Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-04-07 17:44:24
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là cạm bẫy do cơn ác mộng đeo bám y nhiều năm qua bày , là khả năng phán đoán một nữa nâng cấp.

Dung Dịch, quen với việc thực tại và ảo mộng đảo lộn, nhíu mày phân tích.

thể đang run rẩy, nhiệt độ da thịt, những đầu ngón tay vịn lấy vai hoặc vì lo lắng ngã mà siết chặt, thở phập phồng.

Tất cả đều quá chân thật.

Không tiểu thái y trong mộng vì sợ hãi mà thút thít lặp lặp , mà là tiểu thái y Hứa Vân Thanh bằng xương bằng thịt, đang ở trong hiện thực.

Giọng Hứa Vân Thanh mang theo chút nghẹn ngào: “Ta đau…”

Như thứ gì đó đập mạnh tim một cái, Dung Dịch bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ, thể tin nổi.

Hắn vẻ mặt của những đó khi thấy phát bệnh, những giọng điệu kìm nén sự hoảng sợ, sự khinh thường và sợ hãi đè nén trong cổ họng.

Đây đều là những chuyện quen thuộc từ nhiều năm qua. theo bản năng, để tiểu thái y thấy, cảm nhận phản ứng sợ hãi, chán ghét của tiểu thái y khi thấy phát bệnh.

Vào giờ phút , dường như cũng học cách sợ hãi.

Tiểu thái y trong mơ chỉ , y kháng cự sự tiếp cận của . Y nhốt trong lồng son, cần dùng dây xích trói , dây thừng buộc chặt mới bằng lòng để đến gần một chút.

Hứa Vân Thanh ngoài đời thực dùng sức ôm lấy vai Dung Dịch, cho rời xa: “Dung Dịch, thổi thổi.”

Giọng như mật đường, như d.a.o nhỏ cứa lòng .

Cuối cùng, Dung Dịch vẫn cúi xuống.

Những lọn tóc rũ xuống chạm xương quai xanh của đối phương. Dung Dịch ngập ngừng cúi đầu, cố hết sức kìm nén mà lơ lửng vùng da như ngọc dương chi .

Bóng đêm nồng đậm che lấp một gian phòng kiều diễm, cũng che khuất phần cổ và vành tai sớm ửng hồng của Dung Dịch ẩn giấu trong bóng tối sâu thẳm.

Bóng đêm dập dờn.

Thật ngay khi mới thốt , Hứa Vân Thanh bắt đầu hối hận.

Y lớn từng , trẻ con, sớm qua cái tuổi cảm thấy đau còn khác giúp “hô hô”.

Chắc hẳn Dung Dịch cũng cảm thấy hổ lắm.

Hứa Vân Thanh tự cho rằng lời đề nghị trẻ con như Dung Dịch thể nào đồng ý . Vốn dĩ định gì đó để lái sang chuyện khác, cho qua cái tình huống hổ , ngờ Dung Dịch thật sự làm theo.

Lần đến gần, liền đổi thành Hứa Vân Thanh cưỡi lên lưng cọp khó xuống.

Vì đang ở tư thế ngửa, Hứa Vân Thanh sợ ngã, chỉ thể nắm chặt lấy cổ Dung Dịch để giữ thăng bằng. Có thứ gì đó đang rũ xuống chạm da n.g.ự.c y, mềm mại mượt mà như lụa, theo nhịp thở phập phồng mà khẽ lướt qua lướt n.g.ự.c y.

Ngứa quá .

Hứa Vân Thanh cúi đầu xuống, từ góc của y vặn thể thấy sống mũi cao thẳng của Dung Dịch, cùng với hàng mi rậm. Hứa Vân Thanh phát hiện, hóa thứ đang cọ y chính là dải lụa sa mà Dung Dịch dùng để che mắt.

Rõ ràng biểu cảm của Dung Dịch đắn, thậm chí là nghiêm nghị, nhưng Hứa Vân Thanh thể nào kiểm soát đầu óc của .

Đầu óc y : Hình ảnh thật là dâm đãng.

Tình huống cũng là điều Hứa Vân Thanh từng thấy qua trong mấy cuốn truyện lớn. Y cảm thấy tư tưởng của cũng theo hành động của Dung Dịch mà tách rời, trong đầu chia thành hai phần: một phần là “ dám dám làm, Dung Dịch quả nhiên yêu ”, một phần khác là những hình ảnh yêu tinh đ.á.n.h che mờ.

Có lẽ tập năm cũng sắp .

Nghĩ đến việc Dung Dịch chỉ giúp đỡ , còn nghĩ những thứ linh tinh vớ vẩn, Hứa Vân Thanh liền cảm thấy áy náy.

