Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-04-07 17:44:18
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại là một buổi sáng sớm nắng , Hứa Vân Thanh rảnh rỗi việc gì, y thường phục, sớm khỏi cung.

Y mới phát bổng lộc, ngân lượng Hứa Vân Thanh đựng trong một chiếc túi tiền nhỏ treo bên hông, lúc đường thì một bước lắc lư ba cái.

Dân lang thang vẫn tụ tập ở các góc trong thành. Hứa Vân Thanh với chiếc túi tiền nhỏ nhanh thu hút sự chú ý của họ. Có một từ trong góc chạy , nhắm thẳng n.g.ự.c y mà đụng tới.

Hứa Vân Thanh sờ tay lên hông, thấy , đầu bóng chạy xa tít tắp, tức đến phát điên: “Đồ khốn nhà ngươi, cướp!”

Y chút do dự, lập tức đuổi theo.

“Gánh hát bên ngoài tuy nhiều, nhưng thể hoàng cung hát thì bản lĩnh thật sự, quả thực tương đối hiếm thấy. Ngươi nhờ dò hỏi, đúng là chút manh mối.”

Kẻ cướp túi tiền của Hứa Vân Thanh chính là lão ăn mày đó. Hứa Vân Thanh lão dẫn , một một chạy đến một con hẻm nhỏ hẹp hòi vắng vẻ mới dừng .

Hứa Vân Thanh chờ lão tiếp, lão ăn mày chằm chằm Hứa Vân Thanh một lúc lâu, chịu nữa.

Hứa Vân Thanh lão gì. Y từ trong lòng móc một gói giấy dầu gói kỹ càng, mở đưa cho lão ăn mày: “Đây là bã t.h.u.ố.c uống.”

Y mở một cuốn sổ mới tinh từ trong hòm thuốc, đưa nội dung bên trong cho lão xem xét: “Đây là ghi chép đầy đủ phương t.h.u.ố.c hàng ngày và tình trạng sức khỏe của tướng quân.”

Lão ăn mày vô cùng cảnh giác. Lão đem bã t.h.u.ố.c sắc nhừ và phương t.h.u.ố.c ghi trong sổ lặp lặp đối chiếu, so sánh ngang dọc xem trong sổ ghi chép chỗ nào mâu thuẫn .

Là một thái y chuyên môn, Hứa Vân Thanh lão ăn mày chẳng qua chỉ là kẻ ngoại đạo giả làm trong nghề – căn bản gì. Vì thế Hứa Vân Thanh kiêu ngạo ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ của lên, đảm bảo với lão: “Phàm là cơm canh, t.h.u.ố.c thang dùng, đều tự kiểm tra qua, ngươi cứ yên tâm.”

Khứu giác của thái y thể sánh ngang với một con ch.ó cứu hộ trưởng thành. Kể từ sự kiện “Vô Ưu”, Hứa Vân Thanh càng đề phòng gấp bội, y tự tin bản .

Lão ăn mày chỉ một cuốn sổ khác đặt trong hòm thuốc: “Vậy cái là gì?”

“Không liên quan đến giao dịch của chúng .”

Mặt lão ăn mày lộ vẻ nghi ngờ.

Nhìn cái gì mà , thái y cũng bí mật .

Hứa Vân Thanh lườm lão. Y cũng lão ăn mày cướp đến sợ , nhào tới một tay ôm chặt hòm thuốc.

Lão ăn mày giành giật, lão nhe răng bên cạnh: “Người bụng đến ngốc nghếch như ngươi quả thực hiếm thấy.”

Sao còn c.h.ử.i nữa ?

Hứa Vân Thanh xắn tay áo định tranh luận với lão.

Lão ăn mày tiếp lời, bắt đầu sang chuyện chính: “Điều quan trọng nhất của một gánh hát chính là đào kép chính. Đặc biệt là ở kinh thành gánh hát nhiều như , đến tuồng tích thì ai ai cũng từ nhỏ đến lớn, dựa cái gì mà gánh nhà hát. nếu đào kép chính thì khác, cùng một vở tuồng, cũng chỉ chịu hát, dù vung tiền như rác cũng cam lòng.”

