Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:33:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi nếm một ngụm, Dung Dịch liền đặt chén xuống.
Ủa, mà uống.
Hứa Vân Thanh nồi canh gà bàn vì bỏ quá nhiều d.ư.ợ.c liệu mà màu xám trắng nhờ nhờ, lúc gọi tên còn kịp phản ứng .
“Hứa Vân Thanh.”
“Sao, .”
“Ngươi bỏ cái gì đó?”
Hình như nếm .
Hứa Vân Thanh ôm bát canh trong lòng, vẫn còn cố cãi: “Không, .”
Dung Dịch .
Hắn lên trông thật , hàng mi rậm rạp ẩn hiện lớp lụa sa đen nhánh, mang theo một vẻ khiến tim đập nhanh.
“Vốn dĩ nghĩ nơi đó đủ sạch sẽ, mới cố chịu đựng đòi ngươi.”
“Bây giờ xem , ngươi hình như hài lòng.”
Hứa Vân Thanh chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Y co rúm một góc. Lúc Hứa Vân Thanh mới phát hiện, gian bên trong xe ngựa thật sự quá mức nhỏ hẹp, đến nỗi Dung Dịch duỗi tay , y gần như thể nào tránh né .
Dung Dịch vuốt ve gò má y. Dường như nhận Hứa Vân Thanh co rúm , ngược tăng thêm lực đạo. Cơn đau nhè nhẹ cùng với ác ý vô tận từ đầu ngón tay truyền môi má Hứa Vân Thanh, nhuộm lên đó một màu ửng hồng mê : “Hứa Vân Thanh, đây là ngươi tự tìm.”
Mang một gương mặt sáng sủa như trăng rằm như , mà thể những lời lẽ lang sói thế , quả thực, quả thực là…
Quá kích thích.
Hứa Vân Thanh ép thành xe, gò má hổ mà “bừng” một tiếng, đỏ ửng.
Sau khi Dung Dịch xong những lời đó cũng hành động gì khác. Hắn thậm chí còn thu tay , thong thả ung dung nhấp xanh. Hứa Vân Thanh bên cạnh , lưng thẳng tắp, chỉ cảm thấy như kim châm lưng.
Không gian nhỏ hẹp dường như đặc biệt nóng bức. Hứa Vân Thanh hoang mang rối loạn lái sang chuyện khác: “Dung Dịch… Ngươi hôm nay làm, làm những gì ?”
“Ta tiếp nhận một vụ án, liên quan đến việc điều tra ngân lượng thuế quan ở cửa sông.”
“Cửa sông?” Hứa Vân Thanh nhẩm địa điểm đặc biệt , lập tức nhạy bén phát hiện , “Năm đó Xích Vân quân hình như chính là t.ử trận ở cửa sông.”
Dung Dịch gật đầu, kiên nhẫn giải thích cho y mối liên hệ lợi hại trong đó: “Cửa sông ở biên ải, dễ Đột Quyết xâm nhập, địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công, là vùng đất tranh chấp của các nhà quân sự, các triều đại lịch sử đều sẽ cử tướng sĩ đến trấn thủ. đối với bá tánh mà , nơi địa thế hiểm trở, đất đai khô cằn, thường xuyên hạn hán, thích hợp trồng trọt. Xưa nay việc thu thuế ở cửa sông đều là thể miễn thì miễn, thậm chí những năm mất mùa còn cứu trợ.”
“Việc xây dựng những chính sách thuế ruộng , tính toán thuế suất và phương thức thu thuế, cũng như cách tổ chức thực thi việc thu thuế, vốn dĩ đều do Hộ bộ phụ trách. sổ sách Hộ bộ trình lên nhiều chỗ sai sót, vì liên quan đến nhiều năm tháng qua, những đó cảm thấy sổ sách quá nhiều, việc kiểm tra rườm rà mệt mỏi, nên cứ kéo dài mãi. Ta liền cho lấy sổ sách thuế ruộng và sổ sách quân nhu mười năm đời Càn Hi để kiểm tra, tra một vài manh mối.”
Hắn trật tự, dù là một kẻ thất học từng nhậm chức ở sáu bộ như Hứa Vân Thanh cũng hiểu .
Y chỉ cảm thấy Dung Dịch thật thần kỳ: “Sao ngươi cụ thể là năm nào ? Một năm nhiều sổ sách như thế, ngươi đều tra xong hết ? Nhanh thật!”
