Xuyên Thành Pháo Hôi, Nam Chính Lại Đòi Yêu Tôi - Chương 14: Cái này tôi muốn tặng anh

Cập nhật lúc: 2026-02-26 02:34:17
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Lục Sơn Hà giơ tay chắn rượu, kéo Giang Niệm Viễn khỏi dòng hồi ức.

 

Bọn họ Thẩm Lão Tam kéo đến một quán cơm đơn sơ. Món ăn gọi bao nhiêu, nhưng bia thì từng chai từng chai mở . Những năm gần đây, Phố Ngọn Đèn Dầu ngày càng suy tàn, ít dọn nơi khác, nhiều đứa trẻ cũng bỏ học sớm để đời bươn chải.

 

Thẩm Tam Đăng chính là một trong đó.

 

Lúc , đang dùng răng bật nắp chai bia, rót thẳng cốc rượu trống của Giang Niệm Viễn.

 

Giang Niệm Viễn uống nhiều, khóe mắt đỏ, ánh mắt chăm chú cánh tay Lục Sơn Hà đang chắn mặt .

 

Cồn làm tê dại đầu óc. Cậu chậm rãi, trân trọng ngắm từ bờ vai, cánh tay, cho đến cổ tay...

 

Gầy nhưng rắn chắc, thon dài, thật mắt.

 

Tầm mắt trượt xuống cổ tay Lục Sơn Hà — trắng nõn, tì vết, nhàn nhạt lộ gân xanh cùng khớp xương cổ tay nhô lên.

 

Thì , cổ tay của một đàn ông cũng thể mềm mại đến , nhỏ nhắn đến mức chỉ cần một bàn tay là thể nắm trọn.

 

Yết hầu Giang Niệm Viễn khẽ chuyển động, đôi mắt híp .

 

Cậu dùng dây trói .

 

Nghĩ , cũng làm .

 

Một tay Giang Niệm Viễn lấy từ trong túi chiếc huy chương bạc treo sợi dây đỏ, một tay nắm lấy cổ tay Lục Sơn Hà, đặt nó lên đùi . Sau đó, cúi đầu, nghiêm túc quấn sợi dây quanh cổ tay .

 

Trang Thảo

Hơi thở chút gấp gáp. Không do rượu vì lý do nào khác, nóng từ chóp mũi phả lên da thịt Lục Sơn Hà, khiến nơi dần nóng lên, nổi lên một tầng da gà mỏng.

 

Lục Sơn Hà kinh ngạc đến mức thốt nên lời.

 

Anh chỉ bất ngờ vì hành động của Giang Niệm Viễn, mà còn vì cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong cơ thể .

 

Một ý nghĩ táo bạo mơ hồ xuất hiện trong đầu

 

Giang Niệm Viễn… chẳng lẽ là đang cảm nhận tình thương của cha ?

 

"Hai làm gì mà cứ lén lút thế?"

 

Thẩm Lão Tam nhướng mày hai đối diện, thấy họ cứ cúi đầu mãi thì nhịn lên tiếng hỏi.

 

Lục Sơn Hà giật , vội ngẩng đầu, định suy nghĩ tìm từ để giải thích thì thấy Thẩm Lão Tam nhanh chóng dậy, rời khỏi chỗ .

 

Hắn bước nhanh đến chỗ một bà cụ đang run rẩy, dáng vẻ trông như một tên ác bá.

 

ngay đó, Lục Sơn Hà thấy "tên ác bá" giúp bà cụ xách hành lý nặng trịch, đưa bà về tận cửa nhà.

 

" thể trông mặt mà bắt hình dong."

 

Lục Sơn Hà nghiêm túc kiểm điểm những suy đoán phần ác ý của ban nãy. Hình tượng Thẩm Lão Tam trong lòng càng thêm cao lớn.

 

"Cảm ơn nhé." Bà cụ cảm kích .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-14-cai-nay-toi-muon-tang-anh.html.]

Thẩm Lão Tam nhíu mày: "Khách sáo nó với làm gì."

 

Lục Sơn Hà: "..."

 

"Anh Lục..."

 

Lục Sơn Hà suýt nữa quên mất bên cạnh còn tiểu yêu tinh . Anh đầu : "Sao ?"

 

Giang Niệm Viễn dùng ngón tay khẽ nghịch tấm huy chương bạc sợi dây đỏ, ngước mắt : "Cái , tặng ."

 

"Đây là phần thưởng của mà." Tặng cho làm gì, tặng cho nữ chính chứ.

 

" , thắng, nên mới thắng."

 

…Ơ, Đào Du, hình như cướp mất lời thoại của cô .

 

"Sau sẽ thắng thật nhiều, thật nhiều thứ cho . Để tay , cổ ..."

 

Vừa , đưa tay nhẹ nhàng cọ lên Lục Sơn Hà.

 

Lục Sơn Hà vội vàng ngăn cản động tác của Giang Niệm Viễn, gật đầu đồng ý: "Được , nhận. Vậy nhất định thắng thật nhiều, thật nhiều trận nữa đấy."

 

Đôi mắt Giang Niệm Viễn màn đêm lấp lánh ánh sáng, gật đầu thật mạnh.

 

Lục Sơn Hà đỉnh đầu rối của Giang Niệm Viễn, khẽ mỉm .

 

Cậu chính là nam chính, tương lai của chắc chắn sẽ huy hoàng rực rỡ.

 

Thi đấu gì mà thắng chứ.

 

Lục Sơn Hà vỗ nhẹ lên lưng Giang Niệm Viễn, dịu giọng : "Mau về nhà , khuya ."

 

Anh phất tay hiệu cho đám vệ sĩ về nghỉ ngơi. Nghĩ đến việc giữ chân họ cả buổi tối, chút áy náy. đám vệ sĩ hề ủ rũ, ngược còn hào hứng cùng Bốn Tiểu Long của phố Ngọn Đèn Dầu tiếp tục bày tiệc vui chơi.

 

Lục Sơn Hà chút bất đắc dĩ, mặc kệ bọn họ.

 

Tiểu Trịnh ở bên cạnh vẫn giữ vẻ nghiêm túc: "Sếp, uống rượu, để lái xe đưa về."

 

"Ừ." Lục Sơn Hà sang Giang Niệm Viễn: "Tôi đưa về ký túc xá."

 

"Ký túc xá đóng cửa từ lâu ."

 

"Vậy đưa về nhà."

 

"Tôi nhà... Bà ngoại ngủ sớm lắm, thể làm phiền bà." Giọng điệu đáng thương vô cùng.

 

Lục Sơn Hà lập tức mềm lòng.

 

Anh xem qua hồ sơ gia đình của Giang Niệm Viễn, lời là thật.

 

Anh nhớ hồi mới đại học, làm thêm đến tận khuya, , cuối cùng chỉ thể trong một cửa hàng tiện lợi mở 24/7 suốt cả đêm.

 

"Tiểu Trịnh, lái xe thẳng về nhà ."

 

Hừm, là tổng tài bá đạo, biệt thự cao cấp 300 mét vuông, chẳng lẽ còn chứa nổi một ?

Loading...