Editor: Trang Thảo.
Một nam sinh đeo kính lặng lẽ : “Ai… Bạn gái bảo dạo Giang Niệm Viễn luyện bơi, nhiều nữ sinh kéo đến xem.”
“Phô trương cơ bắp ? Tụi lát nữa trộm hết quần áo của , bắt khoe nhiều hơn!”
“Làm ?” Nam sinh đeo kính nhíu mày.
“Có gì ? Cũng đ.á.n.h hại gì , ngược còn giúp thu hút thêm mấy em gái nữa… À mà , khi nào định giới thiệu vài cô cho tụi thế? Có năng lực đấy?”
Mấy nam sinh cãi sân vận động.
Nghe xong cuộc trò chuyện, Lục Sơn Hà lập tức bước nhanh hơn, đến hồ bơi bọn họ.
---
Đang là giờ học, hồ bơi vắng .
Quần áo của Giang Niệm Viễn tùy ý treo cửa tủ đồ, bên trong còn một lá bùa bình an. Lục Sơn Hà đó là di vật Giang Niệm Viễn để cho , cũng là manh mối quan trọng giúp tìm cha ruột.
Anh cẩn thận lấy bùa bình an , cất kỹ.
Sau đó, mang theo quần áo của Giang Niệm Viễn rời .
Về hành động , Lục Sơn Hà tự thuyết phục rằng đây là sự quan tâm của bậc trưởng bối. Dù hiện tại, lớn hơn Giang Niệm Viễn tận mười tuổi, làm trưởng bối thể để tiểu bối mặc đồ rách rưới chứ?
---
Lúc cuốn tiểu thuyết , Lục Sơn Hà vốn thích tổng tài hơn. thật, cũng hảo cảm với Giang Niệm Viễn.
Dù sống trong bóng tối, vẫn kiên trì hướng về ánh sáng và chính nghĩa. Thực lực vượt trội, quyết đoán mạnh mẽ, nhân cách sức hút vô cùng.
Lục Sơn Hà rõ đây chỉ là tình tiết sắp đặt sẵn trong sách, nhưng vẫn nỡ để Giang Niệm Viễn chịu cảnh bắt nạt… Có lẽ vì chính cũng từng trải qua những điều tương tự.
Rời khỏi phòng đồ, liền thấy Giang Niệm Viễn trong bể bơi.
Cơ bắp săn chắc mà quá đồ sộ, dáng mỹ, động tác mạnh mẽ dứt khoát. Mãi đến khi đối phương ướt đẫm bước khỏi nước, Lục Sơn Hà mới giật thu ánh .
Tóc ướt nhẹp, vài lọn rũ xuống trán, một phần che khuất đôi mắt, tạo nên vẻ ngoài lạnh lùng đầy cấm dục. ánh mắt chậm rãi di chuyển, cuối cùng dừng bộ quần áo trong lòng Lục Sơn Hà.
Lục Sơn Hà chợt cảm giác chính là Đổng Vĩnh trộm cánh tiên nữ, mà tiên nữ còn tóm ngay tại trận. Khốn nạn , nên phản ứng thế nào.
Nói thật ? Bảo rằng mấy nam sinh định chơi khăm ? nghĩ , khi còn khiến tổn thương hơn.
Lục Sơn Hà quyết định ứng biến: “Quần áo khá …”
Vừa bước đến vài bước, đang cố tìm một lời giải thích hợp lý, để ý một nữ sinh đang tiến về phía họ với cây lau nhà to tướng.
“Bạn học, xin , tránh đường chút nhé! Tôi đang lau dọn.”
Người lên tiếng buộc cao đuôi ngựa, mặc đồng phục lao động màu xanh lam của sân vận động, chính là nữ chính Đào Du – sinh viên làm thêm trong trường.
Lục Sơn Hà sững . Bể bơi vốn dĩ trơn trượt, sơ ý một chút liền trượt chân ngã xuống nước.
Nhân tiện… kéo theo Giang Niệm Viễn cùng rơi xuống.
“Ùm!”
Bọt nước b.ắ.n tung tóe.
---
Lâu về , mỗi khi nhớ ngày hôm nay, Lục Sơn Hà đều cảm thán lúc đó quá mức dũng mãnh.