Hứa Vân Thanh từng qua câu tục ngữ “Ba năm làm tri phủ, mười vạn lạng bạc trắng”, mức độ tham ô ngân lượng trong quan trường thường vô cùng khoa trương, lập tức theo đó mà oán giận: “Bọn họ tham ô bao nhiêu ? Ngươi định tìm họ đòi tiền ?”
Dung Dịch: “Không .”
Hứa Vân Thanh trừng lớn mắt, nghi hoặc.
Dung Dịch bất đắc dĩ : “Mớ hỗn độn do chính họ tạo thì tự họ mà dọn dẹp. Dù đòi bạc tham ô cũng sung quốc khố. Ta là hoàng tử, thật sự đến đây để làm việc kiểm toán cho họ.”
Nói khó một chút, quốc khố thâm hụt cũng là chuyện lão hoàng đế nên lo lắng, y dựa cái gì mà giúp lão hoàng đế làm việc.
Hứa Vân Thanh: “Hả?”
Nghe y ngơ ngác, Dung Dịch bất đắc dĩ : “Ta chẳng qua chỉ mượn cớ để điều tra sổ sách thôi. Mười năm chỉ là cái cớ, điều thực sự tra, chỉ là vụ án năm Thái Hòa thứ bốn mươi bảy.”
Người xưa lấy niên hiệu để tính năm. Thái Hòa là niên hiệu của tiên đế lúc tại vị, khi tân đế lên ngôi, đổi niên hiệu thành Càn Hi.
Năm Thái Hòa thứ bốn mươi bảy, là năm Xích Vân quân t.ử trận.
“Sổ sách thông thường đều ghi chép rõ ràng khi nào gặp thiên tai, lượng ngân lượng phân bổ, thu nhập từ thuế , thu hoạch lương thực mấy phần. Ta đem chúng đối chiếu với sổ sách quân nhu, phát hiện đủ loại hạng mục, quả thực thể nào khớp .”
“Sổ sách quân nhu ghi chép thực sự quá đồng đều, đây lẽ là một manh mối.”
Chưa kể đến việc lượng lương thảo cung cấp những năm mất mùa, thiên tai đều giống , dù là các mùa khác cũng nên sự khác biệt. Ví dụ như mùa đông trời lạnh, lẽ gửi củi lửa, áo bông; mùa hè dịch bệnh hoành hành, lẽ gửi d.ư.ợ.c liệu, t.h.u.ố.c viên.
Chuyện cũ thật dễ kiểm chứng. Hứa Vân Thanh chỉ trong một ngày thể điều tra kết quả là vô cùng khó khăn. y những hành động kỳ quái của Thái t.ử mấy ngày nay làm cho ám ảnh, nhịn lo lắng vẩn vơ:
“Ngươi mới nhậm chức một ngày, vụ án giao cho ngươi, sẽ vấn đề gì chứ?”
Dung Dịch cũng nghĩ đến vấn đề , nhưng nhanh đáp án —— hồ sơ tồn đọng nhiều năm như thể giao tay , lẽ là do Bùi Công sắp đặt.
Nhớ vị lão giả so với ấn tượng mơ hồ trong trí nhớ trở nên hom hem hơn, Dung Dịch cụp mắt xuống, lắc đầu: “Không .”
“Những việc tra xét rõ ràng còn cần thời gian. Nghe một vị thứ sử từng cử điều tra vụ án tham nhũng ở cửa sông, sẽ tìm cơ hội gặp mặt một .”
“Dung Dịch!”
Dung Dịch nghiêng đầu: “Sao ?”
Đôi mắt Hứa Vân Thanh sáng lấp lánh, chút dè sẻn lời khen ngợi của : “Ngươi thật lợi hại!”
Hứa Vân Thanh chỉ miệng, y còn dùng cánh tay khoa một vòng cung lớn: “Ngươi chính là —— lợi hại lớn đến như đó!”
Xe ngựa lắc lư, thiếu niên trong khoang xe tình cảm chân thành, thật lòng khen ngợi, trong mùa đông giá rét như một đốm lửa.
Không ai thể từ chối sự ấm áp như , dù cho ngọn lửa sẽ thiêu rụi cả .
