Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:33:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thái y! Tìm ngài cả nửa ngày trời! Sao bây giờ ngài mới đến?”
Hứa Vân Thanh cung, một tiểu thái giám xa lạ xối xả chỉ trích một hồi. Y còn kịp hồn, liền thấy thái giám đó túm lấy ống tay áo , lệnh: “Thái y, Hoàng hậu nương nương triệu kiến, ngài mau xem một chút!”
Tuyết đọng tường cung làm cong oằn những cành phong khẳng khiu. Những nhánh cây rụng hết lá hồng rọi bóng đen như những nét thư pháp sắt thép lên mái ngói lưu ly. Hứa Vân Thanh theo sự chỉ dẫn của thái giám, đầu tiên rõ cách bài trí bên trong điện Trữ Tú Cung.
Trong phòng cung nữ hầu hạ. Sau khi Hứa Vân Thanh bước cửa điện Trữ Tú Cung, thái giám vốn theo lưng y cùng.
Hứa Vân Thanh thấy tiếng động phía , đầu thì phát hiện thái giám đó đóng cửa .
Ngày thường lúc bắt mạch cho các phi tần đều cần ít nhất ba cung nữ thái giám ở bên cạnh hỗ trợ giám sát. Hứa Vân Thanh chút hoảng sợ, y định rời , thấy giọng của Hoàng hậu nương nương từ trong điện truyền .
“Thái y, bổn cung gần đây thể khỏe, ngươi đây xem giúp bổn cung một chút.”
Mái tóc mây búi thành hình phượng cài trâm phía đầu. Hoàng hậu nương nương khoác chiếc trường bào tay dài bằng gấm dệt kim tuyến màu đỏ chính, đó thêu hình chim phượng linh động như thật, càng làm nổi bật vẻ uy nghi lộng lẫy, vô cùng đoan trang của bà.
Hoàng hậu nương nương mày như núi xa, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ uy nghiêm giận mà vẫn khiến khác e dè. Bà vuốt ve tóc mai, đặt tay lên tấm lụa trắng: “Tuyên nhi ở bên cạnh bổn cung, mấy ngày gần đây bổn cung vẫn luôn tinh thần tập trung, ngay cả thấy hòm t.h.u.ố.c của ngươi, cũng cảm thấy hoảng hốt.”
Hòm t.h.u.ố.c lúc chứa bộ bằng chứng phạm tội buộc tội Hoàng hậu và gia tộc Bách Lý lưng bà. Đối mặt với thứ mà Hoàng hậu nương nương cảm thấy hoảng hốt thì cũng hết sức bình thường. Hứa Vân Thanh vô cùng chột , y giấu hòm t.h.u.ố.c lưng thêm một chút, nơm nớp lo sợ bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương.
Rất lâu , Hứa Vân Thanh lau mồ hôi trán, nghiêm túc : “Thân thể Nương nương gì đáng ngại, chỉ là gần đây lo nghĩ quá nhiều, tâm thần yên, chỉ cần kê vài thang t.h.u.ố.c an thần là .”
Việc nào việc đó, về phương diện chữa bệnh Hứa Vân Thanh sẽ qua loa cho lệ. Nhớ đến việc Hoàng hậu nương nương chứng đau đầu kinh niên, Hứa Vân Thanh trầm ngâm một lát, định bụng trở về sẽ nghiên cứu thêm cách điều chế phương t.h.u.ố.c điều dưỡng cơ thể cho bà, vì thế y thành thật : “Còn về bệnh cũ của Nương nương, vi thần tài hèn học ít, hiện thể kết luận, còn cần về Thái Y Viện lật xem y thư, mới xem xét thêm.”
Dứt lời, Hứa Vân Thanh hành lễ với Hoàng hậu nương nương, định nhân cớ rời . Y còn vài bước, cảm thấy tay một bàn tay nắm chặt lấy.
Bàn tay đó còn đeo móng tay giả, đúng là tay của Hoàng hậu nương nương.
Hứa Vân Thanh kinh hãi, cơ thể phản xạ nhanh hơn cả suy nghĩ, thuần thục quỳ xuống đất: “Nương nương…”
“Bệnh của bổn cung mang theo từ trong bụng , sớm một khắc muộn một khắc chữa trị thì gì mà vội vàng!” Hoàng hậu nương nương thu tay , bà bước xuống khỏi ghế dài, xuống Hứa Vân Thanh từ cao, “Thái y, ngài nếu thật sự giúp bổn cung, thì nên rõ điều thực sự làm phiền lòng bổn cung là gì chứ?”
