Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-04-07 17:44:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Máu châu vỡ gò má , kéo theo một vệt đỏ tươi dọc theo đường quai hàm, chút giống loại boss tân nương huyết tinh chỉ xuất hiện trong các bản đồ lâu đài cổ, đáng sợ một vẻ sống động.

Hứa Vân Thanh ngây ngốc , hình mỏng manh khẽ run rẩy trong làn gió thu hiu hắt.

Thừa Ảnh phản ứng cực nhanh, bước nhanh tới, một chân đá văng tên thái giám : “Dám ở mặt chủ t.ử mà khua môi múa mép, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời.”

Dung Dịch thèm để ý đến họ, vẫn đang vẫy tay về phía Hứa Vân Thanh: “Tới đây.”

Chủ t.ử lúc vẫn còn đang nổi giận, Thừa Ảnh thật sự lo lắng sẽ trong trạng thái điên cuồng mà làm hành vi gì đó lý trí, lo lắng tiểu thái y.

Hứa Vân Thanh cúi đầu, nhưng thể vẫn thành thật, từ từ nhích gần.

Rồi đó, y Dung Dịch một tay nắm lấy cổ tay.

Chạm tiểu thái y vẫn còn đang run rẩy, như một con bướm nhỏ sắp sửa vỗ cánh bay , giọng khô khốc: “Ngươi còn đ.á.n.h nữa.”

Đáng yêu.

Dung Dịch hiểu , cơn giận trong lòng liền tiêu một chút.

đáng yêu thì đáng yêu, thái y thể như con bướm mà thoát khỏi tay . Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y tiểu thái y, một tay khác từ từ vuốt ve mặt Hứa Vân Thanh để xác nhận cảm xúc của y. Từ tiếng thở dốc nặng nề của tiểu thái y, Dung Dịch hiểu y đang tức giận.

Lúc tức giận cũng chỉ là bĩu môi dỗi hờn mà thôi.

Càng đáng yêu hơn.

Thừa Ảnh Dung Dịch đang nghĩ gì. Từ góc độ của , chỉ thể thấy Dung Dịch xông tới nắm lấy cổ tay tiểu thái y, hình như là đánh.

Nếu thật sự làm như , chủ t.ử khi tỉnh táo nhất định sẽ hối hận!

Thừa Ảnh căng thẳng bên cạnh , chuẩn sẵn sàng để xông lên ngăn cản.

Dung Dịch xoa nhẹ đuôi mắt tiểu thái y, dường như sắp hành động gì đó.

Thừa Ảnh nhón chân, căng thẳng nín thở.

Trong đại điện trống vắng, vang lên giọng đầy vẻ tủi của Dung Dịch: “Hắn mắng .”

Thừa Ảnh lặng lẽ thu chân bước , tại chỗ giả vờ xoay một vòng.

Hứa Vân Thanh: “A, hả?”

“Hắn là đồ điên, còn .”

“Ta thể đ.á.n.h ?”

Rất lý.

Hứa Vân Thanh tức điên lên, nhưng cơn giận hướng về phía Dung Dịch, mà là hướng về phía tên thái giám đang ngã mặt đất: “Ngươi còn dám mắng ?”

Đây quả thực là những lời từng . Thái giám quỳ mặt đất, thể phản bác, run bần bật, xem như ngầm thừa nhận.

Dung Dịch kéo kéo ống tay áo y, lúc cúi đầu ngay cả đôi mắt khăn che mặt che , cũng như thể đang chịu đựng nỗi tủi tột cùng: “Bọn họ đều bắt nạt .”

Hứa Vân Thanh càng nghĩ càng lo lắng.

Y chỉ lo xem Dung Dịch đ.á.n.h , suýt nữa thì quên mất rằng sống trong cung, điều dễ thấy nhất chính là thói nịnh nạt .

Tinh thần Dung Dịch yếu ớt như , còn mù mắt, lão hoàng đế yêu thích, tình cảnh trong cung rõ ràng thể nào .

Bây giờ ngay cả một tiểu thái giám cũng thể mắng , thì còn thể thống gì nữa?

Hứa Vân Thanh chịu nữa. Sau khi xem xét thấy tên thái giám cũng gì đáng ngại, Hứa Vân Thanh nghiêm giọng : “Ai dạy ngươi làm sai chuyện, mau gọi quản lý của ngươi tới đây.”

