Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:33:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài cung An Khánh, trúc xanh mọc um tùm. Đang độ hè, thỉnh thoảng còn thấy tiếng ve kêu râm ran trong rừng. Dung Dịch hình cao ráo như ngọc, xuyên qua những đống cỏ khô, bia b.ắ.n trong sân, theo Hứa Vân Thanh trong cung An Khánh.
Tướng quân đang y phục trong nội điện, bảo Hứa Vân Thanh và Dung Dịch chờ ở ngoài điện . Tướng quân thích hầu hạ, lúc trong điện một bóng , chỉ hai họ cùng một chỗ. Hứa Vân Thanh khẽ nghiêng đầu, là thể thấy dáng vẻ hiện tại của Dung Dịch.
Lần Dung Dịch ăn mặc cực kỳ trang trọng. Bộ thường phục hoàng t.ử màu xanh đen điểm xuyết đầy những hoa văn thêu chỉ vàng sẫm, đai lưng màu đen huyền siết lấy vòng eo thon chắc, ngọc bội treo đai lưng rủ xuống những tua rua khẽ lay động theo nhịp thở, mỗi một nếp gấp đều thấm đẫm vẻ tự phụ độc nhất của hoàng gia.
Có lẽ vì gần đây chịu đủ sự rèn luyện, vẻ vội vàng và non nớt vốn Dung Dịch phai , trở nên trầm hơn. Giữa hai hàng lông mày thỉnh thoảng toát vẻ uy nghiêm khiến xung quanh nhịn lùi bước.
hiểu rõ như Hứa Vân Thanh thể tâm trạng thật sự của Dung Dịch lúc .
Vẻ mặt Dung Dịch trống rỗng, cả căng cứng, cứng đờ đến mức sắp biến thành một cây trúc xanh ngoài cửa sổ.
Đáng yêu.
Hứa Vân Thanh nổi hứng trêu chọc, lặng lẽ đưa tay cào cào lòng bàn tay , chỉ cào một chút lập tức rút về.
Không phản ứng gì.
Hứa Vân Thanh tăng thêm lực.
Dưới sự quan sát cẩn thận của Hứa Vân Thanh, phát hiện vành tai Dung Dịch dường như giật giật, chỉ là biên độ quá nhỏ, dễ nhận . Hứa Vân Thanh để kiểm chứng phỏng đoán của , định đưa tay cào.
Như chuồn chuồn lướt nước, tay Hứa Vân Thanh khẽ chạm da thịt Dung Dịch một lát liền rút về, ngay khoảnh khắc sắp sửa rời đối phương một tay nắm chặt lấy.
Cơ thể Hứa Vân Thanh gần như Dung Dịch rèn luyện phản xạ điều kiện, theo bản năng liền bắt đầu mềm nhũn chân tay, thấy Dung Dịch chỉ véo nhẹ đầu ngón tay y mang tính cảnh cáo, liền buông tay .
Ai chà, mà hành động thừa thãi nào.
Không đ.á.n.h mông, cũng c.ắ.n tay y, càng cọ cọ bắt y xin tha .
Dung Dịch xưa nay hành sự kiêng nể gì, ngay cả hoàng đế cũng làm gì , ngày nào cũng ngang ngược bá đạo, đặc biệt thích tìm đủ cớ để bắt nạt tiểu thái y. Hứa Vân Thanh vì sợ hãi uy quyền, thường xuyên bắt nạt đến hai chân run rẩy, môi sưng đỏ, nhưng chỉ thể tức giận mà dám gì.
hôm nay ở cung An Khánh, Dung Dịch vì trở nên câu nệ nghiêm túc lạ thường. Có tấm da hổ của tướng quân làm lá chắn, tiểu hồ ly Hứa Vân Thanh cáo mượn oai hùm, bắt đầu kiêu ngạo lên.
Hứa Vân Thanh cảm thấy “” .
Hứa Vân Thanh càng làm tới.
Hứa Vân Thanh nghịch đến mức cả vành tai Dung Dịch đều đỏ ửng.
Giọng Dung Dịch nửa nửa : “Hứa Vân Thanh, sợ ?”