Hứa Vân Thanh quỳ xuống đất dập đầu: “Vi thần, vi thần .”
“Ngươi xem, đang yên đang lành, Lục hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử thể trúng độc ? Lục hoàng t.ử cố tình độc phát mà c.h.ế.t, còn làm cho Bệ hạ nghi ngờ đến cả Tuyên nhi! Bổn cung nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chuyện chỉ thể là do Dung Dịch làm.”
Hứa Vân Thanh khó khăn mới cố gắng tìm giọng của : “Tại ạ?”
“Trước bổn cung vì Tuyên nhi, bất đắc dĩ làm một chuyện với đứa nhỏ đó. đó cũng là chuyện từ lâu . Dung Dịch điên . Hắn hận Tuyên nhi và bổn cung đến tận xương tủy, để hãm hại Tuyên nhi, làm chuyện như cũng gì lạ.”
Vẻ mặt Hoàng hậu nương nương phẫn uất, hiển nhiên là những phỏng đoán của chính làm cho tức giận nhẹ.
“Lúc quả thực là bổn cung với nó, nhưng bổn cung còn thể cách nào khác ? Bổn cung bất đắc dĩ mới làm chuyện như . Bây giờ qua nhiều năm như thế, bổn cung làm cũng là đêm đêm khó ngủ.”
Đây là do các ép ?
Là các ép Dung Dịch thành bộ dạng như bây giờ, mà còn dùng những lời lẽ độc địa để phỏng đoán, coi cũng giống như các .
Hứa Vân Thanh nghiến chặt răng, cố gắng đè nén những lời trong lòng xuống tận đáy họng.
Bên , Hoàng hậu nương nương vẫn còn đang lấy tình để thuyết phục: “Ngươi một thái y nhỏ bé, chỉ dựa chút bổng lộc hàng tháng thì thể bao nhiêu ngân lượng. ngươi nếu giúp bổn cung, thì khác . Tiền tài, đất đai… Ngươi , thậm chí là những thứ thể tưởng tượng nổi bổn cung đều thể thỏa mãn. Thậm chí , ngươi nếu thăng tiến hơn nữa con đường làm quan, tìm một chức quan hơn trong triều đình, bổn cung dễ dàng thể giúp ngươi…”
“Ngài làm thế nào?” Hứa Vân Thanh cúi đầu, cảm xúc trong giọng của y, “Những gì ngài đang làm, chẳng lẽ còn đủ ?”
“Đương nhiên là đủ, bổn cung mấy năm nay vẫn luôn hối hận.” Hoàng hậu nương nương xoa xoa trán, “Bổn cung vẫn luôn hối hận, bổn cung hối hận lúc đó bổn cung nên mềm lòng. Bổn cung lúc đó nên g.i.ế.c c.h.ế.t tên tiểu nghiệt chướng đó.”
“Bây giờ tên nghiệt chướng đó đề phòng bổn cung trăm bề, bổn cung còn cơ hội nữa. ngươi là thái y, ngươi thể làm . Ngươi đem t.h.u.ố.c , trộn trong cơm canh của Dung Dịch.”
Hứa Vân Thanh bỗng nhiên ngẩng đầu.
Hoàng hậu nương nương ánh mắt của y làm cho giật , cảm xúc đang trào dâng nhất thời thu , bà nhíu mày: “Ngươi , ngươi…”
Hứa Vân Thanh dậy, y xách hòm t.h.u.ố.c lên, với Hoàng hậu nương nương: “Hoàng hậu nương nương, e rằng ngài mất trí .”
“Lớn mật! Ngươi dám chuyện với bổn cung như !”
Tiếng mắng c.h.ử.i của Hoàng hậu nương nương vang lên lưng, nhưng Hứa Vân Thanh xách hòm thuốc, cất bước rời khỏi điện Trữ Tú Cung: “Vi thần xin cáo lui .”
Ngoài cung gió tuyết phất phơ. Dù là ban ngày, bầu trời vẫn một màu xám xịt. Những bông tuyết lả tả rơi xuống từ cao. Hứa Vân Thanh chằm chằm một bông tuyết đang bay lượn theo gió, nó lướt qua mái cung, lật qua những tầng lầu các nặng nề, bay một mạch đến tận ngoài tường cung, biến mất ở phương xa mờ mịt.
