Xuyên Thành Thái Y Trong Truyện Ngược Cẩu Huyết - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-04-07 11:05:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Dịch chút bực bội, nhưng thể lý do, đúng hơn, cảm xúc của từ lúc Hứa Vân Thanh xông tới bắt đầu trở nên kỳ quái.

Ngay khoảnh khắc thấy Hứa Vân Thanh, bản năng thậm chí chi phối hành vi. Đợi đến khi phản ứng , chiếc roi sớm đá góc tường. Tay Dung Dịch bất giác xoa nhẹ khóe mắt Hứa Vân Thanh, quả nhiên chạm những vệt nước nho nhỏ.

Chút ẩm ướt đó dừng đầu ngón tay nóng đến đáng sợ.

Thân hình y đang khẽ run rẩy, là đang sợ hãi ? Sợ hãi… ?

Tâm trạng vô cớ trở nên tồi tệ.

Đối với tiểu thái y , ban đầu chỉ cảm thấy chút thú vị mà thôi.

Một sinh mệnh yếu ớt ngây thơ, gia thế, cũng chẳng bối cảnh gì, còn nghèo.

Người thật sự nghèo đến mức khiến bật . Chính vì thế mà Dung Dịch một cảm giác sứ mệnh khó hiểu, luôn cảm thấy nếu thường xuyên đến xem y, y sẽ bắt nạt trốn trong đống rác mà c.h.ế.t đói, c.h.ế.t rét.

Một sinh mệnh như thể xuất hiện ở nơi như hoàng cung, còn thể tồn tại đến bây giờ, bản điều đó vô cùng khó tin.

Dung Dịch càng thêm tò mò.

Hắn bắt đầu chơi một trò chơi ngụy trang, luật chơi do Dung Dịch đặt , kết cục ban đầu cũng do Dung Dịch chủ đạo. Chỉ cần , thể tùy thời đẩy trò chơi đến hồi kết. Ví dụ như hiện tại.

Hiện tại chính là một thời cơ cực , thể cứ như kết thúc trò chơi .

Dung Dịch ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng nơi đầu mũi, cảm nhận hình ấm áp vẫn còn đang run nhè nhẹ, chợt nhớ Hứa Vân Thanh từng chủ động nắm lấy tay , cẩn thận đặt lên má :

“Ngươi thể sờ sờ dáng vẻ của .”

Dung Dịch lau nước mắt nơi khóe mắt y, đầu ngón tay thô ráp lướt qua đuôi mày, gò má y, cuối cùng bắt đầu từ từ miêu tả đôi môi y.

Dung Dịch nhẹ giọng hỏi Hứa Vân Thanh: “Ngươi cái gì?”

Trong đầu, một ý nghĩ rõ ràng và minh bạch từng ——

Dung Dịch nghĩ, dừng .

“Ngươi cái gì? Vàng bạc châu báu, quan cao lộc hậu, quyền thế, địa vị… Những thứ mà chúng sinh cả đời mưu cầu, ngươi , đều thể cho ngươi.”

Nước mắt còn kịp rơi xuống lau , lực tay của Dung Dịch mạnh đến mức đủ để gây đau đớn.

“Ngươi thấu bí mật của , đây là phần thưởng cho ngươi. Chỉ cần ngươi , chúng vẫn thể như .”

Hứa Vân Thanh thể tin nổi mà ngẩng mắt lên.

Ánh mắt Dung Dịch đầy vẻ ngang ngược, khinh mạn kiêu căng, mạng trong mắt như cỏ rác sỏi đá, là công cụ thể tùy thời dùng để tiêu khiển, đùa giỡn.

Thực tế, Dung Dịch là hoàng tử, sinh ngậm thìa vàng, con cháu hoàng tộc coi thường chúng sinh, phản ứng như mới là bình thường.

“Đây tính là cái gì chứ…”

“Thích thì giữ , chơi chán thì g.i.ế.c vứt .”

Hứa Vân Thanh tức đến bật : “Bọn trong mắt ngươi rốt cuộc là cái gì? Súc vật cỏ dại, là đống củi khô chất trong kho chờ đốt, là công cụ để ngươi tìm mua vui ?”

Dung Dịch nhíu mày: “Ngươi giống bọn họ ——”

Nửa câu chút tự nhiên, nhưng Hứa Vân Thanh nhận : “Ngươi chức quan, sẽ g.i.ế.c ngươi.”

“Không.” Hứa Vân Thanh nghiêng đầu tránh né sự đụng chạm của Dung Dịch, giọng điệu kiên định, “Ta và họ đều giống .”

Trước lúc xem tiểu thuyết, y xem nhiều những tình tiết g.i.ế.c , nào là thây phơi ngàn dặm, m.á.u chảy thành sông. Cách dùng từ trong truyện mạng càng là để thu hút , càng khoa trương càng . Hứa Vân Thanh bao giờ cảm thấy vấn đề gì.