Y đây từng xử lý ít chuyện tương tự cho tướng quân, cũng coi như kinh nghiệm, lúc chống nạnh oai, thái độ vô cùng khí phách.

Thái giám cũng làm lớn chuyện thì lợi cho , hoảng hốt chọn đường mà định xin tha, Hứa Vân Thanh hiếm thấy hề dung túng.

Rất nhanh, từ tiểu thái giám đến thái giám đại thái giám, một loạt thái giám đều gọi tới mắng cho một trận. Tên thái giám quản lý đầu trong lòng thầm kêu lạ đời, nhưng mặt liên tục xin tha với Hứa Vân Thanh và Dung Dịch lưng y: “Vâng , ngài đúng.”

Hắn đầu giáo huấn tên thái giám phạm : “Bị đ.á.n.h một trận mà còn dám kêu la, chủ t.ử nhân từ, ngươi hôm nay cũng coi như nhặt một mạng.”

Tên thái giám quả thực là lời thật lòng. Dung Dịch dù coi trọng đến thì cũng là một vị hoàng tử. Ngay mặt mà mắng những lời như , Dung Dịch đ.á.n.h một trận là nhẹ. Nếu thật sự so đo, đừng là một tiểu thái giám, cho dù là cả đám thái giám gộp , mang theo cả nhà già trẻ mười mấy mạng cũng đủ để chém.

Hứa Vân Thanh tên thái giám quản lý hứa hẹn hết đến khác, thề rằng đều sẽ do chính đích truyền chỉ, lúc mới vẻ nguôi giận. Tên thái giám quản lý nắm bắt thời cơ, liên tiếp hứa hẹn ít lợi ích, mới kết thúc chuyện .

Thừa Ảnh bên cạnh , lấy làm lạ về khả năng giao tiếp của tiểu thái y. Hắn bộ dạng chủ t.ử nhà co rúm lưng tiểu thái y, chút ghét bỏ.

Làm gì chuyện để thái y ở phía dũng chiến đấu, còn thì trốn ở phía mát ăn bát vàng.

Dung Dịch quan tâm Thừa Ảnh nghĩ gì, vẫn còn đang ngẩn .

Tiểu thái y che chắn mặt , mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng nơi đầu mũi, mỗi một chi tiết đều mang cho một cảm giác an tâm theo bản năng. Cảnh tượng rõ ràng từng xảy , nhưng mơ hồ cảm thấy quen thuộc. Vóc tiểu thái y nhỏ yếu, dường như còn gầy hơn cả trong ký ức, còn góc độ của ——

Lẽ thái y ôm lòng mới đúng.

Dung Dịch cảm thấy suy nghĩ thì đúng là điên thật .

Hắn nhịn , khoa tay múa chân một chút vị trí mà nên ở, đó, ở đúng vị trí ngang hông tiểu thái y, đưa tay véo véo.

Giọng tiểu thái y ngừng , y dường như co rúm một chút.

Dung Dịch cảm thấy kỳ quái, vì thế duỗi tay , chọc chọc.

“Ngươi sờ mó lung tung.” Giọng Hứa Vân Thanh nhỏ, run rẩy, như đang cố nén cơn giận sắp bùng nổ, “Ngươi sờ như .”

Dung Dịch: ?

Dung Dịch phát hiện bí mật của tiểu thái y, nhưng cũng vì thế mà trả một cái giá vô cùng đắt.

Tiểu thái y thật sự nổi giận.

Không kiểu dỗi hờn làm nũng bán t.h.ả.m như thể dỗ dành . Lần cơn giận dữ dội hơn nhiều, đến nỗi ngay cả Thừa Ảnh vốn chỉ đang hóng chuyện xem kịch cũng dọa cho chạy ngoài cửa.

Dung Dịch ngay ngắn, tiểu thái y lạnh lùng lệnh cho .

“Ta đưa Cửu Nương đến cung Trường Xuân, ngươi đồng ý ?”

Dung Dịch gật đầu: “Để Thừa Ảnh cùng ngươi.”

Hứa Vân Thanh: “Ta ở ngoài cung thấy một ông lão làm đồ chơi bằng đường tay nghề giỏi, nhờ ông làm một cái tặng cho ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-40.html.]

