Editor: Trang Thảo.
1. Kiếp : Đứa con nuôi và bóng tối.
Hận .
Đó là kết luận xuất hiện ngay từ cái đầu tiên.
Người đàn ông giẫm đôi giày da bóng loáng bước viện mồ côi, phía là đám thủ hạ mặc đồ đen như những bóng ma mang điềm . Hắn tháo kính râm, ánh mắt lướt qua hàng dài những đứa trẻ đang nơm nớp lo sợ, cuối cùng dừng mặt .
Ánh lạnh lùng, như đang đ.á.n.h giá một món hàng.
“Lấy nó .” Hắn .
Sau đó, đưa , bước dinh thự xa hoa mà lạnh lẽo , trở thành đứa con nuôi danh nghĩa của một đại lão hắc đạo.
Hắn hề che giấu ác ý. Đánh mắng là chuyện thường, lời nh.ụ.c m.ạ sắc như dao. Chỉ cần chống đối, liền nhốt , bỏ đói. Hắn bắt học võ, học dùng súng, học những thứ một đứa trẻ nên chạm tới. Trên luôn là vết thương mới chồng lên vết cũ.
Trang Thảo
Ta nên hận . Ta thực sự hận .
Cho đến một ngày, tiệc về, nồng nặc mùi rượu, rõ ràng say. Hắn bắt quỳ chân . Ta tưởng là một trận tra tấn mới, nhưng cúi xuống, bóp chặt cằm , hôn.
Làn môi lạnh, mang theo vị rượu nồng, thô bạo cạy mở hàm răng như một dấu ấn chiếm hữu. Lẽ đẩy , hoặc c.ắ.n . khoảnh khắc , tim đập loạn, đau nhói trong lồng ngực, m.á.u dồn lên đầu. Ta c.h.ế.t lặng, mặc cướp thở.
Khi rời , ngón tay cái lướt qua khóe miệng , ánh mắt tối tăm khó hiểu, như hài lòng, như thỏa mãn.
Từ ngày đó, giam lỏng.
Nụ hôn như mở một công tắc kỳ lạ. Chúng còn dừng ở những cái hôn, từng bước tiến xa hơn, cho đến khi cùng giường. Hắn hôn khi làm , hôn mạnh hơn khi mắc , và sẽ c.ắ.n đến bật m.á.u nếu phản kháng.
Hắn dường như chìm đắm trong sự cưỡng ép . Còn ... thậm chí bắt đầu mong chờ một cách nhục nhã. Ta căm ghét chính , nhưng thể thoát .
Ta tưởng những ngày tháng vặn vẹo sẽ kéo dài mãi.
Cho đến đó, đắc tội với kẻ nên đắc tội, tình thế vô cùng nguy hiểm. Suốt một tháng, trở về, bặt vô âm tín.
Ta tìm cách liên lạc với đám thủ hạ bí mật nuôi dưỡng từ khi còn tự do. Ta gặp , còn sống . tin tức rò rỉ. Không sai ở , thể kẻ phản bội, cũng thể đối thủ của quá mạnh.
Vài ngày , cảnh sát mở cuộc truy quét quy mô lớn, nhổ tận gốc cứ điểm của . Hành động chính xác đến đáng sợ, như nội gián dẫn đường.
Khi thoát khỏi nơi giam lỏng, theo trực giác tìm đến chỗ ẩn náu cuối cùng của , thì muộn.
Ta thấy dựa bức tường đổ nát, đầy máu, chật vật đến cực điểm. Hắn thấy , sững , nở một nụ nhạt, đầy tự giễu.
Ngay đó, một viên đạn xuyên qua n.g.ự.c .
Ta trơ mắt ngã ngửa , rơi xuống biển.
Ta vùng khỏi tay cảnh sát, lao theo. Nước biển lạnh buốt bao trùm lấy . Ta cố với tay, nắm lấy , nhưng mãi chạm tới.
2. Kiếp : Thái t.ử và sự thuần dưỡng
Khi mở mắt nữa, trở thành Thái t.ử của Đại Cảnh, Tiêu Ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-thai-pho-ac-doc-bi-ep-sinh-con-cho-thai-tu-cilp/chuong-7-phien-ngoai.html.]
Trước mặt là vị Thái phó trẻ tuổi, áo tím ngọc quan, dung mạo lạnh lùng. Ánh mắt giống hệt đàn ông năm xưa. Lãnh đạm, cao ngạo, mang theo sự hờ hững của kẻ bề .
Trái tim vốn nguội lạnh bấy lâu, nay một nữa rối loạn.
Ta vì xuất hiện ở đây, nhưng điều đó quan trọng.
Ta học cách nhẫn nhịn, chịu đựng những trận đòn roi, mắng c.h.ử.i như kiếp , kiên nhẫn chờ đợi yêu nữa.
thứ nhận là một cú đá, tống lãnh cung.
Tại bỏ rơi ? Ta làm gì sai? Tại thuận theo như mà vẫn vứt bỏ?
Ta phát điên.
Ta học theo cách của ở kiếp , giam lỏng .
Dù thế nào nữa, hãy ở . Đừng rời . Không bỏ rơi .
Khi tỉnh rơi xuống vực, thấy vẫn còn ở đó.
Ta cứ nghĩ sẽ bỏ trốn khi hôn mê.
.
Người chọn ở .
Ngươi xem, cuối cùng ngươi vẫn vì mà dừng bước. Vậy thì chi bằng cứ ở mãi mãi.
Những ngày đó giống như một cuộc thuần dưỡng kéo dài và bướng bỉnh.
Ta cố gắng đối xử với theo cách của . Khi lâm triều, bắt bên cạnh. Khi phê tấu chương, nhất định cùng xem. Khi dùng bữa, cố chấp gắp thức ăn. Ban đêm, dù mệt đến cũng ôm ngủ.
Người vẫn lạnh lùng, thỉnh thoảng châm chọc, nhưng còn nhắc đến chuyện rời .
Một đêm khuya, khi ân ái dứt, lười biếng dựa lòng , ngón tay vô thức quấn lấy lọn tóc .
Đột nhiên, lên tiếng, giọng khàn nhẹ: “Viên t.h.u.ố.c sinh con ...”
Người ngập ngừng, ngước lên , trong mắt là sự tò mò hiếm thấy: “Rốt cuộc là thật giả?”
Ta cúi xuống , đôi mắt phản chiếu ánh nến, mỉm .
Ta hôn lên trán , thì thầm: “Ngươi đoán xem.”
Người lườm một cái, hỏi thêm, chỉ vùi mặt n.g.ự.c , lẩm bẩm: “... Đồ điên.”
Ta ôm chặt , thỏa mãn nhắm mắt .
.
Ta là một kẻ điên.
Một kẻ điên cuối cùng cũng nắm chấp niệm của , dù c.h.ế.t cũng buông tay.