Không ý cảnh cáo trong giọng của , Hứa Vân Thanh chơi đến mức lên đầu. Dung Dịch càng phản kháng, y càng hưng phấn, còn phát những lời thoại kinh điển chuyên thuộc về nhân vật phản diện phụ: “Ha hả, ngươi kêu , ngươi dù kêu rách cổ họng cũng sẽ ai tới cứu ngươi !”
Dung Dịch: …
Mấy ngày còn thấy y , sự đối lập , thật sự như hai khác .
Mùi t.h.u.ố.c mang theo ấm quen thuộc lặp lặp trêu chọc, hành động của yêu ngày càng quá đáng, cố tình diễn trong một trường hợp trang trọng như . Đây thật sự là một loại tra tấn ngọt ngào mà đau khổ. Dung Dịch thể cảm nhận trong lòng dường như chính vì thể chọc ghẹo mà cảm thấy vui mừng. Dung Dịch bất đắc dĩ , im lặng dung túng hành vi của y.
Dù thì, luôn luôn sẽ đòi .
Đợi đến đêm động phòng hoa chúc, …
Nụ của Dung Dịch càng thêm rạng rỡ.
Còn tương lai của Dung Dịch sắp đặt rõ ràng, Hứa Vân Thanh vẫn còn đang dương dương tự đắc vì chiếm thế thượng phong. Cho đến khi tiếng mang theo chút trêu chọc của tướng quân vang lên phía : “Đang làm gì đó?”
Hứa Vân Thanh: !
Hứa Vân Thanh nghiêm , trong phòng đột nhiên cắm thêm hai cây trúc xanh thẳng tắp.
Tướng quân: …
Tướng quân nhịn , đến ngặt nghẽo.
Hắn và Hứa Vân Thanh thiết, cần khách sáo gì nữa. Tướng quân từ trong tay áo móc một miếng ngọc bội, lập tức đưa tay y.
Hứa Vân Thanh còn kịp phản ứng, y theo bản năng cúi đầu quan sát, đợi đến khi rõ đó là cái gì, nhất thời kinh hãi: “Đây là ngọc bội của Hiền phi nương nương , cái …”
Hứa Vân Thanh kinh hãi thất sắc: “Cái thể cho ?”
“Cầm lấy , thật lúc coi như chiếm tiện nghi của ngươi. Bởi vì đây vốn dĩ là thứ Niệm Vân để cho con dâu tương lai.” Tướng quân chỉ cho y hoa văn miếng ngọc bội,
“Lúc cha tình cờ tìm một miếng ngọc , chất ngọc , chỉ là nhỏ một chút, nên làm gì. Niệm Vân thích vô cùng, là làm đồ gia truyền, liền sai thợ thủ công khắc thành ngọc bội. Ngươi mặt , bươm bướm hai con, mẫu đơn cũng là hai đóa nở chung một cành.”
Thật lúc Niệm Vân cũng làm thành hai phần, hai chị em mỗi một cái. tướng quân tự rõ sẽ con nối dõi, dứt khoát nhường hết cho Niệm Vân.
Theo lời miêu tả của tướng quân, Hứa Vân Thanh cẩn thận quan sát, cuối cùng cũng rõ những thứ khắc đó: bướm vờn mẫu đơn, một đôi bươm bướm uyển chuyển múa lượn giữa khóm hoa. Hứa Vân Thanh nâng niu nó trong tay, chỉ cảm thấy nặng trĩu lạ thường.
Y ấp úng: “ ——”
Đã còn để tâm đến việc tướng quân vạch trần tình cảm của hai nữa, ngay khoảnh khắc Hứa Vân Thanh cầm lấy miếng ngọc bội, thậm chí còn chút áy náy.
Hứa Vân Thanh thuật những lời Sơ Nguyệt công chúa với y lúc , khô khan : “ là nam tử, cưới nam t.ử sẽ làm ô danh gia tộc…”
Y nhận câu trả lời.
Hứa Vân Thanh thấp thỏm ngẩng đầu, rõ biểu cảm lúc của tướng quân ——
Tướng quân nhíu mày, đang dùng ánh mắt như một kẻ phong kiến cổ hủ để tiểu thái y.
