Editor: Trang Thảo.
Thẩm Lão Tam chống tay lên eo, dáng sắp trút hết bực bội trong lòng: “Năm đó chính là "cục cưng" của cả phố Ngọn Đèn Dầu, đến cũng một đám dì gọi "Tam Bảo, Tam Bảo!" thương như trứng mỏng. Rồi nửa đường chui cái tên Giang Niệm Viễn, lời, mã, ai cũng thấy thương, thế là thất sủng!
Chuyện đó còn tức, tên học hành còn giỏi nữa chứ! Mẹ suốt ngày lấy so với nó, càng so càng tức, cuối cùng cho ăn một trận đòn nhớ đời!”
Lục Sơn Hà xong nhịn mà bật .
“Sau nhà nó xảy chuyện, gần như còn ai thích. Tôi mấy em trong phố bảo nó chơi với đám lưu manh ngoài đường, yên tâm lắm, bèn tìm nó, khuyên nên tránh xa bọn đó.”
Giọng điệu còn vẻ hờ hững như mà nặng nề hơn.
Trang Thảo
“ thằng nhóc đó chẳng thèm để ý tới , còn bảo đừng lo chuyện bao đồng. Khi đó còn trẻ, nghĩ lòng mà coi như rác rưởi, tức giận quá nên tìm nó nữa. Sau tỏ tình với cô em gái nhà hàng xóm, ai dè con bé nó thích Giang Niệm Viễn! Tôi tức đến hồ đồ, gọi hết em trong phố kéo đ.á.n.h nó một trận.”
Nói đến đây, cau mày thở dài: “Thật , lúc đó nó chắc khổ sở lắm. Chuyện lớn như , ai chịu nổi chứ...”
Lục Sơn Hà rõ.
Năm đó, bố Giang Niệm Viễn qua đời, nhà họ Giang hề nhận nuôi . Họ hàng bên ngoại cũng chỉ nghĩ đến tiền bồi thường, chẳng ai thực lòng quan tâm đến ngoài bà già yếu.
Còn đám lưu manh ?
Đó là mấy gã họ của Giang Niệm Viễn phái tới, ép giao tiền đổi bằng mạng sống của bố ...
, những năm đó, nhất định vô cùng khổ sở.
Lục Sơn Hà đầu , thấy môi Thẩm Lão Tam khô nứt, mặt còn vài vết xước.
Thực , Thẩm Lão Tam và Giang Niệm Viễn chênh lệch tuổi tác là bao. Đều chỉ mới ngoài hai mươi, nhưng mang theo nỗi tang thương của những kẻ ba mươi, bốn mươi.
“Lão Tam,” thẳng mắt đối phương, nghiêm túc : “Thật , đến tìm để bàn chuyện làm ăn.”
“Gì cơ?” Thẩm Lão Tam ngạc nhiên: “Cậu là ông chủ lớn, bàn chuyện làm ăn với ?”
Lục Sơn Hà nghiêm nghị đáp: “Công ty của game, phim ảnh, thương trường. thứ duy nhất còn thiếu là gì ?”
“Cái gì?” Thẩm Lão Tam ngơ ngác. Đối với mấy chuyện làm ăn , dốt đặc cán mai.
“Quán ăn khuya.” Lục Sơn Hà đáp, ánh mắt nghiêm túc: “Tôi vẫn luôn phát triển ngành ẩm thực, nhưng tìm đáng tin. Giờ gặp em , mở một quán ăn khuya. Anh sẽ làm chủ, còn các em thì đến làm việc.”
Thẩm Lão Tam xong liền hiểu .
Lục Sơn Hà rõ ràng là giúp .
“Không , ! Tôi làm bạn với vì tiền, cũng chẳng vì quán ăn khuya! Mấy lời đây xe, cứ xem như nhảm !”
“ kiếm tiền.” Lục Sơn Hà thẳng , nghiêm túc : “Tôi hề cho . Mỗi năm đều chia cho một phần lợi nhuận. Tôi tin sẽ để lỗ vốn.”
Thẩm Lão Tam mới d.a.o động, gật đầu : “Được , nhưng rõ là lấy của thứ gì đấy.”
Lục Sơn Hà đưa cho một chiếc thẻ ngân hàng và một chùm chìa khóa.
“Đây là hai vạn tệ và một chiếc xe. Anh cũng đừng từ chối. Tiền thì trả , còn xe là đồ cũ. Hơn nữa, lái xe tiện hơn ? Mở quán ăn chẳng lẽ cần tiền?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-18-dung-so-toi-lap-tuc-den-ngay.html.]
Thẩm Lão Tam , suýt nữa thì rơi nước mắt. Hắn lập tức ôm chầm lấy Lục Sơn Hà, kéo ngoài cửa.
“Đi! Đi uống rượu ! Hôm nay hai em say về!”
---
Quả nhiên là say về.
Lục Sơn Hà cuối cùng cũng Tiểu Trịnh kéo lên xe, đưa về biệt thự.
“Sếp, nấu cho bát canh giải rượu nhé?”
“Không cần.” Anh , đầu lưỡi cứng , giọng mơ hồ: “Cậu về , khuya lắm .”
“Vậy sếp, nếu chuyện gì nhất định gọi đấy!” Tiểu Trịnh lưu luyến rời.
Tiểu Trịnh , Lục Sơn Hà liền cởi áo khoác, vật xuống giường.
Ban ngày nhiễm lạnh, uống ít bia, cơn đau dày của bắt đầu hành hạ, càng lúc càng dữ dội.
Trước đây, nguyên chủ vì làm việc quá sức nên mắc bệnh đau dày, nhưng nhờ Lục Sơn Hà luôn duy trì lối sống lành mạnh, căn bệnh từng tái phát.
đêm nay… dường như tất cả những cơn đau tích tụ bấy lâu nay đều bùng phát cùng lúc.
Anh đau đến mức cuộn tròn giường, mồ hôi lạnh túa trán. lúc , điện thoại đột nhiên reo lên.
Anh nhíu mày, chậm chạp nhận cuộc gọi.
“Anh Lục… ngủ ?”
Đầu dây bên là giọng của Giang Niệm Viễn.
“Chưa.” Anh cố nén cơn đau, chật vật hai chữ, giọng khàn đặc.
Thiếu niên bên vẫn tiếp tục chuyện, trong giọng điệu thấp thoáng nỗi buồn. Anh mơ hồ vài từ như “rời ”, “nước ngoài”, “luyến tiếc”…
còn tỉnh táo để suy nghĩ.
Cảm nhận sự bất thường, Giang Niệm Viễn lập tức hỏi: “Anh Lục, ?”
“Đau…”
“Cái gì?”
“Đau quá…” Giọng Lục Sơn Hà run lên. Qua điện thoại, Giang Niệm Viễn cũng thể cảm nhận cơn đau đớn của .
“Anh đang ở nhà đúng ? Đừng sợ, lập tức đến ngay!”
Cậu cúp máy, cứ cách vài phút gọi một tiếng “Anh Lục”. Hơi thở gấp gáp, như đang chạy vội.
Trong lúc ý thức dần mơ hồ, Lục Sơn Hà lẩm bẩm trong lòng: Tôi hơn mười tuổi, là trưởng bối, mới … sợ hãi…
Rồi bất tri bất giác, ngất .