Hứa Vân Thanh hiểu chuyện thì liên quan gì đến vấn đề của y: “ hỏi ngươi là về xuất của Cửu Nương…”

“Vội cái gì?” Lão ăn mày lườm y, “Những hát tuồng đều khổ luyện. Bầu gánh chọn những đứa trẻ tư chất để bồi dưỡng từ nhỏ. huấn luyện vất vả, răn đe thì khó hiệu quả, sợ trừng phạt quá mức, đ.á.n.h hỏng mất cây hái tiền . Những bầu gánh đó liền nghĩ một kế, tìm một đứa trẻ quan hệ với đào kép chính đó, ngày thường cùng huấn luyện, cùng ăn cùng ngủ. Nếu đào kép chính làm chuyện , đó sẽ răn đe đứa trẻ .”

“Đối với đứa trẻ đó thì dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ, rằng chúng kiên trì thì sẽ thể trở thành đào kép chính. thực tế là thể nào, cả đời chúng đều chỉ làm nền cho đào kép chính, trong nghề gọi chúng là “ sinh” ( làm nền).”

“Ta quen Cửu Nương nào mà ngươi , nhưng qua một lời đồn, rằng một gánh hát từng hoàng cung hát tuồng, lúc thưởng ít bạc, còn bỏ một “ sinh”. Những đó còn đồn rằng dù là súc sinh nếu đến hoàng cung cũng sẽ khoác da , bây giờ hoàng cung hưởng phúc .”

Cửu Nương nào sống những ngày , nàng điên . Hứa Vân Thanh vội vàng : “Vậy manh mối gì về gánh hát đó , tìm…”

“Ngươi tìm họ thì ích lợi gì? Gánh hát vốn dĩ chuyện tình cảm, chỉ làm ăn buôn bán. Người do chính họ bán , thể còn quan tâm đến sống c.h.ế.t của đó.”

“Ngược đào kép chính của gánh hát đó vẫn còn chút tình cảm với “ sinh” . Vừa trong hoàng cung gần đây sắp tổ chức yến tiệc gì đó , mời họ đến. Đào kép chính đó liền nhớ thể nhân lúc cung hát tuồng mà gặp sinh” đó một .”

Lão ăn mày mở túi tiền của Hứa Vân Thanh , lật xem: “Bây giờ đào kép chính đó đang nổi tiếng, mắt cao hơn đầu, gặp thì chức quan, thể cung. Nghe một vị tiểu thư con nhà vương tôn quý tộc, vì hậu trường xem đào kép chính, mà cứ một rương vàng một rương vàng mà chi , như nước chảy . Vậy mà nàng chê chức quan thể cung nên chịu gặp. Ngươi tuy chức quan cũng cung, nhưng ngươi nhiều bạc như ?”

Hứa Vân Thanh ấp úng : “Không, .”

Lão ăn mày liếc y: “Vậy thì ngươi cũng chỉ thể chờ khi họ cung thôi. Gánh hát khi cung còn cần học lễ nghi, thường là tập luyện mấy ngày mới thể chính thức bắt đầu diễn. Với phận thái y của ngươi, ở trong hoàng cung nhiều một chút, chắc hẳn khó gặp.”

Lão ăn mày miệng lưỡi thì hung hăng tha , nhưng chỉ cho y một con đường sáng. Hứa Vân Thanh đang định cảm ơn, thấy lão ăn mày , cất túi tiền của Hứa Vân Thanh trong lòng : “Ngươi đúng là một kẻ bụng đến ngốc nghếch, chuyện nên quản nên quản đều dính .”

Hứa Vân Thanh đang định ngăn , lão : “Trước thiếu tướng quân cũng như .”

“Thiếu tướng quân bụng cũng . Trước ngài đến biên ải thăm tướng quân, giữa đường dân lang thang cướp mất. Thiếu tướng quân rõ ràng một võ nghệ cao cường, so đo với đám dân lang thang đó. Không tiền tìm chỗ trọ, liền dựa tường ngủ một đêm. Sau vẫn là các phát hiện , mới nhặt ngài về.”

“Các đòi công bằng cho ngài , ngài chịu, chỉ những đó đều là khốn khổ. Đợi ngài lớn lên, cùng lão tướng quân đ.á.n.h đuổi Đột Quyết nữa.”

