Một tuần , chúng chính thức chuyển đến nhà tân hôn.
Tôi về nhà cũ để thu dọn đồ, đồ sinh hoạt mới đều do Đoạn Thâm Dã mua.
Tối đến lúc rửa mặt thì tìm thấy cái cốc.
Thế là tiện tay lấy một cái cốc giấy.
Đang định phòng tắm thì thấy Đoạn Thâm Dã cầm hai cái cốc cùng mẫu bước về phía .
Anh hỏi: “Em màu nào?”
Một đen một trắng, ngoài màu thì khác gì .
Tôi : “Cái nào cũng .”
Đoạn Thâm Dã nhíu mày, đưa cái màu trắng cho : “Vậy cái cho em, em nó lâu hơn hai giây.”
“……”
Có lẽ là do đêm khuya dễ đa cảm, tối đó Đoạn Thâm Dã đột nhiên hứng lên “tâm sự” với .
“Có thể em tin, ba cũng coi thường .”
Anh ngửa mặt 45 độ, vẻ mặt u buồn: “Họ cho rằng tự mở công ty khởi nghiệp là trò trẻ con, coi trọng ngành game.”
“ thật thiên phú.”
Anh siết chặt nắm đấm, bừng bừng khí thế: “Họ tin , nhưng nhất định làm nên chuyện cho họ thấy!”
“Cũng giống như , nếu khác em sống , thì em càng sống hạnh phúc hơn!”
Nói xong, liếc một cái, hình như đang ám chỉ gì đó.
Tôi nghĩ nghĩ, thuận theo ý : “Cố lên?”
“…”
Anh đổi chủ đề: “Ban đầu kết thông gia. Họ hiểu, là một tình yêu kinh tâm động phách, khắc cốt ghi tâm…”
Lần điều, mở miệng kịp thời: “Ừ ừ. Anh cứ tìm , em làm vai phản diện cho.”
“Là chất xúc tác cho tình yêu kinh tâm động phách của .”
Đoạn Thâm Dã bật dậy, xù lông: “Anh là loại đó !”
“Anh là một Alpha giữ đạo đức, chung thủy với hôn nhân, sẽ làm chuyện xa như ngoại tình trong hôn nhân!”
“…”
Tôi: “Vậy còn tình yêu của ?”
“Không cần cũng .” Đoạn Thâm Dã vung tay đầy khí phách.
Sau đó đầy huyền bí: “Lúc nãy là, phát hiện thứ đều an bài.”
Tôi bắt đầu buồn ngủ, co sofa, Đoạn Thâm Dã lải nhải.
Thật cũng chẳng lọt mấy câu.
Mi mắt càng lúc càng nặng, nhanh chóng nhắm .
Sáng hôm tỉnh dậy, thấy đang ở giường, bên cạnh ấm áp, còn kế bên.
Chính là Đoạn Thâm Dã.
Tôi ngơ ngác.
Không lâu , lông mày khẽ nhíu, từ từ tỉnh .
Đôi mắt đen sâu thẳm mang theo vài phần mơ màng, thấy liền lập tức tỉnh hẳn.
“Chúng kết h… hôn !”
Tôi còn gì, hấp tấp giải thích, kích động đến mức lắp.
“Ngủ chung một giường là chuyện hiển nhiên mà! Với chẳng làm gì hết, chỉ đắp chăn ngủ thôi.”
“Ồ.”
Tôi ừ một tiếng, vùi mặt gối.
Tôi gì , kích động cái gì.
Vừa chỉ vì… thấy trông khá hợp gu thẩm mỹ của thôi.
6
Không ngày nào đ.á.n.h zombie thì đúng là buồn chán, từng phút từng giây đều dài lê thê.
Tôi vẫn hiểu ý nghĩa của việc đến nơi là gì, ngẩn ?
Đoạn Thâm Dã thì trái ngược , ngày nào trông cũng tràn đầy sức sống.
Anh làm từ sớm, tan làm còn mua đồ ăn về.
Mỗi ngày đều nấu bữa tối trùng món.
Tôi co sofa ngẩn ngơ, mỗi thấy ánh đèn và tiếng động vọng từ nhà bếp, bỗng thấy mơ hồ.
Hoài nghi rơi giấc mộng của ai đó .
Ban đầu Đoạn Thâm Dã còn hỏi ăn gì.
Tôi khó hiểu với dạng câu hỏi , cái gì để ăn là lắm .