Hứa Vân Thanh chăm chú về nơi đó. Nơi đó là hướng của cung Từ Ninh, là nơi Dung Dịch hiện đang cấm túc. Nơi đó tuyết trắng và mây mù che lấp, từ xa , giống như một tòa tháp cao màu xám chì.
Dung Dịch xinh như một nàng công chúa, bây giờ ngay cả tình cảnh cũng giống như công chúa trong truyện cổ tích.
Nếu Dung Dịch là công chúa ——
Hứa Vân Thanh nghĩ, thì y làm hoàng tử, làm kỵ sĩ thể cứu công chúa.
Vượt qua núi non sông hồ, vượt qua sông ngòi đầm lầy, lướt qua những bụi gai chằng chịt phía , y vượt chông gai để cứu .
Hứa Vân Thanh nghĩ, y gặp Dung Dịch.
Hứa Vân Thanh tìm Thừa Ảnh.
Lúc đó Thừa Ảnh đang tránh né lính gác, ở cửa điện phụ phơi nắng. Là thị vệ cận của Dung Dịch, cuộc sống của hiển nhiên thoải mái hơn nhiều so với chủ t.ử của .
Hắn thấy Hứa Vân Thanh, nhíu mày: “Đây là nơi ngươi nên đến.”
Hứa Vân Thanh lén lút, từ trong tay áo lấm lét đưa cho một vật gói ghém cẩn thận: “Ngươi đưa trong, cái sẽ cho ngươi.”
Thứ gì ?
Thừa Ảnh gợi lên sự tò mò, cúi đầu thứ Hứa Vân Thanh đưa cho , phát hiện đó là một cuốn sách, bìa sách sừng sững ——《 Vu cổ thần kỳ tiểu thái y 》(Tiểu thái y thần kỳ dùng vu cổ)
Thừa Ảnh: … Đây sách của ?
Cuốn sách vốn là do Hứa Vân Thanh uy h.i.ế.p cướp từ tay lúc . Lấy đồ của để hối lộ chính , Thừa Ảnh sắp y làm cho tức .
đây cũng chuyện gì quá khó khăn, tiểu thái y mở lời, cũng là thể giúp y việc .
Thừa Ảnh nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn nhịn mở miệng : “Hai các ngươi xa … cũng mấy ngày nhỉ.”
Tuy xa một chút càng thêm nhớ nhung, vợ chồng xa cách nhớ nhung là chuyện hết sức bình thường, nhưng cái sự “xa một chút” của các ngươi vẻ ngắn quá .
Xét thấy quan hệ cũng tệ lắm, Thừa Ảnh nhắc nhở y: “Vẫn là chú ý sức khỏe.”
Phải tiết chế, tiết chế hiểu ?
Nghe hiểu lời nhắc nhở của Thừa Ảnh, mặt Hứa Vân Thanh đỏ bừng ngay lập tức.
Trong cung Từ Ninh, Dung Dịch ngẩn đối diện với cửa sổ. Kể từ khi đôi mắt mất chức năng, Dung Dịch thấy gì nữa, những hoạt động thể dùng để g.i.ế.c thời gian hàng ngày hạn.
Dung Dịch đối với hoạt động giải trí duy nhất cũng để tâm, nhưng vẫn giữ vài thứ trong đó. Ví như, Dung Dịch sẽ bên cửa sổ phơi trăng buổi tối.
Thật ban ngày và buổi tối đối với cũng gì khác biệt, mắt chỉ là một màu đêm vĩnh hằng, đặc quánh đến thể hòa tan, ngay cả ánh trăng cũng sẽ xuất hiện trong thế giới của . , ánh trăng vẫn sẽ chiếu rọi xuống nơi .
Ban ngày tiểu thái y bận rộn cần mẫn, nhưng buổi tối, tiểu thái y sẽ giường. Tiểu thái y từng y thích chiếc giường nhỏ của , bởi vì ở đó thể phơi ánh trăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-65.html.]
Dung Dịch thích tiểu thái y, cảm thấy ánh trăng chiếu rọi lên tiểu thái y điều, tiểu thái y giường phơi trăng đáng yêu. Cho nên buổi tối cũng sẽ cửa sổ, giả vờ như đang cùng tiểu thái y tắm trong cùng một vầng trăng.