“Chưa kể ngươi làm bao nhiêu chuyện cho nhà họ Địch, chút chuyện nhỏ , ngoài để ý, chứ nhà họ Địch chúng thì hề để ý.” Tướng quân xoa xoa đỉnh đầu Hứa Vân Thanh, giọng điệu ôn hòa, “Niệm Vân càng sẽ để ý đến những thứ . Nếu nàng còn sống, nàng nhất định sẽ… vô cùng vô cùng thích ngươi.”
Đối mặt với Hứa Vân Thanh, tướng quân tiếc lời khen ngợi: “Tiểu thái y thông minh dũng cảm, y thuật còn giỏi như , ở bên ngoài đốt đèn lồng cũng tìm vợ như thế, mà chúng nhặt , chúng vui mừng còn kịp.”
Đây là tiêu chuẩn đ.á.n.h giá vợ ?
Giọng điệu như chiếm món hời lớn của tướng quân làm Hứa Vân Thanh càng càng thấy kỳ quái. Y làm thể tướng quân đang trêu chọc , cảm giác hổ vì tướng quân phát hiện chuyện tình cảm dâng lên.
Dung Dịch đang y , tướng quân đang y. Bị bại lộ chuyện như ngay mặt họ, Hứa Vân Thanh hai tay nắm chặt, hai chân cũng theo đó mà tiết tấu cùng cào cấu mặt đất.
Y hổ c.h.ế.t, lắp bắp mở miệng: “Ngươi, ngươi phát hiện từ lúc nào.”
Ngày thường y ở mặt tướng quân tuy về Dung Dịch nhiều hơn một chút, nhưng cũng chỉ kể những việc Dung Dịch làm ở bên ngoài, y hề nhắc đến chuyện riêng tư với tướng quân, tướng quân chắc chắn như về mối quan hệ của họ? Lỡ như, lỡ như họ chỉ đơn thuần là tình sâu sắc thì ?
“Đó là từ lâu .” Tướng quân cảm thấy buồn , “Ngươi ?”
Cho rằng tướng quân vẫn đang về hoa văn miếng ngọc bội, Hứa Vân Thanh thành thật lắc đầu. Lúc tình hình khẩn cấp, Dung Dịch mới đưa miếng ngọc bội cho y, y liền vội vàng chuyển cho tướng quân. Lúc đó y chỉ qua loa miếng ngọc bội khắc hình bươm bướm và hoa mẫu đơn, căn bản còn kịp kỹ lượng cụ thể bên trong.
Ánh mắt tướng quân chuyển hướng sang Dung Dịch đang trong điện, giọng điệu đầy ẩn ý: “Không nên , chị gái của lúc giao miếng ngọc bội cho nào đó, đáng lẽ rõ ràng chuyện mới đúng chứ.”
“Cho nên lúc ngươi đưa ngọc bội cho , còn giật cả .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-67.html.]
lúc đó họ còn xác nhận quan hệ mà. Hứa Vân Thanh chỉ cảm thấy kỳ quái, chợt đầu về phía Dung Dịch: “Cho nên lúc đó ngươi cho , là, là…”
Mặt Hứa Vân Thanh càng đỏ hơn.
Dung Dịch tùy tiện ừ một tiếng: “Ừm.”
“Ngươi ừm cái gì chứ? Sao lúc đó ngươi cho , lỡ như, lỡ như đường ngươi gặp cô nương nào thì làm .” Hứa Vân Thanh chỉ thiếu điều đưa tay nắm lấy vai Dung Dịch mà lắc.
“Không cô nương nào cả.” Giọng Dung Dịch bình tĩnh, “Bởi vì thích ngươi.”
Tướng quân sắp nổi nữa.
Hắn Hứa Vân Thanh ngốc nghếch ngơ ngác, trông dễ lừa, Dung Dịch bề ngoài vẻ đạo mạo, nhưng thực tế trong lòng những ý nghĩ xa.
Tiểu thái y quả thực Dung Dịch đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Cứ phát triển như thế thì .
Tướng quân nghĩ.
Tuy rằng Dung Dịch là đứa con duy nhất mà chị gái để , còn khả năng là dòng m.á.u duy nhất còn sót của nhà họ Địch.
Hứa Vân Thanh cũng là bạn mà quý trọng. Tướng quân hiểu rõ Hứa Vân Thanh tâm cơ gì, chỉ là một thuần túy từ trong ngoài.