Rõ ràng sặc ít nước, nhưng tay vẫn giơ cao bộ quần áo, để dính dù chỉ một giọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-6-duoc-roi-dung-nghich-nua.html.]
vấn đề là… bơi.
Giãy giụa trong làn nước, cảm nhận một đôi tay ấm áp, mạnh mẽ đặt lên eo , nâng lên, đẩy về phía thành bể.
Lục Sơn Hà quăng bộ quần áo về phía Đào Du, còn thì vất vả bám mép bể bò lên.
Đào Du vội vàng đỡ dậy: “Bạn học , xin nhé! Tôi dùng lực mạnh, kịp dừng . Bạn chứ? Có thương ?”
Anh lắc đầu, ngay lúc đó, Giang Niệm Viễn lạnh lùng lên tiếng: “Không bơi?”
Lục Sơn Hà đầu, chỉ thấy đối phương mặt vô biểu cảm nhặt lấy quần áo từ tay Đào Du, mặc về phía phòng đồ.
Anh cảm thấy vẫn nên giải thích một chút.
“Lúc nãy dọn dẹp phòng đồ, lo quần áo lấy mất nên mang đến đây.”
Trang Thảo
Giang Niệm Viễn gật đầu, mở tủ lấy một chiếc khăn lông đưa cho Lục Sơn Hà.
Anh duỗi tay nhận lấy, xuống ghế dài, xoa tóc thiếu niên mặt.
Áo tay ngắn màu trắng, khoác ngoài màu lam nhạt, quần thể thao màu xám đen — mặc trông sạch sẽ, thoải mái và tươi tắn.
Đào Du sớm xách theo cây lau nhà rời , trong hồ bơi lúc chỉ còn hai .
“Có thi đấu bơi lội ?” Lục Sơn Hà là đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
“Ừ, thứ ba tuần .”
Giang Niệm Viễn bên cạnh , đưa tay gáy điều chỉnh độ dài sợi dây của bùa bình an. vì thấy phía , mò mẫm mãi vẫn đeo .
“Để giúp .”
Lục Sơn Hà thật sự nổi nữa. Ai nam chính khuyết điểm? Đây chẳng là ví dụ rõ ràng — tay vụng về quá mà.
“Ừm.”
Giang Niệm Viễn nghiêng , lưng chút dựa Lục Sơn Hà, cúi đầu nhẹ một chút.
Từ góc độ của Lục Sơn Hà mà …
Dáng vẻ ngoan ngoãn thật sự.
Cổ trắng nõn, thon dài, còn mang theo lớp lông tơ mềm mại, quả thật khiến nữ sinh cũng ghen tị. Lục Sơn Hà thậm chí còn thấy bên hầu kết của Giang Niệm Viễn một nốt ruồi lớn nhỏ, trông chút gợi cảm…
Khoan , đang nghĩ cái gì thế?
Lục Sơn Hà lập tức quét sạch mấy suy nghĩ linh tinh, tập trung giúp đeo dây bùa bình an. càng vội thì càng làm xong, cuối cùng chỉ thể buộc tạm một nút thắt phía .
Ngón tay của cũng quá linh hoạt...
"Anh vẻ mỗi ngày đều rảnh rỗi." Giang Niệm Viễn tỏ bất mãn, cúi đầu chậm rãi .
"Không hẳn, chỉ là luôn nhiều việc quan trọng hơn công việc." Lục Sơn Hà vẫn tập trung buộc dây, thuận miệng đáp .
Giang Niệm Viễn im lặng lâu. Một lúc , bất chợt đưa tay ôm lấy cổ, giọng khàn : "Được , đừng nghịch nữa."
Sao ? Lục Sơn Hà mơ hồ cảm thấy lỡ lời sai điều gì .
Giang Niệm Viễn dậy, vươn vai vặn vặn cổ.
Lục Sơn Hà phía cổ , một vòng tơ hồng rối rắm lộ , nổi bật làn da trắng mịn.
Lạ lùng , cảnh tượng một nét kỳ dị.
Trong đầu Lục Sơn Hà chậm rãi hiện lên hai chữ: Kinh diễm.