Thật kể từ khi nhớ những gì Dung Dịch làm với ngày đó, Hứa Vân Thanh tự cho rằng chút hiểu về tính nết của Dung Dịch.

Hắn chỉ là trạng thái tinh thần định mà thôi. Miệng thì năng nghiêm trọng như , nhưng cẩn thận nghĩ , chuyện quá đáng nhất mà Dung Dịch làm với y, mà chỉ là hôn lên mu bàn tay y, còn nụ hôn nhàn nhạt qua lớp rèm vải .

Tôn trọng khắc chế, giữ lễ vượt quá giới hạn.

Trạng thái tinh thần của Dung Dịch như , cách biểu đạt tình cảm lẽ giống bình thường. Hôn mu bàn tay thì chứ, đám thẳng nam chẳng cũng hôn tới lui, thẳng nam còn lén truyện R18 về bạn cùng phòng chuyển giới trong phòng ngủ nữa là.

Lỡ như, lỡ như ngày đó thực chỉ ăn gà rán tẩm bột tẩm gia vị thì , làm như chỉ là đang nhắc nhở y —— Thứ Năm Điên Cuồng, V 50 (ý giảm giá 50% thứ năm).

Hứa tiểu quỳ ơi, bớt xem mấy thứ đó .

Sao ngươi thể bắt nạt thật thà như chứ?

Sao ngươi thể tưởng tượng hình ảnh mắt thành cảnh nóng trong thư phòng , đây rõ ràng chính là…

Tình, tình cha con.

Hứa Vân Thanh những từ ngữ do chính tưởng tượng làm cho sợ đến run bần bật.

Thôi kệ, cứ giả vờ thổi một chút, đó nhanh chóng về Thái Y Viện tự xử lý là .

Thấy Dung Dịch chậm chạp động tác, Hứa Vân Thanh hiền từ nhắm mắt : “Thổi .”

Chỉ cần thổi một chút là y thể cho qua chuyện , sớm thổi sớm siêu thoát.

Đối diện dường như vẫn còn đang chần chừ. Hứa Vân Thanh cảm nhận thở của Dung Dịch, lướt qua hai điểm c.h.ế.t đó, đó ——

Ắt xì.

Dung Dịch ngẩng đầu.

Hứa Vân Thanh hổ dụi dụi chóp mũi, thể nào kiềm chế hắt xì một cái nữa.

Dung Dịch nhíu mày.

Hứa Vân Thanh kiên cường : “Không , ngươi cứ tùy ý… Ắt xì, ắt xì.”

Lần Dung Dịch theo lời tiểu thái y. Hắn nhanh chóng lấy một chiếc áo khoác từ bên cạnh quấn lấy Hứa Vân Thanh, tránh vết thương ở ngực, bọc tiểu thái y thành một con nhộng to đùng.

“Không .” Thân thể Hứa Vân Thanh đang run rẩy, nhưng đó vì sợ hãi căng thẳng, mà đơn thuần là vì lạnh.

Cung điện của Dung Dịch lạnh thật đó.

Nghĩ cũng , cung Từ Ninh ngay cả đèn chiếu sáng cũng thiếu, huống chi là những thứ sưởi ấm như địa long (hệ thống sưởi sàn), lò sưởi tường, lò nướng, điều hòa trung tâm.

Dung Dịch dường như để tâm đến chất lượng nơi ở của , tất cả đồ đạc đều ở mức tối thiểu, thứ đều giản lược.

Điều làm khổ tiểu thái y da mỏng.

Sau khi ngã trong cung điện của Dung Dịch, tiểu thái y một nữa, vinh quang mà cảm lạnh.

Hứa Vân Thanh lịch sự xin từ biệt Dung Dịch: “Vậy … Ắt xì xì… đây.”

Thân thể bọc như cái bánh chưng chỉ thể nhảy lò cò mà . Nếu khác thấy sẽ tạo một câu chuyện kỳ quái nữa trong hoàng cung. Hứa Vân Thanh cố gắng xuống giường nhặt mấy bộ quan phục của tiểu thái y, để .

Y thành công.

Bởi vì y Dung Dịch bế ngang lên. Ý thức chuyện sắp xảy tiếp theo, Hứa Vân Thanh từ trong chiếc áo lông chồn đang hấp hối vì bệnh mà giật dậy, giãy giụa như tôm rán:

“Này, từ từ ——”

Dung Dịch cao giọng lệnh ngoài cửa cung: “Thừa Ảnh.”

“Chủ tử.” Thừa Ảnh nhanh chóng đẩy cửa bước .

Muộn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-43.html.]

Hứa Vân Thanh một tay che mặt giấu trong quần áo, cho Thừa Ảnh thấy mặt .

Tuy trong cung nay chỉ y và Dung Dịch ở, nhưng lỡ như Thừa Ảnh vẫn nhận thì ?