Dung Dịch hiển nhiên cũng cách nào từ chối, nhịn xoa đầu y.
Được Dung Dịch dịu dàng xoa đầu, Hứa Vân Thanh bề ngoài thì vui vẻ rạng rỡ nhưng thực tế trong lòng đầy mưu mẹo, thầm vui mừng.
Tốt quá , vòng vo một hồi lớn như , Dung Dịch chắc chắn quên mất !
Sau khi uống canh gà, Dung Dịch y tự tìm.
Tìm cái gì?
Tìm cái c.h.ế.t —— ?
Thật mà , lúc Dung Dịch xong câu tục tĩu đó, trong đầu của Hứa Vân Thanh, một lớn bẩn thỉu, liên tưởng đến nhiều hình ảnh kỳ kỳ quái quái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-57.html.]
Ví như trò chơi xe ngựa, khoang xe nhỏ như , Dung Dịch làm gì y cũng . Y sợ khác thấy, còn chỉ thể cố sức bịt miệng , điều càng thuận tiện cho Dung Dịch hành động.
Hoặc là xe ngựa dừng , tìm một ven đường vắng vẻ qua , trời làm màn đất làm chiếu. Y lo lắng đến, càng thêm hổ, Dung Dịch còn c.ắ.n tai y hỏi, thấy đến, ngươi càng hưng phấn hơn .
Ngươi cái đồ dâm đãng tiểu —— yêu —— tinh ——
Xem quá nhiều truyện lớn thời xưa, Hứa Vân Thanh chính những tưởng tượng của làm cho mềm nhũn cả .
Cũng may Dung Dịch thật sự hành động như y tưởng tượng. Suốt quãng đường đều yên , đối xử với y khác gì ngày thường, như thể những lời lẽ tàn nhẫn của cũng chỉ là suông, chỉ dừng ở miệng.
Vậy thì thật quá .
Hứa Vân Thanh, quên đòn đau, cảm thấy .
Hứa Vân Thanh thậm chí còn nhịn đưa tay lên xoa xoa vành tai ửng đỏ của Dung Dịch, ép Dung Dịch lùi về một chút.
Hứa Vân Thanh liền khúc khích che miệng trộm, thể rung lên làm cả khoang xe cũng rung theo. Dung Dịch thể nhịn nữa, cũng chỉ nắm lấy tay y coi như cảnh cáo.
Dung Dịch: “Không sợ hãi?”
Y thì sợ cái gì chứ?
Canh gà vẫn còn nguyên đó, căn bản phát huy tác dụng chữa trị. Tự tin rằng Dung Dịch làm gì , Hứa Vân Thanh mặc kệ .
Hứa Vân Thanh chút kiêng dè.
Hứa Vân Thanh trèo lên mái nhà dỡ ngói.
Lúc xuống xe, vành tai Dung Dịch đỏ đến mức như thoa một lớp phấn hồng, khiến đ.á.n.h xe liên tục ngoái . sắc mặt vẫn như thường, dường như hề ảnh hưởng, vẫn dắt Hứa Vân Thanh đến cung Từ Ninh.
Hứa Vân Thanh còn thấy Thừa Ảnh ở cửa cung.
Tên thị vệ bên rõ ràng với y rằng bận tối mắt tối mũi đến mức kịp mang ô cho chủ nhân, mà đang xổm ở cửa nhổ cỏ dại chơi.
Hắn rốt cuộc bận cái gì .
Hứa Vân Thanh trách móc Thừa Ảnh đang bỏ bê nhiệm vụ, còn định chào hỏi : “Thừa ——”
Thừa Ảnh như thấy chuyện gì đó cực kỳ đáng sợ, liều mạng vẫy tay hiệu với y, còn ngừng đưa ngón tay lên môi hiệu.
Đây là y đừng gọi , nhưng tại ?
Không kịp suy nghĩ nguyên nhân, Hứa Vân Thanh Dung Dịch kéo .
Tay Dung Dịch kéo, lúc tự nhiên cũng bất giác theo . Hứa Vân Thanh ngơ ngác Dung Dịch dắt cung điện, kéo phòng. Sau đó y trơ mắt Dung Dịch cài chốt cửa phòng từ bên trong, tiếng then cửa vang lên “cạch” một tiếng.
Là khóa cửa .
Dung Dịch khóa cửa làm gì?
