Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-04-07 17:43:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thái y, đừng !”

Bang ——

Ánh sáng nhạt từ khe hở của cửa sổ chạm hoa lọt , như một hộp vàng vụn đ.á.n.h đổ, nhuộm cả những hạt bụi lơ lửng trong phòng thành một màu vàng nhạt.

Bình phong bằng gỗ đàn hương ầm ầm đổ xuống đất. Nửa ống tay áo rộng màu tuyết khó khăn lắm mới treo phần khung bình phong còn sót , phần đuôi tay áo thêu hình bạch hạc ngậm cành cây thấm đẫm nước mờ mịt, chỉ đủ để lộ bóng ẩn bình phong.

Tóc Dung Dịch ướt sũng, mái tóc đen ướt át như những lọn rong biển uốn lượn qua bờ vai, từ xương quai xanh chìm mặt nước đang gợn sóng. Dòng nước tràn , chảy xuôi xuống làm ướt cả gạch xanh, vẽ nên một vệt nước ướt át đầy khêu gợi.

Hứa Vân Thanh dám .

Thừa Ảnh theo , vì thế cũng chỉ còn một Hứa Vân Thanh ở trong phòng đối mặt với cảnh tượng .

Xấu hổ quá .

Công trình dang dở bắt đầu giai đoạn xây dựng thứ hai, đội thi công Hứa Vân Thanh ngón chân bấu chặt xuống đất, bắt đầu thử nghiệm đào hai phòng một sảnh ở cung Từ Ninh.

Giọng Dung Dịch từ phía truyền đến, trong làn nước mờ ảo, ngữ khí của chút kỳ quái: “Ngươi cái gì?”

Hứa Vân Thanh cho rằng Dung Dịch rõ, che mắt , cẩn thận lặp một nữa: “Dung Dịch, ngươi , cùng đến cung Trường Xuân xem một chút .”

Xoạt ——

Sương mù càng thêm dày đặc.

Hứa Vân Thanh thấy tiếng nước xao động vang lên, theo bản năng quan tâm ngẩng đầu, vặn thấy chiếc áo trắng treo bình phong một bàn tay những đốt ngón tay rõ ràng nhặt lên.

Dung Dịch từ trong bồn tắm bước .

Oa a a a.

Chỗ vũng nước bên cạnh bồn tắm phản chiếu nửa phần da thịt trắng nõn, những giọt nước theo đường cong phập phồng của eo lăn xuống, rơi xuống gạch xanh tạo thành tiếng vang như đập tim Hứa Vân Thanh.

Mặt Hứa Vân Thanh đỏ bừng.

Dưới làn nước mờ ảo, vẻ của Dung Dịch càng thêm kinh tâm động phách.

Quần áo chỉ khoác hờ, vẫn dùng đai lưng thắt . Hứa Vân Thanh liếc thấy phần cơ bắp săn chắc bên của , cơ bụng rắn chắc, còn cả một mảng da thịt hồng hào như phấn…

Cổ họng hình như chút khô khốc.

Hứa Vân Thanh nhắm chặt mắt , dám .

Dung Dịch chịu buông tha y.

Những giọt nước mang theo nóng rơi xuống môi Hứa Vân Thanh.

Dung Dịch dường như đến bên cạnh y, mùi hương phong lan càng thêm nồng đậm, thở nam tính xộc khiến đầu óc cuồng.

“Thái y cũng thật lòng , dưng nước lã mà cũng chịu vì họ mà xả quên .”

“Cái gì?”

nước ngăn cách, giọng Dung Dịch quá nhỏ, Hứa Vân Thanh rõ.

Dung Dịch lặp lời của , mà đưa tay về phía Hứa Vân Thanh.

Có lẽ vì thấy, lúc đầu Dung Dịch cũng tìm đúng vị trí, tay dừng mắt Hứa Vân Thanh.

Móng tay cào đuôi mắt y, chút đau.

Dung Dịch nhanh điều chỉnh , đầu ngón tay lướt qua đuôi mắt, từ từ di chuyển đến gò má y, lướt qua chóp mũi, nhân trung…

điều càng thêm kỳ quái, Hứa Vân Thanh cảm giác như đang Dung Dịch từ từ dò xét.

Đầu ngón tay Dung Dịch cuối cùng dừng môi y.

Sau đó dùng sức, day day.

Hứa Vân Thanh trừng lớn mắt ——

Môi day đến mức đau rát, gò má vuốt ve như đang trấn an, một nhẹ một nặng, sự đối lập càng làm tăng thêm kích thích.