Dung Dịch cầm lấy kẹo đường, gật đầu.

“Ta nhờ ông lão đó nặn theo dáng vẻ của , lựa chọn mãi, đây là cái giống nhất trong đó.”

Dung Dịch nhếch khóe môi, như .

Sắc mặt Hứa Vân Thanh ửng hồng, chút ngượng ngùng bực bội: “Ngươi .”

Dung Dịch nắm lấy tay y: “Là sờ, .”

Tiểu thái y chọc eo, đến bây giờ vẫn còn cảm giác tê tê dại dại, làm chịu để chạm nữa.

y cũng thể để Dung Dịch cứ thế chế giễu . Hứa Vân Thanh rụt đầu , năng ngang ngược: “Là đều, đều .”

Dung Dịch thở dài: “Sờ cũng cho sờ, ngay cả cũng cho một chút. Nếu đợi đến khi ngươi đến tuổi, hứa hôn, đến lúc đó cái cũng cho, cái cũng cho, thì làm ?”

Đây thực là một câu bậy bạ, nhưng tiểu thái y hiện đại, nhất thời vẫn phản ứng kịp.

“Không đối với khác.” Hứa Vân Thanh ngay ngắn trả lời, “Chỉ yêu cầu ngươi thôi.”

Đôi mắt giấu lớp lụa sa của Dung Dịch vui vẻ nheo , cố ý : “Vậy là ngươi ghét .”

“Không ghét.” Hứa Vân Thanh hổ đến mức sắp chui xuống đất, y lí nhí, hạ giọng tự thuật,

“Bộ dạng ngươi giả vờ thích, nhưng bộ dạng bây giờ ghét. Chỉ cần là bộ dạng thật sự mà ngươi thể hiện , thì cũng cả.”

Có lẽ mùi hương phong lan quen thuộc tỏa từ Dung Dịch làm Hứa Vân Thanh thả lỏng cảnh giác, lẽ vì hiện giờ hai đang ở một , mang cho Hứa Vân Thanh ảo giác thể lời thật lòng… Tóm , Hứa Vân Thanh nắm tay, nửa đùa nửa thật lặng lẽ tiết lộ một chút bí mật nhỏ của riêng .

Dứt lời, Hứa Vân Thanh cụp mắt xuống, trong lòng mong chờ thấp thỏm, nhưng đợi một lúc lâu cũng thấy hồi đáp.

Dung Dịch trả lời thì thôi, còn cứ véo tay y làm gì? Véo đau cả tay y .

Hứa Vân Thanh bực bội ngước mắt lên, phát hiện Dung Dịch dậy từ lúc nào, còn đến lưng y, tư thế như ôm trọn y lòng: “Ta cho ngươi xem một thứ, ?”

Mái ngói lưu ly chạm trổ ánh dương thu vàng rực, hoa hải đường khoe sắc đầu cành. Mẫu đơn vẫn nở rộ diễm lệ, mọc khắp các góc cung, cánh hoa đỏ tươi như máu, từng cụm từng cụm chen chúc như chống đỡ chiếc xích đu sắp sửa buông xuống.

Hứa Vân Thanh cảnh tượng quen thuộc, bừng tỉnh nhận Dung Dịch đưa đến cung Trường Xuân, còn thẳng trong cung điện.

Lúc Hứa Vân Thanh vì vạt áo mắc giá áo, xem xét kỹ cảnh trong phòng, đường còn chút cẩn thận. Dung Dịch một mù, còn quen thuộc hơn cả y nhiều.

Cuối cùng họ dừng một bức tường.

Cả bức tường đều rèm vải che kín. Theo Dung Dịch vén rèm vải lên, nội dung tường từ từ hiện mắt tiểu thái y.

Hứa Vân Thanh thu hút đến ngẩn .

Chỉ thấy bức tường đó, chi chít đầy những lời nguyền rủa.

Ban đầu còn chỉ một vài lời lo lắng nhớ nhung đối với Xích Vân quân và nhà họ Địch, chữ cũng còn xem như thanh tú. tất cả những điều nhanh dừng . Tiếp theo, chữ xiêu vẹo điên cuồng, là những lời c.h.ử.i rủa oán độc.