Hứa Vân Thanh thầm nghĩ, tướng quân quả thực là . Tuy trong truyện gốc những trải nghiệm của tướng quân bên ngoài cung lược bỏ, nhưng Hứa Vân Thanh thể , tuy lão tướng quân mất, nhưng tướng quân vẫn giữ vững lời hứa năm đó của , tiếp nhận việc phòng thủ biên quan của lão tướng quân.

Trong truyện chỉ lão hoàng đế nổi điên cướp đoạt vị tướng quân chiến công hiển hách, dăm ba dòng chữ, những vết thương , tóm tắt gọn lỏn gần hai mươi năm cuộc đời rõ ràng của tướng quân.

chỉ làm thì sống lâu .”

Hứa Vân Thanh thấy giọng lão ăn mày, “Tướng quân là như , ngươi cũng thế.”

“Tuy rằng…”

Tuy rằng y và tướng quân là một phe, Hứa Vân Thanh càng , thì tướng quân ở trong cung sẽ càng thể sống thoải mái hơn.

Hứa Vân Thanh vô cùng đồng tình, y đưa tay về phía lão ăn mày: “Trả cho .”

Lão ăn mày giả vờ : “Cái gì?”

Hứa Vân Thanh: “Trả túi tiền cho .”

Tướng quân lúc cần túi tiền cho thấy tướng quân lương thiện, Hứa Vân Thanh giác ngộ cao thượng như . Tiền do chính y cực khổ kiếm , thể thật sự để lão ăn mày dăm ba câu lừa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-39.html.]

Hứa Vân Thanh tức giận đ.á.n.h lão ăn mày, giành túi tiền của .

Y vui vẻ dạo một vòng ngoài chợ, khi về cung còn mua ba cây kẹo đường nhỏ, một phần cho , một phần cho Cửu Nương, còn một phần…

Hứa Vân Thanh nắm chặt ba cây kẹo đường nhỏ cực giống tiểu thái y trong tay, chìm suy tư sâu sắc.

Dung Dịch rốt cuộc làm gì y?

Vì những lời Thừa Ảnh với y hôm qua, bây giờ Hứa Vân Thanh chỉ cần nghĩ đến Dung Dịch, liền sẽ bắt đầu thấp thỏm bất an.

Những hình ảnh mơ hồ về ngày hôm đó như phóng đại ngừng. Hứa Vân Thanh nhắm mắt , dễ dàng liền thể nhớ cảnh tượng lúc Dung Dịch đến gần y.

Hơi thở của họ quyện , Dung Dịch cả rung động, mùi hương phong lan cũng theo đó mà lúc gần lúc xa, như đang .

Rồi đó, đó…

Dung Dịch làm gì?

Hắn hôn ? Vậy hôn chỗ nào?

Là chỉ hôn là cũng sờ mó.

Là sờ mó một chỗ, là sờ khắp cả .

Lại là sờ như thế nào? Lúc sờ thì Dung Dịch ở tư thế nào? Dựa theo cảnh tượng khi ngủ để suy đoán, chẳng Dung Dịch trực tiếp đè lên y .

Vậy chẳng dễ dàng để tiếp tục làm thêm chút gì đó khác ?

Lỡ như chỉ là tay nắm tay làm bạn bè, một thứ tình nghĩa vô cùng trong sáng thì ? Hứa Vân Thanh hướng suy nghĩ của theo chiều hướng tích cực hơn.

Khổ nỗi những tình tiết say rượu / hôn mê / hạ t.h.u.ố.c nhân lúc cháy nhà mà hôi của y thực sự xem ít. Đến nỗi Hứa Vân Thanh đêm qua đều mang theo đầy đầu những hình ảnh thể nào phát sóng giấc ngủ.

Ngay cả trong mơ Hứa Vân Thanh cũng đều Dung Dịch chiếm đầy. Con tàu nhỏ xình xịch chạy cả đêm, sáng nay tỉnh , Hứa Vân Thanh suy sụp đành đem chăn ga gối đệm của giặt sạch hết.

C.h.ế.t tiệt thật, mặt bàn tự dưng xuất hiện, tự sinh sôi nảy nở cuốn “Trọng sinh chi ở hoàng cung bán móc” tập bốn và tập năm.

Bàn tay nắm chặt kẹo đường của Hứa Vân Thanh siết .

Dung Dịch đáng ghét, thể nào làm cho y c.h.ế.t một cách minh bạch ?

Có nên hỏi thẳng .