Hứa Vân Thanh chỉ cảm thấy sống lưng như điện giật ở những nơi Dung Dịch chạm qua, tê dại, run rẩy. Y nhịn run lên một chút.

Hình như, sắp Dung Dịch ăn thịt mất .

Trong giọng Dung Dịch dường như còn mang theo tiếng , cách một lớp mây mù sương khói rõ ràng lắm: “Xem thích?”

Là, .

mà Thừa Ảnh còn ở ngoài cửa, như lắm .

Sương mù bốc , Hứa Vân Thanh thấy giọng Dung Dịch vang lên bên tai.

“Hứa Vân Thanh, ngươi thích tướng quân ?”

Hơi nước tan , Hứa Vân Thanh cuối cùng cũng rõ biểu cảm lúc của Dung Dịch.

Khóe môi Dung Dịch cong lên một đường lạnh lẽo. Hứa Vân Thanh hiểu đang hỏi y, mà là đang châm chọc một cách trắng trợn.

Như một gáo nước đá dội từ đầu xuống, Hứa Vân Thanh chợt tỉnh táo , cả căng cứng.

Mắt Dung Dịch nhắm chặt, trong nụ tuy một vẻ nghiến răng nghiến lợi mà Hứa Vân Thanh hiểu nổi, nhưng hề nhuốm chút t.ì.n.h d.ụ.c nào.

Phản ứng đầu tiên của Hứa Vân Thanh là thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may Dung Dịch thấy, cho nên tự nhiên cũng chỉ là đang chế giễu y, còn y thì ,

y thể phạm sai lầm như với Dung Dịch chứ!

Lương tâm c.ắ.n rứt, Hứa Vân Thanh trong lúc hoang mang rối loạn đưa lựa chọn theo bản năng. Y một tay đẩy Dung Dịch , loạng choạng chạy ngoài cửa.

Loảng xoảng.

Hứa Vân Thanh mạnh mẽ đầu .

Phía truyền đến tiếng động lớn. Dung Dịch ngã xuống đất, đầu dường như đập thứ gì đó, m.á.u và nước hòa lẫn , từ mái tóc đen nhỏ giọt xuống, trông vô cùng đáng sợ.

“Xin xin cố ý hu hu hu.” Hứa Vân Thanh vòng trở .

Y hoang mang rối loạn đỡ Dung Dịch dậy, hoang mang rối loạn cố gắng tìm kiếm băng gạc thể dùng để cầm m.á.u trong hòm thuốc, Dung Dịch một tay nắm lấy cổ tay.

Dung Dịch căn bản thèm để ý đến vết thương đang chảy m.á.u của , vẫn còn :

“Bởi vì chọc thủng tâm tư của ngươi, ngươi mới hoảng sợ như .”

“Một là tiểu thái y nay đây mai đó, một là phi tần của hoàng đế đủ cách bắt nạt… Hứa thái y, nảy sinh thứ tình cảm đúng đắn như , ngươi làm bây giờ mới đây hả?”

Trong đầu Dung Dịch đang nghĩ đến thứ văn học cẩu huyết trái luân thường đạo lý nào .

“Không ! Chuyện liên quan gì đến tướng quân cả.”

“Vậy ngươi xem, là cái gì?”

Hứa Vân Thanh chịu rõ nguyên do, Dung Dịch sẽ chịu để y chữa trị. Lòng bàn tay y nắm chặt thể cử động, trơ mắt m.á.u của Dung Dịch chảy ngày càng nhiều, sắp nhuộm đỏ cả vũng nước bên ngoài.

Hứa Vân Thanh cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

Y nắm chặt hòm t.h.u.ố.c trong tay, chút hổ và áp lực khi chuyện của .

Cuối cùng, y lí nhí : “Ta chỉ là, .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-31.html.]

Y chỉ là thấy những chuyện xảy mắt.

Y chỉ cảm thấy ——

Sinh mệnh nên như thế .

“Ha ha ha ha ha ha Hứa Vân Thanh, ngươi trông khó coi quá, thêm cái nữa xem nào.”

“Ngươi nó kìa —— trông như con gái .”

“Lỡ như thật sự là con gái thì ? Cởi quần nó , xem là con gái ha ha ha.”

Sự bắt nạt bao giờ hồi kết, những trang sách luôn làm bẩn, chiếc bàn học lúc nào cũng vẽ bậy lung tung.

Đó là thời gian thơ ấu kéo dài của Hứa Vân Thanh.