Hứa Vân Thanh ôm hy vọng mong manh cuối cùng, y căng thẳng dùng cả tay cả chân cào cấu mặt đất, hai chân vịn chặt mặt giày, tay chỗ bám, chỉ thể lặng lẽ cào lòng bàn tay Dung Dịch.

Dung Dịch hiểu lầm ý của Hứa Vân Thanh. Hắn cúi đầu xuống, ngay mặt Thừa Ảnh mà răn dạy tiểu thái y: “Ráng chịu .”

Giọng điệu hung dữ, bộ dạng ghé sát chuyện quả thực như đang hôn yêu.

Thừa Ảnh quần áo rơi vãi đầy đất, còn chiếc áo choàng dài bằng lông chồn rõ ràng thuộc về chủ tử, tròng mắt gần như rớt ngoài.

Hắn há miệng: “Được, .”

Hứa Vân Thanh một nữa giường của Dung Dịch. Cũng may , Dung Dịch rời .

Hứa Vân Thanh ôm một chiếc bình giữ ấm giường, Dung Dịch thì đầu giường, ở bên cạnh y.

mặt họ, thêm một chiếc chậu than nhỏ.

Những tia lửa tí tách xé toang khí lạnh giá, hắt xuống nền gạch xanh những vầng sáng nhảy múa, phảng phất như những chiếc lá vàng vụn rơi đầy đất.

Thừa Ảnh quá giỏi, Nội Vụ Phủ chuẩn , chỉ lấy một chiếc chậu nhỏ.

Dung Dịch: “Xin .”

Là đang xin vì chuyện cởi quần áo của y.

Cởi áo cũng chỉ vì lo lắng y bỏng mà thôi, Hứa Vân Thanh tự nhiên sẽ trách . Y ôm bình giữ ấm, hắt xì, lí nhí thanh minh cho : “Là tại chỗ của ngươi lạnh quá.”

Tuyệt đối thể y quá yếu.

“Chẳng lẽ ngươi cảm thấy lạnh ?” Hứa Vân Thanh vẻ mặt dường như hiểu của Dung Dịch, theo bản năng Dung Dịch, phát hiện trong tiết trời lạnh như , mà chỉ mặc hai lớp áo đơn mỏng manh.

Đáng ghét.

Hứa Vân Thanh cố gắng vớt vát chút thể diện: “Đó là vì ngươi cảm giác, chúng thường đều sẽ cảm thấy lạnh.”

Dung Dịch gật gật đầu, nghiêm túc : “Được.”

Đây là ý gì chứ.

Hứa Vân Thanh lớp băng gạc dày cộm tay Dung Dịch, lẩm bẩm oán giận: “Còn nữa, còn nữa, ngươi chơi kiếm nữa, như nguy hiểm lắm.”

Có lẽ vì ấm lên, Hứa Vân Thanh cảm thấy an , lời cũng nhiều hơn: “Trong cung của ngươi tối quá, ngươi vứt kiếm mặt đất, hôm nay suýt nữa thì đá . Lúc đó liền nghĩ, một thể thấy một chút còn như , ngươi thấy, nếu dẫm thì làm .”

Dung Dịch chỉ là một nhân vật phụ trong truyện, hào quang bất t.ử của nhân vật chính. Bản y thể lúc nào cũng ở bên cạnh Dung Dịch, nếu kiếm làm thương gây xuất huyết cấp tính, nhớ phương pháp băng bó thô sơ lúc , Hứa Vân Thanh liền cảm thấy nóng ruột.

“Ngươi tuyệt đối chơi kiếm nữa nha.”

Dung Dịch nhíu mày, : “Xin .”

Hứa Vân Thanh ngẩn : “Hả?”

Dung Dịch cúi đầu xuống, giọng điệu nghiêm túc: “Ngươi vì thương, xin .”

Chiếc chậu than nhỏ ấm áp, chiếu rọi gian nhỏ bé thành một màu cam đỏ hổ phách. Vầng sáng vàng ấm chiếu lên mặt và hai . Trong con ngươi đen láy của Hứa Vân Thanh, phản chiếu gương mặt mỹ tì vết như Thượng Đế ưu ái của Dung Dịch.

Hứa Vân Thanh Dung Dịch và lớp băng gạc tay , trong lòng bỗng nhiên nghĩ.

Cho cái gì mà mối thù định mệnh cút hết .

Y lấy hết can đảm mở miệng: “Ngươi thể cho chữa mắt của ngươi ?”

Kiếp y sống hai mươi năm cũng chỉ là một tên mọt sách suốt ngày ở nhà chơi với mèo. Hứa Vân Thanh thực làm để hòa hợp với khác, càng làm thế nào để xóa bỏ những hiểu lầm và thù hận đó.