Bởi vì đó đều là yêu cầu của cốt truyện, nhân vật phụ chẳng sinh là để phục vụ cho nhân vật chính . Những c.h.ế.t bao nhiêu thì c.h.ế.t bấy nhiêu, chẳng qua chỉ là một con mà tác giả tùy tiện nghĩ mà thôi.

Cho đến khi y xuyên cuốn sách , cho đến khi y thực sự trở thành một thành viên của những nhân vật phụ đó, cho đến khi y trở thành thái y của cung An Khánh.

Y cẩn thận dè dặt mỗi ngày đều đến cung An Khánh trình diện, đó trơ mắt trong cung điện quen thuộc, các đồng liêu mặc trang phục giống làm những việc giống , nhưng gương mặt đổi hết lớp đến lớp khác.

Mỗi như , Hứa Vân Thanh đều sẽ giả vờ thấy, tiếp tục bắt đầu một ngày thường nhật lơ đãng bình thường của .

Hứa thái y thật sự bận, y bận rộn túi bụi, cho nên chỉ thỉnh thoảng mới suy nghĩ.

Có một ngày y cũng sẽ c.h.ế.t ?

sẽ c.h.ế.t một cách lặng lẽ một tiếng động, ngay cả một chút ý nghĩa giá trị cũng . Thi thể của y sẽ chiếu tùy tiện cuốn , đó ném đến một bãi tha ma nào đó ở nơi thâm sơn cùng cốc.

Sau khi y c.h.ế.t , còn cơ hội về nhà ?

Những vấn đề Hứa Vân Thanh đều dám nghĩ sâu.

nỗi sợ hãi sớm như dây leo bò kín trái tim y.

Hứa Vân Thanh hất tay Dung Dịch .

Tiện tay cầm chén lên, uống chút sữa để che giấu sự thất thố của , lúc rót bụng mới phát hiện lấy nhầm.

Là canh cá.

Cũng khá ngon.

Hứa Vân Thanh ừng ực uống vài ngụm, phóng khoáng đặt chén xuống lùi về một bước, dáng vẻ hành lễ lãnh đạm quyết tuyệt: “Hạ quan đa tạ điện hạ mấy ngày nay quan tâm, sẽ …”

Tiếng khịt mũi khe khẽ truyền đến, Dung Dịch nhạy bén phát hiện. Hắn chợt nhíu chặt mày.

Hứa Vân Thanh ôm lấy cổ họng, đáng thương tội nghiệp, nước mắt lưng tròng: “Có xương cá, mắc, mắc cổ .”

Hu hu.

Sự thật chứng minh, xui xẻo thì uống nước lã cũng nghẹn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-y-trong-truyen-nguoc-cau-huyet/chuong-14.html.]

Lúc y gặp khó khăn, Dung Dịch từng tâm ý giúp đỡ y, khác với những hoàng t.ử khác mà Hứa Vân Thanh từng chứng kiến.

Đều là nhân vật phụ, Dung Dịch là hoàng tử, cho nên thuộc loại hình dễ c.h.ế.t. Hứa Vân Thanh lúc tự an ủi thường sẽ nhớ đến ——

Dung Dịch là , nếu c.h.ế.t , lẽ sẽ bằng lòng nhớ đến chứ?

Việc khác nhớ đến cũng thể xua tan nỗi sợ hãi của Hứa Vân Thanh, nhưng nghĩ đến việc đang nhớ và quan tâm, Hứa Vân Thanh sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Giống như y quen với việc mỗi khi về Thái Y Viện, luôn thể thấy một ngọn đèn sáng ở cuối con đường núi, từ lúc nào Dung Dịch trở thành con mèo mà y thể thoải mái dựa dẫm trong thế giới xa lạ .

Đương nhiên bây giờ thì còn nữa.

“Hù hù, khụ…”

Xương cá mắc ở phần nông của cổ họng, làm nghẹt thở nhưng cũng khiến khó chịu vô cùng. Điều khiến Hứa Vân Thanh day dứt và đau khổ hơn cả việc xương cá mắc cổ chính là nội tâm của y, y thật sự sắp chính làm cho tức .

Cứu mạng, y rõ ràng là lạnh lùng quyết tuyệt rời .

Tại năm bảy lượt đều hổ mặt Dung Dịch hu hu hu.

Hứa Vân Thanh đưa tay chạm chén sữa đặt ở góc bàn, nhưng trong lúc hoảng loạn làm đổ. Chén sứ vỡ tan phát tiếng “loảng xoảng” giòn giã, mảnh vỡ rơi vãi đầy đất.

Cằm giữ chặt thể cử động. Hứa Vân Thanh thấy giọng trầm thấp của Dung Dịch vang lên bên tai: “Há miệng.”

Hứa Vân Thanh miệng còn sót chút tàn vẫn cố cứng đầu: “Không cần ngươi giúp… Ưm.”

Ngay giây tiếp theo, đốt ngón tay Dung Dịch mạnh mẽ đẩy khoang miệng y , tách lưỡi y, men theo cổ họng ẩm ướt mà tiến sâu bên trong. Hứa Vân Thanh hổ sợ hãi, ngón tay bất giác nắm chặt lấy ống tay áo .