Hứa Vân Thanh thực cũng thích hợp ở trong cô nhi viện. Y trông quá hiền lành thanh tú, cho nên dễ dàng nhận sự yêu thích của các cô giáo, và cũng dễ dàng —— ghen ghét.

Đối với những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi, thứ đều hạn: Đồ chơi, đồ ăn vặt, sự quan tâm của các cô giáo và viện trưởng.

Hứa Vân Thanh cướp những thứ đó của chúng. Chúng ghen ghét, và vì ghen ghét, tự nhiên liền trả thù .

“Viện trưởng , nhưng bà tuổi cao, cô nhi viện đủ nhân lực, một cô giáo chăm sóc nhiều nhiều đứa trẻ, họ bận.”

“Họ chịu chăm sóc lắm . Sao thể còn vì những chuyện mà làm phiền nữa chứ.”

Huống chi những trò đùa nghịch và trêu chọc của trẻ con, khó để xác định ranh giới, cũng khó để định nghĩa là bắt nạt.

Đối với một , cô nhi viện chính là đấu trường của chúng. Những kẻ đó chiếm cứ nhiều thứ hơn, sẽ chọn cách bắt nạt những kẻ yếu đuối hơn, phảng phất như thể thể hiện quyền lực của chúng, trở thành huy chương công trạng để chúng khoe khoang với những khác.

Hứa Vân Thanh bé nhỏ thật sự quá hiền lành, đến nỗi trông vẻ yếu đuối. Y nhanh trở thành đối tượng những kẻ đó tranh bắt nạt.

Tiểu Hứa Vân Thanh dần dần quen với cuộc sống như . Y chỉ thỉnh thoảng những đêm khuya tĩnh lặng, mới ngẫm nghĩ:

Bà viện trưởng mỗi một đứa trẻ đều là ân huệ của trời cao, là cha mong đợi mới sinh . trong cô nhi viện là những đứa trẻ ai .

Vậy Hứa Vân Thanh mong đợi ? Có ai đó nhớ đến trong lòng, mỗi ngày đều mong đợi y về nhà ?

nếu mong đợi mới sinh , thì tại cha bỏ rơi khi sinh chứ?”

Tiểu Hứa Vân Thanh từ sớm ý thức đáp án của vấn đề . Tiểu Hứa Vân Thanh đau khổ, trải qua một thời gian khó khăn.

Hứa Vân Thanh nhớ tâm trạng lúc đó, với Dung Dịch: “Nếu cái c.h.ế.t thể kết thúc nỗi đau khổ, sẽ chút do dự mà ôm lấy nó.”

Dung Dịch yên lặng ngay ngắn mặt y, tùy ý để y băng bó vết thương cho , một bộ dạng hiếm khi thấy ngoan ngoãn.

Tuy mở mắt, nhưng Hứa Vân Thanh thể nhận đang chăm chú lắng , nghiêm túc y .

Không hiểu , Hứa Vân Thanh cảm thấy đàn ông mắt chút giống Tiểu Hắc.

Không hình, mà là dáng tư thế, cái cảm giác ngay ngắn đoan trang vững chãi mà phóng khoáng đó, khác khó mà bắt chước .

Còn cả góc độ đầu ngầu nữa. Rõ ràng một , một con là mèo, nhưng Hứa Vân Thanh luôn một trực giác khó tả, cảm thấy đây giống với đứa con trai cưng nhà .

Bị cảm giác quen thuộc níu kéo, Hứa Vân Thanh nhịn đưa tay xoa xoa tóc Dung Dịch.

Cảm giác quả thực đúng như y tưởng tượng, mượt, cũng trơn, cảm giác mềm mại quen thuộc , cũng giống như nó.

Dung Dịch khẽ ngẩng đầu, như thể cọ nhẹ lòng bàn tay y.

Hứa Vân Thanh nhanh chóng thu tay .

Càng giống Tiểu Hắc hơn.

Tiểu Hắc nhà y vẫn còn ở trong phòng trọ mỗi ngày kêu meo meo ngóng ba ba về nhà đó.

Đương nhiên, với tính cách của Tiểu Hắc, cũng khả năng là: “Ba ba, con ở bên ngoài ăn rác no về đây.”

Không , càng đau lòng hơn.

Hứa Vân Thanh thầm rơi lệ trong lòng.

Chính nhớ Tiểu Hắc đến phát điên , bây giờ đến mức ai cũng thể Tiểu Hắc ?

