Xuyên Thành Pháo Hôi, Nam Chính Lại Đòi Yêu Tôi - Chương 25: Hay là... người anh thích chính là tôi?

Cập nhật lúc: 2026-02-26 13:03:24
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Anh thích đồ ngọt ?"

 

Chu Dã chống cằm, nghiêng đầu tủm tỉm Lục Sơn Hà: "Vậy còn thì ? Tôi siêu ngọt ? Không Lục tổng thích nhỉ?"

 

Lục Sơn Hà bất đắc dĩ tựa lưng ghế: "Cậu , lắm lời quá. Tôi thích chút nào."

 

"A ~ Lục bảo bối bắt nạt , đau lòng quá mất."

 

Nói xong, còn làm nũng ngay giữa nơi công cộng: "Tôi mặc kệ, nhất định bồi thường !"

 

Cảm nhận ánh mắt đ.á.n.h giá từ xung quanh, Lục Sơn Hà vội kéo Chu Dã đang làm trò như một đứa trẻ rời khỏi quán cà phê: "Được , , thích gì, đều mua cho ."

 

Chu Dã vốn chẳng thiếu tiền, chẳng qua chỉ quấn lấy Lục Sơn Hà mà thôi. Hắn kéo dạo khắp trung tâm thương mại, cuối cùng hai tay xách đầy túi mua sắm.

 

"A, tiêu tiền thật là vui sướng!"

 

Hắn Lục Sơn Hà quẹt thẻ thanh toán, híp mắt cảm thán.

 

Lục Sơn Hà nghiêng đầu một cái: "Tiêu tiền chắc vui, nhưng tiêu tiền vì thích thì chắc chắn vui."

 

Nghe xong câu , tinh thần Chu Dã lập tức phấn chấn, dính chặt lên Lục Sơn Hà như keo dán, hì hì hỏi: "Vậy còn thì ? Bây giờ thấy vui ?"

 

Chưa kịp đợi Lục Sơn Hà trả lời, một đôi bàn tay to lớn xách lên từ phía .

 

Là Giang Niệm Viễn.

 

Giang Niệm Viễn lạnh mặt em họ đang tức giận, thản nhiên : "Bác đang gọi ."

 

"Ba gọi thì cứ để ông chờ một lát , quản làm gì?"

 

"Tôi là — bác của ."

 

Chu Dã lập tức xìu xuống: "Bác cả... Ông tìm làm gì?"

 

Hắn trừng mắt Giang Niệm Viễn: "Anh méc với bác cả là bậy đấy chứ? Đồ đê tiện!"

 

Giang Niệm Viễn chẳng buồn để ý đến bộ dạng giận dỗi của , chỉ thản nhiên đồng hồ: "Đã quá 5 phút, còn ?"

 

"Hừ!"

 

Chu Dã bực bội bỏ , nhưng khi rời khỏi vẫn quên đầu , ném về phía Lục Sơn Hà một câu: "Lục bảo bối, nhất định chờ về nhé ~"

 

Lục Sơn Hà: "..."

 

Chu Dã , xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh. Hai đối diện , ai gì, bầu khí chút kỳ lạ. Cuối cùng, Lục Sơn Hà đành mở lời để phá vỡ sự im lặng: "Cậu sống ở Mỹ thế nào?"

 

Giang Niệm Viễn lặng lẽ kéo tay áo xuống, che chiếc đồng hồ Thụy Sĩ, giọng trầm thấp : "Không lắm."

 

Hả? Sao ?

 

Lục Sơn Hà chút bất ngờ với diễn biến . Theo cốt truyện, lúc Giang Niệm Viễn hẳn đang làm mưa làm gió ở tập đoàn Chu thị mới đúng.

Trang Thảo

 

Chẳng lẽ tên tra cha Chu trở mặt nhận ?

 

Hay là cắt hết nguồn kinh tế của ?

 

Hay tệ hơn, nhốt kho củi, bắt làm việc nhà để đổi lấy cơm ăn?

 

Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Lục Sơn Hà tràn ngập hình ảnh một "cô bé Lọ Lem" đáng thương, đầy thương tích, cha độc ác ngược đãi, ăn đủ no, mặc đủ ấm...

 

Lục Sơn Hà ngẩng đầu lên liền phát hiện Giang Niệm Viễn vẫn luôn chằm chằm đống đồ mua cho Chu Dã.

 

Haiz... Đứa nhỏ .