Tối nay cũng như . Dung Dịch dời vị trí đến bên cửa sổ, ngay ngắn chỉnh tề, trong tay vì nắm chặt một chiếc túi thơm.
Hắn cấm túc bao lâu mới thể kết thúc. Hắn gặp tiểu thái y, liền dùng cách để gửi gắm nỗi nhớ nhung.
Dung Dịch một lúc, liền chút tức giận, bắt đầu khẽ c.h.ử.i rủa lão hoàng đế.
Chính lấy vợ ý, liền chuyện gì làm chạy tới phá hoại hạnh phúc của vợ chồng khác, thật sự đáng ghét.
Hắn lâu lắm gặp Hứa Vân Thanh, lâu đến mức ngay cả mùi hương của tiểu thái y trong túi thơm cũng tan biến.
Dung Dịch thậm chí còn nghĩ, nếu bây giờ phát bệnh thì , tiểu thái y chắc chắn sẽ xuất hiện trong mỗi giấc mơ thần trí mơ hồ, tai ù mắt hoa của . oái oăm , hôm nay đầu óc tỉnh táo lạ thường.
Mùi hương của tiểu thái y ngửi thấy, bóng dáng của tiểu thái y cũng thấy, sờ .
Đêm nay dài như , làm mới thể chịu đựng nổi đây?
Dung Dịch tức giận c.h.ử.i rủa lão hoàng đế, nhưng cũng c.h.ử.i lâu.
Bởi vì thấy tiếng động ở cửa sổ của .
Cốc cốc cốc.
Là tiếng đang gõ cửa sổ.
Mùi hương quen thuộc xộc mũi, Dung Dịch gần như chút do dự, một tay đẩy mạnh cửa sổ .
Ánh trăng như nước đổ xuống, chảy trong lòng .
Tiểu thái y ôm trọn lấy Dung Dịch.
Hứa Vân Thanh mở to đôi mắt tròn xoe, về phía Dung Dịch. Ánh mắt y như đang mây, , trăng.
“Sao ngươi … Ngươi thương ?”
Hứa Vân Thanh nhanh: “Dung Dịch, nhớ ngươi.”
Hứa Vân Thanh Dung Dịch ngây còn kịp hồn, nhịn thấy thương xót, y nhỏ giọng : “Ta Bùi Công kể về dáng vẻ của ngươi.”
Dung Dịch chợt hồn, đặt Hứa Vân Thanh xuống, bản thì trầm giọng : “Ngươi Bùi Công lừa . Ta là học trò của Bùi Công, ông quá áy náy với , nên sẽ quen thói phóng đại sự thật.”
“Ta bây giờ đổi nhiều. Những gì ngươi thấy bây giờ, mới là con thật của .”
“Con dù đổi lớn đến , bản tính cũng sẽ đổi.” Hứa Vân Thanh ôm chặt lấy cho buông tay, còn đưa ví dụ cho ,
“Ngươi còn nhớ lúc và ngươi mới quen ? Ta phàn nàn với ngươi khối lượng công việc quá lớn, ngươi giúp , đó liền thật sự giúp đỡ .”
Dung Dịch mặt : “Khi đó, chỉ là vì lợi dụng ngươi. Ngươi đấy, Dung Tuyên và Dung Thịnh đều lôi kéo ngươi, mục đích của và bọn họ, là giống .”
Hứa Vân Thanh tin: “Vậy tại ngươi chỉ lẳng lặng theo xa xa?”
Dung Dịch trả lời.
“Lúc đó cái gì cũng hiểu, cái gì cũng , cũng căn bản làm thế nào để tránh hiềm nghi. Ngươi thể đến gần , với là của ngươi, bọn họ chắc chắn đều sẽ tin ngươi, hết đường chối cãi, chỉ thể mặc cho ngươi sắp đặt, trở thành con rối nhỏ của ngươi.”
Dung Dịch nhíu mày: “Ngươi đang cái gì …”
“ ngươi làm .” Giọng Hứa Vân Thanh nhẹ, “Ngươi thể đối xử với quá đáng, quá đáng, nhưng ngươi bao giờ làm với .”
Trải qua bao nhiêu trắc trở khổ đau, Dung Dịch giày vò đến đổi, ngay cả thể xác cũng cùng khô héo. Hứa Vân Thanh cố tình từ những điều nhỏ nhặt, thấy khí phách bất khuất ẩn giấu lớp vỏ điên cuồng của Dung Dịch, cùng với linh hồn rực rỡ lấp lánh của .