Hứa Vân Thanh những đóa hồng mai đang nở rộ rực rỡ ngoài cửa sổ, mỗi một đóa đều vặn năm cánh hoa. Vì thế y vui vẻ bẻ một cành xuống, bắt đầu đếm cánh hoa.

Hỏi, hỏi, hỏi, hỏi, hỏi.

Cánh hoa cuối cùng từ đầu ngón tay Hứa Vân Thanh theo gió bay mất. Hứa Vân Thanh cành cây trơ trụi, nhắm mắt .

Là ý trời như , là trời y hỏi.

Hứa Vân Thanh cầm cây kẹo đường nhỏ mà y định tặng Dung Dịch, cây kẹo giống y nhất, vui vẻ ngoài.

Cung Từ Ninh hôm nay cũng yên bình.

Lão hoàng đế điều tra gia tộc của vị phi tần gây rối đó về phe Nhị hoàng t.ử trong triều, vẫn luôn ngấm ngầm buộc tội Đại hoàng tử. Lão hoàng đế tuy lập Dung Tuyên làm Thái tử, nhưng thấy triều thần vượt mặt về phe nào, tất nhiên là tay chèn ép.

hỏng là hỏng ở chỗ hiểu lầm ý nghĩ của Dung Dịch. Hắn đoán rằng Dung Dịch lâu gây sự, xuất hiện là do Dung Dịch cố ý làm .

Hình phạt dành cho vị phi tần và gia tộc của nàng nặng nề lạ thường. Lại còn cảm thấy cũng đang mặt đứa con của xử lý công việc, cảm thấy thể sắm vai một cha , con hiếu thảo.

Vì thế những thánh chỉ ban xuống cung Từ Ninh cũng nhiều lên, là những lời dạy bảo răn đe tự cho là đúng của .

Thừa Ảnh sắp chuyện .

Quả nhiên, Dung Dịch mặt cảm xúc lắng , đó hết phong thư đến phong thư khác đều xé nát.

“Chuyện cũng nhờ Bệ hạ coi trọng, nếu là hoàng t.ử khác, xé như thể trừng phạt.”

Thái giám truyền tin là một thái giám tương đối mới, dọa cho hoảng sợ. Cũng may vẫn còn giữ bình tĩnh, phe phẩy chiếc phất trần hoa lan, làm thuyết khách: “Bệ hạ bảo ngài dự yến tiệc cũng là vì cho ngài, ngài với Bệ hạ giận dỗi làm gì chứ.”

“Bệ hạ kiêng kỵ ngài nhắc chuyện cũ cho nên mới lạnh nhạt với ngài. giữa cha con với làm gì mối thù nào hóa giải . Ngài xem, ngài ưa, ngài cũng giúp ngài xử lý ?”

Dung Dịch , bỗng nhiên : “Ngươi ghen tị.”

Thái giám , hiểu sợ đến toát cả mồ hôi lạnh: “Điện hạ ngài đây là cái gì , nô tài một thái giám gánh nổi. Ngài đây… ngài đây còn phân biệt lời ý …”

Lúc Dung Dịch xuống từ cao mà gì thì cực kỳ sức áp bức. Thái giám nhịn nhớ những lời đồn trong cung, buột miệng thốt một câu: “Điên, đồ điên.”

Vừa mới thốt ý thức . Thái giám lùi về , nhưng tóc túm lấy một phen, đập mạnh nền gạch đá.

Một cái một cái, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe. Thái giám kêu la t.h.ả.m thiết, bốn phía, một ai dám tiến lên.

Đột nhiên, Dung Dịch dừng tay.

Hắn dường như cả đều căng cứng , dường như do dự một lát mới vẫy tay về phía xa: “Tới đây.”

Vậy mà còn thể ngăn cản hung thần . Tầm mắt thái giám mơ hồ, cố gắng lắm mới thoáng thấy một bóng màu xanh nhạt ở phía xa.

Mảnh mai, gầy yếu, trong tay hình như còn cầm thứ gì đó.

Hứa Vân Thanh cách đó xa, trong tay còn cầm cây kẹo đường định tặng Dung Dịch. Y nhắm chặt mắt , căn bản dám động đậy: “Ta đến, ngươi, ngươi sẽ đ.á.n.h cả đấy chứ.”

Loading...