“Thả lỏng.” Dung Dịch dường như im lặng một lúc, mới , “Đừng sợ.”

Mùi hương phong lan thoang thoảng nơi đầu mũi, bàn tay vững chãi mạnh mẽ nhẹ nhàng chậm rãi vỗ về lưng y, tất cả thứ đều là những điều Hứa Vân Thanh quen thuộc đến thể quen thuộc hơn. Không hiểu , Hứa Vân Thanh liền cảm thấy an tâm.

Y từ từ nhắm mắt .

“Được , nữa.” Giọng Dung Dịch vang lên.

Hứa Vân Thanh mở mắt , trơ mắt đầu ngón tay Dung Dịch rút khỏi khoang miệng y, đang lau chùi ngón tay. Dưới ánh trăng, ngón tay kéo một sợi chỉ bạc, phần ẩm ướt phản chiếu là nước bọt của y.

Cái, cái đúng ?

Đầu óc Hứa Vân Thanh tê liệt, gò má ngay khoảnh khắc ý thức hình ảnh nóng đến mức thể chiên trứng. biểu cảm của Dung Dịch quá đắn, ngược khiến y vẻ như đang những suy nghĩ trong sáng, nghĩ ngợi lung tung.

Cũng may, Hứa Vân Thanh tự an ủi .

Cũng may Dung Dịch thấy, y đang nghĩ bậy.

Cạch, cửa kéo mạnh , giọng Thừa Ảnh trong trẻo: “Ta thấy bên trong tiếng động, xảy chuyện gì ?”

Dung Dịch vội vàng thu tay .

Hứa Vân Thanh liên tiếp lùi về vài bước, giữ cách với Dung Dịch, nhanh chóng giải thích: “Vừa ăn canh xương cá mắc cổ.”

Thừa Ảnh phá lên sảng khoái, còn vỗ vỗ lưng y, trêu chọc một cách vô tình: “Ăn con cá cũng thể mắc xương, ngươi yếu thật đấy. Ủa, mặt ngươi đỏ thế ?”

Hứa Vân Thanh: …

Thừa Ảnh đợi câu trả lời, đầu Dung Dịch, đôi mắt nheo , cảm thấy sự việc đơn giản như : “Chủ tử, tay ngài ?”

Dung Dịch: “Thừa Ảnh, ngoài.”

Thừa Ảnh tủi : “ mới mà.”

Rốt cuộc là tại nữa đây?

Cánh cửa mở đóng , trong phòng chỉ còn hai họ.

“Ta những thứ đó.” Hứa Vân Thanh Dung Dịch, nghiến răng , “Ta chỉ hỏi ngươi một câu.”

“Ta vẫn luôn cảm thấy, ngươi là bạn của .”

Hứa Vân Thanh xách hòm thuốc, trong hòm t.h.u.ố.c cuốn sổ khám bệnh mà y bao giờ rời tay, còn bức vẽ nguệch ngoạc mấy thành thục mà y kẹp trong sách.

Hình que Dung Dịch giữa rừng trúc mỉm , Hứa Vân Thanh vẽ thêm một hình của bên cạnh, bởi vì y cho rằng họ sẽ trở thành bạn .

những ký ức mà y rõ ràng trân trọng mắt, ngay từ đầu là giả dối.

Giọng Hứa Vân Thanh khàn chát: “ trong mắt ngươi, rốt cuộc là cái gì?”

Y lấy hết can đảm liếc về phía Dung Dịch, Hứa Vân Thanh rõ biểu cảm của Dung Dịch, hiện tại rốt cuộc đang nghĩ gì.

ánh trăng lúc tối sầm . Hứa Vân Thanh chỉ thể lờ mờ thấy rõ ánh sáng và bóng tối chập chờn. Dung Dịch cửa sổ, vẫn là dáng vẻ xinh quen thuộc của , xinh tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật mỹ mà họa sĩ dốc hết tâm huyết để điêu khắc. Họ cách một xa, cảm giác từ pho tượng lạnh lẽo băng giá.

Dung Dịch : “Đừng nghĩ đến việc kết bạn trong cung.”

Hứa Vân Thanh cúi đầu: “Ngươi đúng.”

Y mạnh mẽ đẩy cửa .

“Này , ngươi chạy đấy? Chủ tử, đuổi theo ?”

Phía tiếng bước chân vang lên, nhưng cẩn thận lắng chỉ là tiếng gió rít ù ù. Hứa Vân Thanh thở hổn hển, chạy một mạch đến kiệt sức cũng hề đầu .

Thôi kệ, chỉ là y tự đa tình mà thôi.

Sau y cũng sẽ nghĩ đến nữa.

Nửa đêm, Thái Y Viện.

Bị tức đến tỉnh giấc, Hứa Vân Thanh tức giận đ.ấ.m gối.

C.h.ế.t tiệt, Dung Dịch đúng là một tên khốn nạn.

Loading...