Hứa Vân Thanh cuối cùng cũng nhận điều .
Hiện tại, cả căn phòng, chỉ y, và Dung Dịch, cùng với một chiếc giường sập.
Dung Dịch còn đang rõ ràng, dắt y về phía giường.
Cuối cùng cũng ý thức sự sợ hãi, Hứa Vân Thanh hoang mang rối loạn định bỏ chạy. tay y Dung Dịch nắm, thể chạy chứ? Chẳng qua chỉ chạy vài bước kéo , còn vì lực phản tác dụng mà ngã mạnh xuống tấm màn giường mềm mại.
Hứa Vân Thanh chút nghĩ ngợi giãy giụa, nào hành động của ngược càng làm tăng thêm lửa giận của phía . Dung Dịch phiền chịu nổi, một tay hất Hứa Vân Thanh , bàn tay to mạnh mẽ rơi xuống m.ô.n.g y.
Bốp!
Một tiếng “chát” giòn giã vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Hứa Vân Thanh bất động, Hứa Vân Thanh thể tin nổi mà Dung Dịch, trong mắt vì đau đớn bất ngờ mà thoáng chốc ứa nước mắt.
Hai trong chốc lát đều im lặng đến đáng sợ.
Một lúc lâu vẫn là Dung Dịch phản ứng , xoa trán: “Đau ? Để xem xem.”
Ngươi một mù thì thế nào ?
Mỗi xem y, giây tiếp theo đều là động tay động chân.
Hứa Vân Thanh kinh nghiệm, y che lấy mông, sống c.h.ế.t cũng chịu để chạm chỗ đó, còn cố gắng dùng đạo đức để khiển trách : “Ngươi… ngươi đ.á.n.h chứ.”
Thật lực tay của Dung Dịch cũng lớn, Hứa Vân Thanh cũng cảm thấy đau lắm, chủ yếu là chuyện thật sự quá mức hổ. Hứa Vân Thanh bản thích xem những vở kịch như , nhưng tưởng tượng trong kịch và việc thật sự xảy với là hai chuyện khác .
Hứa Vân Thanh liều mạng vặn vẹo, chui tọt trong chăn.
Dung Dịch: “Ra đây.”
Hứa Vân Thanh: “Ta !”
Dung Dịch lặp lời nữa. Hứa Vân Thanh định ló đầu , Dung Dịch túm mắt cá chân kéo ngoài.
Ngươi rõ ràng chính là một tên run S mà!
Cửa phòng khóa, Hứa Vân Thanh chạy cũng thoát . Thừa Ảnh còn đến cửa cung, từ đại điện đến phòng đều ai. Tình cảnh hiện tại của Hứa Vân Thanh thể là thật sự ứng với câu: Ngươi la rách cổ họng cũng ai đến cứu.
Hứa Vân Thanh nước mắt.
Y ấn xuống đầu gối Dung Dịch, cảm nhận bàn tay to ấm áp bao phủ lên vùng da thịt vẫn còn đang tê dại của . Thân thể Hứa Vân Thanh nhịn liền run rẩy.
Từ góc của y, y thấy biểu cảm của Dung Dịch, chỉ thể thấy Dung Dịch dường như thở dài một tiếng từ phía : “Sao sợ như ?”
Hứa Vân Thanh c.ắ.n môi trả lời.
Lòng bàn tay Dung Dịch thô ráp, đó những vết chai do từng luyện đàn để , giống như tay Hứa Vân Thanh mềm mại trơn láng. Hứa Vân Thanh chịu ít khổ sở vì những thứ .
Ngày đó, y Dung Dịch giữ chặt trong lòng, nước mắt ngừng rơi, bất đắc dĩ hết lời cầu xin. Chính vì thế mà bây giờ y sợ tay Dung Dịch vô cùng, chỉ cần Dung Dịch chạm , liền sẽ bất giác run lên.
Chuyện thật sự hổ, Hứa Vân Thanh thể bằng lòng thừa nhận. Y để ý đến Dung Dịch, chui trong chăn làm đà điểu.
Dung Dịch đợi câu trả lời của y. Hắn dường như chút khó hiểu, nhưng suy nghĩ một lát, ý tưởng.
“Còn đau ?”
Dung Dịch nhẹ giọng an ủi, “Ta xoa cho ngươi.”
“Xoa xoa là hết đau ngay.”