Xuyên Thành Kẻ Đa Tình, Tôi Hot Nhờ Tấu Hài - Chương 96: cậu ta phải đổi phòng

Cập nhật lúc: 2026-03-24 21:54:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mễ Nguyệt còn chạy show khác, thể ở lâu, cô huýt sáo với Kiều Hi: “Được trai, biểu hiện cho nhé. Lần nhớ dẫn gặp trai tặng vest , để duyệt giúp .”

Kiều Hi hiểu phản bác nữa, chỉ theo cô rời .

Cậu chú ý tới, Lưu Lương đang kích động đến mức tay run lẩy bẩy.

Cậu thấy cái gì thế !

Đây là "dưa" nha! Là "dưa" đó! Một quả "dưa" siêu to khổng lồ!

Lưu Lương vô cùng hy vọng lúc chỉ đại diện ở đây.

Cậu đại diện trao đổi ánh mắt, cả hai cực kỳ ăn ý khẽ gật đầu.

Nhà thiết kế Mael ý nghĩa gì, Lưu Lương rõ. Đó là nhà thiết kế đại tài chỉ phục vụ cho một ít .

Lưu Lương ghen tị đến c.h.ế.t sống . đồng thời, cũng nắm điểm yếu chí mạng của Kiều Hi.

Kiều Hi bao nuôi.

Bởi " trai" trong miệng .

Ha Há

Quan hệ giữa hai chắc chắn bình thường.

Sau cơn ghen tị, Lưu Lương nghĩ những " trai" phỏng chừng đều đáng tuổi chú, tuổi ông, khỏi toát mồ hôi.

Hèn gì mãi quật ngã Kiều Hi. Hóa lưng chỗ dựa.

Lưu Lương trộm đ.á.n.h giá Kiều Hi.

Thực ... cũng trai lắm !

So với còn kém xa, chẳng qua là da trắng hơn chút, dáng hơn chút, mặt mũi…

Lưu Lương dám nghĩ tiếp nữa.

Vốn dĩ tác phẩm đè bẹp đủ t.h.ả.m , bây giờ đến nhan sắc cũng thoát khỏi kiếp ?

Trong đầu Lưu Lương lướt qua đủ thứ chuyện , chẳng xuất phát từ tâm lý gì, cứng rắn : “Có một việc nhất là đừng nên làm.”

Kiều Hi: “Hả?”

Lưu Lương chằm chằm bản trong gương suốt buổi: “Vi phạm lương tâm là .”

Kiều Hi chớp mắt, : “Cậu hối cải là .”

Lưu Lương: “?”

Kiều Hi thở dài: “Vì một chút thắng thua mà dối lòng, biến thành kẻ lừa đảo thì thật sự cần thiết . Điều ngược sơ tâm nhạc của . Hối cải là cần thiết, nhưng đừng tự tạo áp lực quá lớn cho , đừng tự hủy hoại bản nữa.”

Lưu Lương: “?????”

"Phải ." Kiều Hi sực nhớ điều gì, “Tôi còn hỏi , thích ăn loại trái cây nào, sẽ chọn đúng loại đó để gửi tặng.”

Lưu Lương im lặng lâu.

Những lời đó của Kiều Hi thấy gì nữa. Trong lòng Lưu Lương trời sụp đất nứt, tiếng ầm ầm vang vọng bên tai.

Trong đầu hiện lên từng màn ký ức.

Cậu nhớ dáng vẻ vui sướng khi tưởng quà do fan tặng, đan xen với những chuyện ngu ngốc làm, cuối cùng hình ảnh đọng trong đầu là một con chibi Kiều Hi đang to đắc ý và càn rỡ.

Lưu Lương nghĩ, nếu tội, xin hãy để pháp luật trừng trị , chứ đừng trừng phạt bằng cách cho tưởng rằng một fan cứng tri kỷ, đó cho đó là Kiều Hi.

Trong phòng lò sưởi, nhưng Kiều Hi vẫn thấy lạnh, sợ mặc quần áo sẽ làm nhàu áo khoác nên cứ tới lui trong phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-96-cau-ta-phai-doi-phong.html.]

Khi , thấy sắc mặt trắng bệch của Lưu Lương trong gương, ngạc nhiên hỏi: “Sao mặt trắng bệch thế , khỏe ?”

Lưu Lương thoi thóp: “Tim khỏe.”

Người đại diện cũng ngờ sự việc theo hướng , t.h.ả.m nỡ mà che mắt .

Quá thảm, đúng là bi kịch nhân gian, dám thẳng.

Sắp đến Tết , thế mà để một ký ức sâu sắc thế .

Người đại diện ngờ Kiều Hi quá đáng như , dám tặng cả giỏ trái cây để chọc tức . Người đại diện chỉ mong Kiều Hi điều một chút, đừng nữa.

Anh sợ Lưu Lương sẽ phát điên ngay tại chỗ.

Kiều Hi cứ như mù, còn bồi thêm: “Cậu cũng tính thật, cảm thấy quà tặng nhẹ, ăn gì cứ bảo gửi cho.”

Người đại diện: “...”

Lưu Lương: “...”

A a a a a!

Sao đê tiện như thế chứ!

Lưu Lương thể nhịn nữa, vỗ bàn phắt dậy.

Chuyên viên trang điểm hét lên: “Á —— Bút kẻ mắt!”

Cây bút kẻ mắt vẽ một đường "vạn lý giang sơn" dài ngoằng mặt Lưu Lương.

Lưu Lương nghĩ: Đổi phòng nghỉ, nhất định đổi!

Lưu Lương nhanh chóng thu dọn đồ đạc bỏ .

Với bức tranh "vạn lý giang sơn" mặt.

Người đại diện Kiều Hi thật sâu, giơ ngón tay cái lên: “Cậu lợi hại thật.”

Kiều Hi trưng vẻ mặt ngây thơ vô tội: “Sao ?”

Người đại diện: “...”

Lưu Lương thua trong tay đúng là oan chút nào. Kiều Hi chỉ dùng vài câu kích động Lưu Lương nhẹ.

Phòng nghỉ yên tĩnh trở .

Hà Chí chép miệng: “Đáng thương ghê, sắc mặt xem.”

Kiều Hi thản nhiên : “Sao thương hại em đây ? Em cũng chẳng tại nhắm nữa.”

Hà Chí: “Vì hảo, là ánh sáng nhân gian, như thiên thần hạ phàm, khiến cho đám phàm phu tục t.ử ghen ghét đến mất lý trí, như lòng ?”

Kiều Hi hừ hừ: “Cũng tàm tạm.”

Kiều Hi ngốc, ánh mắt đối phương cực kỳ thiếu thiện cảm, giống như đang toan tính điều gì đó. Khổ nỗi đầu óc đơn giản, biểu cảm tính kế cứ lồ lộ hết mặt. Kiều Hi chọc ngoáy vài câu, chạy mất dép.

Cậu nghĩ đến sự "giúp đỡ" của Lưu Lương dành cho , : “Thực cũng khá vui tính, giữ để giải sầu cũng .”

Hà Chí nổi nữa: “Cậu là cái giống gì . Đừng mà phóng túng quá đà lật xe đấy.”

Kiều Hi: “Vậy canh chừng cho kỹ .”

Hà Chí: “...”

Kiều Hi: “Anh xem, chuyện tài nguyên nọ em nhờ đến , việc canh chừng khác làm cho chứ. Anh chỉ theo mỗi em, làm việc nhiều chút , đừng nghĩ đến chuyện cũng thắng.”

Loading...