Có lời dành cho lão hoàng đế, cũng … dành cho Dung Dịch.

Người chữ hiển nhiên là căm hận tất cả những điều đến tận xương tủy, dùng hết những ngôn từ cay nghiệt nhất mà nàng thể nghĩ .

“Đây là nơi từng sống, cùng với Hiền phi.” Giọng Dung Dịch vang lên lưng y, “Những chữ tường , khi nàng mất, sờ qua từng hàng một.”

Những lời nguyền rủa sâu đến mức đủ để khắc hẳn tường, những tiếng c.h.ử.i rủa của Hiền phi khi c.h.ế.t, mỗi khi đêm về hiện lên trong đầu , trở thành cơn ác mộng ám ảnh suốt đời thể nào thoát khỏi.

giờ phút , Dung Dịch đem tất cả cho Hứa Vân Thanh.

Hắn cho Hứa Vân Thanh là một kẻ tồi tệ đến mức nào.

Tất cả những gì tiểu thái y mang đến cho đều quá , như một giấc mơ dễ dàng tỉnh . Đến nỗi thậm chí còn bắt đầu hoảng sợ, sợ khoảnh khắc giấc mơ tỉnh , sợ tiểu thái y thấu bộ mặt thật của , ngày ngày đều lo lắng tiểu thái y sẽ rời khi bộ sự thật.

Đã như , chi bằng để tự tay vén màn tất cả.

Hứa Vân Thanh khi sự thật sẽ như thế nào đây?

Sợ hãi , kinh tởm , căm ghét .

Giống như những đó.

Hắn sẽ trả thù những đó một cách tàn nhẫn, nhưng nếu là tiểu thái y, sẽ cho y cơ hội trốn thoát.

Dung Dịch gần như là mong chờ phản ứng của Hứa Vân Thanh.

Hắn đang chờ đợi Hứa Vân Thanh, mà là đang chờ đợi lời tuyên án của chính . Hắn đang chờ Hứa Vân Thanh tròng dây thòng lọng cổ , tuyên án t.ử hình cho , để ngã cái địa ngục thấy ánh mặt trời đó. Tất cả thứ nên diễn như dự đoán, theo lẽ thường, thuận lý thành chương.

Sự mong chờ của Dung Dịch thất bại.

Mùi t.h.u.ố.c tiểu thái y dần dần nồng đậm, ngọt ngào như mật đường.

Dung Dịch chỉ cảm thấy n.g.ự.c thêm một chút sức nặng. Tiểu thái y tựa đầu n.g.ự.c , cánh tay như đang ôm lấy eo , lực cũng chặt.

Đó là một cái ôm.

Tiểu thái y ôm lấy .

Dung Dịch ngơ ngác cúi đầu xuống, cũng nhẹ nhàng đưa tay , ôm Hứa Vân Thanh: “Ngươi…”

Xa xa truyền đến từng tràng tiếng ồn ào náo động, sợ hãi hét lên chói tai: “Thái y ? Thái y! Thái t.ử ngã ngựa !”

Hứa Vân Thanh từ trong n.g.ự.c ló đầu .

Dung Dịch phảng phất như thấy tiếng động bên ngoài, vẫn còn đang ôm y.

“Dung Dịch, buông .”

Dung Dịch trả lời, nhưng lực trong tay rõ ràng tăng thêm.

Có chút giống như sắp cửa làm mèo nhà túm lấy ống quần. Hứa Vân Thanh chú mèo lớn quá khổ Dung Dịch ôm lấy, bất đắc dĩ : “Đợi trở , ?”

Chút sức nặng còn nữa, cửa phòng “kẽo kẹt” một tiếng mở đóng . Mùi t.h.u.ố.c tan hết, chút thở cuối cùng cũng theo đó mà biến mất.

Tiểu thái y thấy nữa.

Dung Dịch vẫn còn đang chờ, cho đến khi mặt trời lặn xuống, bóng đêm sâu thẳm, tiếng la hét ầm ĩ của Thừa Ảnh vang lên ngoài cửa: “Ối chao, ngài ?”

Dung Dịch cúi đầu, vẫn còn mơ hồ nhớ những lời tiểu thái y từng .

Tiểu thái y : “Ngươi ngoan ngoãn chờ trở nha.”

Loading...