Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong khi yêu giới náo loạn, thì thiên giới tràn ngập tiếng nhạc, đèn hoa rực rỡ vì Phong Thần Đại Hội.
Các thượng thần, thượng tiên du hành bên ngoài đều trở về, khiến thiên giới đông vui từng .
Chỉ là... Thời Uyên hứng thú với náo nhiệt. Vị thượng thần xưa nay vốn lạnh lùng kiêu ngạo, mấy vạn năm nay cũng . Ai cũng rõ tính , nên cho dù tin về Trần Hư Cung, các thượng thần khác chỉ sai tử mang lễ vật, chứ ai dám quấy rầy.
Vì thế, bên ngoài thiên giới rộn ràng bao nhiêu, thì trong Trần Hư Cung yên tĩnh bấy nhiêu. Cũng nhờ thế, mấy rằng bên cạnh Thời Uyên, giờ đây thêm một tiểu long non.
Nếu là long con bình thường, phá vỏ mang trong trí tuệ huyết mạch, cần ai dạy. Tuyết Mịch thì khác. Cậu vốn là một gốc thảo mộc hóa thành, khi đời mang truyền thừa ký ức nào, thành ngây ngốc như đứa trẻ nhân gian, học từ đầu.
Đầu tiên là tập . Cậu vịn tường, chập chững từng bước, té lên ngã xuống, để mặc Lạc Linh cùng các tiên nga vội vàng chạy theo, sợ thương.
Đến khi , việc đầu tiên Tuyết Mịch làm chính là... lon ton tìm "Uyên Uyên".
Chân còn ngắn, bước còn vụng, nhưng chạy hăng, chẳng màng té ngã. Các tiên nga theo lo lắng buồn :
– Tiểu Long Quân, chậm thôi, chậm thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-nhoc-rong-duy-nhat-cua-long-toc/chuong-4.html.]
Cuối cùng, ở bên hồ Thanh Liên, thấy bóng dáng . Mắt sáng rực, lao tới, miệng gọi lanh lảnh:
– Uyên Uyên!
Thời Uyên đang lim dim nghỉ ngơi, tiếng gọi mềm ngọt , chợt mở mắt. Một cục trắng nõn nhào thẳng lòng .
Chỉ mới mấy ngày, tiểu long lớn lên nhanh chóng, những mà còn học líu lo. Có điều, mặc kệ Thời Uyên sửa bao , nhất định vẫn gọi là "Uyên Uyên", tuyệt chẳng chịu đổi.
Hắn nhíu mày, xách áo nhóc nhấc lên, nghiêm giọng:
– Gọi là "Thượng Thần".
Tuyết Mịch chu môi, hai tay vẫn ôm chặt lấy cánh tay , rúc rích:
– Uyên Uyên~
Các tiên nga phía cảnh , dám thở phào, lén mím môi trộm: Trần Hư Cung xưa nay lạnh lẽo, nay một tiểu bảo bối quấn quýt, chắc sẽ chẳng bao giờ còn tịch mịch nữa.