Y chỉ chuyện là một trở ngại, đang chắn ngang giữa hai họ. Đã như , thì giải quyết.

Còn về việc khi chữa khỏi cho Dung Dịch sẽ xảy chuyện gì, Thái t.ử sẽ vứt bỏ y khi lợi dụng xong, nhưng Hứa Vân Thanh sẽ nghĩ như .

Thay vì lo lắng cho những chuyện xảy trong tương lai, tiểu thái y thà làm theo bản năng của .

Thân là y sĩ, chữa bệnh cứu , thuận lý thành chương, nên làm như .

Đây vốn dĩ là việc y nên làm.

Nghiệp chướng do thái y gây , thì cứ để y, một thái y, Hứa Vân Thanh, đặt dấu chấm hết.

“Được.”

Hứa Vân Thanh vẫn còn đang chìm trong sự căng thẳng, thấy câu trả lời của Dung Dịch, vẫn còn cố gắng giải thích: “Ta chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để chữa trị, nhưng chắc chắn thể chữa khỏi , ngươi cần đặt quá nhiều kỳ vọng …”

“Được.”

“Cái gì?”

Những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng siết chặt, lồng kẽ tay Hứa Vân Thanh. Hứa Vân Thanh bỗng nhiên ngước mắt lên, vặn thoáng thấy khóe môi mỏng của Dung Dịch cong lên một độ cong nhẹ, phảng phất như làn gió xuân khẽ lướt qua cành đào lúc băng tan, mang theo mùi hương thoang thoảng làm rung động lòng :

“Vân Thanh, cảm ơn.”

Trong Thái Y Viện, một đêm nào đó yên tĩnh thanh bình.

Hứa Vân Thanh đang suy nghĩ.

Nghĩ đến Thái t.ử ngã ngựa, nghĩ đến Hoàng hậu, nghĩ đến gia tộc Bách Lý, nghĩ đến Kinh Triệu Doãn, nghĩ đến lão hoàng đế, nghĩ đến tướng quân, nghĩ đến bức tường đầy những lời tưởng nhớ Xích Vân quân, nghĩ đến vị Hiền phi nương nương từng gặp mặt.

Còn “Vô Ưu”.

Những thứ như những cuộn chỉ rối bời, ngang dọc đan xen. Âm mưu khủng khiếp trong đó mơ hồ lộ một góc của tảng băng chìm, làm cho Hứa Vân Thanh, xuyên từ thế giới khác đến, làm .

Đây còn là một thế giới thể dùng từ “truyện ngược cẩu huyết” đơn thuần để khái quát nữa.

Mỗi ở đây đều trở nên chân thật, thậm chí bao gồm cả những nhân vật phụ: những thuộc hạ cũ của tướng quân trở thành ăn mày nhiều năm qua vẫn chịu từ bỏ việc dò hỏi tin tức của tướng quân, Cửu Nương coi như “ sinh” nuôi dưỡng, chịu đủ tra tấn bán hoàng cung cuối cùng trở thành kẻ điên, tất cả đều hiện một cách sống động mặt y.

Nếu mỗi đều m.á.u thịt, cá tính rõ ràng, tên họ mà sống thế giới , y thật sự còn thể đơn thuần gọi họ là nhân vật phụ ?

Suy nghĩ lung tung rối loạn, Hứa Vân Thanh từ tận đáy lòng cảm thấy sợ hãi. Lòng y lạnh ngắt, nhịn ôm chặt chiếc bình giữ ấm trong lòng.

Chiếc bình giữ ấm bọc bằng vải bông, tỏa ấm , đến mức làm bỏng.

Đây là thứ Dung Dịch cho y.

Y chút nhớ Dung Dịch.

Lúc Dung Dịch dặn dò, y đang ở bên cạnh, Dung Dịch cẩn thận dặn dò bọc vải bông cách nhiệt cho bình giữ ấm, để tránh bỏng.

Tinh tế nghiêm túc, đem những chi tiết quan trọng đều đặt trong lòng.

Trong ba vị hoàng tử, Dung Dịch thật sự là đặc biệt nhất. Hắn việc đều tự tay làm, vẻ kiêu căng của một hoàng tử, thể nhạy bén nhận cảm xúc của y, mang cho y cảm giác khác với các hoàng t.ử khác.

Dung Dịch lúc giả vờ mặt y, Hứa Vân Thanh cảm thấy giả dối, chán ghét. khi Dung Dịch thể hiện bộ dạng điên khùng thật sự của , Hứa Vân Thanh luôn cảm thấy Dung Dịch nên như bây giờ.

Hứa Vân Thanh nhịn mà nghĩ.

Dung Dịch khi nổi điên là như thế nào?

Trên rốt cuộc xảy chuyện gì, mới thể làm biến thành bộ dạng khác như hiện tại.

Loading...