Editor: Trang Thảo.
Một tràng lý lẽ thao thao bất tuyệt, giọng điệu chân thành, chỉ khiến đàn ông mặt ngây ngẩn cả , mà khách trong nhà hàng cũng đồng loạt , đại khái cho rằng nơi đang diễn một buổi diễn thuyết lớn nào đó.
Dù chẳng hiểu gì, nhưng ai nấy đều cảm thấy lợi hại. Nhà hàng bùng nổ một tràng vỗ tay, những vị khách nước ngoài tóc vàng mắt xanh cũng tán thưởng Lục Sơn Hà.
Lục Sơn Hà chút hổ, kéo Tiểu Trịnh nhanh chóng rời khỏi nhà hàng: "Tạm biệt."
Vừa xuống lầu, bạn nhỏ đuổi theo: "Anh nhanh quá, suýt nữa theo kịp."
"Người Trung Quốc , khó tránh khỏi chút bản lĩnh võ thuật, bên ngoài luyện gân cốt, bên trong luyện thở." Hắn bực bội đáp.
"Đừng lạnh nhạt thế chứ. Tôi sai , chúng làm bạn . Tôi tên là Chu Dã, hoặc thể gọi là "bảo bối" như vẫn gọi."
Chưa bao giờ Lục Sơn Hà cảm thấy cạn lời đến : "Tôi hứng thú một đứa con như ."
Chu Dã dường như chẳng nhận sự mất kiên nhẫn của đối phương, vẫn hì hì: "Anh tên là Lục Sơn Hà ? Thật dễ . "Lục", deer, dear…"
Hai mắt đột nhiên sáng lên một cách kỳ lạ, khiến Lục Sơn Hà linh cảm chẳng lành.
"Vậy thì cũng gọi là "bảo bối", Lục bảo bối ~"
Cứu mạng! Một đàn ông cao lớn, thô kệch như gọi là "bảo bối", thật kỳ quái! Chu Dã vui vẻ mặt, ngừng lặp lặp cách gọi .
Lục Sơn Hà quan sát kỹ hơn — tuổi còn trẻ, làn da trắng đến mức gần như nhợt nhạt, mái tóc nâu nhạt ánh trăng trông bóng mượt, mềm mại. Gương mặt chút trẻ con, khi sẽ lộ một đôi răng nanh. điều hợp với gương mặt chính là chiều cao — mà so với Lục Sơn Hà còn nhỉnh hơn mấy phân.
Lục Sơn Hà tưởng rằng nhất định sẽ dây dưa đòi cách liên lạc, nhưng ngược , Chu Dã chỉ vui vẻ lời tạm biệt. Hắn bước lên , toe toét: "Tôi tin rằng chúng nhất định sẽ còn gặp . Gặp nữa mà hề kế hoạch mới thể chứng minh chúng chính là định mệnh…"
Nói xong, nháy mắt, mở cửa chiếc siêu xe của phóng nhanh .
Nhân vật giống vai quần chúng chút nào — quá khoa trương, quá chói mắt. trong nguyên tác, một nhân vật thích đùa giỡn (mỹ) nam nhà lành như ?
Nghi hoặc của Lục Sơn Hà đến sáng hôm tại bữa tiệc thì giải đáp. Hóa Chu Dã là thái t.ử gia của Zipton, một công ty điện ảnh nổi tiếng ở Mỹ, mà Zipton thuộc sở hữu của bác Giang Niệm Viễn.
Nói cách khác, Chu Dã là em họ của Giang Niệm Viễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-24-bao-boi.html.]
Lục Sơn Hà nhớ rõ, trong nguyên tác, em họ là một nhị thế tổ chính hiệu, một tiểu bá vương. Hắn cực kỳ địch ý với họ đột nhiên xuất hiện , chỉ cần là thứ của Giang Niệm Viễn, đều đoạt lấy, bất kể là vật .
Vì , một thời gian dài, Đào Du Chu Dã điên cuồng theo đuổi.
Lúc , Lục Sơn Hà bàn tiệc, ép đối diện với ánh mắt nóng bỏng, trắng trợn của đối phương, huyệt thái dương giật thình thịch. Khi Chu Dã nâng ly mời rượu, còn ghé sát tai Lục Sơn Hà, khẽ: “Tôi , chúng nhất định sẽ gặp .”
"Ai da? Lục tổng uống nhiều quá ? Sao sắc mặt kém ?"
Bác Chu quanh năm sống ở nước ngoài, bởi đối với Lục Sơn Hà từ trong nước tới càng thêm thiết.
"Không , Chu bá... Chu tổng, chỉ dễ đỏ mặt thôi."
Chu bá phụ ha ha: "Còn , uống đến mức đầu lưỡi cũng líu , suýt nữa còn gọi là Chu Bá Thông!"
(Chú thích: Chu Bá Thông là một nhân vật trong Anh hùng xạ điêu, nổi tiếng là "lão ngoan đồng", tính tình nghịch ngợm như trẻ con.)
Ông sang con trai , ngoài miệng thì trách cứ nhưng trong mắt đầy yêu thương: "Ta mà là lão ngoan đồng gì chứ? Có thằng nhóc bên cạnh làm phiền suốt ngày, chỉ thể làm một ông già lo lắng mà thôi."
"Lời của Chu tổng khiêm tốn . Lệnh công t.ử phong độ tuấn tú, chắc chắn sẽ là nhân vật hô phong hoán vũ, ngài cứ yên tâm làm một lão ngoan đồng ."
Trang Thảo
"Haha, xin nhận lời chúc lành của Lục tổng." Ông nâng chén rượu, kính Lục Sơn Hà một ly: "Lục tổng hiếm khi sang Mỹ một chuyến, để thằng nhóc nhà dẫn tham quan, cũng coi như cho nó học hỏi thêm chút gì đó."
Lục Sơn Hà tiện từ chối, chỉ thể nở một nụ , nâng ly với Chu Dã: "Vậy thì làm phiền Tiểu Chu tổng ."
Ánh mắt Chu Dã khẽ lóe lên, khóe môi cong lên đáp lễ, nhẹ nhàng cụng ly với .
lúc , trợ lý từ bên ngoài bước , báo cáo: "Chủ tịch, Chu đổng cũng đang ở lầu, ngài gặp mặt ?"
Bác Chu lập tức dậy: "Anh cả đến ? Ta xuống xem một chút." Nói xong, ông sang Lục Sơn Hà, mỉm xin : "Anh trai khéo cũng tới, ngoài một lát. Chu Dã, dẫn Lục tổng dạo quanh đây ."
Trong lòng Lục Sơn Hà lập tức giật thót — vị tra cha của Giang Niệm Viễn cũng đến, nghĩa là...
(Chú thích: Tra cha là thuật ngữ trong văn học mạng Trung Quốc, chỉ cha tồi tệ.)
Giang Niệm Viễn cũng đang ở lầu ?