 

Lục Sơn Hà bước tới, nắm lấy tay Giang Niệm Viễn.

 

“Niệm Niệm , thiếu gì ? Anh Lục mua cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-25-hay-la-nguoi-anh-thich-chinh-la-toi.html.]

 

Giang Niệm Viễn: “...”

 

Ban đầu còn định từ chối, nhưng bộ dạng nhiệt tình của Lục Sơn Hà, chần chừ một chút cũng khách sáo nữa.

 

Thế là, hai từ trung tâm thương mại dạo đến siêu thị, từ siêu thị đến nhà hàng.

 

“Bộ quần áo hợp với .”

 

“Sắp , mua thêm cái mũ chống nắng .”

 

“À, trong phòng điều hòa ? Hay là để mua cho một cái?”

 

“Táo trông ngon đấy, mỗi ngày ăn một quả sẽ cho sức khỏe.”

 

“...”

 

Giang Niệm Viễn lặng lẽ bên cạnh Lục Sơn Hà, mặc cho cầm quần áo ướm thử lên , hoặc hài lòng mà mua, hoặc thích mà đặt xuống.

 

Nhìn chọn trái cây, mua quần áo, Giang Niệm Viễn chợt nghĩ — nếu cuộc sống cứ như thế mãi thì bao.

 

Có thể cùng sống chung, thật sự .

 

Giang Niệm Viễn tới, nhận lấy hết túi đồ tay Lục Sơn Hà, ngón tay vô thức lướt qua vết lằn đỏ in lòng bàn tay đối phương, ánh mắt trầm xuống.

 

“Anh , tiêu tiền vì thích thì chắc chắn sẽ vui.”

 

Ngón tay đột nhiên siết chặt, nắm lấy tay Lục Sơn Hà, giữ chặt trong lòng bàn tay .

 

“Bây giờ thì ? Anh vui ?”

 

Nhìn thấy đôi mắt đối phương thoáng ngỡ ngàng, tiến gần hơn một chút, chậm rãi tiếp: “Hay là... thích chính là ?”

 

Bọn họ bên ngoài nhà hàng, bóng đêm buông xuống. Rõ ràng đây là một khu phố vô cùng náo nhiệt, mà lúc , Lục Sơn Hà chẳng thấy gì cả. Chỉ câu — Người thích chính là ? — ngừng vang vọng bên tai.

 

Tim đột nhiên siết chặt.

 

Anh... thật sự thích Giang Niệm Viễn ?

 

Thực , đó lờ mờ nhận điều gì đó, nhưng vẫn luôn cố gắng phủ nhận. Dù cả hai đều là đàn ông, hơn nữa cốt truyện vốn dĩ như . Sao thể là thích ? Làm thể thích?

 

Lục Sơn Hà xòa cho qua, giả vờ coi như chuyện đùa để lấp l.i.ế.m chủ đề . khi đối diện với ánh mắt của Giang Niệm Viễn, câu "Đương nhiên là " thế nào cũng thể thốt .

 

Giang Niệm Viễn cũng quyết tâm hỏi cho lẽ. Hai cứ thế lặng lẽ , ai lên tiếng.

 

Mãi đến khi một bé gái ôm bó hoa hồng chạy tới.

 

“Anh trai, mua một bó hoa tặng yêu , nhất định sẽ vui.”

 

Hương hoa hồng lan tỏa trong khí, từng đợt từng đợt nhẹ nhàng, như thể thấm tận đáy lòng .

 

Lục Sơn Hà hạ quyết tâm, : “Em gái, bọn cần hoa hồng .”

 

Thấy Giang Niệm Viễn định lấy tiền, nhanh tay ngăn .

 

Lồng n.g.ự.c căng tức, thở dồn dập.

 

Anh đầu , dám thẳng mắt Giang Niệm Viễn.

 

Cậu nên quá nhiều liên quan đến ... Cậu sự nghiệp của .

 

Cậu còn nữ chính của nữa...

 

"Lục tổng, thật trùng hợp."

 

Một giọng cắt ngang sự trầm mặc giữa hai .

 

Người đến chính là bác Chu.

 

"Anh cả, vị chính là Lục Sơn Hà, tổng giám đốc Khoa Học Kỹ Thuật Giang Sơn, tuổi trẻ đầy triển vọng, hơn nữa còn là Hoa." Ông giới thiệu với đàn ông bên cạnh.

Loading...