim Hứa Vân Thanh.
Y rõ ràng y thuật tinh thông, thế giới thậm chí còn cho y một “bàn tay vàng” siêu cấp lớn, khiến y thể giống như hai vị Kỳ Hoàng trong sách cổ, nhưng y cố tình thể dùng nó để chữa trị cho yêu.
Trong nháy mắt là thu.
Hơi lạnh ùa về. Hứa Vân Thanh mệt mỏi rã rời trở về Thái Y Viện, định đóng cửa viện, thấy giọng quen thuộc vang lên phía .
Là Dung Dịch.
Đã lâu lắm giọng của Dung Dịch, Hứa Vân Thanh vô cùng vui mừng mà chạy đón, ôm chầm lấy Dung Dịch.
Đợi tâm trạng kích động của Hứa Vân Thanh lắng xuống, Dung Dịch mới tủm tỉm đưa tay về phía Hứa Vân Thanh, đưa lời mời: “Cùng ngoài cung ?”
Bây giờ trời còn sớm, sắp đến giờ đóng cửa hoàng cung. Hứa Vân Thanh rõ tại Dung Dịch đột nhiên đưa ngoài cung, nhưng y tin tưởng Dung Dịch, chút do dự liền gật gật đầu.
Đợi khi khỏi cung, Hứa Vân Thanh mới phát hiện hôm nay là ngày Thất Tịch.
Màn đêm buông xuống, đèn lồng hai bên đường dài lượt sáng lên, vầng sáng vàng ấm áp chảy tràn nền đá xanh, nhuộm lên tà áo của đường một màu mật ong dịu dàng. Liễu rủ bên bờ sông thướt tha, cành liễu khẽ lướt mặt nước, tạo thành những gợn sóng lăn tăn, phản chiếu những chùm pháo hoa nối tiếp bầu trời.
Vào ngày đặc biệt , dân gian giăng đèn kết hoa, náo nhiệt phi thường. Những cặp tình nhân nắm tay dạo bên bờ sông, chúc mừng ngày lễ Thất Xảo.
Hứa Vân Thanh họ thả đèn hoa đăng, những cây cầu đá trang trí giống như cầu Ô Thước, lẩm bẩm : “Ta thích câu chuyện của Ngưu Lang và Chức Nữ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-68.html.]
Nàng Chức Nữ xinh đang tắm trong sông, Ngưu Lang giấu chiếc áo lông vũ tượng trưng cho pháp lực của Chức Nữ, khiến Chức Nữ thể bay về Thiên giới, chỉ thể ở nhân gian, sinh con đẻ cái cho .
Lúc Hứa Vân Thanh câu chuyện cảm thấy đang một câu chuyện tình yêu, ngược cảm thấy rợn tóc gáy. Dù dùng những lời lẽ hoa mỹ đến để miêu tả, dùng những lý do đường hoàng đến để bao biện, nhưng… đây chẳng là bắt cóc ?
Bây giờ y tận mắt chứng kiến câu chuyện của tướng quân và lão hoàng đế, nghĩ đến những trải nghiệm bi t.h.ả.m mà tướng quân trải qua, xúc cảnh sinh tình khó tránh khỏi nghĩ đến lão hoàng đế.
Hứa Vân Thanh : “Kẻ nên chịu sự trừng phạt.”
Đất nước của một bộ hình pháp chỉnh, bất kỳ hành vi bắt cóc nào nhân danh tình yêu, đều nên xử lý theo tội giam giữ trái pháp luật.
Giam giữ khác trái pháp luật hoặc dùng các phương pháp khác để tước đoạt tự do thể của khác một cách trái pháp luật, phạt tù thời hạn ba năm, giam giữ ngắn hạn, quản chế hoặc tước đoạt quyền lợi chính trị. Nếu tình tiết đ.á.n.h đập, lăng nhục, sẽ xử phạt nặng hơn.
May mà ngươi sinh ở thời hiện đại, nếu thì ở tù mọt gông , đồ hoàng đế ch.ó má.
Thấy y thích, Dung Dịch dường như chút hoảng loạn, nhíu mày : “Vậy chúng …”
Hứa Vân Thanh dắt lấy tay : “ mà thể chơi.”
Câu chuyện của Chức Nữ và Ngưu Lang giới hạn bởi thời đại, những hạn chế của nó, nhưng họ để những ý nghĩa . Đời những yêu lấy thời điểm làm cột mốc, để ca ngợi câu chuyện tình yêu của khác, mà là để tự trải nghiệm, tự nên huyền thoại tình yêu của riêng .
Biết Dung Dịch thấy, Hứa Vân Thanh làm đôi mắt cho . Y ngó lung tung khắp nơi, giới thiệu cho Dung Dịch những thứ mới lạ, bản cũng kêu lên như một đứa trẻ hiểu chuyện đời.
Hứa Vân Thanh và Dung Dịch mặc thường phục, họ ẩn trong dòng , giống như một đôi tình nhân bình thường nhất trong dân gian.
Không, cũng quá bình thường.
Vì là ban đêm, Dung Dịch che mắt. Lại còn mở to đôi mắt xinh của giả vờ như thể thấy. Vẻ ngoài vô cùng nổi bật của khiến qua đường liên tiếp ngoái , thậm chí còn cô nương ngang qua xem đến ngẩn , bạn đời phản ứng kéo một cách bực bội.