“Đại khái là như . Sau chính phủ quyên tiền cho cô nhi viện, liền học y, vốn định khi học xong sẽ làm bác sĩ.” Ánh mắt Hứa Vân Thanh lộ vẻ mệt mỏi, “Đợi đến khi thi đỗ mới phát hiện, sinh viên y khoa học xong năm năm đại học mới chỉ là khởi đầu, còn cần thi lên thạc sĩ, thi tiến sĩ, khi trải qua ba năm nghiên cứu sinh, ba năm tiến sĩ, nội trú ba năm nữa mới thể tìm việc làm… Điều quan trọng nhất là, mỗi một năm học y, đều như thi đại học hu hu.”

Lúc nãy kể những chuyện qua cũng , Hứa Vân Thanh đến đây thì bắt đầu lấy tay áo lau nước mắt.

Dung Dịch: …

Không hiểu, nhưng hiểu thấy thảm.

Hứa Vân Thanh mặt .

Dung Dịch chút hoảng loạn, cẩn thận đưa tay , thử chạm gò má Hứa Vân Thanh.

Sau đó tay Hứa Vân Thanh một tay nắm lấy.

“Dù y học ngược đãi trăm ngàn , nhưng vẫn hối hận vì học y. Ta thể học kiến thức, vận dụng kiến thức trong tay để cứu , thật sự là quá ——”

Ngày đầu tiên đến thế giới xa lạ , Hứa Vân Thanh vô cùng sợ hãi và hoang mang.

Sau một thời gian dài đến thế giới , Hứa Vân Thanh gặp nhiều , trải qua nhiều nhiều chuyện mà y căn bản từng trải qua. Hứa Vân Thanh nghĩ, hình như y dần dần tìm thấy ý nghĩa của việc đến nơi .

Hứa Vân Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung Dịch, nghiêm túc với Dung Dịch:

“Sự sống bản nó chính là một loại kỳ tích. Chỉ dựa bản kỳ tích mới khả năng tạo kỳ tích.”

Y rời khỏi cô nhi viện, bước con đường học y là một kỳ tích.

Y xuyên đến nơi , gặp Dung Dịch, gặp tướng quân, gặp Tiểu An Tử, gặp Tam hoàng tử, gặp những vị nương nương nấu cơm ở Ngự Thiện Phòng và muôn hình vạn trạng những bạn khác trong cung.

Đây dường như là một kỳ tích khác.

Hứa Vân Thanh hùng hồn một tràng, đợi đến khi bình tĩnh mới muộn màng cảm thấy hổ. Y ngượng ngùng cào cào ngón chân xuống đất, định thu tay .

Dung Dịch cho y cơ hội trốn tránh.

Hắn dùng hai tay ôm lấy tay Hứa Vân Thanh, giữ chặt trong lòng bàn tay rộng lớn của .

Tay Hứa Vân Thanh xu hướng rút , như thể kinh ngạc với tốc độ mạch đập của Dung Dịch. Hứa Vân Thanh , tim y cũng đang đập thình thịch, nơi đó sự kích động còn mang theo một nhiệt độ nóng bỏng hơn.

Nơi sâu thẳm trong ký ức một trận mưa lớn. Dung Dịch ngã sàn nhà lạnh băng, đều nước mưa xối ướt. Dung Dịch nhớ rõ từng trải qua cảnh tượng khi nào, càng rõ tại trong trí nhớ đến một nơi xa lạ như . lúc đó sớm vạn niệm tro tàn, từ bỏ bất kỳ cơ hội cầu sinh nào.

Tiểu Dung Dịch trong mưa, yên lặng chờ đợi cái c.h.ế.t giáng xuống .

Lại một rõ mặt mũi đưa tay về phía , giọng trùng khớp với giọng Hứa Vân Thanh hiện giờ.

Người đó :

“Sống sót ——”

Vừa mới trải qua nỗi đau mất , sự khổ sở của đôi mắt mù lòa, sự thật phũ phàng đè nén đến thở nổi, tiểu Dung Dịch trong đêm mưa rét lạnh, cũng mấy để ý đến giọng .

giọng ý định từ bỏ, vang lên: “Sống sót sống sót sống sót sống sót sống sót hồn về đây sống sót sống sót sống sót sống sót.”

Tiểu Dung Dịch: … Khoan , bên trong hình như lẫn một câu kỳ quái.

Tiểu Dung Dịch quyết định tìm cái c.h.ế.t, giọng lải nhải bên tai làm cho phiền lòng, đến mức sắp hồi quang phản chiếu.

Cảm nhận chút ấm áp từ lòng bàn tay đó, Dung Dịch rụt rè nghĩ.

Được .

Vậy thì thể sống thêm một ngày nữa.

Loading...