Nhiều năm qua , trong lòng tướng quân thực càng nghiêng về phía Hứa Vân Thanh một chút.
Đặc biệt là bây giờ bạn rõ ràng đang ăn đến mức còn gì, bán mà vẫn còn ngây ngô giường giúp đếm tiền.
Tướng quân cảm thấy nên lấy tư cách trưởng bối để cảnh cáo Dung Dịch một chút. Hắn với Hứa Vân Thanh: “Ngươi ngoài , lời với Dung Dịch.”
Hứa Vân Thanh lo lắng : “ mà…”
Đến bây giờ vẫn còn lo lắng cho Dung Dịch, tướng quân sắp phát bực với y .
Cuối cùng vẫn là Dung Dịch khẽ mở miệng: “Ngươi ở cửa chờ .”
Hứa Vân Thanh một bước ngoái đầu , cuối cùng vẫn chần chừ rời .
Không Hứa Vân Thanh, cung An Khánh mới còn náo nhiệt giờ phút chốc trở nên lạnh lẽo.
Hai im lặng đối mặt. Tướng quân thấy Dung Dịch dùng lụa sa che mắt, Dung Dịch thấy.
Hứa Vân Thanh từng kể cho về những trải nghiệm của Dung Dịch. Trong lời kể của Hứa Vân Thanh, Dung Dịch yếu ớt mà kiên cường, là đối tượng cần cứu vớt. Tướng quân đặt cảnh của , trong lòng cũng đồng tình với cách của Hứa Vân Thanh, trong đầu đại khái phác họa hình ảnh một mỹ nhân ốm yếu.
bây giờ khi thật mặt , tướng quân mới phát hiện như . Người tuy mắt mù, nhưng hề vì khuyết tật của bản mà trở nên nhút nhát lùi bước.
Hoàn ngược , Dung Dịch thể hiện một tư thái tự tin mà mạnh mẽ, phảng phất như việc mắt mù chẳng qua chỉ là một hạt bụi mà phận tùy tay ném xuống, nhẹ nhàng rơi vai , nhưng thể lay động mảy may. , mắt mù là khuyết tật của , nhưng cũng chỉ mà thôi. Bước chân Dung Dịch vững vàng, thở trầm , mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên một khí độ bình tĩnh, phảng phất như thế giới tăm tối ánh sáng đó chẳng qua chỉ là một vũng nước cạn chân , mà sớm vượt qua vực sâu, đỉnh núi cao hơn.
Tướng quân , trong lòng mơ hồ dấy lên một tia chấn động. Dung Dịch như , phảng phất một cây tùng xanh vươn lên từ đất đá trong gió tuyết, tuy từng sương tuyết bẻ gãy, nhưng càng thêm hiên ngang. Cho thêm thời gian, chắc chắn sẽ trưởng thành một cây đại thụ che trời, cành lá sum suê, rễ cắm sâu lòng đất, trở thành một sự tồn tại mà ai thể bỏ qua.
Tương lai của loại hiển nhiên cần lo lắng. Tướng quân vắng mặt trong cuộc đời của , tự nhiên cũng tiện lấy tư cách trưởng bối mà tự cho là đúng.
Tướng quân lựa lời tìm một chủ đề mà cả hai đều cảm thấy hứng thú để phá vỡ sự im lặng: “Tiểu thái y bản tính thuần thiện, thích tranh đấu. Bây giờ thì cũng tạm , nếu hai các ngươi thật sự ở bên , e rằng sẽ đám thê của ngươi bắt nạt mất.”
Dung Dịch lắc đầu, trầm giọng : “Y sẽ là thê t.ử của .”
“Ta ý đó. Thôi , ngươi dù thật sự cưới y cửa, đám cơ trong nhà ngươi cũng sẽ… Dù thì… Ngươi con nối dõi ?”
“Trước , cũng sẽ .” Giọng điệu của vị hoàng t.ử trẻ tuổi trầm , ý chiếm hữu trong lời đó làm tướng quân cũng kinh ngạc, “Ta sẽ con, y sẽ là bạn đời duy nhất của trong cuộc đời .”
Chỉ thể là Hứa Vân Thanh.