Hứa Vân Thanh liền .
Dung Dịch thật sự .
Mỹ nhân như hoa như sương, đôi mắt trong veo lúc “” về phía y cũng dịu dàng uyển chuyển, như thể cách một lớp mây.
“Bán hoa đây ——” Tiếng rao của bán hàng rong thu hút sự chú ý của Hứa Vân Thanh. Hứa Vân Thanh nhảy cẫng lên nắm tay Dung Dịch đến quầy hàng.
Y thích ngay một bó trong đó, bởi vì màu sắc của bó hoa giống với đôi mắt của Dung Dịch. Là màu hổ phách nhạt, ánh đèn chiếu rọi lộng lẫy như vàng ròng.
“Đây là hoa gì ?”
Người bán hàng rong vội vàng : “Hoa tên là Đồng Tâm Lũ.”
Ông hai vị nam t.ử đang nắm tay , trong mắt thoáng qua một vẻ kỳ lạ, nhưng nhanh nụ che lấp. Ông chủ bán hoa nhiệt tình giới thiệu: “Ý nghĩa là kết tóc xe tơ, một đời một kiếp một đôi , chúc hai vị dài lâu bền chặt.”
Ý nghĩa .
Tuy Hứa Vân Thanh loại hoa , chừng là do ông chủ cửa hàng hoa bịa để bán hoa, nhưng thể nhận một lời chúc lành cũng là điềm may mắn.
Dưới ánh mắt như thấy Thần Tài của ông chủ bán hoa, Hứa Vân Thanh mạnh tay mua một bó đầy ắp, một mạch bưng đến mặt Dung Dịch. Dung Dịch ngơ ngác nhận lấy, còn hiểu chuyện gì xảy Hứa Vân Thanh cài một đóa hoa lên thái dương.
“Hoa tươi cài mỹ nhân.” Tiểu lưu manh Hứa Vân Thanh trêu chọc Dung Dịch như mèo con kêu gọi.
Dung Dịch .
Ánh trăng sáng tỏ, nhuộm gương mặt của trong ánh sáng xanh mờ ảo. Đôi đồng t.ử màu hổ phách đó và đóa hoa đồng tâm lũ cài bên thái dương rực rỡ chiếu rọi lẫn . Gương mặt của Dung Dịch như vẽ bằng mực tàu, đặc quánh đến thể hòa tan, nhưng khi ánh mắt lưu chuyển tựa như nước xuân tan băng, lúc về phía Hứa Vân Thanh thấm đẫm vẻ dịu dàng quyến luyến thành lời.
Hứa Vân Thanh thẳng , ngược chính đỏ bừng mặt .
Họ chơi lâu. Hứa Vân Thanh đưa Dung Dịch ăn ở tiệm bánh nướng mà y thích nhất, còn chỉ cho Dung Dịch xem tên chủ tiệm kẹo đường xa điên cuồng làm những cây kẹo hình tiểu thái y giống hệt y để lừa sạch tiền lương hàng tháng của tiểu thái y…
Cuối cùng Hứa Vân Thanh và Dung Dịch tay trong tay dạo bờ đê. Hứa Vân Thanh nhỏ giọng kể cho những chuyện trải qua mấy ngày nay, là những chuyện vặt vãnh nhỏ nhặt. Hứa Vân Thanh thích kể, Dung Dịch cũng chăm chú: “…Lúc đó, khí thật là hổ, mặt đều đỏ hết cả lên .”
Dung Dịch hôn lên trán y để trấn an: “Nếu thể thấy dáng vẻ của ngươi thì .”
Hắn thấy tiểu thái y mặt đỏ vì e lệ, thấy đôi mắt chuyên chú mà chân thành của tiểu thái y lúc tỏ tình với . Hắn xem tiểu thái y chỉ một , trong mắt cũng chỉ phản chiếu hình bóng của một .
Hứa Vân Thanh lo lắng : “ trông cũng .”
Dung Dịch nắm lấy tay y, giọng điệu nghiêm túc, hề chút ý đùa cợt nào: “Vân Thanh trong lòng , chính là dung sắc khuynh thành.”
“Miệng lưỡi trơn tru.” Hứa Vân Thanh như , “Ngươi một mù, cả đời thấy bao nhiêu chứ.”
Ánh sáng lung linh trút xuống, bên bờ đê, pháo hoa nở rộ từ sâu trong bầu trời vô tận, những vì dường như đều rơi xuống khoảnh khắc . Họ ôm bầu trời pháo hoa rực rỡ, môi răng quyện .
Thời gian dường như mất ý nghĩa. Ánh của ngàn tỷ năm và pháo hoa của giờ phút đan xen , bùng nổ thành một vầng hào quang lộng lẫy giữa vũ trụ bao la. Họ còn để tâm đến những gì đang xảy bên ngoài, tiếng reo hò và la hét của ở xa xa đều biến thành phông nền, cách một lớp lụa mỏng còn thấy, chỉ thở của là rõ ràng thể .
Chỉ .
Chỉ là của .
Giờ khắc như là vĩnh hằng.