Dung Dịch ấn trán : “Ngươi chẳng qua chỉ những lời đồn đó, cảm thấy quá khứ của là như cho nên mới thế, ngươi Bùi Công làm cho hiểu lầm .”
“Ta cũng vì những lời Bùi Công kể mà thích ngươi. Lúc đó, chỉ cảm thấy đau lòng, nhưng cái của đối với ngươi đổi lớn, bởi vì…”
Dưới ánh trăng, gò má Hứa Vân Thanh ửng lên một màu hồng như hoa đào. Tâm tư thiếu niên chân thành mà thẳng thắn, y đem tất cả những điều bày tỏ rõ ràng mặt Dung Dịch:
“Bởi vì đó thích ngươi .”
Người đầu tiên trút xuống thiện ý với y kể từ khi y xuyên đến nay, Dung Dịch là cẩn thận, thông minh, xinh đến nhường nào.
Y thể yêu chứ?
Hứa Vân Thanh còn từng thích ai, đây là đầu tiên y tỏ tình, tâm trạng vô cùng căng thẳng. Khi nhận thấy Dung Dịch dường như ý định buông tay, tay Hứa Vân Thanh bất giác dùng sức, ôm Dung Dịch càng chặt hơn.
Dung Dịch dường như hít một thật sâu, giọng lạnh như băng: “Buông tay , bằng sẽ ngã đó.”
“Ồ.” Hứa Vân Thanh tủi buông tay.
Y mới tỏ tình xong, đang vui mừng khôn xiết chờ đợi đối diện đáp , đang đợi Dung Dịch cũng một câu “ thích ngươi”.
Dung Dịch thì thôi, còn chịu ôm y?
Hứa Vân Thanh vẻ mà bắt đầu tủi , nhưng suy nghĩ của y Dung Dịch cắt ngang.
“Vốn dĩ định buông tha cho ngươi, nhưng bây giờ, là ngươi tự xông tới.” Tay Dung Dịch vuốt ve gò má y, vén những lọn tóc rối che trán y, đau lòng mà trìu mến lướt qua vết thương trán y, động tác của ưu nhã, giọng cũng thong thả ung dung,
“Bây giờ cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Ngươi ba thở để rời khỏi nơi , ba ——”
Ý thức thì rời , nhưng bản năng cơ thể thôi thúc Hứa Vân Thanh chạy trốn. Ngay khoảnh khắc Hứa Vân Thanh đang lưỡng lự, cánh tay Dung Dịch vòng qua lưng y.
“Hai ——”
Đầu ngón tay Dung Dịch giữ lấy cằm y.
“Một, kết thúc.”
Dung Dịch hạ giọng, tiếng đầy từ tính quyện với thở nặng nề phả tai Hứa Vân Thanh: “Ta hôn ngươi, Hứa thái y.”
Ngoài cung Từ Ninh, đám thị vệ vẫn cung điện đang canh giữ một vị khách mời mà đến lẻn . Họ tụm năm tụm ba với , kể chuyện rượu ngon quê nhà và các cô nương, tiếng sang sảng quyện với những câu chuyện phiếm xuyên qua tường cung truyền tai hai trong điện.
Hứa Vân Thanh nép lòng Dung Dịch, thở hổn hển. Dung Dịch dường như vẫn thỏa mãn. Hứa Vân Thanh thể nhắc đến chuyện chính để ngăn cản sự đòi hỏi vô độ của yêu: “Bệ hạ hạ lệnh xử t.ử đám dân lang thang, chúng làm bây giờ?”
Dung Dịch ôm lấy y, trả lời, ngược hỏi y: “Ngươi sợ ?”
Hứa Vân Thanh ôm lấy vai , giờ phút , y từ mặt đến cổ đỏ bừng. Tiểu thái y e lệ vùi mặt lòng , lắc đầu.
Dung Dịch liền .
Hắn một tay hất đổ giá nến, ngọn lửa như con rắn lửa theo tấm rèm sa rủ xuống mà bùng lên, trong khoảnh khắc leo lên xà nhà, thiêu rụi tấm rèm trướng thêu kim tuyến thành tro bụi.
Ánh lửa ngút trời x.é to.ạc màn đêm cung đình, thái giám và các cung nữ chạy tán loạn la hét.
“Đi lấy nước!”
“Mau cứu hỏa!”
“Cung Từ Ninh lấy nước!”