Nguyên Thần nhân cơ hội chen : “Hơn nữa là Alpha đỉnh cấp, còn mày là một Omega phẩm chất kém, xứng chắc? Chỉ Omega ưu tú như Tiểu Lạc mới hợp với .”
Tôi vẫn gì.
Lạc Y hạ giọng một chút: “Tiểu Tri, con thể đừng làm loạn nữa ? Con đến mức dung nổi Tiểu Lạc ? Nó là con đấy.”
“Còn chuyện hôn sự của con, ba cũng giúp con bàn , là con út nhà họ Đoạn, Đoạn Thâm Dã. Cũng là Alpha đỉnh cấp, tuy xuất sắc bằng Cố Phong, nhưng cũng . Ba sẽ hỏi thêm, nếu nó đồng ý thì hôn sự thể định xuống…”
Tôi liếc bà một cái khó hiểu.
Vậy mà cũng cố ý đem so sánh? Còn hỏi xem đồng ý ?
Ồn quá, phiền quá.
Tôi mệt mỏi cụp mắt.
sự im lặng của chọc giận Nguyên Hồng, chỉ thấy ông trừng mắt quát: “Không ? Con đối xử với trưởng bối như ?!”
“Bình thường thì bắt nạt con, làm loạn cả nhà lên, giờ đến lễ phép tối thiểu cũng ? Nhà họ Nguyên chúng nuôi dạy dạng như con ?!”
Ông nén giận: “Cút ngoài cho !”
Ừ, thôi.
Tôi xoay thẳng về phía cửa.
Nếu là nguyên chủ, chắc chắn nổ tung, cãi cho bằng , gào lên với họ.
xin , thì .
Tôi là kiểu “sống lãnh đạm thây kệ đời”.
Vài giây , phía truyền đến tiếng gào còn lớn hơn: “Đã thì đừng về!”
Khóe môi kéo cong một chút, bước chân dừng.
Cái nhà thế về làm gì, tự tìm ngược ?
3
Tôi ý nghĩa của việc đến thế giới là gì.
Rõ ràng c.h.ế.t .
C.h.ế.t bàn mổ của phòng thí nghiệm, cắm đầy ống dẫn, trong cơ thể tiêm vô loại thuốc.
Không nhớ nổi da rạch bao nhiêu , m.á.u rút bao nhiêu ống.
Trên chỗ nào còn nguyên vẹn.
E rằng xác c.h.ế.t của lúc đó cũng m.ổ x.ẻ nát bét.
Thật sống đủ .
Ở mạt thế vì sống mà sống, chuyện ghê tởm nào cũng từng gặp qua, trải hết sự lạnh lùng của lòng , hiểm ác của thế gian.
Không còn gì để mong đợi, chẳng gì để trông chờ.
Khó khăn lắm mới c.h.ế.t , mà tới đây nghĩa là ?
Có điều thế giới hơn nơi từng ở nhiều, bình yên, định, tang thi, thể ăn no uống đủ.
Tôi cứ thế mà vô định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-mot-omega-pham-chat-kem-nhung-lai-luoi-nhac/chuong-2.html.]
Không đang ở , cũng .
Chỉ cúi đầu mà , mãi.
Khát đói cũng dừng.
Thậm chí còn nghĩ là cứ mà c.h.ế.t luôn, trong lòng còn dâng lên chút mong chờ bí mật.
Không qua mấy tiếng, cũng thể hơn chục tiếng, tóm trời tối đen.
Tối dần sáng.
Đi đến khi mất sức, cả khống chế mà đổ xuống, nặng nề ngã xuống đất.
Xem đây là con đường vắng qua , sẽ chẳng ai ngang.
Tôi dứt khoát luôn như thế.
Nằm đến mức tê cứng, khó chịu.
Tôi mới chậm rãi dậy, dịch sang mép đường.
Không lâu , trời đổ mưa lớn.
Từng giọt nước nện xuống , đau rát.
Tôi nhắm mắt .
Không bao lâu, mưa hình như ngừng.
Tôi tiếng mưa, nhưng ướt nữa.
Liền nghi ngờ mở mắt.
Ngay mắt là một đôi chân dài.
Thì mặt , giơ ô lên.
Rất nhanh đó, một giọng nam trầm khàn, lạnh lẽo vang lên: “Sở thích cũng đặc biệt ghê, bộ kiểu chạy đua thể thao ?”
Tôi lau nước hàng mi, ngẩng đầu .
Là một đàn ông, cao, trai.
.
Một lúc lâu, chậm rãi hỏi: “Anh là ai?”
Anh , vẻ mặt khó đoán.
Nửa buổi , hừ nhẹ dời ánh mắt: “Một trai bụng tiện đường.”
Tôi cúi đầu.
Tốt bụng? Đến tang thi cũng tin.
Khả năng lớn nhất là đem bán, kiểu moi t.i.m moi thận .
Anh mở miệng: “Em chứ? Mặt khó coi thế, lên ? Em…”
Đầu choáng váng mờ mịt, những câu phía lọt nữa, cả mất ý thức.
4
Tôi ngờ sẽ tỉnh một chiếc giường mềm mại ấm áp.