Thế là : “Ăn hết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-omega-ha-pham-van-nguoi-ghet/chuong-3.html.]
Tôi ăn nhanh, chủ yếu là do thành thói quen.
Một ngày nọ, Đoạn Thâm Dã quan sát , đột nhiên vung đũa bật dậy: “Quá đáng thật!”
Anh phẫn nộ: “Nhà họ Nguyên ngay cả cơm cũng cho em ăn no ?”
“…”
Tôi nuốt miếng thức ăn trong miệng, tùy tiện tìm một lý do: “Không , chỉ là họ thì em ăn vô.”
“Với đồ ăn nhà họ dở.” Tôi chỉ chỉ bàn ăn: “Anh nấu ngon.”
Anh sững , lúng túng gãi tóc.
Đầu tai đỏ.
“Đ… đây là kỹ năng Alpha ưu tú cần thôi. mà như cũng thể ăn nhanh như thế .”
“Nếu em đau dày, mang t.h.u.ố.c đúng giờ cho em mỗi ngày. Rất phiền đó.”
Tôi theo kịp vòng suy nghĩ của , đau dày thì liên quan gì đến việc lấy thuốc?
đó cũng cố ý giảm tốc độ ăn .
Chủ yếu là vì ánh mắt u ám mà Đoạn Thâm Dã cứ liếc sang khiến khó mà quen .
Ngoài chuyện nấu ăn, còn tập gym.
Tập thì tập thôi, nhưng nào tập xong cũng quên mặc áo.
Nửa da trắng lạnh, cơ bắp gọn gàng cứ thế mà lượn khắp phòng.
Thỉnh thoảng còn liếc trộm một cái, chắc là xem phản ứng của .
Tôi nghi rằng cố tình khoe cơ bụng với .
Trong lòng hừ nhẹ, bọn Alpha đúng là trẻ con.
mà cũng chẳng thiệt gì, thế là thêm mấy .
7
Liên tiếp một tuần, Đoạn Thâm Dã phát hiện từng bước khỏi cửa.
Hoặc là ngẩn , hoặc là ngủ, trong mắt khác đúng là “phung phí thời gian”.
Hôm đó, cuộn ghế lắc ở ban công trăng.
Đoạn Thâm Dã bước tới, đưa cho một ly sữa.
Đột nhiên : “Ngày mai là cuối tuần.”
Tôi: “Thì là .”
“…”
Anh im lặng vài giây, giả vờ thuận miệng hỏi: “Muốn xem triển lãm tranh ?”
“Dạo em ngoài ngày nào, cẩn thận buồn bực đấy.”
“Không .” Tôi lắc đầu.
“Không xem.”
“Không xem tranh cũng . Vậy em đến nơi nào ?”
Anh nghiêm túc: “Anh rành thành phố A, thể làm hướng dẫn viên cho em.”
Tôi : “Không nơi .”
Sắc mặt Đoạn Thâm Dã tối : “Vậy việc gì làm ? Những thứ em thích .”
Tôi thật thà lắc đầu: “Không .”
Anh nhíu mày: “ em thích nghệ thuật, thích tranh…”
À, cái đó .
Tôi chớp mắt, đành dối: “Em giả vờ đó.”
Vẻ mặt Đoạn Thâm Dã biến đổi khó lường, nghiêm túc mở miệng: “Hay chúng bệnh viện kiểm tra diện ?”
Tôi khó hiểu: “Trước khi kết hôn chẳng kiểm tra ?”
Anh ậm ừ một lúc, : “Anh thấy khó chịu, nghẹn ngực, khó thở, chóng mặt hoa mắt… khám tâm lý.”
Tôi đầy nghi ngờ.
Rõ ràng bình thường khỏe như trâu.
Thấy ánh mắt chất vấn của , đổi giọng: “Em cũng vui mấy ngày , chúng cùng khám.”
Tôi sững , theo phản xạ phủ nhận: “Em vui.”
Anh bĩu môi: “Xạo. Rõ ràng là em vui.”
“Không thì em là mỹ nhân u sầu chắc? Sao chẳng chút nào.”
“…”
là cãi chày cãi cối.
Ngày hôm vẫn ngoài cùng Đoạn Thâm Dã.
Không còn cách nào khác, lải nhải quá giỏi.
Vì đôi tai của , động chân dạo một chút cũng chuyện .
Anh dẫn thẳng tới bệnh viện.