Là nơi linh hồn tìm về, là cả cuộc đời gắn bó. Bao nhiêu năm qua Hứa Vân Thanh vẫn bầu bạn cùng , họ cùng vượt qua khổ đau, cùng hướng về một tương lai rực rỡ. Không ai thể từ chối một sự tồn tại như , Dung Dịch cũng thể. Dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đáng sợ từ từ lớn dần, sớm nuốt chửng lấy .
Chỉ thể là Hứa Vân Thanh, và chỉ duy nhất Hứa Vân Thanh.
Dung Dịch nhớ điều gì đó, cúi đầu xin : “Xin .”
“Chuyện gì mà xin …”
Ý thức ý của Dung Dịch, tướng quân cuối cùng cũng chỉ thở dài: “Không gì xin cả. Ân oán của thế hệ cần kéo dài đến đời con cháu. Còn về việc con , cuộc đời của chính ngươi, tự quyết định là .”
“Thật hôm nay gặp ngươi, chỉ là để ngươi một chút. tiểu thái y còn nhờ một việc.” Dứt lời, tướng quân buông tay, tỏ vẻ bất đắc dĩ, “Y ngươi vì những trải nghiệm trong quá khứ, vẫn luôn cảm thấy Niệm Vân thích ngươi. Nghe gặp ngươi, liền vội vàng cầu xin , bịa một câu chuyện, dỗ ngươi vui vẻ. Y và Niệm Vân cùng lớn lên, lời sức thuyết phục nhất.”
Từ điểm miêu tả đó thể phác họa dáng vẻ khổ sở suy tư của tiểu thái y.
Dung Dịch mở miệng, nhếch khóe môi, như đang mỉm .
“ hôm nay với ngươi, là chuyện bịa đặt.”
Tướng quân nghiêm túc ,
“Tên tự của ngươi là Du Ninh, hai chữ là do Niệm Vân lúc ở kho sách trong nhà lật tìm ba ngày ba đêm, lật hết các điển tịch, vắt hết óc mới nghĩ .”
“Quân t.ử du ninh, như kỳ tư cánh. (Bậc quân t.ử thanh nhàn yên , như đôi cánh của nó .) Nàng lúc đó với , rằng hy vọng đứa con tương lai của thể sống một cuộc đời an bình, khỏe mạnh như ý nghĩa của những lời . Chịu đem cái tên tự đặt cho ngươi, chứng tỏ nàng thích ngươi. Bất kể ngươi đến từ , nàng đều mong chờ sự đời của ngươi, hy vọng ngươi thể trưởng thành.”
Ngoài cung An Khánh, Hứa Vân Thanh đang lo lắng . Cho đến khi một bóng tiến về phía , rõ đến là Dung Dịch, Hứa Vân Thanh mới dừng bước.
Hứa Vân Thanh chuyện giấu , lúc chột c.h.ế.t: “Sao, ?”
Dung Dịch khẽ : “Vân Thanh.”
Hứa Vân Thanh: “Ừm?”
“Cảm ơn ngươi.”
Hứa Vân Thanh ngơ ngác, Dung Dịch đang cảm ơn y điều gì, nhưng y nhanh liền vui vẻ chấp nhận. Trên mặt còn lập tức nở một nụ nịnh nọt: “Vậy ở điện làm loạn như , ngươi giận nữa !”
Khóe môi Dung Dịch cong lên một nụ : “Không.”
Hứa Vân Thanh trừng lớn mắt: “Dựa cái gì?”
Y nhắm mắt làm liều, tỏ một bộ dạng nghển cổ chờ chém: “Ngươi phạt .”
Dung Dịch lắc đầu: “Ghi sổ .”
Hứa Vân Thanh: ?
“Tính lãi.” Dung Dịch tỏ như một tên địa chủ gian ác, bàn tính nhỏ trong lòng kêu tanh tách, “Một năm mười ba phân.”
Bình thường tính lãi đáng sợ như , tính thêm lãi thì còn lợi hại hơn nữa. Kẻ làm công nhỏ bé đáng thương Hứa Vân Thanh nóng nảy: “Này! Dung Dịch ngươi quá đáng…”
Dung Dịch .
Hứa Vân Thanh hùng hùng hổ hổ đuổi theo.